Chương 5

Phòng khám tâm lý của Mnemosyne không giống một bệnh viện.

Nó giống như một phòng trưng bày nghệ thuật nơi những tác phẩm được treo là những cảm xúc đã bị loại bỏ.

Ánh sáng vàng ấm áp, dịu dàng, lọc qua những tấm rèm voan mỏng, tạo ra một không gian tĩnh lặng đến mức ngột ngạt.

Đường Tâm Nhàn ngồi trên chiếc ghế bành màu be, ngón tay cô xoắn chặt vào mép váy len.

Trước mặt cô là một chiếc bàn thấp, trên đó đặt một tách trà thảo dược đã nguội lạnh, hơi nước không còn bốc lên nữa, giống như sự hứng thú của con người đối với sự thật khi nó quá đau đớn.

Lâm Tử Hàn vừa rời đi.

Cánh cửa kính trượt đóng lại với tiếng "tít" nhẹ nhàng, nhưng trong tai Tâm Nhàn, âm thanh đó vang lên như một cú đấm vào lồng ngực.

Anh ấy đã nhìn cô bằng ánh mắt mà cô không thể giải mã.

Không phải là sự giận dữ, cũng không phải là sự lạnh lùng của một người lạ.

Đó là một sự hỗn loạn, một sự giằng xé giữa nỗi đau bị phản bội và một thứ tình cảm mà anh ấy tin là thật, nhưng thực chất lại là sản phẩm của một giao dịch ngầm.

Tâm Nhàn cảm thấy lạnh toát.

Cô nhớ lại lời nói cuối cùng của anh, những từ ngữ lơ lửng trong không khí như khói thuốc: "Tại sao em lại xóa nó?

Tại sao em lại chọn quên anh?"

Cô không trả lời.

Cô không thể.

Nếu cô nói ra sự thật—that ký ức của anh ấy, những khoảnh khắc ngọt ngào nhất họ từng chia sẻ, thực chất là một gói dữ liệu cao cấp mà cô vô tình kích hoạt—thì cô sẽ giết chết con người anh ấy.

Cô sẽ biến anh từ một người yêu thành một nạn nhân của công ty mà anh đang phục vụ, một công cụ hoàn hảo cho Mạc Vân Khương.

Sự im lặng của cô không phải là sự ích kỷ, mà là một bức tường chắn duy nhất còn lại.

Nhưng bức tường đó đang nứt vỡ từng chút một dưới sức nặng của ánh mắt anh.

Tâm Nhàn đưa tay lên chạm vào thái dương.

Một cơn đau nhói chạy dọc theo dây thần kinh, như một lời nhắc nhở rằng bộ não của cô đang cố gắng chống lại sự trống rỗng.

Cô nhìn vào ly trà.

Mặt nước phẳng lì, phản chiếu khuôn mặt cô—mờ nhạt, thiếu đi một phần linh hồn.

Cô là ai khi không có những ký ức đó?

Một kẻ trộm tình cảm?

Một kẻ gian dối bẩm sinh?

Cô thở dài, hơi thở tạo thành một đám mây nhỏ trong không khí lạnh lẽo của phòng khám.

Bên ngoài cửa sổ, thành phố vận hành trơn tru, những người đi bộ lướt qua với những nụ cười hời hợt, những nụ cười được mua bán, được tinh chỉnh để loại bỏ sự mệt mỏi.

Và cô, đang ngồi đây, mang theo một gánh nặng sự thật mà không ai khác có thể hiểu.

**

Ba ngày sau.

Giảng đường lớn của Khoa Kiến trúc.

Tâm Nhàn ngồi ở hàng ghế cuối cùng, cúi đầu viết ghi chú.

Cô cố gắng tập trung vào bài giảng về cấu trúc không gian, nhưng ánh mắt cô luôn liếc nhìn về phía trước.

Ở hàng ghế đầu, Lâm Tử Hàn đang ngồi thẳng lưng, tay cầm bút, vẻ ngoài lạnh lùng, nghiêm túc.

Anh ấy không nhìn về phía sau, nhưng Tâm Nhàn cảm nhận được sự hiện diện của anh như một từ trường mạnh mẽ, kéo cô lại gần dù cô cố gắng đẩy ra xa.

Không khí trong giảng đường trở nên nặng nề, mỗi lời giảng của giáo sư vang lên như tiếng vọng trong một hang động sâu thẳm.

Giờ nghỉ giữa giờ, sinh viên bắt đầu đứng dậy, trò chuyện ồn ào.

Tâm Nhàn gấp nhanh vở lại, chuẩn bị rời đi, nhưng một bóng người chắn ngang lối.

Lâm Tử Hàn đứng đó, tay cầm một cuốn sách, ánh mắt anh ấy nhìn xuống cô, sâu thẳm và khó đọc.

Anh ấy không nói gì, chỉ đơn giản là đứng đó, chặn đứng sự trốn tránh của cô.

"Tâm Nhàn," anh gọi tên cô, giọng nói bình thản, nhưng có một sự căng thẳng ngầm dưới bề mặt.

"Chúng ta cần nói chuyện.

Không phải ở đây.

Ở phòng máy tính.

Bây giờ."

Tâm Nhàn nuốt nước bọt, tim cô đập thình thịch.

Cô muốn từ chối, muốn quay lưng và bỏ chạy, nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh vào nền nhà.

Cô nhìn vào đôi mắt anh, tìm kiếm một dấu hiệu của sự dịu dàng, của tình yêu mà họ từng có—hay ít nhất là anh ấy tin là có.

Nhưng tất cả những gì cô thấy là một sự trống rỗng, một khoảng void mà cô đã tạo ra.

"Em không có gì để nói với anh," cô nói, giọng run rẩy.

"Chính anh mới là người có câu hỏi," Lâm Tử Hàn đáp lại, bước qua cô, dẫn đường.

"Và em không thể trốn tránh chúng mãi.

Không phải với tôi.

Không phải với chính em."

Tâm Nhàn nhìn theo bóng lưng anh, cảm giác sợ hãi và tội lỗi cuộn trào trong dạ dày.

Cô biết mình đang đi vào bẫy, nhưng cô không có lựa chọn khác.

Nếu cô không đối mặt, sự thật sẽ tìm cách hiện ra theo một cách tàn khốc hơn.

Cô bước theo anh, từng bước một, như một người đi trên dây cân bằng, biết rằng chỉ một sai sót nhỏ cũng đủ để rơi xuống vực thẳm.

**

Tâm Nhàn ngồi bệt xuống sàn, lưng dựa vào bàn chân.

Cô cảm thấy kiệt sức.

Không phải vì thể chất, mà vì tinh thần.

Sự thật không chỉ là cô là "chìa khóa", mà là cả hai đang bị mắc kẹt trong một trò chơi tàn khốc do Mnemosyne dàn dựng.

Cô nhìn vào chiếc vòng bạc trên cổ tay mình—quà tặng của Lâm Tử Hàn, một món quà mà cô giờ mới nhận ra là một thiết bị theo dõi tinh vi.

Đột nhiên, một ký ức chớp nhoáng hiện ra – không phải từ quá khứ xa xôi, mà từ chính khoảnh khắc này, nhưng từ một góc nhìn khác.

Cô thấy chính mình, nhưng không phải là Đường Tâm Nhàn hiện tại.

Cô thấy một phiên bản khác của mình, đang đứng trong một căn phòng tối, nhìn vào màn hình hiển thị dữ liệu của Lâm Tử Hàn.

Và trên màn hình, một dòng chữ nhấp nháy: "Gói Ký ức 'Tình yêu Eternity' – Đã kích hoạt.

Người dùng: Lâm Tử Hàn.

Nguồn gốc: Đường Tâm Nhàn (Mã số 001)."

Tim cô ngừng đập.

Cô không chỉ là người vô tình kích hoạt nó.

Cô là người đã thiết kế nó.

Ký ức bị xóa của cô không chỉ là về việc cô là ai, mà là về việc cô đã làm gì.

Cô không phải là nạn nhân.

Cô là kẻ kiến tạo.

Và giờ đây, khi sự thật này vỡ ra, cô nhìn lên, thấy Lâm Tử Hàn đang quay lại, ánh mắt anh đầy đau đớn và kinh hoàng.

"Em đã biết," anh nói, giọng nói không còn là một câu hỏi.

"Em đã biết từ đầu."

Tâm Nhàn mở miệng, nhưng không có âm thanh nào phát ra.

Chiếc vòng bạc trên cổ tay cô bắt đầu nóng lên, rung động nhẹ, như một lời nhắc nhở rằng Mnemosyne đang quan sát.

Và trong khoảnh khắc đó, cô hiểu rằng, sự thật giá rẻ nhất không phải là những ký ức giả tạo, mà là sự thật mà cô vừa khám phá ra—sự thật rằng cô đã bán linh hồn mình để mua lấy tình yêu của anh, và giờ đây, cô phải trả giá bằng cả cuộc đời mình.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập