Chương 4

Hơi thở của Đường Tâm Nhàn khít lại khi cô tháo thiết bị giải trí thô sơ ra khỏi thái dương.

Căn phòng trọ ẩm mốc chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh sáng xanh nhợt nhạt từ màn hình laptop chiếu lên khuôn mặt tái mét của cô.

Đầu óc cô đau nhói, những mảnh vỡ ký ức rác – những cảm xúc ngoại lai của kẻ vô danh – va đập vào vùng xám của não bộ như những viên đạn nhỏ.

Cô không mua ký ức này.

Cô tìm thấy nó trong một thùng rác kỹ thuật số, nơi những dữ liệu bị loại bỏ do lỗi hệ thống thường được lưu trữ tạm thời trước khi bị xóa vĩnh viễn.

Nhưng tại sao cô lại muốn xem?

Tại sao trái tim cô đập loạn nhịp khi nhìn thấy dòng tiêu đề: *"Nỗi đau của một người cha mất con"*?

Tôn Oánh ngồi đối diện, hai tay đan chặt vào nhau, móng tay cào vào da thịt đến mức xuất hiện những vết trắng nhợt.

Cô không nói gì, nhưng ánh mắt cô như những mũi kim sắc lẹm, xuyên thấu qua lớp vỏ im lặng của Tâm Nhàn.

"Em đang tự hành hạ mình," Tôn Oánh nói, giọng nói trầm thấp, vỡ vụn.

"Mnemosyne không bán ký ức ngẫu nhiên.

Mỗi gói dữ liệu đều có mục đích.

Nếu em tìm thấy nó, nghĩa là nó đang chờ em." Tâm Nhàn lắc đầu, cố gắng xua tan cảm giác choáng váng.

Cô nhớ lại khuôn mặt Lâm Tử Hàn trong khoảnh khắc anh rời đi.

Sự kiên định trong ánh mắt anh không giống với sự ngây thơ của một sinh viên năm nhất.

Nó mang nặng một nỗi buồn cổ xưa, một thứ gì đó thuộc về một người đàn ông đã trải qua quá nhiều mất mát.

Và nếu cha cô thực sự đã biến mất, nếu Lâm Tử Hàn là người cuối cùng nhìn thấy anh ấy...

thì mối liên hệ giữa họ không chỉ là tình yêu đơn thuần.

Đó là một vòng xoáy định mệnh, nơi mỗi bước chân đều dẫn họ sâu hơn vào vực thẳm của sự dối trá.

Lâm Tử Hàn bước vào, đóng cửa lại phía sau lưng anh.

Không khí ngột ngạt hơn, mùi ẩm mốc của căn phòng trộn lẫn với mùi mưa bụi trên áo khoác của anh.

Anh đặt hộp cơm xuống bàn, ánh mắt quét qua những file dữ liệu trên màn hình laptop của Tâm Nhàn – những đoạn phim cảm xúc rác rưởi, hỗn loạn, đầy nhiễu loạn.

Những hình ảnh mờ ảo của một căn phòng bệnh viện, tiếng khóc nức nở của một đứa trẻ, và một bàn tay run rẩy nắm chặt chiếc nhẫn cưới.

"Bạn đang làm gì đây?" Lâm Tử Hàn hỏi, giọng điệu có chút run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì bất an.

Anh nhìn Tâm Nhàn, ánh mắt anh tìm kiếm sự trấn an, nhưng chỉ thấy sự xa cách lạnh lùng.

Tâm Nhàn không đáp lại.

Cô biết rằng nếu cô nói ra, cô sẽ phá vỡ sự mong manh của hiện tại.

Cô biết rằng anh đang cố gắng bảo vệ cô, nhưng cô cũng biết rằng chính anh là nguyên nhân khiến cô phải đối mặt với những mảnh vỡ ký ức này.

Anh đặt tay lên vai cô, một cử chỉ thân mật mà trước đây cô luôn đón nhận.

Nhưng lần này, cô co người lại.

Sự chạm vào đó không còn mang lại sự ấm áp.

Nó mang lại cảm giác của một sợi dây thừng đang siết chặt cổ họng cô.

Bất chợt, điện thoại của Lâm Tử Hàn rung lên.

Màn hình sáng lên với một thông báo từ ứng dụng nội bộ của Mnemosyne – một ứng dụng chỉ dành cho những "Người Quan Sát" cấp cao.

Lâm Tử Hàn sắc mặt biến đổi, anh nhanh chóng khóa màn hình, nhưng không đủ nhanh để Tâm Nhàn không nhìn thấy logo của công ty – một con mắt mở to, bao quát tất cả.

Máu trong người Tâm Nhàn như đông lại.

Cô biết Lâm Tử Hàn không chỉ là một sinh viên.

Anh là một phần của hệ thống.

Anh là công cụ hoàn hảo mà Mạc Vân Khương đang sử dụng.

Nhưng tại sao?

Tại sao một người như anh, với trái tim nhân hậu và ánh mắt trong sáng, lại自愿 trở thành nô lệ cho một cỗ máy giết chết ký ức?

Tâm Nhàn nhìn anh, và lần đầu tiên, cô thấy sự sợ hãi trong ánh mắt anh.

Không phải sợ cô, mà sợ chính bản thân mình.

Sợ rằng anh đã đánh mất đi những gì còn lại của con người mình.

"Tâm Nhàn," anh gọi tên cô, giọng nói nghẹn ngào.

"Đừng nhìn anh như vậy." Nhưng cô không thể không nhìn.

Cô phải nhìn, để xác nhận rằng kẻ thù của cô, người đang dần trở thành ác mộng của cô, vẫn là người đàn ông cô yêu thương.

Bên trong phòng ngủ, Tâm Nhàn dựa vào cửa, hơi thở gấp gáp.

Cô nhìn xuống chiếc đồng hồ thông minh của mình – một món quà Lâm Tử Hàn tặng cô vào ngày đầu nhập học, trước khi ký ức cô bị xóa.

Cô nhấn nút ẩn trên mặt đồng hồ, một chức năng mà cô vô tình phát hiện ra trong lúc hoảng loạn.

Màn hình hiện lên một dòng chữ: *Mã truy cập: T_HAN_01*.

Và bên dưới đó, là một file âm thanh được mã hóa.

Cô nhấn play.

Tiếng nói của Lâm Tử Hàn vang lên, nhưng không phải giọng nói dịu dàng mà cô quen thuộc.

Đó là giọng nói lạnh lùng, cơ giới, như một robot đang đọc một bản báo cáo.

*"Đối tượng Đường Tâm Nhàn đã kích hoạt gói ký ức 'Tình Yêu Giả Tạo'.

Mức độ phụ thuộc: 98%.

Dự kiến thời gian sụp đổ tâm lý: 72 giờ.

Đề nghị: Thực hiện xóa ký ức hoàn toàn để bảo toàn tài nguyên."* Tâm Nhàn ngã xuống sàn nhà, nước mắt chảy dài.

Sự thật tàn khốc hơn cô tưởng.

Tình yêu của anh không phải là tình yêu.

Nó là một sản phẩm.

Một món hàng được thiết kế để làm cô phụ thuộc, để cô trở thành một con rối trong tay Mnemosyne.

anh đã biết.

Anh đã biết từ đầu.

Nhưng tại sao anh lại ở bên cô?

Tại sao anh lại nhìn cô với ánh mắt đầy đau khổ?

Có phải anh cũng là nạn nhân?

Hay anh đang chờ đợi lệnh hành quyết cuối cùng?

Tâm Nhàn mở cửa phòng ra.

Lâm Tử Hàn vẫn đứng đó, nhưng lần này, ánh mắt anh không còn là của một người đàn ông đang cố gắng thuyết phục.

Đó là ánh mắt của một người đàn ông đang chấp nhận thất bại.

Anh nhìn cô, và trong khoảnh khắc đó, Tâm Nhàn thấy sự vỡ vụn trong linh hồn anh.

"Anh biết rồi," Tâm Nhàn nói.

Đây là lần đầu tiên cô nói chuyện sau nhiều ngày im lặng.

Giọng cô khàn đặc, nhưng rõ ràng.

"Anh biết mình đang làm gì." Lâm Tử Hàn không đáp.

Anh chỉ bước về phía cô, tay run rẩy đưa ra, như muốn chạm vào cô, nhưng lại dừng lại giữa không trung.

"Tâm Nhàn," anh thì thầm, "nếu em biết sự thật, em sẽ ghét anh.

Nhưng nếu em không biết, em sẽ chết trong dối trá." Tâm Nhàn nhìn bàn tay anh, và cô nhận ra rằng anh không còn là kẻ thù.

Anh là một tù nhân.

Một tù nhân của chính ký ức mà anh đang cố gắng bảo vệ.

Và cô, cô là chìa khóa để mở cánh cửa ngục tù đó.

Nhưng khi cánh cửa mở ra, liệu họ còn có thể tìm thấy nhau trong đống đổ nát của sự thật?

Bàn tay anh vẫn treo giữa không trung, rung rẩy như chiếc lá cuối mùa trước gió lạnh lẽo.

Tâm Nhàn không lùi lại.

Cô hít một hơi thật sâu, mùi vị của ký ức cũ kỹ — mùi giấy vụn, mùi thuốc súng và mùi hoa oải hương khô — tràn ngập khứu giác.

Đó là mùi của những gì đã bị xóa bỏ.

Cô chậm rãi đưa tay ra, không phải để nắm lấy, mà để chạm nhẹ vào mu bàn tay anh.

Lạnh đến mức làm cô rùng mình.

"Anh không cần phải bảo vệ em khỏi sự thật," cô nói, giọng nói vang lên trong căn phòng tĩnh lặng đến đáng sợ.

"Em đã sống trong dối trá đủ lâu rồi.

Sự thật dù đau đớn đến đâu, cũng tốt hơn là chết trong một giấc mơ ngọt ngào."

Lý Thần nháy mắt, những giọt nước mắt tích tụ cuối cùng cũng rơi xuống, lăn dài trên gò má gầy gò của anh.

Không phải vì yếu đuối, mà vì sự giải tỏa sau nhiều năm đè nén.

Anh rút tay lại, nhưng không phải để trốn chạy.

Anh quay người, bước tới cái tủ sắt cũ kỹ ở góc phòng — nơi mà cả hai đều biết rằng bí mật lớn nhất đang ẩn náu.

"Ngành công nghiệp ký ức không chỉ bán niềm vui," Lý Thần nói, giọng khàn đặc như vừa nuốt phải cát.

"Họ cũng mua nỗi đau.

em là món hàng giá trị nhất mà tôi từng sở hữu, cũng là món hàng tôi không bao giờ dám bán."

Anh mở khóa tủ.

Tiếng kim loại va vào nhau nghe sắc lẹm, như một lời cảnh tỉnh.

Bên trong không có tiền bạc, không có vũ khí, mà chỉ có một chồng đĩa lưu trữ bằng thủy tinh trong suốt, phát ra ánh sáng xanh nhạt.

Mỗi chiếc đĩa chứa đựng một đoạn ký ức đã bị tách rời khỏi chủ nhân.

"Đây là những gì họ lấy đi từ em," anh chỉ vào chồng đĩa.

"Và đây," anh chỉ vào chiếc đĩa cuối cùng, đặt riêng biệt trên một bệ đỡ bằng velvet đen, "là lý do tại sao em lại quên mất anh."

Tâm Nhàn bước tới, ánh mắt dán chặt vào chiếc đĩa đó.

Nó nóng hổi, như thể vừa mới được lấy ra từ một lò nung.

Cô nhớ lại cảm giác trống rỗng trong đầu mỗi khi cố gắng nhớ về những tháng ngày trước khi họ gặp nhau.

Không phải là khoảng trắng, mà là một bức tường vô hình, dày đặc và không thể xuyên thủng.

"Hãy cho em xem," cô yêu cầu, giọng nói run rẩy nhưng kiên định.

Lý Thần nhìn cô, ánh mắt phức tạp.

Có sự sợ hãi, có sự hối hận, và sâu thẳm bên trong đó, là một nỗi đau không thể diễn tả bằng lời.

Anh gật đầu, lấy chiếc đĩa ra và đặt vào máy chiếu ký ức cá nhân.

Một thiết bị nhỏ gọn, hình dáng giống như một chiếc kính thực tế ảo, nhưng tinh vi hơn nhiều.

"Đeo nó vào," anh nói.

"Nhưng hãy nhớ, một khi em đã xem, em không thể quay lại.

Ký ức sẽ trở về, nhưng nó sẽ thay đổi cách em nhìn nhận mọi thứ.

Bao gồm cả tôi."

Tâm Nhàn không do dự.

Cô đeo thiết bị vào mắt.

Thế giới xung quanh biến mất.

Thay vào đó, là một dòng chảy ánh sáng trắng xóa.

Cảnh tượng đầu tiên hiện ra là một buổi tiệc sinh nhật.

Cô thấy chính mình, trẻ trung hơn, cười rạng rỡ.

Bên cạnh cô là Lý Thần, nhưng không phải là Lý Thần lạnh lùng, xa cách mà cô biết ngày nay.

Anh ấy cười, mắt sáng lên, tay ôm chặt lấy eo cô.

Không khí tràn ngập hạnh phúc.

Nhưng rồi, âm thanh bắt đầu méo mó.

Tiếng cười biến thành tiếng khóc.

Ánh sáng rực rỡ chuyển thành bóng tối u ám.

Cô thấy một vụ tai nạn.

Xe hơi lao xuống vực.

Cô thấy Lý Thần đẩy cô ra, nhưng bản thân anh thì bị kẹt lại.

Cô thấy mình hét lên tên anh, nhưng tiếng nói của cô không thể xuyên qua màn mưa xối xả.

Sau đó, là bóng tối.

Khi cảnh tượng tan biến, Tâm Nhàn giật mình tháo thiết bị ra.

Cô ngồi thụt xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu, cố gắng xử lý lượng thông tin khổng lồ vừa ập vào.

"Anh đã cứu em," cô thì thầm, giọng đầy kinh ngạc.

"Nhưng tại sao anh lại để họ xóa ký ức này?"

Lý Thần ngồi xuống đối diện cô, khuôn mặt mệt mỏi.

"Vì họ đe dọa sẽ giết anh nếu em nhớ lại.

Họ cần em quên, để em trở thành một con rối hoàn hảo trong tay họ.

Một con rối không có quá khứ, không có động lực, chỉ biết tuân lệnh.

tôi đã đồng ý.

Tôi đã bán ký ức của chính mình để đổi lấy mạng sống của em.

Nhưng tôi không ngờ rằng, việc xóa ký ức cũng xóa đi cả tình yêu của em dành cho tôi."

Tâm Nhàn nhìn anh, nước mắt rơi xuống.

Cô hiểu rồi.

Anh không phải là kẻ thù.

Anh là nạn nhân của một giao dịch tàn khốc.

Anh đã hy sinh ký ức của mình, hy sinh danh dự, và thậm chí là hy sinh tình yêu của cô, chỉ để cô được sống.

"Vậy thì, bây giờ em đã nhớ lại," cô nói, giọng run rẩy.

"Em sẽ không để họ kiểm soát em nữa.

Và anh cũng vậy.

Chúng ta sẽ lấy lại những gì đã mất."

Lý Thần lắc đầu, một nụ cười buồn xuất hiện trên môi.

"Không đơn giản như vậy.

Ký ức không chỉ là dữ liệu.

Nó là cảm xúc, là trải nghiệm.

Khi em nhớ lại, em cũng sẽ nhớ lại sự phản bội của tôi.

Em sẽ nhớ lại rằng tôi đã bán linh hồn mình để cứu em.

Và liệu em có thể tha thứ cho điều đó?"

Tâm Nhàn đứng dậy, bước tới anh.

Cô đặt tay lên vai anh, cảm nhận được sự run rẩy của cơ thể anh.

"Anh không cần sự tha thứ của em," cô nói.

"Anh cần sự đồng hành của em.

Chúng ta đã mất quá nhiều thời gian rồi.

Đừng để sự thật chia cắt chúng ta thêm nữa."

Lý Thần nhìn cô, ánh mắt sáng lên một tia hy vọng mong manh.

Nhưng trước khi anh có thể đáp lại, một tiếng động lớn vang lên từ bên ngoài.

Cửa phòng bị phá vỡ.

Những bóng đen mặc đồ bảo hộ lao vào, súng đã lên nòng.

"Họ đã tìm thấy chúng ta," Lý Thần nói, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.

Anh đứng dậy, kéo Tâm Nhàn lại phía sau lưng mình.

Đừng nhìn lại."

"Tôi không bỏ lại anh," Tâm Nhàn hét lên, nhưng Lý Thần đã đẩy cô về phía cửa sổ.

"Bây giờ thì chưa," anh nói, ánh mắt sắc lẹm.

"Nhưng hãy nhớ, sự thật chưa bao giờ là thứ duy nhất quan trọng.

Lựa chọn mới là thứ định hình con người ta."

Anh ném một quả lựu đạn khói về phía những kẻ xâm nhập.

Màn khói dày đặc bao trùm căn phòng.

Tâm Nhàn nhảy xuống từ cửa sổ, rơi xuống đống cỏ khô bên dưới.

Cô quay lại nhìn, nhưng chỉ thấy bóng dáng của Lý Thần biến mất trong làn khói trắng xóa.

Cô không biết anh sẽ đi đâu, hoặc liệu anh còn sống hay không.

Nhưng cô biết một điều chắc chắn: cuộc chơi đã thay đổi.

Và lần này, cô sẽ không còn là một quân cờ nữa.

Cô sẽ là người cầm bàn cờ.

Tâm Nhàn đứng dậy, lau sạch đất bám trên quần áo.

Cô nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang bắt đầu lặn, nhuộm đỏ bầu trời bằng màu máu.

Cô biết rằng, hành trình tìm lại ký ức và công lý của cô mới chỉ bắt đầu.

Và Lý Thần, dù anh có muốn hay không, sẽ luôn là một phần không thể thiếu trong hành trình đó.

Cô bước đi, từng bước một, tiến vào bóng tối.

Nhưng trong tim cô, ngọn lửa của sự thật đang cháy sáng hơn bao giờ hết.

Cô không sợ hãi.

Cô đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ, kể cả chính bản thân mình.

Và sâu thẳm trong tiềm thức, một ký ức khác, nhỏ bé và bị chôn vùi, bắt đầu nhúc nhích.

Nó không phải là về Lý Thần.

Nó là về một người phụ nữ khác, một người phụ nữ mà cô không nhớ mặt, nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến rợn người.

Ai đó đã nói với cô, trước khi ký ức bị xóa, rằng: "Đừng tin vào những gì anh ta nói.

Anh ta không phải là người anh ta tưởng."

Tâm Nhàn dừng lại, lạnh toát sống lưng.

Cô quay lại nhìn căn nhà đang bốc khói, và lần đầu tiên, cô cảm thấy rằng mình đã hiểu sai tất cả.

Lý Thần không phải là tù nhân.

Anh là kẻ canh giữ.

cô không phải là chìa khóa.

Cô là tù nhân.

Và giờ đây, cánh cửa đã mở.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập