Chương 3
Tiếng chân Lâm Tử Hàn dừng lại trước cửa.
Anh không bước vào, mà đứng đó như một bức tường thành chắn ngang lối thoát duy nhất còn lại.
Ánh đèn vàng vụt tắt của hành lang chung cư cũ kỹ chiếu rọi lên đường nét lạnh lùng của anh, tạo nên những mảng bóng tối sâu thẳm dưới hốc mắt.
Ánh mắt anh quét qua thiết bị giám sát đang nhấp nháy đỏ chót trên cổ tay Tâm Nhàn, một nhịp đập đều đều, báo hiệu mức độ căng thẳng tột cùng trong cơ thể cô.
"Tâm Nhàn," giọng anh trầm thấp, nhưng từng chữ như những mũi dao nhỏ cứa vào không khí ngột ngạt trong căn phòng trọ chật hẹp.
"Em biết anh sẽ đi đâu."
Tâm Nhàn lùi lại, lưng tựa vào tủ sách cũ kỹ, gỗ sần sùi cào vào lưng áo mỏng manh của cô.
Cô không thể nói.
Không phải vì cô muốn giữ bí mật, mà vì cơ thể cô phản ứng dữ dội với sự dối trá.
Cổ họng cô thắt lại, như có một bàn tay vô hình siết chặt khí quản, ngăn cản mọi âm thanh thoát ra nếu nó không phải là sự thật trần trụi.
Cô chỉ có thể nhìn anh, đôi mắt mở to, chứa đựng cả sự sợ hãi và một nỗi đau câm lặng.
Tử Hàn bước vào, đóng sầm cửa lại.
Tiếng khóa quay "cạch" một tiếng khô khan, cắt đứt mọi hy vọng về một cuộc trốn chạy.
Anh tiến tới, từng bước chậm rãi, áp đảo không gian nhỏ bé này.
Mùi hương lạnh lẽo của mưa và khói thuốc lá còn sót lại trên người anh lan tỏa, một mùi hương quen thuộc mà giờ đây lại khiến tim cô đập loạn nhịp.
Anh dừng lại trước mặt cô, cúi xuống để ngang tầm mắt.
Bàn tay anh, vẫn còn lạnh ngắt từ đêm qua, đưa lên chạm nhẹ vào má cô.指尖 (ngón tay) anh run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì sự kiềm chế đang vỡ vụn.
"Đêm qua," anh thì thầm, giọng khàn đặc, "khi em nhìn anh, em đang nghĩ gì?
Em đang nhớ lại cái gì?"
Tâm Nhàn nhắm mắt lại.
Nước mắt trào ra, nóng hổi, trượt dài trên gò má.
Cô muốn nói rằng cô đang nhớ về một cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên, về một nụ cười vô tư, về tình yêu nảy nở tự nhiên giữa hai tâm hồn cô đơn.
Nhưng sự thật thì tàn khốc hơn nhiều.
Cô nhớ về phòng thí nghiệm trắng xóa, về những dòng mã nhị phân chạy dọc màn hình, và về lệnh kích hoạt gói ký ức "Eros-7" – gói ký ức được thiết kế đặc biệt để khiến đối tượng mục tiêu nảy sinh tình yêu mù quáng, không điều kiện.
Cô mở mắt, nhìn thẳng vào mắt anh.
Ánh mắt cô trống rỗng, như thể linh hồn đã rời bỏ cơ thể.
Cô lắc đầu nhẹ.
Một cử chỉ nhỏ bé, nhưng mang nặng ngàn cân.
Cô không thể nói dối anh.
Và sự im lặng của cô, trong khoảnh khắc này, chính là lời thú tội lớn nhất.
Tử Hàn rút tay lại.
Anh đứng thẳng người, khuôn mặt trở nên lạnh băng.
Nhưng trong sâu thẳm ánh mắt anh, có thứ gì đó đang vỡ tan.
Không phải giận dữ, mà là một nỗi tuyệt vọng im ả.
Anh đã nghi ngờ từ lâu.
Nhưng nghe chính miệng cô thừa nhận, dù là bằng sự im lặng, vẫn là một cú đấm vào ngực.
"Vậy ra," anh nói, giọng đều đều, không chút cảm xúc, "tất cả chỉ là một thí nghiệm.
Tình cảm của anh, nỗi đau của anh, những đêm mất ngủ vì nhớ em...
tất cả chỉ là những dòng code được lập trình sẵn bởi Mnemosyne."
Tâm Nhàn cố gắng mở miệng.
Cô muốn hét lên rằng không phải vậy, rằng cô cũng yêu anh, rằng cảm xúc của cô là thật, dù nguồn gốc nó có bị thao túng.
Nhưng tiếng thở dài của anh cắt ngang mọi ý định.
"Đừng nói gì thêm, Tâm Nhàn." Anh quay lưng lại, bước về phía cửa.
"Sự im lặng của em là câu trả lời duy nhất anh cần."
Cánh cửa đóng lại, để lại Tâm Nhàn một mình trong bóng tối.
Cô trượt xuống sàn nhà, ôm chặt lấy đầu.
Những mảnh ký ức bị xóa bắt đầu trỗi dậy, như những mảnh kính vỡ sắc lẹm cứa vào tâm trí.
Cô nhớ lại ngày đầu tiên gặp Tử Hàn.
Không phải ở giảng đường, mà trong phòng chờ của trung tâm Mnemosyne.
Cô là nhân viên kiểm thử, anh là đối tượng mẫu.
Anh ngồi đó, mắt nhắm nghiền, trên đầu đeo thiết bị dẫn truyền.
Cô đứng trước màn hình, nhìn những chỉ số sinh học của anh tăng vọt khi cô đọc đoạn văn bản cảm xúc được soạn sẵn.
Cô đã thấy anh khóc.
Nước mắt anh rơi xuống, ướt đẫm gối.
Và trong khoảnh khắc đó, cô đã nảy sinh một cảm giác tội lỗi khủng khiếp.
Cô đã muốn tắt máy, muốn gọi cấp cứu, nhưng lệnh từ cấp trên là tuyệt đối: "Quan sát phản ứng.
Ghi nhận dữ liệu."
Cô đã làm.
Cô đã ghi nhận.
Và rồi, cô đã vô tình kích hoạt chế độ "Đồng cảm ngược" – một lỗi hệ thống mà cô không hề biết, khiến cô cũng bị ảnh hưởng bởi những ký ức giả mà cô đang đưa vào đầu anh.
Cô yêu anh.
Nhưng đó là tình yêu của một kẻ quan sát, của một kẻ thao túng, bị bóp méo bởi chính công cụ cô sử dụng.
Giờ đây, khi sự thật hé lộ, cô nhận ra rằng mình không chỉ là nạn nhân của Mnemosyne, mà còn là đồng phạm.
Cô đã bán ký ức đau buồn của mình để mua tiền sống, và đổi lại, cô phải tham gia vào những thí nghiệm như vậy.
Cô đã bán đi phần hồn của mình, và giờ đây, cô không còn gì cả.
Một tiếng gõ cửa yếu ớt phá vỡ sự tĩnh lặng.
Tâm Nhàn giật mình, vội lau nước mắt.
Cô đứng dậy, chỉnh lại quần áo, cố gắng lấy lại vẻ bình thản.
Cô mở cửa, thấy Tôn Oánh đứng đó, tay cầm một hộp cơm hâm nóng.
"Tâm Nhàn," Tôn Oánh gọi, giọng đầy quan tâm.
"Em ăn chưa?
Chị thấy em không ra ngoài cả ngày."
Tâm Nhàn gật đầu, mỉm cười yếu ớt.
"Cảm ơn chị.
Em đã ăn rồi."
Tôn Oánh nhìn cô, ánh mắt sắc sảo.
Cô biết Tâm Nhàn đang nói dối.
Nhưng cô cũng biết, nếu ép hỏi, Tâm Nhàn sẽ không nói.
Tôn Oánh bước vào, đặt hộp cơm lên bàn.
Cô ngồi xuống, nhìn Tâm Nhàn với ánh mắt phức tạp.
"Tâm Nhàn," Tôn Oánh bắt đầu, giọng trầm xuống.
"Chị biết em đang giấu điều gì đó.
Và chị cũng biết, người đàn ông đó...
Lâm Tử Hàn, anh ấy nguy hiểm cho em."
Tâm Nhàn nhìn xuống tay mình.
"Chị nói đúng.
Anh ấy nguy hiểm.
Không phải vì anh ấy, mà vì sự thật về chúng ta."
Tôn Oánh nhíu mày.
Em muốn nói gì?"
Tâm Nhàn im lặng.
Cô không thể nói.
Cô không thể nói rằng cha của Tôn Oánh, người mà Tôn Oánh đang tìm kiếm kẻ giết hại, có liên quan đến một dự án bí mật của Mnemosyne mà cả hai đều là nạn nhân.
Cô không thể nói rằng chính cô đã vô tình xóa đi một phần ký ức quan trọng về cái chết đó, để bảo vệ chính mình khỏi sự thật quá đau đớn.
Tôn Oánh thở dài.
Em cứ giữ bí mật đi.
Nhưng hãy nhớ, nếu em làm hại chính mình, hoặc làm hại anh ấy, chị sẽ không tha cho em."
Cô đứng dậy, rời đi, để lại Tâm Nhàn trong sự cô độc tột cùng.
Đêm xuống, thành phố ngập tràn ánh đèn neon.
Những biển quảng cáo của Mnemosyne chiếu sáng bầu trời, với khẩu hiệu: "Xóa bỏ đau khổ.
Mua lại hạnh phúc." Tâm Nhàn đứng trước cửa sổ, nhìn những dòng chữ ấy.
Cô cảm thấy như mình đang đứng trước một bức tường vô hình, ngăn cách cô với thế giới thực.
Cô lấy ra chiếc điện thoại cũ kỹ, mở ứng dụng nhắn tin.
Cô gõ tên "Lâm Tử Hàn".
Tin nhắn hiện lên: "Anh có về không?"
Cô xóa đi.
Gõ lại: "Em xin lỗi."
Cô cũng xóa.
Cuối cùng, cô chỉ gửi một hình ảnh: một bông hoa cúc trắng, nở giữa đống đổ nát.
Một biểu tượng của sự thuần khiết trong hỗn loạn.
Vài phút sau, điện thoại rung lên.
Một tin nhắn từ Tử Hàn: "Anh về.
Nhưng không phải để gặp em."
Tâm Nhàn cảm thấy tim mình co thắt.
Cô bước ra ban công, nhìn xuống con đường dưới kia.
Một bóng dáng đen kịt đang đi về phía tòa nhà.
Đó là Tử Hàn.
Anh không nhìn lên.
Anh chỉ đi, bước đi dứt khoát, như thể đang cắt đứt mọi dây ràng buộc.
Nhưng rồi, anh dừng lại.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào cửa sổ phòng cô.
Ánh mắt anh xuyên qua bóng tối, chạm vào mắt cô.
Không có sự lạnh lùng, không có sự giận dữ.
Chỉ còn lại một nỗi buồn sâu thẳm, và một lời thề im lặng.
Anh giơ tay lên, đặt lên ngực trái.
Một cử chỉ đơn giản, nhưng đầy ý nghĩa.
Anh đang nói: "Anh vẫn yêu em.
Dù đó là tình yêu giả tạo, dù đó là sự thao túng, nhưng nỗi đau anh cảm thấy là thật.
Và anh sẽ không để cho ai, kể cả Mnemosyne, lấy đi điều đó."
Tâm Nhàn rơi nước mắt.
Cô cũng giơ tay lên, đặt lên ngực trái.
Cô không thể nói lời yêu thương, nhưng cô có thể cảm nhận.
Và trong khoảnh khắc đó, khoảng cách giữa họ không còn là sự dối trá, mà là sự thấu hiểu.
Sáng hôm sau, Tâm Nhàn đến trường.
Không khí trong lớp học khác hẳn.
Mọi người đều thì thầm, ánh mắt soi mói.
Tin tức về vụ việc đêm qua đã lan truyền nhanh như lửa.
Lâm Tử Hàn, lớp trưởng, người được kính trọng, đã bị牵扯 vào một vụ bê bối liên quan đến Mnemosyne.
Tâm Nhàn ngồi ở góc lớp, cố gắng làm bài tập.
Nhưng cô không thể tập trung.
Cô cảm thấy những ánh mắt hướng về mình, đầy nghi ngờ và ghê tởm.
Họ gọi cô là "kẻ thao túng", "con rối của Mnemosyne".
Những từ ngữ ấy như những mũi tên độc, đâm vào trái tim cô.
Rồi, một bóng dáng xuất hiện ở cửa lớp.
Lâm Tử Hàn bước vào.
Anh mặc bộ đồng phục chỉnh tề, nhưng khuôn mặt anh hốc hác, mắt thâm quầng.
Anh không nhìn Tâm Nhàn.
Anh đi thẳng đến bàn giáo viên, đặt xuống một tờ đơn xin nghỉ học.
"Cô cho phép em nghỉ học vô thời hạn," anh nói, giọng đều đều.
"Em cần thời gian để...
xử lý một số vấn đề cá nhân."
Giáo viên nhìn anh, rồi nhìn về phía Tâm Nhàn.
Ánh mắt bà đầy sự cảnh giác.
"Lâm Tử Hàn, em chắc chắn chứ?
Em là lớp trưởng, là học sinh giỏi.
Việc này sẽ ảnh hưởng đến tương lai của em."
"Em chắc chắn," Tử Hàn đáp.
"Và em muốn nói với cả lớp rằng, tất cả những gì xảy ra đêm qua, là do em.
Không liên quan đến Đường Tâm Nhàn.
Cô ấy là nạn nhân, giống như em."
Cả lớp im lặng.
Tâm Nhàn cảm thấy như tim mình ngừng đập.
Cô không mong đợi điều này.
Cô không xứng đáng với sự hy sinh của anh.
Tử Hàn quay lại, nhìn cô lần cuối.
Ánh mắt anh đầy sự kiên định.
"Tâm Nhàn, em hãy chăm sóc bản thân.
Đừng để Mnemosyne lấy đi những gì còn lại của em."
Rồi anh bước ra, để lại sự im lặng chết chóc.
Buổi tối đó, Tâm Nhàn về đến nhà.
Cô mở cửa, thấy Tôn Oánh đang ngồi trong phòng khách, tay cầm một tập tài liệu dày cộp.
"Tâm Nhàn," Tôn Oánh gọi, giọng lạnh lùng.
"Chị đã tìm được điều gì đó."
Tâm Nhàn bước vào, cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
"Điều gì?"
Tôn Oánh đẩy tập tài liệu về phía cô.
"Đây là hồ sơ y tế của cha chị.
Và đây là hồ sơ thử nghiệm của Mnemosyne.
Có một sự trùng hợp đáng ngờ."
Tâm Nhàn nhìn vào tập tài liệu.
Cô thấy tên của mình.
Và tên của Lâm Tử Hàn.
Và một cái tên khác: "Mạc Vân Khương".
"Tâm Nhàn," Tôn Oánh nói, ánh mắt sắc bén.
"Cha chị không bị giết.
Anh ấy đã biến mất.
Và người cuối cùng nhìn thấy anh ấy, là Lâm Tử Hàn."
Tâm Nhàn sững sờ.
Cô nhìn Tôn Oánh, rồi nhìn vào tập tài liệu.
Sự thật đang dần hé lộ, nhưng nó lại tàn khốc hơn cô tưởng.
Lâm Tử Hàn không chỉ là nạn nhân.
Anh có thể là chìa khóa.
Hoặc là kẻ thù.
Và sâu thẳm trong tâm trí cô, một câu hỏi nảy sinh: Nếu Lâm Tử Hàn là kẻ thù, thì tình yêu của anh có còn là thật không?
Và nếu nó là thật, thì sự thật về cha Tôn Oánh sẽ làm thay đổi điều gì?
Tôn Oánh đứng dậy, tiến lại gần Tâm Nhàn.
"Em sẽ nói cho chị biết sự thật.
Ngay bây giờ."
Tâm Nhàn nhìn vào mắt Tôn Oánh.
Cô thấy sự quyết liệt, nhưng cũng thấy một nỗi đau ẩn giấu.
Cô biết, nếu cô nói ra, mọi thứ sẽ sụp đổ.
Nhưng nếu cô không nói, cô sẽ mất đi người bạn duy nhất còn lại.
Cô mở miệng, nhưng không có tiếng nói nào thoát ra.
Chỉ có sự im lặng.
Và trong sự im lặng ấy, một cuộc chiến mới bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận