Chương 2
Tiếng thì thầm của sinh viên tắt lịm, nhường chỗ cho tiếng bước chân đều đều của ba nhân viên an ninh Mnemosyne.
Họ không mặc đồng phục công an, mà là những bộ vest xám xịt, không một nếp nhăn, gương mặt phẳng lặng đến rợn người.
Người đi đầu đeo一副 kính thực tế ảo mỏng tang, ánh mắt lạnh băng quét qua đám đông như một tia laser quét mã vạch.
Tâm Nhàn không chạy.
Cô biết chạy là thừa thãi.
Khi thiết bị trong đầu cô kích hoạt, tín hiệu đã được gửi về trung tâm điều khiển.
Cô ngồi thẳng người, tay vẫn siết chặt trang giấy bị nhuốm đỏ bởi máu từ lòng bàn tay.
Mấy giọt máu nhỏ xuống sàn gỗ, tạo thành những vết loang sẫm, như những đốm lửa tàn trong biển băng giá.
"Đường Tâm Nhàn," giọng nói của người đàn ông đeo kính vang lên, không cao, không thấp, nhưng đủ để cắt ngang mọi suy nghĩ của cô.
"Anh ta đặt một thiết bị nhỏ hình viên đạn lên bàn giữa hai người.
Vật thể đó không phải là bom, mà là một 'Neo Ký ức' – công cụ pháp lý để cố định trạng thái tâm lý của đối tượng trong vòng mười phút, ngăn chặn sự sụp đổ ý thức hoặc tự sát.
Tâm Nhàn nhìn vào viên đạn nhỏ xíu, màu bạc nhẵn bóng.
Nó phát ra một tần số rung động nhẹ, khiến da đầu cô tê liệt.
Cô cảm thấy cơ thể mình trở nên nặng trịch, như thể đang chìm xuống đáy đại dương sâu thẳm.
Sự sợ hãi, nỗi đau, và cả sự phản kháng đều bị đóng băng lại.
Chỉ còn lại lý trí lạnh lùng, sắc bén như dao cạo.
Lâm Tử Hàn đứng dậy, chân anh run rẩy.
Anh nhìn Tâm Nhàn, rồi nhìn vào viên đạn, cuối cùng là nhìn vào người đàn ông đeo kính.
"Cô ấy đang bị thương," anh nói, giọng khàn đặc, cố gắng giữ sự bình tĩnh nhưng thất bại.
"Cô ấy cần bác sĩ, không phải cảnh sát."
Người đàn ông đeo kính nháy mắt một lần.
Kính của anh ta chiếu ra một luồng ánh sáng xanh nhạt, quét qua khuôn mặt Tử Hàn.
"Lâm Tử Hàn, học sinh ưu tú, lớp trưởng.
Đừng can thiệp vào quy trình xử lý lỗi hệ thống.
Cô ấy không phải là nạn nhân.
Cô ấy là nguồn gốc của sự cố."
Tâm Nhàn nhìn Tử Hàn.
Trong ánh mắt anh, cô thấy sự bối rối, sự từ chối tin tưởng, và sâu xa hơn, một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Anh sợ chính bản thân mình, vì anh bắt đầu nghi ngờ rằng những cảm xúc anh dành cho cô – những buổi chiều cùng nhau uống cà phê, những lần nắm tay dưới mưa – có phải là thật hay không?
"Tôi không làm gì sai," Tâm Nhàn nói.
Giọng cô bình thản, đến mức đáng sợ.
Cô không nhìn người đàn ông đeo kính, mà nhìn thẳng vào Tử Hàn.
"Anh sẽ hiểu thôi.
Khi anh nhớ lại."
Người đàn ông đeo kính gật đầu nhẹ.
Hai nhân viên an ninh khác tiến lại gần, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết đưa Tâm Nhàn ra khỏi giảng đường.
Cô không kháng cự.
Cô để họ dẫn đi, nhưng đôi mắt cô vẫn khóa chặt vào Tử Hàn.
Cô muốn khắc sâu khoảnh khắc này vào tâm trí anh.
Khoảnh khắc mà sự thật bắt đầu vỡ vụn.
Khi cánh cửa đóng sập lại, tiếng huýt sáo của thiết bị Neo Ký ức tắt đi.
Giảng đường trở lại ồn ào, nhưng mọi ánh mắt đều hướng về phía Tử Hàn.
Anh đứng đó, tay vẫn nắm chặt chiếc bút bi, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Anh nhìn vào vết máu trên sàn nhà, nơi Tâm Nhàn vừa ngồi.
Một cảm giác lạ lẫm, lạnh lẽo, bắt đầu lan tỏa trong lồng ngực anh.
Phòng chờ của trung tâm y tế Mnemosyne được thiết kế với tông màu trắng tinh khiết, đến mức gây chói mắt.
Không có cửa sổ, chỉ có những tấm kính cách âm dày đặc, phản chiếu hình ảnh méo mó của những người bên trong.
Tâm Nhàn ngồi trên chiếc ghế bành mềm mại, tay chân bị khóa nhẹ bằng những sợi dây polymer trong suốt.
Chúng không đau, nhưng chúng nhắc nhở cô về sự bất lực.
Bên kia tấm kính, Lâm Tử Hàn đứng đó.
Anh đã cố gắng phá vỡ quy định bảo mật, dùng quyền hạn của lớp trưởng và mối quan hệ gia đình để được phép đứng gần khu vực tạm giam.
Nhưng Mnemosyne không bao giờ cho phép sự tiếp xúc trực tiếp.
Tấm kính dày hai mươi centimet ngăn cách họ, vừa trong suốt vừa vô hình, như một bức tường vô hình của định mệnh.
Tử Hàn đập tay vào kính.
Tiếng động vang lên沉闷, không gây ồn ào cho người bên ngoài, nhưng đủ để Tâm Nhàn cảm nhận được sự rung động.
Anh nói gì đó, môi anh cử động nhanh chóng.
Tâm Nhàn nhìn chăm chú, cố gắng đọc khẩu hình.
*"Em ổn chứ?
Em đừng lo.
Tôi sẽ tìm cách đưa em ra."*
Tâm Nhàn mỉm cười, một nụ cười chua chát.
Cô lắc đầu nhẹ.
Cô không muốn anh can thiệp.
Mỗi bước đi của anh trong thế giới này đều được ghi chép, được phân tích.
Nếu anh can thiệp, anh sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo.
Và cô không thể để điều đó xảy ra.
Cô đưa tay lên, chạm vào mặt kính.
Ngón tay cô lạnh lẽo, run rẩy.
Cô viết lên mặt kính bằng hơi thở ấm áp của mình.
Chỉ một từ: *"Đừng."*
Tử Hàn sững sờ.
Anh nhìn vào từ đó, rồi nhìn vào đôi mắt cô.
Trong ánh mắt cô, anh thấy một sự tuyệt vọng sâu thẳm, nhưng cũng thấy một sự bảo vệ kiên định.
Anh hiểu ra, cô không muốn anh giúp.
Cô muốn anh ở xa.
Anh lùi lại một bước, nắm chặt nắm đấm.
Nỗi tức giận, sự bất lực, và sự nghi ngờ cuộn xoáy trong tâm trí anh.
Tại sao cô lại sợ anh can thiệp?
Tại sao cô lại nói rằng anh là "sản phẩm" của cô?
Bên trong phòng, Tâm Nhàn nhìn chằm chằm vào tấm kính.
Cô nhớ lại ký ức vừa hồi phục.
Cô nhớ lại căn phòng tối, màn hình máy tính nhấp nháy, và bàn tay của chính cô nhấn nút 'Xác nhận'.
Cô nhớ lại cảm giác tội lỗi, cảm giác như thể cô đang bán linh hồn của mình để mua sự an toàn cho anh.
Cô nhắm mắt lại.
Nước mắt chảy xuống, nhưng cô không lau đi.
Cô để nó chảy, để nó làm dịu cơn đau trong đầu.
Cô biết, đây mới chỉ là bắt đầu.
Mnemosyne sẽ không buông tha cho cô.
Và Tử Hàn...
anh sẽ phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất: tình yêu của anh là một món hàng được định giá, và cô là người bán.
Hai ngày sau, Tâm Nhàn trở lại trường.
Cô đeo trên cổ tay trái một chiếc vòng đeo tay màu đen, mỏng như một chiếc đồng hồ thông thường.
Đó là vòng giám sát 24/7 của Mnemosyne.
Nó theo dõi nhịp tim, mức độ cortisol, và cả sóng não của cô.
Nếu cô có ý định kích hoạt ký ức cấm hoặc liên lạc với bên ngoài, nó sẽ kích hoạt chế độ tê liệt tức thì.
Không khí trong lớp học thay đổi hoàn toàn.
Trước đây, khi cô bước vào, mọi người sẽ mỉm cười, chào hỏi.
Bây giờ, mọi ánh mắt đều dè dặt, xa lánh, thậm chí là sợ hãi.
Mnemosyne đã tung tin đồn.
Không phải qua báo chí, mà qua các kênh tin nhắn nội bộ, các nhóm chat kín.
Tâm Nhàn bị dán nhãn là "Kẻ Trộm Ký ức" – một kẻ nghiện ngập cảm xúc của người khác, sẵn sàng đánh cắp ký ức hạnh phúc của người khác để lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn mình.
Cô ngồi vào chỗ, im lặng lấy sách ra.
Cô không nhìn ai.
Cô biết nếu cô nhìn, họ sẽ tránh mắt.
Cô biết nếu cô nói, họ sẽ không nghe.
Sự im lặng của cô giờ đây không còn là sự tự vệ, mà là sự trừng phạt.
Cô trừng phạt chính mình bằng cách cô lập bản thân, để bảo vệ Tử Hàn khỏi cơn bão mà cô đã gây ra.
Lâm Tử Hàn bước vào lớp.
Anh vẫn là lớp trưởng, vẫn là hình mẫu hoàn hảo.
Nhưng Tâm Nhàn thấy sự khác biệt.
Anh mệt mỏi.
Dưới mắt anh là quầng thâm rõ rệt.
Anh nhìn về phía cô, ánh mắt phức tạp.
Có sự tò mò, có sự giận dữ, và có một thứ gì đó khác...
sự day dứt.
Anh đi đến bàn cô, đặt một tách cà phê xuống.
Tay anh run nhẹ.
"Uống đi," anh nói, giọng thấp.
"Em cần tỉnh táo."
Tâm Nhàn nhìn tách cà phê.
Nó vẫn còn nóng, tỏa hơi ấm.
Cô nhớ lại những buổi sáng trước đây, khi anh thường mang cà phê cho cô, mỉm cười và nói: "Này, đừng ngủ gật đấy."
Bây giờ, nụ cười đó đã biến mất.
Chỉ còn lại sự căng thẳng, sự nghi ngờ.
"Tôi không uống cà phê," Tâm Nhàn nói, giọng bình thản.
Tử Hàn sững sờ.
Anh nhìn cô, rồi nhìn vào chiếc vòng đeo tay trên cổ tay cô.
Anh hiểu ra.
Cô đang từ chối mọi thứ.
Cô đang từ chối anh.
"Tâm Nhàn," anh thì thầm, "em đang làm gì vậy?
Em đang tự hủy hoại mình."
Cô nhìn thẳng vào mắt anh.
"Tôi đang bảo vệ anh."
Tử Hàn lùi lại, như thể bị đánh một cái.
"Bảo vệ tôi?
Bằng cách trở thành kẻ thù của tôi?
Bằng cách để họ bôi nhọ em?"
"Bằng cách giữ khoảng cách," cô nói.
"Nếu anh ở gần tôi, anh sẽ bị nhiễm độc.
Anh sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo.
Mnemosyne không bao giờ để một 'công cụ' như anh thoát khỏi tầm kiểm soát, trừ khi anh từ bỏ tất cả."
Tử Hàn nắm chặt bàn tay.
"Tôi không sợ.
Tôi không phải là công cụ."
"Anh chưa biết thôi," Tâm Nhàn nói.
Cô đứng dậy, cầm lấy cặp sách.
"Khi anh nhớ lại, anh sẽ hiểu.
Và khi đó, anh sẽ ghét tôi."
Cô bỏ đi, để lại Tử Hàn đứng đó, tay vẫn nắm chặt chiếc tách cà phê nguội lạnh.
Anh nhìn theo bóng lưng cô, cảm giác trống rỗng trong lồng ngực ngày càng lớn.
Anh không hiểu cô nói gì, nhưng anh biết, cô nói thật.
Và điều đó khiến anh sợ hãi hơn bất kỳ điều gì khác.
Chiều hôm đó, khi Tâm Nhàn đang trên đường về ký túc xá, cô bị chặn lại tại một con hẻm nhỏ gần trường.
Không phải bởi an ninh Mnemosyne, mà bởi một nhóm sinh viên.
Họ mặc những chiếc áo khoác đen, mặt nạ giấy trắng che kín khuôn mặt.
Họ không phải là sinh viên bình thường.
Họ là những "Kẻ Trộm Ký ức" cấp cao, những người nghiện ngập cảm xúc đến mức sẵn sàng làm mọi thứ để có được trải nghiệm mới.
Người đứng đầu, một chàng trai cao lớn, gỡ bỏ mặt nạ.
Đó là một sinh viên năm cuối, gương mặt quen thuộc, nhưng ánh mắt thì điên rồ, khát khao.
"Tâm Nhàn," anh ta nói, giọng khàn khàn.
"Chúng tôi nghe nói em có một ký ức rất đặc biệt.
Ký ức về việc em 'tạo ra' một người đàn ông.
Một người đàn ông hoàn hảo."
Tâm Nhàn đứng yên.
Cô biết họ muốn gì.
Họ không muốn đánh đập cô.
Họ muốn cảm xúc của cô.
Họ muốn trải nghiệm nỗi đau, sự tội lỗi, và sự tuyệt vọng mà cô đang mang.
"Không," cô nói.
"Không?" Anh ta cười, một nụ cười méo mó.
"Em không hiểu.
Đây là hình phạt.
Em đã bán ký ức, vậy em phải chia sẻ ký ức.
Đó là quy luật của thị trường."
Anh ta ra hiệu cho đồng bọn.
Họ lấy ra những thiết bị nhỏ, hình tròn, phát ra ánh sáng xanh nhạt.
Đó là thiết bị cộng hưởng.
Chúng sẽ buộc não bộ của Tâm Nhàn kết nối với não bộ của họ, truyền tải ký ức đau buồn nhất của cô đến tất cả họ cùng lúc.
"Tâm Nhàn," anh ta nói, tiến lại gần.
"Hãy cho chúng tôi thấy nỗi đau của em.
Hãy cho chúng tôi thấy sự thật."
Tâm Nhàn nhắm mắt lại.
Cô biết cô không thể chống cự.
Thiết bị cộng hưởng quá mạnh.
Nếu cô kháng cự, nó sẽ gây tổn thương vĩnh viễn cho não bộ cô.
Cô chỉ có thể để nó xảy ra.
Cô mở mắt, nhìn thẳng vào anh ta.
Nhưng đừng trách tôi, khi các em không thể chịu đựng được sự thật."
Anh ta cười, kích hoạt thiết bị.
Một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Tâm Nhàn.
Cô cảm thấy ý thức mình bị kéo ra, bị xé toạc.
Cô thấy mình đứng trước màn hình máy tính, tay nhấn nút 'Xác nhận'.
Cô thấy khuôn mặt của Lâm Tử Hàn, ngây thơ, tin tưởng.
Cô thấy cảm giác tội lỗi, cảm giác như thể cô đang giết chết linh hồn của anh.
Nỗi đau ập đến, dữ dội, xé toạc tâm trí cô.
Cô gào lên, nhưng không có âm thanh.
Cô thấy những khuôn mặt của nhóm sinh viên xung quanh, mắt họ mở to, đầy kinh hoàng.
Họ đang cảm nhận nỗi đau của cô.
Họ đang thấy sự thật.
Và trong khoảnh khắc đó, Tâm Nhàn thấy một điều khác.
Cô thấy hình ảnh của Tôn Oánh, bạn thân của cô, đứng ở phía sau đám đông, mặt lạnh băng.
Tôn Oánh không giúp cô.
Cô đang nhìn chằm chằm vào Tâm Nhàn, ánh mắt đầy sự tính toán, sự thù hận.
Tôn Oánh biết.
Cô đã biết tất cả từ lâu.
Và cô đang chờ đợi khoảnh khắc này.
Đám đông nép sang hai bên, sợ hãi.
Không phải sợ thiết bị, mà sợ thứ gì đó lớn hơn, nguy hiểm hơn.
Lâm Tử Hàn bước tới.
Anh không chạy, không hét.
Anh đi chậm rãi, từng bước một, như thể đang bước vào một cơn bão.
Quần áo anh hơi nhàu nhĩ, tóc rối bời, nhưng ánh mắt anh thì sắc lạnh, kiên định.
Anh dừng lại trước mặt Tâm Nhàn.
Cô vẫn đang quỳ trên sàn lạnh, cơ thể run rẩy, mồ hôi ướt đẫm trán.
Thiết bị cộng hưởng vẫn đang hoạt động, nhưng anh ta đã tắt nó đi.
Tử Hàn cúi xuống, cầm lấy tay cô.
Tay anh lạnh ngắt, nhưng bàn tay anh thì chắc chắn.
"Tâm Nhàn," anh thì thầm, giọng khàn đặc, "em đã giữ nó lại."
Tâm Nhàn ngẩng đầu lên, nhìn anh.
Đôi mắt cô đỏ ngầu, đầy nước mắt, nhưng ánh mắt thì trống rỗng.
Cô gật đầu.
Một cái gật đầu nhỏ, nhưng đầy ý nghĩa.
Cô đã giữ lại ký ức đó.
Cô đã không để nó bị xóa hoàn toàn.
Tử Hàn đứng dậy, kéo cô dậy.
Anh không nói gì thêm.
Anh chỉ đưa tay ra, như thể mời cô đi cùng.
Tâm Nhàn nhìn bàn tay anh.
Cô nhớ lại câu nói của mình: *"Khi anh nhớ lại, anh sẽ ghét tôi."*
Nhưng bây giờ, anh không ghét cô.
Anh đang ở đây.
Anh đang cầm tay cô.
Cô nắm lấy tay anh.
Bàn tay cô lạnh lẽo, run rẩy, nhưng cô không rút lại.
Họ bước ra khỏi con hẻm, để lại đám đông sinh viên đứng đó, kinh hoàng và bối rối.
Họ vừa chứng kiến một thứ gì đó họ không thể hiểu.
Và sâu thẳm trong tâm trí họ, một hạt giống nghi ngờ đã được gieo.
Tâm Nhàn nhìn về phía trước.
Cô biết, đây không phải là kết thúc.
Đây chỉ là bắt đầu của một cuộc chiến mới.
Và lần này, cô không còn đơn độc.
Nhưng cô cũng biết, sự thật mà cô đang giấu giếm vẫn còn đó.
Và khi nó vỡ ra, nó sẽ phá hủy tất cả.
Tử Hàn nhìn cô, ánh mắt đầy câu hỏi.
"Em sẽ nói cho tôi biết, phải không?"
Tâm Nhàn mỉm cười, một nụ cười đau khổ.
"Khi anh sẵn sàng."
Và trong khoảnh khắc đó, cô thấy bóng dáng của Tôn Oánh ở xa, đang nhìn họ.
Và trên môi Tôn Oánh, một nụ cười lạnh lùng, đầy chiến thắng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận