Chương 1

Ánh sáng huỳnh quang trong giảng đường lớn của Khoa Công nghệ Thông tin không hề ấm áp.

Nó lạnh lẽo, trắng xóa và đều đặn, chiếu xuống những dãy bàn dài như những thanh sắt nguội, phản chiếu lên khuôn mặt vô cảm của hàng chục sinh viên.

Không có tiếng cười nói rôm rả, không có mùi sách vở cũ kỹ hay sự hào hứng của những cuộc trò chuyện về tương lai.

Thay vào đó, không gian bị chiếm đóng bởi tiếng rè rẹt đều đều của hàng trăm thiết bị tai nghe không dây.

Những con mắt mở to, trống rỗng, đôi khi co giật nhẹ, đang chìm sâu vào những "Trải nghiệm Ký ức" mua được từ thị trường đen hoặc gói cước cao cấp của Mnemosyne.

Đường Tâm Nhàn đứng ở lối vào, ngón tay cái run rẩy khẽ chạm vào gáy mình.

Ở đó, một vết sẹo nhỏ, hình tròn, ẩn dưới lớp tóc đen mượt mà.

Nó không đau, nhưng nó tồn tại như một lời nhắc nhở vĩnh cửu: *Cố gắng quên đi, hoặc bị xóa sạch.* Cô hít một hơi thật sâu, không khí trong phòng mang vị kim loại của máy chủ chạy quá tải và mùi hương nhân tạo ngọt ngào phát ra từ các thiết bị thực tế ảo.

Cô bước vào, giày cao gót chạm xuống sàn nhà với âm thanh khô khốc, khác biệt hẳn với sự im lặng tôn kính của đám đông.

Mỗi bước chân đều là một trận chiến nội tâm.

Cô không nhớ rõ mình đã làm gì trước khi ký ức bị xóa.

Chỉ còn lại những mảnh vụn rời rạc: mùi hương của một loài hoa không tên, cảm giác nóng rát ở ngực, và khuôn mặt của một người đàn ông – người mà bây giờ cô biết tên là Lâm Tử Hàn.

Nhưng ký ức đó bị nhòe đi bởi một lớp sương mù dày đặc, như thể có ai đó đã lấy khăn lau chùi kỹ lưỡng những dòng chữ viết trên bảng kính.

Cô tìm một chỗ ngồi ở hàng cuối, góc khuất nhất, nơi ánh sáng đèn huỳnh quang chiếu xuống yếu nhất.

Cô không muốn bị nhìn thấy.

Không muốn bị phân tích.

Và đặc biệt, cô không muốn bị ai đó đọc được những gì đang diễn ra trong đầu mình.

Bên cạnh cô, Tôn Oánh đã có mặt từ lâu.

Bạn thân duy nhất của Tâm Nhàn, người phụ nữ với mái tóc ngắn ngang vai và ánh mắt luôn quét nhanh qua lại như một chiếc radar tìm kiếm mối đe dọa, đang khẽ đẩy một chiếc hộp giấy về phía Tâm Nhàn.

Bên trong là một viên thuốc nhỏ màu trắng.

"Uống đi," Tôn Oánh thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng đủ để Tâm Nhàn nghe thấy giữa tiếng rè rẹt của tai nghe.

"Hôm nay là ngày kiểm tra đột xuất.

Giáo sư sẽ không tha thứ cho bất kỳ sự chậm trễ nào về nhận thức.

cẩn thận với anh ta."

Tâm Nhàn nhìn viên thuốc, rồi nhìn vào đôi mắt nóng bỏng của Tôn Oánh.

Trong ánh mắt đó, cô thấy sự bảo vệ, nhưng cũng thấy một thứ gì đó khác – sự kiểm soát.

Tôn Oánh luôn muốn quyết định thay cô, luôn muốn giữ cô trong vòng tay an toàn của sự im lặng.

Tâm Nhàn lắc đầu nhẹ, đẩy chiếc hộp lại.

"Tôi không cần nó," cô nói, giọng đều đều, không cảm xúc.

"Nếu tôi uống, tôi sẽ không thể nhớ được điều gì đó quan trọng.

Dù chỉ là một khoảnh khắc."

Tôn Oánh nhíu mày, tay nắm chặt thành nắm đấm trên bàn.

"Bạn biết quy tắc.

Im lặng là cách duy nhất để sống sót.

Đừng thử thách giới hạn của bạn, Tâm Nhàn.

Đừng thử thách giới hạn của anh ta."

"Tôi không sợ anh ấy," Tâm Nhàn đáp, dù tim cô đang đập thình thịch.

"Tôi sợ chính mình."

Cô cúi đầu, mở sổ tay ra.

Trang giấy trắng tinh, chưa có một chữ viết nào.

Cô cần một cái cớ để tồn tại ở đây.

Cô cần một lý do để không bị Mnemosyne phát hiện ra rằng cô là một "lỗi hệ thống" đang lang thang tự do.

Cánh cửa giảng đường đóng sầm lại.

Tiếng rè rẹt của tai nghe tắt đột ngột, tạo ra một khoảng trống âm thanh đáng sợ.

Mọi người ngẩng đầu lên, những con mắt còn vương lại chút mơ hồ của thế giới ảo, dần dần trở nên tỉnh táo và lạnh lùng.

Giáo sư, một người đàn ông gầy guộc với kính mắt dày cộp, bước lên bục giảng.

Anh ta không nhìn sinh viên, mà nhìn vào màn hình chiếu phía sau.

"Ngày hôm nay, chúng ta sẽ thảo luận về 'Quản lý Dữ liệu Ký ức'," giọng nói của giáo sư vang lên, khô khan như tiếng giấy xé.

"Mnemosyne tuyên bố rằng họ loại bỏ đau khổ.

Nhưng ai là người định nghĩa đau khổ?

Và ai là người có quyền xóa bỏ nó?"

Lâm Tử Hàn đứng dậy.

Anh ta ngồi ở hàng đầu, ngay giữa phòng.

Ánh sáng huỳnh quang chiếu rọi lên mái tóc đen nhánh và đường nét khuôn mặt thanh tú, lạnh lùng.

Anh ta không cần micro, nhưng giọng nói trầm ổn của anh ta vang vọng khắp giảng đường, lấn át tất cả.

"Mnemosyne không loại bỏ đau khổ, thưa giáo sư," Lâm Tử Hàn nói, ánh mắt quét qua đám đông, dừng lại một giây ở hàng cuối.

"Họ thương mại hóa nó.

Họ biến nỗi đau thành hàng hóa, và hạnh phúc thành sản phẩm tiêu dùng.

Nhưng lỗ hổng lớn nhất không nằm ở đạo đức, mà ở bảo mật.

Hệ thống của họ dựa trên việc đồng bộ hóa ký ức nguyên bản của một số ít 'Người mẫu' với hàng triệu 'Người rỗng'.

Nếu một trong những người mẫu đó bị xâm nhập, bị thao túng...

thì toàn bộ mạng lưới ký ức giả tạo sẽ sụp đổ."

Không khí trong phòng đông cứng.

Sinh viên thì thầm bàn tán.

Đây là một quan điểm cực kỳ nguy hiểm.

Chỉ trích Mnemosyne công khai, ngay trong giảng đường đại học, là hành động tự sát về mặt học thuật.

Nhưng Lâm Tử Hàn không hề run rẩy.

Anh ta đứng thẳng, lưng ngay ngắn, như thể đang trình bày một định lý toán học hiển nhiên.

Tâm Nhàn cảm thấy tim mình ngừng đập.

Cô nhìn anh ta, nhìn sự tự tin đến ngạo mạn trong ánh mắt anh.

Và rồi, cô nhận ra điều gì đó.

Trong giọng nói của anh, trong cách anh phân tích, có một sự trống rỗng.

Anh ta đang nói về sự thật, nhưng anh ta không *cảm* thấy nó.

Anh ta đang lặp lại những gì anh ta đã được lập trình để tin.

Cô nhớ lại ký ức mơ hồ của mình.

Mùi hương hoa.

Cảm giác nóng rát.

Và khuôn mặt này.

*Lâm Tử Hàn.*

Anh ta không phải là người yêu của cô.

Anh ta là công cụ.

Giáo sư gật đầu, vẻ mặt khó đọc.

"Phân tích thú vị, đồng chí Lâm.

Nhưng đồng chí đã bỏ qua một yếu tố then chốt: Sự ổn định tâm lý của người dùng.

Nếu không có ký ức giả, con người sẽ rơi vào tuyệt vọng.

Mnemosyne cung cấp hy vọng.

Dù là giả."

"Hy vọng giả không khác gì ảo giác," Lâm Tử Hàn đáp, giọng nói lạnh đi.

"Và ảo giác không thể thay thế thực tại."

Anh ta bước xuống bục giảng, di chuyển về phía hàng ghế của Tâm Nhàn.

Mỗi bước chân của anh ta đều như một cú đập vào lồng ngực cô.

Cô muốn chạy.

Cô muốn biến mất.

Nhưng cơ thể cô bị đóng băng.

Cô không thể nói dối.

Nếu anh ta hỏi, cô sẽ phải trả lời.

Và sự thật sẽ giết chết anh ta.

Lâm Tử Hàn dừng lại trước bàn của cô.

Anh ta nhìn xuống, ánh mắt sắc lẹm, như thể đang cố gắng đọc lấy những gì ẩn giấu sau vẻ ngoài bình thản của Tâm Nhàn.

"Đồng chí Đường," anh ta gọi tên cô, giọng nói trầm xuống, mang theo một sự tò mò nguy hiểm.

"Đồng chí có ý kiến gì về quan điểm của tôi?"

Tâm Nhàn ngẩng đầu lên.

Cô nhìn vào đôi mắt đen thẳm của anh.

Trong đó, cô không thấy sự thù địch, mà thấy một sự khao khát.

Khao khát tìm ra sự thật.

Khao khát phá vỡ cái vỏ bọc hạnh phúc giả tạo mà anh ta đang sống.

Cô mở miệng, nhưng không có âm thanh nào phát ra.

Cổ họng cô như bị nghẹn lại.

Cô không thể nói.

Nếu cô nói rằng anh ta là một con rối, anh ta sẽ sụp đổ.

Nếu cô nói rằng cô là người đã kích hoạt gói ký ức khiến anh ta yêu cô, anh ta sẽ ghê tởm cô.

Cô chọn cách im lặng.

Lâm Tử Hàn nhíu mày.

Sự im lặng của cô không phải là sự tôn trọng, mà là sự thách thức.

Nó giống như một bức tường vô hình, ngăn cản anh ta tiếp cận.

Anh ta cúi xuống, gần hơn, mùi hương của anh – một mùi hương gỗ trầm ấm áp – tràn vào mũi cô.

"Tâm Nhàn," anh ta thì thầm, chỉ hai người họ nghe thấy.

"Tại sao bạn nhìn tôi như thể bạn đang nhìn một kẻ thù?"

Câu hỏi đó như một nhát dao cứa vào tâm trí cô.

Cô không thể trả lời.

Cô không thể.

Đột nhiên, đèn trong giảng đường nhấp nháy.

Một tiếng hú cao tần vang lên, xé toạc không gian.

Tất cả sinh viên đều ôm đầu, nhăn nhó.

Thiết bị trong đầu Tâm Nhàn – thứ được cài đặt để ngăn cô tiết lộ bí mật – đột ngột kích hoạt.

Cơn đau dữ dội xé toạc tâm trí cô.

Nó không phải là đau đớn thể xác, mà là sự xé rách của ý thức.

Cô thấy những hình ảnh chớp nhoáng: một căn phòng tối, màn hình máy tính nhấp nháy, và bàn tay của chính cô đang nhấn nút 'Xác nhận' trên một gói ký ức có tên *Lâm Tử Hàn*.

Cô gào lên, nhưng không có âm thanh.

Cô ngã xuống bàn, tay nắm chặt thành nắm đấm, móng tay cào vào lòng bàn tay cho đến khi chảy máu.

Lâm Tử Hàn sững sờ.

Anh ta nhìn cô, nhìn sự đau đớn kinh hoàng trên khuôn mặt cô, và lần đầu tiên, anh ta cảm thấy sợ hãi.

Không phải sợ cô, mà sợ những gì ẩn giấu sau sự im lặng và nỗi đau của cô.

Tâm Nhàn ngẩng đầu lên.

Đôi mắt cô đỏ ngầu, đầy nước mắt, nhưng ánh mắt thì sắc lạnh hơn bất kỳ lúc nào.

Cô lau nước mắt, đứng dậy, run rẩy nhưng kiên định.

Cô không chạy.

Cô nhìn thẳng vào Tử Hàn, người đang rối ren giữa sự sợ hãi và sự thật mới nhận ra.

Cô rút bút bi ra, dùng đầu bút bấm mạnh vào lòng bàn tay mình cho đến khi máu chảy ra, làm tê liệt cơn đau trong đầu.

Máu nhỏ xuống trang giấy trắng, tạo thành một vết đỏ tươi, sống động.

"Anh không hiểu," cô nói, giọng nói khàn khản, vỡ vụn, nhưng rõ ràng.

"Anh không phải là người yêu của tôi.

Anh là sản phẩm của tôi."

Và rồi, cô mỉm cười.

Một nụ cười tàn khốc, không chút tình cảm.

"Và tôi vừa mới nhớ lại, mình đã bán ký ức nào để trả tiền cho gói ký ức đó."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập