Chương 9

Cánh cửa phòng thí nghiệm phụ đóng sập lại với một tiếng động khô khốc, cắt đứt hoàn toàn ánh sáng từ hành lang bên ngoài.

Chỉ còn lại tiếng ve ve của hệ thống làm mát và mùi ozone nồng nặc, tanh tưởi như máu đã khô.

Đường Tâm Nhàn trượt xuống sàn, lưng tựa vào tường lạnh lẽo.

Cơ thể cô run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì dư chấn của cú sốc thần kinh vừa rồi.

Những ký ức bị ép buộc đẩy vào đầu cô không phải là hình ảnh, mà là cảm giác – nỗi đau xé lòng khi cha cô rời đi, sự trống rỗng khi cô tự nguyện bán đi phần tốt đẹp nhất của mình, và cuối cùng, là ánh mắt của Lâm Tử Hàn.

Ánh mắt đó không còn là tình yêu thuần khiết mà cô từng tưởng tượng.

Nó là một bản hợp đồng.

Một sự thỏa thuận ngầm giữa một kẻ bị thao túng và một món hàng hóa.

Tôn Oánh đứng chắn trước mặt hai nhân viên bảo an còn lại, tay cầm một thanh kim loại gỉ sét lấy từ đống phế liệu, mắt cô nhìn chằm chằm vào Tâm Nhàn với vẻ mặt phức tạp.

Có sự giận dữ, nhưng sâu thẳm hơn là nỗi sợ hãi tột cùng.

"Tâm Nhàn, em làm gì vậy?" Oánh hỏi, giọng cô run rẩy.

anh ấy không cần em hy sinh như vậy."

Tâm Nhàn không đáp.

Cô không thể nói dối.

Nếu cô nói "để bảo vệ anh ấy", đó là sự thật, nhưng cũng là một nửa sự thật.

Nửa còn lại là cô cần Tử Hàn ở đó để làm lá chắn, vì cô biết rõ Mnemosyne sẽ không để cô sống nếu cô thoát ra ngoài một mình.

Sự im lặng của cô lúc này là tiếng gào thét câm lặng, một bức tường ngăn cách giữa cô và thế giới thực.

Hai nhân viên bảo an bước tới, những chiếc gậy điện từ trong tay phát ra ánh sáng xanh dương lạnh lẽo.

Chúng không còn là con người trong khoảnh khắc này; chúng là những cỗ máy thi hành ý chí của Mnemosyne.

"Mục tiêu không tuân thủ lệnh giải phóng," một trong hai tên nói, giọng điệu vô cảm.

"Thực hiện biện pháp trấn áp."

Oánh nghiến răng, đưa thanh kim loại ra trước mặt.

"Đừng đến gần cô ấy!"

Nhưng một trong hai tên bảo an đã di chuyển nhanh hơn dự kiến.

Một cú quét mạnh mẽ từ chiếc gậy điện trúng vào vai Oánh.

Cơ thể nhỏ bé của cô bay ra xa, đập vào một kệ chứa chai lọ thủy tinh chứa đầy dung dịch ký ức loại bỏ.

Tiếng thủy tinh vỡ vang lên chói tai, những chất lỏng màu xanh nhạt và đỏ sẫm chảy lan ra sàn, tạo thành những vệt bẩn thỉu như máu và nước mắt.

"Tôn Oánh!" Tâm Nhàn hét lên, tiếng nói của cô vỡ vụn trong không khí tĩnh lặng.

Đó là lần đầu tiên cô cất tiếng kể từ khi bước vào căn phòng này.

Tiếng hét đó không phải là sự phản kháng, mà là sự tuyệt vọng.

Nó đánh thức thứ gì đó trong cô – một bản năng sinh tồn bị kìm nén bởi hàng năm tháng im lặng.

Hai tên bảo an tiến lại gần hơn, những chiếc gậy điện phát ra tiếng rè rè nguy hiểm.

Chúng định bao vây Tâm Nhàn.

Cô biết mình không thể chạy.

Cô không đủ sức mạnh vật lý.

Nhưng cô có thứ khác.

Cô có nỗi đau.

Tâm Nhàn đứng dậy, đôi mắt cô đỏ ngầu, đồng tử co lại thành những chấm đen nhỏ.

Cô không nhìn vào hai tên bảo an, mà nhìn vào thiết bị quét sóng não đeo trên cổ tay của chúng.

Cô nhớ lại lời của Giám đốc: *Sóng não của con là vũ khí.*

Cô nhắm mắt lại, tập trung vào ký ức đau đớn nhất – khoảnh khắc cô ký vào hợp đồng với Mnemosyne, bán đi ký ức về ngày sinh nhật cuối cùng của cha mình để lấy tiền chữa bệnh cho mẹ, một cuộc chữa trị vô vọng.

Nỗi đau đó, sự hối hận đó, sự trống rỗng đó...

cô kéo nó ra, để nó tràn ngập từng tế bào trong não cô.

Sóng não của cô bùng nổ.

Không phải là một cơn bão hỗn loạn như lần trước, mà là một tia laser sắc bén, tập trung vào tần số cộng hưởng của thiết bị bảo an.

Những chiếc gậy điện trong tay hai tên bảo an bỗng chốc phát ra ánh sáng đỏ rực, nóng ran.

Chúng hét lên, quăng chiếc gậy ra xa.

Thiết bị trên cổ tay chúng báo động liên hồi.

"Nguy cơ sụp đổ tâm lý!

Cấp độ cực cao!"

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Tâm Nhàn lao về phía trước.

Cô không tấn công.

Cô chỉ muốn đến bên Oánh.

Nhưng một bóng người chặn đường cô.

Lâm Tử Hàn.

Anh đứng đó, trong bộ vest đen tuyền, tay cầm một chiếc remote nhỏ, ánh mắt anh lạnh lùng đến đáng sợ.

Anh nhìn Tâm Nhàn như nhìn một kẻ thù.

"Tâm Nhàn, dừng lại," anh nói, giọng nói không chút cảm xúc.

"Em đang phá hủy mọi thứ."

"Cậu..." Tâm Nhàn ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt của người mình yêu.

"Cậu là ai?"

Câu hỏi đó không phải là sự nghi ngờ.

Đó là sự thật trần trụi.

Cô không biết anh là ai nữa.

Anh không còn là Lâm Tử Hàn, lớp trưởng dịu dàng, người mà cô từng thầm yêu.

Anh là một công cụ của Mnemosyne.

Và cô vừa mới phá vỡ công cụ đó.

Tử Hàn nhíu mày.

Ánh mắt anh chớp động, có vẻ như có sự giằng xé nội tâm.

Nhưng anh nhanh chóng kiểm soát nó.

"Em không cần biết.

Em chỉ cần im lặng."

Anh nhấn nút trên remote.

Một luồng sóng điện từ mạnh mẽ phát ra từ phía sau anh, nhắm thẳng vào Tâm Nhàn.

Tâm Nhàn cảm thấy cơ thể mình tê liệt.

Cô ngã xuống, nhưng không phải vì bị điện giật.

Cô ngã xuống vì nỗi đau trong tim.

Cô nhìn Oánh đang cố gắng đứng dậy, nhìn Tử Hàn với ánh mắt xa lạ, và cô hiểu ra một điều: cô không thể tin tưởng bất kỳ ai.

Không phải Oánh, không phải Tử Hàn, và chắc chắn không phải là chính mình.

Cô bò về phía trước, tay với lấy một mảnh kính vỡ.

Cô không định đâm ai.

Cô chỉ muốn tự làm đau mình, để nỗi đau vật lý giúp cô giữ vững lý trí.

Nhưng trước khi cô chạm vào mảnh kính, một bàn tay nắm chặt cổ tay cô.

Đó là Oánh.

"Tâm Nhàn, đừng," Oánh thì thầm, nước mắt rơi xuống.

"Nếu em làm vậy, em sẽ mất đi chính mình.

Và anh ấy...

anh ấy sẽ thắng."

Tâm Nhàn nhìn Oánh, rồi nhìn về phía Tử Hàn.

Anh đang tiến lại gần, ánh mắt anh đầy vẻ thương hại.

Thương hại cô vì sự ngây thơ.

Thương hại cô vì đã nghĩ rằng tình yêu có thể chiến thắng hệ thống.

"Cô ấy nói đúng," Tử Hàn nói, giọng anh nhẹ nhàng, nhưng mỗi từ ngữ đều như một nhát dao cứa vào tim Tâm Nhàn.

"Em không thể thắng được chúng ta.

Em chỉ là một mảnh ghép.

Và giờ, mảnh ghép đó đang bị lỗi."

Tâm Nhàn cười.

Một nụ cười đau đớn, khinh miệt.

Cô rút tay ra khỏi tay Oánh, đứng dậy,尽管 cơ thể cô vẫn đang run rẩy.

"Lỗi?" cô hỏi, giọng cô bình thản đến đáng sợ.

em đang tỉnh lại?"

Cô nhìn thẳng vào mắt Tử Hàn.

"Cậu nghĩ cậu đang kiểm soát em?

Cậu nghĩ cậu đang bảo vệ em?

Cậu chỉ đang bảo vệ chính mình thôi, Lâm Tử Hàn.

Cậu sợ rằng nếu em nhớ lại, cậu sẽ phải đối mặt với sự thật rằng tình yêu của cậu là giả.

Và cậu không thể chịu đựng được điều đó."

Tử Hàn sững sờ.

Ánh mắt anh lung lay.

Sự bình tĩnh giả tạo trên khuôn mặt anh bắt đầu nứt nẻ.

"Đừng nói những điều vô nghĩa," anh nói, nhưng giọng anh đã mất đi sự chắc chắn.

"Tôi không nói dối," Tâm Nhàn đáp.

"Tôi không bao giờ nói dối.

Và sự thật là...

cậu yêu tôi, nhưng không phải vì tôi.

Cậu yêu tôi vì tôi là ký ức mà cậu mua.

Ký ức về một tình yêu hoàn hảo, không có đau khổ, không có xung đột.

Nhưng giờ thì...

ký ức đó đã bị phá vỡ."

Cô bước tới, tiến vào vùng ảnh hưởng của sóng điện từ.

Cơ thể cô đau đớn, nhưng cô không dừng lại.

Cô muốn anh thấy.

Cô muốn anh thấy rằng cô không sợ hãi.

Cô không sợ mất anh.

Cô chỉ sợ mất chính mình.

"Và bây giờ," cô nói, đứng trước mặt anh, cách nhau chỉ vài centimet.

"Cậu phải chọn.

Giữ lấy ký ức giả tạo đó, hay...

đối mặt với sự thật?"

Tử Hàn nhìn cô, ánh mắt anh đầy sự giằng xé.

Anh đưa tay lên, như muốn chạm vào mặt cô, nhưng lại dừng lại.

Anh nhìn vào đôi mắt cô, tìm kiếm một dấu hiệu của sự dối trá.

Nhưng ở đó, chỉ có sự thật trần trụi, đau đớn và tàn khốc.

Trong khoảnh khắc đó, cả căn phòng dường như ngưng thở.

Tiếng ve ve của hệ thống làm mát biến mất.

Chỉ còn lại nhịp đập của hai trái tim, và sự im lặng chết chóc giữa họ.

Rồi, bất ngờ, đèn trong phòng tắt ngấm.

"Tâm Nhàn!" Oánh hét lên.

Trong bóng tối, Tâm Nhàn cảm thấy một bàn tay nắm chặt tay cô.

Không phải của Tử Hàn.

Mà là của ai đó khác.

Một bàn tay lạnh lẽo, cứng rắn, và đầy đe dọa.

Cô nhìn vào bóng tối, và trong khoảnh khắc đó, cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc, nhưng lại xa lạ đến kinh hoàng, vang lên ngay bên tai cô.

"Chào em, Đường Tâm Nhàn.

Em đã làm tốt.

Nhưng giờ, trò chơi mới bắt đầu."

Và rồi, cô nhìn thấy một ánh sáng xanh lục nhấp nháy trong bóng tối.

Đó là logo của Mnemosyne.

Nhưng lần này, nó không phải là biểu tượng của công ty.

Nó là biểu tượng của một cái bẫy.

Và cô biết, cô đã bước vào đó.

Hơi lạnh từ bóng tối len lỏi vào da thịt, khiến những nốt ruồi nhỏ xíu trên lưng cô nổi da gà.

Đường Tâm Nhàn không hét lên.

Sự hoảng loạn tột cùng đã đóng băng dây thần kinh của cô, biến cô thành một bức tượng đá sống động, chỉ có đôi mắt là còn cử động, quét qua lại trong màn đêm dày đặc.

Cô nhớ rõ giọng nói đó.

Nó giống như tiếng vọng từ một giấc mơ xa xôi, nơi mà ký ức của cô bị xé toạc ra từng mảnh.

Nhưng lúc này, nó hiện thực đến tàn nhẫn.

"Trò chơi mới bắt đầu?" Cô lắp bắp, giọng nói khàn đặc vì sợ hãi.

"Anh là ai?

Tại sao anh lại ở đây?"

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng, đều đặn, tiến lại gần cô.

Mỗi bước chân đều như giẫm lên tim cô, khiến nhịp đập của cô loạn xạ, đập mạnh vào lồng ngực đến mức đau nhói.

Đường Tâm Nhàn cố gắng lùi lại, nhưng gót chân cô chạm vào một bức tường vô hình.

Cô bị mắc kẹt.

Không gian xung quanh cô co lại, ngột ngạt, như thể không khí đang bị rút cạn.

Bóng tối dần tan biến, để lộ ra một căn phòng nhỏ, tối om, chỉ có ánh sáng xanh lục nhấp nháy từ logo Mnemosyne chiếu rọi lên khuôn mặt của người đàn ông đang đứng trước cô.

Anh ta cao lớn, mặc một bộ vest đen chỉnh tề, mái tóc đen được chải chuốt gọn gàng.

Nhưng điều khiến Đường Tâm Nhàn kinh hoàng không phải là ngoại hình hoàn hảo của anh, mà là đôi mắt.

Đôi mắt ấy sâu thẳm, lạnh lùng, và trống rỗng.

Không có sự đồng cảm, không có sự giận dữ, chỉ có một sự quan sát khách quan, như thể cô chỉ là một con chuột trong phòng thí nghiệm.

"Anh là..." Cô nghẹn lời, não bộ cô cố gắng lục lọi những ký ức bị chôn vùi.

người mua ký ức của tôi?"

Người đàn ông mỉm cười.

Một nụ cười mỏng manh, đầy ẩn ý, không chạm đến đôi mắt lạnh lẽo của anh.

"Không hoàn toàn," anh ta nói, giọng điệu trầm ấm, nhưng lại mang theo một sự đe dọa ngầm.

"Tôi là người đã bán nó cho em.

Và giờ, tôi đang thu hồi nó."

Đường Tâm Nhàn cảm thấy máu trong người cô như bị đóng băng.

"Anh nói gì?

Ký ức của tôi...

nó là của tôi!

Anh không có quyền..."

"Quyền?" Anh ta ngắt lời, bước thêm một bước nữa, tiến vào vùng ánh sáng xanh lục.

"Trong thế giới này, ký ức chỉ là hàng hóa.

Và hàng hóa có thể được mua bán, trao đổi, hoặc hủy bỏ.

Em đã ký hợp đồng, Đường Tâm Nhàn.

Em đã bán đi những ký ức đau đớn nhất của mình để đổi lấy sự bình yên.

Nhưng giờ, sự bình yên đó đã hết hạn."

Cô nhìn anh ta, cảm giác bất lực và giận dữ bùng nổ trong lòng.

Tại sao anh lại làm vậy?

Tôi đã tin tưởng anh.

Tôi đã nghĩ rằng mình đang thoát khỏi nỗi đau..."

"Đó là sai lầm lớn nhất của em," anh ta đáp, ánh mắt vẫn lạnh lùng như đá.

"Nỗi đau không thể bị xóa bỏ.

Nó chỉ bị chôn vùi.

Và giờ, nó đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết."

Đường Tâm Nhàn cắn chặt môi, cố gắng giữ cho mình không khóc.

Cô không muốn yếu đuối trước mặt kẻ thù này.

Cô không muốn để anh ta thấy sự sợ hãi của mình.

"Vậy thì hãy nói cho tôi biết," cô nói, giọng nói run rẩy nhưng quyết liệt.

"Tôi cần biết sự thật.

Tại sao anh lại chọn tôi?

Tại sao lại là ký ức của tôi?"

Người đàn ông im lặng một lúc.

Ánh sáng xanh lục nhấp nháy, chiếu rọi lên những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt anh, tạo nên một hình ảnh vừa đẹp đẽ vừa đáng sợ.

"Vì em là mảnh ghép cuối cùng," anh ta nói, giọng nói thấp xuống, như một lời thì thầm đầy bí ẩn.

"Và trò chơi của chúng ta, Đường Tâm Nhàn, mới chỉ bắt đầu."

Trước khi cô có thể phản ứng, anh ta vẫy tay.

Một luồng ánh sáng xanh lục bao trùm lấy cô, khiến cô mất phương hướng.

Khi cô mở mắt ra, cô đã không còn ở căn phòng tối om đó nữa.

Cô đang đứng giữa một con phố vắng vẻ, dưới ánh đèn đường vàng vọt.

Không khí ẩm ướt, mang theo mùi mưa và bụi bẩn.

Cô nhìn quanh, không thấy bóng dáng người đàn ông kia.

Nhưng trong tay cô, cô cảm thấy một vật cứng lạnh.

Cô nhìn xuống và thấy một chiếc USB nhỏ, màu đen, với logo Mnemosyne khắc lên đó.

Cô run rẩy cầm lấy nó, cảm giác bất an bao trùm lấy cô.

Đây là cái bẫy.

Anh ta đã để lại nó cho cô.

Và cô biết, nếu cô cắm nó vào, cô sẽ mở ra những ký ức mà cô đã cố gắng quên đi.

Nhưng cô cũng biết, cô không có lựa chọn nào khác.

Cô cần biết sự thật.

Cô cần biết tại sao cuộc đời cô lại bị cuốn vào trò chơi chết người này.

Cô bước về phía một quán cà phê nhỏ, cửa kính mờ đục.

Bên trong, ánh sáng ấm áp tỏa ra, tạo nên một sự tương phản mạnh mẽ với bầu không khí lạnh lẽo bên ngoài.

Cô đẩy cửa vào, chuông cửa reo lên một tiếng nhỏ.

Không có khách hàng nào trong quán.

Chỉ có một người đàn ông ngồi ở góc khuất, đang uống cà phê.

Khi anh ta ngẩng đầu lên, Đường Tâm Nhàn kinh ngạc nhận ra đó chính là người đàn ông từ căn phòng tối.

Anh ta mỉm cười, nâng tách cà phê lên示意 cô ngồi xuống.

"Em đến đúng giờ," anh ta nói, giọng điệu bình thản như thể họ đang gặp nhau trong một cuộc hẹn lãng mạn.

"Ngồi xuống đi, Đường Tâm Nhàn.

Chúng ta cần nói chuyện."

Cô bước vào, cảm giác như đang bước vào miệng hố sâu thẳm.

Cô ngồi xuống đối diện anh ta, tay vẫn nắm chặt chiếc USB.

"Anh muốn gì từ tôi?" cô hỏi, giọng nói lạnh lùng.

Anh ta nhìn vào chiếc USB trong tay cô, rồi nhìn vào đôi mắt cô.

"Anh muốn em nhớ lại," anh ta nói.

Mọi thứ."

Đường Tâm Nhàn cảm thấy tim mình đập thình thịch.

Cô biết rằng, một khi cô bắt đầu nhớ lại, cô sẽ không thể quay lại được.

Những ký ức đau đớn, những bí mật đen tối, và sự thật về mối quan hệ giữa cô và người đàn ông trước mặt cô sẽ được phơi bày.

Nhưng cô không sợ.

Cô đã sẵn sàng đối mặt với nó.

Dù có phải trả giá bằng mạng sống, cô cũng sẽ tìm ra sự thật.

Cô rút chiếc USB ra, cắm vào máy tính bảng của mình.

Màn hình sáng lên, hiển thị một tập tin video.

Cô nhấp vào nó.

Và thế giới của cô sụp đổ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập