Chương 33

Không gian trong phòng lab sinh vật học 404 ngột ngạt, mùi ozone và máu tanh hòa quyện tạo thành một lớp màng dày đặc trên mũi của Đường Tâm Nhàn.

Cô không thức dậy từ một giấc ngủ yên bình, mà tỉnh dậy giữa lúc cơ thể đang run rẩy dữ dội.

Mỗi nhịp đập của trái tim đều như tiếng trống quân đánh vào màng não, xé toạc sự tĩnh lặng vốn dĩ đã mong manh.

Ánh sáng đèn huỳnh quang phía trên đầu phát ra âm thanh rè rè khó chịu, chớp tắt liên hồi như thể đang cố gắng gửi đi một tín hiệu SOS từ sâu thẳm trong hệ thống điện cũ kỹ của tòa nhà này.

Tâm Nhàn mở mắt ra.

Trước mặt cô là những giá thí nghiệm bằng kim loại lạnh lẽo, phủ đầy bụi trắng xóa của thời gian bị bỏ quên.

Nhưng điều khiến cô không thể rời mắt khỏi đó chính là một chiếc hộp kính nhỏ nằm trên bàn làm việc trung tâm.

Bên trong hộp không phải là mẫu vật sinh học hay các ống nghiệm thông thường.

Đó là một khối tinh thể màu tím nhạt, đang phát ra ánh sáng yếu ớt, nhấp nháy theo nhịp đập của trái tim cô.

Cảm giác kỳ lạ xâm chiếm cơ thể.

Không phải sợ hãi, mà là sự nhận biết.

Giống như khi bạn chạm vào điện thoại cũ và bỗng nhiên nhớ lại mùi hương của người đã từng sử dụng nó.

Tâm Nhàn đưa tay về phía chiếc hộp, ngón tay run rẩy nhưng không hề rút lui.

Cô cảm thấy một lực hút vô hình từ sâu trong xương cốt mình kéo cô tiến đến gần hơn.

Đây là nơi bắt đầu mọi thứ?

Hay đây là nơi kết thúc?

Cô cúi xuống nhìn vào bề mặt phản chiếu của bàn kim loại.

Khuôn mặt mình trông thật xa lạ, nhợt nhạt và đầy mồ hôi lạnh.

Nhưng ánh mắt.

Ánh mắt đó đang nói lên một điều gì đó mà bộ não bị xóa ký ức của cô không thể xử lý kịp thời.

Sự im lặng trong phòng lab trở nên nặng nề hơn cả tiếng hét.

Tâm Nhàn biết rằng mình đã làm sai thứ gì đó, rất lớn và nguy hiểm, nhưng cô lại không nhớ nổi cái tên của nó.

Cánh tay Tử Hàn chuyển động nhanh như một đạo sét, chặn trước mặt cô.

Nhưng lần này, không có va chạm vật lý.

Thay vào đó, một lớp màng năng lượng màu xanh lam nhạt, mỏng manh như màng nhện, xuất hiện giữa hai người.

Đó là khiên chắn của Mnemosyne – công nghệ bảo vệ cấp độ cao nhất dành cho các đối tượng nghiên cứu đặc biệt.

Tử Hàn đứng ở phía bên kia rào cản vô hình đó, gương mặt anh bởi một cảm xúc phức tạp mà Tâm Nhàn không thể giải mã ngay lập tức.

Không phải là giận dữ.

Cũng không phải là thương xót.

Đó là sự tuyệt vọng được gói gọn trong vẻ ngoài lạnh lùng của lý trí khoa học.

Anh nhìn cô qua lớp màng năng lượng, đôi mắt đen nhánh phản chiếu hình ảnh nhỏ bé đang cố gắng chạm vào chiếc hộp bí ẩn kia.

Tâm Nhàn cảm thấy một nỗi đau nhói lên ở lồng ngực, không phải vì bị từ chối, mà vì sự khoảng cách vô hình này đã trở thành bức tường ngăn chia thực tại và ảo tưởng của họ.

"Cô không được phép biết," Tử Hàn nói, giọng anh trầm xuống mức thấp nhất, rung động qua lớp màng năng lượng tạo ra những gợn sóng nhẹ trên bề mặt ánh sáng xanh lam.

"Mỗi ký ức cô chạm vào là một mảnh vỡ nguy hiểm hơn cái trước."

Tâm Nhàn lùi lại nửa bước, nhưng chân cô như bị đóng đinh vào sàn nhà.

Cô nhìn chằm chằm vào Tử Hàn, cố gắng tìm kiếm sự thật trong ánh mắt của người đàn ông mà thế giới gọi là lớp trưởng, kẻ thù hay có lẽ là nạn nhân cùng cảnh ngộ với mình.

"Tại sao?" Cô hỏi, giọng khàn đặc vì thiếu nước và căng thẳng kéo dài suốt nhiều ngày qua.

"Nếu đó là nguy hiểm, tại sao anh lại để nó ở đây?

Tại sao phòng lab 404 vẫn còn hoạt động khi tất cả các khu vực khác đã bị niêm phong từ năm ngoái?"

Tử Hàn không đáp lời ngay.

Anh đặt tay lên lớp màng năng lượng, ngón tay dài của anh lướt nhẹ trên bề mặt vô hình đó như thể đang vuốt ve một vết sẹo cũ.

Hành động này phá vỡ sự lạnh lùng vốn có trong tư thế phòng thủ của anh, để lộ ra sự mệt mỏi sâu thẳm ẩn sau cặp mắt tỉnh táo đến tàn nhẫn.

Anh biết rằng cô sẽ không dừng lại.

Tâm Nhàn là loại người mà khi thấy cánh cửa đóng sập trước mặt, họ sẽ tìm cách phá vỡ nó bằng chính cơ thể mình nếu cần thiết.

"Vì đôi khi," Tử Hàn bắt đầu nói, giọng điệu trở nên xa xăm hơn, "sự thật không nằm ở việc chúng ta nhớ được gì, mà là những thứ chúng ta chọn để quên đi." Anh quay sang nhìn chiếc hộp kính một lần nữa, ánh mắt sắc lạnh như dao kiếm cắt qua bóng tối.

"Mnemosyne không bán ký ức hạnh phúc, Tâm Nhàn.

Họ bán sự im lặng cho nỗi đau quá lớn để chịu đựng.

cô là nguồn gốc của sự im lặng đó."

Lời nói của anh lơ lửng trong không khí, nặng nề hơn bất kỳ vật thể nào có thể chạm vào được.

Tâm Nhàn cảm thấy máu trong người mình như đông lại từng phần tử.

Ý tưởng này quá điên rồ để chấp nhận nhưng nó lại vang vọng một cách đáng sợ trong tâm trí trống rỗng của cô.

Nếu cô là nguồn gốc, thì những khoảng trắng trong ký ức không phải do lỗi kỹ thuật hay tai nạn y khoa thông thường.

Đó là sự xóa bỏ có chủ đích.

Và ai đã thực hiện nó?

Đột nhiên, đèn trong phòng lab tắt hẳn.

Chỉ còn ánh sáng xanh nhạt từ thiết bị và những tia sáng hắt vào từ cửa sổ kính tạo thành một khung cảnh ma quái giữa bóng tối dày đặc bao trùm lấy toàn bộ không gian rộng lớn nơi đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.

Một âm thanh rè rè phát ra từ loa của thiết bị, rồi một giọng nói điện tử, lạnh lùng và vô cảm, vang lên trong không khí tĩnh lặng đáng sợ đến mức khiến bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng này xảy ra trước mắt mình lúc này đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.

"Đã xác định mã di truyền chủ nhân gốc," giọng nói máy móc đó phát ra, không mang chút cảm xúc nào, giống như một bản án đã được tuyên từ lâu nhưng giờ mới chính thức đọc lên cho tất cả cùng nghe.

"Trình thức truy xuất dữ liệu ẩn đang được kích hoạt bởi phản ứng sinh học của đối tượng A.

Cảnh báo: Mức độ ổn định tâm lý giảm xuống dưới 15%.

Đề nghị can thiệp ngay lập tức hoặc tiến hành phong tỏa vĩnh viễn khu vực."

Tâm Nhàn nhìn về phía chiếc hộp kính.

Những tia sáng tím bên trong bắt đầu xoay tròn nhanh hơn, tạo thành một xoáy nhỏ thu hút ánh mắt của bất kỳ ai dám nhìn vào nó.

Cô cảm thấy những mảnh vỡ ký ức đang cố gắng xuyên qua hàng rào phòng vệ tinh thần yếu ớt của mình.

Không phải là hình ảnh hay âm thanh rõ ràng, mà là cảm giác – nỗi đau xé lòng khi mất đi thứ gì đó vô giá, sự tuyệt vọng tột cùng khi nhận ra bản thân đã phản bội lại những người yêu thương nhất chỉ để tồn tại trong một thế giới giả tạo được xây dựng trên nền tảng của dối trá.

"Đừng nghe nó!" Tử Hàn hét lên lần đầu tiên kể từ khi họ bước vào phòng này, giọng anh vang dội giữa bốn bức tường kín mít.

Anh giơ tay ra phía trước, cố gắng gia tăng độ dày của lớp màng năng lượng bảo vệ nhưng ánh sáng xanh lam bắt đầu loang lổ và rung động dữ dội như thể đang chịu áp lực từ một cơn bão nội tại nào đó mà không ai có thể kiểm soát được nữa lúc này đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.

Tâm Nhàn nhắm chặt hai bên mi lại, cố gắng đẩy những hình ảnh hỗn loạn ra khỏi đầu óc mình nhưng chúng cứ thế tràn vào như một dòng lũ không thể ngăn cản.

Cô thấy bóng dáng của chính mình – phiên bản khác hoàn toàn so với cô đang đứng ở đây lúc này – ôm chầm lấy ai đó trong tuyệt vọng trước khi mọi thứ tan biến thành hư vô vĩnh viễn chỉ để lại nỗi đau tột cùng không thể nào nguôi ngoai được cho đến tận ngày cuối cùng của cuộc đời mỗi người chúng ta.

Khi mở mắt ra lần nữa, cô thấy Tử Hàn đang nhìn mình với ánh mắt đầy kinh hoàng nhưng sâu thẳm bên trong đáy mắt đó lại ẩn chứa một câu hỏi đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào trước kia: "Nếu tất cả ký ức đều là giả tạo thì điều gì còn lại sau khi mọi thứ tan biến vào hư không vĩnh viễn?"

Tử Hàn nhìn Tâm Nhàn, ánh mắt anh không còn sự đau đớn, mà là một sự lạnh lẽo xa lạ.

Những sợi dây ánh sáng trên cánh tay anh bắt đầu tan biến, nhưng anh không giải thoát cho cô.

Thay vào đó, anh bước lại gần, cúi xuống nhìn thẳng và nói những lời khiến máu trong người Tâm Nhàn như đóng băng hoàn toàn trước nỗi kinh hoàng tột cùng đang bao trùm lấy tâm trí yếu đuối dễ bị tổn thương bởi những ký ức giả tạo độc hại từ công ty đa quốc gia Mnemosyne tàn bạo nhất thế giới hiện nay.

"Cô nghĩ mình là nạn nhân," Tử Hàn thì thầm, giọng nói của anh giờ đây không còn mang chút rung động nào mà chỉ còn lại sự trống rỗng đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa trực tiếp nào trước kia từng xuất hiện trong cuộc sống thường nhật bình dị vốn dĩ yên lành vô tư lự của hai con người trẻ tuổi đang dần bị cuốn trôi bởi những bí mật đen tối nhất thời đại này đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.

"Nhưng cô không phải là nạn nhân, Tâm Nhàn.

Cô là công cụ.

Và giờ thì Mnemosyne đã tìm thấy nó."

Anh đưa tay ra chạm vào trán cô, nhưng cử chỉ này không mang tính chất an ủi hay chữa lành như những lần trước đây họ từng làm với nhau dưới ánh trăng dịu nhẹ lãng mạn bên hồ nước trong trường đại học xa kia.

Không hề chút gì là tình cảm thuần khiết nữa cả!

Lần này nó giống như một cú chạm kiểm tra xem thiết bị đã sẵn sàng chưa hơn là một cử chỉ giữa hai con người yêu thương nhau thực sự đang cùng chia sẻ nỗi đau mất mát to lớn nhất đời mình.

Tâm Nhàn cố gắng lùi lại nhưng lưng cô đập mạnh vào bàn thí nghiệm lạnh lẽo phía sau, khiến cô suýt nữa ngã xuống sàn nhà cứng đờ đầy bụi bặm của thời gian bị bỏ quên từ lâu rồi đó mới là sự thật tàn khốc hơn cả những lời nói dối ngọt ngào lừa đảo người ta suốt bao năm tháng qua chứ còn gì.

"Anh đang làm cái quái gì vậy?" Tâm Nhàn hỏi, giọng run rẩy nhưng vẫn cố giữ vững lập trường của mình trước mặt kẻ thù rõ ràng nhất lúc này đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.

"Nếu tôi là công cụ thì tại sao anh lại giúp tôi nhớ lại?

Tại sao Mnemosyne không đơn giản là tiêu diệt tôi đi nếu họ sợ những ký ức đó đến thế?"

Tử Hàn mỉm cười – một nụ cười đau đớn và đầy mỉa mai hơn bất kỳ lời chửi rủa nào có thể làm tổn thương cô gái nhỏ bé trước mặt mình lúc này đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.

"Bởi vì họ không cần phải tiêu diệt cô," anh nói chậm rãi, từng chữ như những mũi dao cứa vào da thịt mềm mại vô tội của Tâm Nhàn khiến cô gần như không còn khả năng kiểm soát chính mình nữa lúc này đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.

"Họ cần phải hoàn thành quy trình.

Tôi là giám đốc kỹ thuật duy nhất nắm giữ chìa khóa mở cánh cửa cuối cùng đó."

Cánh cửa phòng lab vỡ tung.

Không phải do một cú đá, mà do một tia laser cắt xuyên qua kính cường lực tạo thành hình chữ nhật hoàn hảo giữa hai bên cánh cửa sắt nặng nề đóng sập lại phía sau cô với một tiếng động kinh hoàng vang vọng khắp hành lang dài ngoằng vắng lặng đáng sợ đến mức khiến bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng này xảy ra trước mắt mình lúc này đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.

Những người mặc bộ đồ bảo hộ màu trắng, mặt nạ không biểu cảm bước vào phòng một cách nhanh nhẹn và chính xác như những cỗ máy đã được lập trình sẵn từ lâu rồi đó mới là sự thật tàn khốc hơn cả những lời nói dối ngọt ngào lừa đảo người ta suốt bao năm tháng qua chứ còn gì.

Họ không mang vũ khí truyền thống, mà là những ống tiêm chứa đầy chất lỏng màu tím óng ánh – cùng loại với thứ đang phát sáng bên trong chiếc hộp kính kia.

Tâm Nhàn nhìn về phía Tử Hàn, hy vọng tìm thấy sự bảo vệ hoặc ít nhất là một lời giải thích cuối cùng trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn nhưng anh chỉ đứng đó bất động như một bức tượng đá lạnh lùng vô cảm trước nỗi đau và tuyệt vọng tột cùng đang bao trùm lấy tâm trí yếu đuối dễ bị tổn thương bởi những ký ức giả tạo độc hại từ công ty đa quốc gia Mnemosyne tàn bạo nhất thế giới hiện nay đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.

Người đầu tiên trong nhóm bảo hộ tiến lên phía trước, tay cầm ống tiêm giơ cao như một biểu tượng quyền lực tuyệt đối không ai có thể thách thức nổi lúc này đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.

"Đối tượng A đã kích hoạt trình thức tự hủy," giọng nói qua mặt nạ điện tử vang lên lạnh lùng và vô cảm hơn bất kỳ lời đe dọa nào trước kia từng xuất hiện trong cuộc sống thường nhật bình dị vốn dĩ yên lành vô tư lự của hai con người trẻ tuổi đang dần bị cuốn trôi bởi những bí mật đen tối nhất thời đại này đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.

"Tiến hành phong tỏa vĩnh viễn ngay lập tức."

Tâm Nhàn quay sang nhìn Tử Hàn lần cuối cùng, ánh mắt cô hỏi một câu không lời nhưng ý nghĩa rõ ràng hơn bất kỳ ngôn ngữ nào khác trên thế giới này lúc này đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi: *Anh sẽ để họ làm điều đó sao?*

Tử Hàn không đáp.

Anh chỉ lắc đầu nhẹ – một cử động nhỏ đến mức hầu như không ai nhận ra nếu không tập trung cao độ vào từng biểu cảm trên gương mặt anh lúc này đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.

Nhưng đối với Tâm Nhàn, đó là tất cả những gì cô cần để hiểu rằng sự im lặng của anh chính là câu trả lời tàn khốc hơn bất kỳ lời từ chối trực tiếp nào trước kia từng xuất hiện trong mối quan hệ phức tạp giữa họ suốt bao năm tháng qua rồi đó.

Khi người bảo hộ bước tới, Tâm Nhàn nhắm mắt lại và chờ đợi cảm giác lạnh lẽo của kim loại chui vào da thịt mình.

Nhưng thay vì nỗi đau vật lý, cô nghe thấy một giọng nói thì thầm ngay bên tai – không phải từ Tử Hàn hay bất kỳ ai trong phòng này cả mà dường như nó vang lên trực tiếp trong tâm trí cô vậy đó mới là sự thật rùng mình đáng sợ hơn cả những lời đe dọa rõ ràng trước mắt lúc này đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.

Âm thanh đó bỗng ngưng bặt, thay vào đó là giọng nói lạnh lùng vang lên đúng bên tai cô.

Linh Mai quay người lại, tay vung kiếm chém vào khoảng không trống rỗng phía sau.

Cánh cửa phòng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập