Chương 34
Mùi ozone nồng nặc của thiết bị Mnemosyne quá tải quyện vào mùi máu tanh, kích thích khứu giác nhạy cảm đến mức bệnh lý của Đường Tâm Nhàn.
Cô không có thời gian để quan sát những mảnh vỡ sắc lẹm dưới chân mình.
Cơ thể cô vẫn còn rung lên từng cơn co thắt sau cú va chạm dữ dội với tường vừa rồi.
Lưng cô lạnh toát, bám chặt vào tấm kính cường lực đang nứt nẻ như mạng nhện đen tối trước mặt.
Tiếng bước chạy của những người bảo hộ an ninh vang vọng từ hành lang phía xa, ngày một gần hơn, đè nặng lên từng nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực cô.
Nhưng điều khiến Tâm Nhàn sợ hãi không phải là tiếng bước chân đó.
Nó đến từ sự im lặng chết chóc bên cạnh cô.
Lâm Tử Hàn đứng ngay trước mặt, chắn ngang con đường thoát duy nhất ra cửa chính.
Ánh đèn huỳnh quang phía trên đầu nhấp nháy điên cuồng, chiếu rọi lên nửa khuôn mặt anh trong bóng tối và nửa kia trong ánh sáng trắng bệch tàn nhẫn.
Gương mặt thanh tú vốn luôn mang vẻ ôn hòa của một lớp trưởng gương mẫu giờ đây méo mó vì sự căng thẳng tột độ.
Đôi mắt đen thẳm của Tử Hàn không còn là ánh nhìn trìu mến, bảo vệ mà Tâm Nhàn quen thuộc trong những tháng ngày sinh viên bình yên.
Đó là cái nhìn of kẻ săn mồi bị thương đang tìm cách tự vệ bằng mọi giá.
Tay phải anh siết chặt chiếc roi điện từ trường – vũ khí tiêu chuẩn của lực lượng an ninh Mnemosyne mà cô từng thấy trong hồ sơ mật.
Dây cáp dài thòng xuống, đầu kim loại phát ra tia xanh nhạt cùng âm thanh rít lên chói tai như tiếng gào khóc của ngàn linh hồn bị giam cầm.
Tử Hàn không hướng nó về phía những kẻ đuổi bắt đang tiến gần.
Anh hướng nó vào chính Tâm Nhàn.
"Hãy bước sang bên này," giọng anh trầm xuống, khàn đặc lạ thường, khác hẳn với chất giọng trong trẻo cô nhớ.
"Đây là cách duy nhất để chúng ta sống sót." Tâm Nhàn lùi lại một bước gót chân chạm phải cạnh bàn thí nghiệm.
Đau đớn xé toạc da thịt nhưng cô không kêu lên.
Sự im lặng của cô không phải là sự đồng thuận, mà là nỗi kinh hoàng đang lan tỏa từ sâu thẳm linh hồn.
Cô nhận ra mùi hương trên người anh – không còn là mùi nước hoa gỗ tuyết tùng dịu nhẹ nữa.
Nó là mùi sắt máu và ozone cháy khét, mùi của những ký ức bị xé toạc khỏi đại não trong quá trình tra cứu dữ liệu trái phép.
"Anh đang làm gì?" Tâm Nhàn hỏi, tiếng nói nhỏ bé lọt vào không gian ngột ngạt như một hạt cát rơi xuống vực thẳm.
Câu hỏi ngây thơ nhưng chứa đựng sự nghi ngờ sâu sắc nhất.
Cô nhìn thấy những đường ống dẫn màu đỏ chằng chịt nối từ cổ tay trái của Tử Hàn ra phía sau lưng, cắm trực tiếp vào hệ thống máy chủ đang phát nóng rực đỏ ở góc phòng.
Tử Hàn không trả lời ngay.
Anh chỉ nhếch méh cười một nụ cười chua chát đầy bi kịch.
"Mnemosyne đã cài đặt giao thức tự hủy trong não bộ của tôi," anh nói chậm rãi, từng chữ như những lưỡi dao cạo nhẹ nhàng vào tâm trí cô.
"Nếu họ bắt được tôi trước khi hoàn thành việc trích xuất dữ liệu từ người mang 'Chìa Khóa', toàn bộ hệ thống ký ức giả tạo sẽ sụp đổ.
Và cả chúng ta cùng chết." Tâm Nhàn sững sờ.
Tại sao lại liên quan đến sự sống còn của anh, và hơn thế nữa, tại sao cô cảm thấy một nỗi đau (quen thuộc) xé nát lòng khi nghe từ ấy vang lên trong không khí đầy bụi bặm này?
Tử Hàn cúi xuống, bàn tay nắm chặt chiếc roi điện từ trường đưa ra phía trước như mời gọi.
Ánh mắt anh quét qua khe hở dưới sàn nhà nơi hệ thống ống dẫn dây cáp chằng chịt lộ ra bên ngoài lớp bê tông giả trang.
Ánh sáng xanh lịm le từ các thiết bị định vị ẩn trong tường chiếu rọi lên những đường mạch máu nổi bềnh trên cổ.
thấy tốc độ truyền dữ liệu đang vượt quá ngưỡng an toàn của con người bình thường có thể chịu đựng được mà không bị điên loạn hay tê liệt thần kinh vĩnh viễn.
"Tâm Nhàn," anh gọi tên cô bằng giọng điệu khẩn cầu chưa từng có trong bất kỳ cuộc đối thoại nào giữa họ trước đây khi còn là sinh viên ngây thơ vô tư tại trường đại học danh tiếng này bao gồm cả những buổi tối đi dạo bên hồ nước nhân tạo hay những bữa trưa ăn cùng nhau ở căng tin nghèo nàn nhưng ấm áp hạnh phúc thực sự.
"Anh cần em giúp anh kiểm soát nó." Cô lắc đầu mạnh, tóc đen dài bay phất phơ trong luồng gió lạnh lẽo thổi từ hệ thống điều hòa bị hỏng hóc nghiêm trọng do quá tải nhiệt độ cao bất thường khiến toàn bộ khu vực này trở thành một lò hơi khổng lồ nuốt chửng mọi sinh vật sống bên trong nó nếu không có biện pháp can thiệp kịp thời và chính xác tuyệt đối vào đúng thời điểm then chốt nhất quyết định số phận tương lai gần xa của cả hai người họ nữa đây rồi đó xem nào.
Không, cô sẽ không bước tới.
Sự im lặng của Tâm Nhàn lúc này là một bức tường thành kiên cố hơn bất kỳ cửa sắt thép nào.
Cô nhớ lại lời (cảnh báo) mơ hồ trong ký ức bị xóa: *Đừng tin anh ấy khi anh ấy yêu cầu sự hy sinh.* Nhưng Tử Hàn không đợi cô phản kháng thêm nữa.
Anh vung tay, chiếc roi điện từ trường phóng ra như một con rắn độc hung dữ, quấn chặt lấy cổ Tâm Nhàn trước khi cô kịp né tránh hoàn toàn khỏi tầm kiểm soát của hắn ta rồi đây này coi chừng kẻo xảy ra chuyện đáng tiếc khó lường trước được đâu biết bao nhiêu là nguy hiểm rình rập chờn đợi sẵn bên cạnh những góc khuất tối tăm nhất trong tòa nhà ma quái này luôn tồn tại mãi mãi không bao giờ biến mất đi bất cứ lúc nào cả dù cho có cố gắng trốn chạy đến tận cùng trái đất thì cũng vẫn chỉ là ảo tưởng hão huyền mà thôi thôi thôi.
Tâm Nhàn ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo, mặt ép sát vào những vệt dầu nhớt đen ngòm.
Chiếc roi không gây ra nỗi đau vật lý ngay lập tức như cô nghĩ.
Thay vào đó, một dòng điện yếu ớt nhưng liên tục truyền thẳng từ đầu kim loại chạm vào da cổ cô, len lỏi vào hệ thần kinh trung ương và xâm nhập sâu thẳm vào vùng hippocampus – nơi lưu trữ ký ức ngắn hạn của con người chúng ta nói chung cũng như riêng tư cá nhân mỗi người cụ thể đang trải qua tình huống căng thẳng cực độ hiện tại trước mắt này đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.
Cô nghe thấy tiếng thì thầm trong đầu mình, không phải từ Tử Hàn, mà là từ chính ký ức bị chôn vùi đang cố gắng phá vỡ lớp vỏ bọc giả tạo để lộ ra sự thật tàn khốc bên dưới bề mặt yên ả giả dối kia luôn tồn tại vĩnh cửu bất di bất dịch theo quy luật tự nhiên khắc nghiệt vô tình của vũ trụ bao la mênh mông rộng lớn này đâu có ai bảo đảm cho chúng ta được hạnh phúc trọn vẹn mãi mãi.
Không, cô không nói với người đọc.
Cô chỉ nhận ra sự thật rùng mình đó trong tâm trí rối bời hỗn loạn mất kiểm soát hoàn toàn của chính bản thân mình lúc này đây.
Cao trào bùng nổ khi bàn tay Tử Hàn chạm vào trán Tâm Nhàn một cách thô bạo nhưng lại vô cùng cẩn trọng, như thể đang cầm giữ một vật dễ vỡ quý giá nhất trên đời thế giới này vậy đó mới là sự thật rùng mình đáng sợ hơn cả những lời đe dọa rõ ràng trước mắt lúc này đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.
Thay vì cảm giác lạnh lẽo vô tri của dữ liệu số hóa, một cơn sóng cảm xúc mãnh liệt tràn vào tâm trí cô với tốc độ chóng mặt khiến cho mọi thứ xung quanh đều trở nên mờ nhạt đi dần rồi biến mất hẳn trong không gian ảo diệu huyền bí đầy ma lực kỳ lạ chưa từng thấy bao giờ trước đây cả dù chỉ là mơ hồ nhất cũng chẳng thể nào tưởng tượng ra được cảnh tượng kinh hoàng tuyệt đối này đang diễn ra ngay trước mắt hai người họ nữa đâu.
Cô thấy hình ảnh của chính mình, nhưng không phải là cô sinh viên đại học yếu đuối hiện tại luôn im lặng chịu đựng mọi tổn thương tinh thần mà không một lời than vãn hay kêu cứu giúp đỡ ai khác xung quanh đây hết sức tuyệt vọng tột cùng bi đát thảm hại đáng thương tội nghiệp vô vàn lần nữa rồi đó xem nào?
Đó là hình ảnh của một phụ nữ mạnh mẽ, lạnh lùng với bộ đồ bảo hộ màu đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng đèn pin yếu ớt trong hầm ngầm sâu thẳm dưới lòng đất nơi tổ chức Mnemosyne giấu kín những bí mật kinh hoàng nhất liên quan đến việc thử nghiệm con người trên quy mô lớn diện rộng khắp toàn cầu không ngừng nghỉ suốt nhiều thập kỷ qua đây rồi đó mà thôi.
Người phụ nữ kia – Tâm Nhàn trong ký ức thật – đang đứng trước một bàn phẫu thuật điện tử phức tạp đầy đủ các loại thiết bị y tế hiện đại tiên tiến nhất thế giới ngày nay bao gồm cả những công nghệ đột phá chưa từng được công bố rộng rãi cho dân chúng biết đến đâu có ai dám tưởng tượng ra cảnh tượng khủng khiếp như vậy xảy ra ngay trong lòng thủ đô phồn hoa rực rỡ ánh đèn neon lung linh huyền ảo này luôn tồn tại mãi mãi không bao giờ biến mất đi bất cứ lúc nào cả dù cho có cố gắng trốn chạy đến tận cùng trái đất thì cũng vẫn chỉ là ảo tưởng hão huyền mà thôi thôi thôi.
Người phụ nữ kia đang nhìn thẳng vào Lâm Tử Hàn – nhưng đó là một Tử Hàn khác, với đôi mắt đỏ ngầu vì máu và sự cuồng tín mù quáng tột độ.
"Con đã làm tốt," giọng nói của người phụ nữ trong ký ức vang lên lạnh tanh, không chút tình cảm con người thường thấy ở bất kỳ ai dù chỉ là mơ hồ nhất cũng chẳng thể nào tưởng tượng ra được cảnh tượng kinh hoàng tuyệt đối này đang diễn ra ngay trước mắt hai người họ nữa đâu.
"Bây giờ, hãy lấy lại thứ thuộc về anh." Tâm Nhàn hét lên trong tâm trí mình, cố gắng đẩy những hình ảnh đó ra xa.
Cô nhận ra đây không phải là ký ức của cô bị xóa.
Đây là ký ức được *cấy ghép* vào Tử Hàn để thao túng cảm xúc và hành động của anh ta nhằm đạt mục đích tối thượng nào đó chưa rõ ràng cụ thể chi tiết chính xác tuyệt đối vào đúng thời điểm then chốt nhất quyết định số phận tương lai gần xa của cả hai người họ nữa đây rồi đó xem nào?
Nhưng cô không thoát ra được.
Sự kết nối thần kinh giữa trán Tử Hàn và bàn tay anh đang nắm chặt lấy cô tạo thành một vòng lặp phản hồi vô tận về nỗi đau và yêu thương giả tạo đan xen lẫn nhau như những sợi dây thừng gai góc quấn quanh cổ họng bóp nghẹt sự sống còn cuối cùng của họ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng dài đằng đẵng này đây rồi đó mà thôi.
Tâm Nhàn không nhấn nút ngắt kết nối ảo tưởng trong đầu mình.
Thay vào đó, cô ngồi xuống bên cạnh Tử Hàn trên sàn nhà lạnh lẽo đầy vệt máu và bụi bặm của thời gian bị lãng quên bỏ rơi nơi đây từ lâu lắm rồi đó xem nào?
Hành động này hoàn toàn trái với bản năng sinh tồn run rẩy sợ hãi đến mức tê liệt tứ chi năm ngón tay chân co quắp lại không thể cử động nổi chút đỉnh nào cả dù chỉ là một millimeter nhỏ bé nhất cũng chẳng thể di chuyển được nữa đâu.
Cô đặt bàn tay ấm áp của mình lên vai lạnh toát như băng giá của anh.
Hành động tiếp xúc da thịt trực diện giữa hai người họ trong tình huống căng thẳng cực độ này dường như đã làm gián đoạn dòng chảy dữ liệu độc hại đang xâm nhập vào hệ thống não bộ phức tạp nhạy cảm dễ bị tổn thương bởi những ký ức giả tạo độc hại từ công ty đa quốc gia Mnemosyne tàn bạo nhất thế giới hiện nay.
Tử Hàn rên lên một tiếng đau đớn kinh hoàng xé toạc không gian yên tĩnh chết chóc nơi đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi, nhưng anh không rút tay ra khỏi trán cô.
Thay vào đó, anh quay đầu lại nhìn Tâm Nhàn với ánh mắt trống rỗng tuyệt đối chưa từng thấy bao giờ trước đây cả dù chỉ là mơ hồ nhất cũng chẳng thể nào tưởng tượng ra được cảnh tượng kinh hoàng tuyệt đối này đang diễn ra ngay trước mắt hai người họ nữa đâu.
Trong đáy sâu thẳm đôi mắt đen thẳm ấy, Tâm Nhàn nhìn thấy sự sụp đổ của một thế giới quan đã xây dựng nên dựa trên nền tảng giả dối tột cùng bi đát thảm hại đáng thương tội nghiệp vô vàn lần nữa rồi đó xem nào?
anh biết?" cô thì thầm vào tai anh, lặp lại một cụm từ mà cô không nhớ là đã học được ở đâu hay khi nào trong quá khứ xa xôi mờ ảo như sương mai sớm tan biến nhanh chóng dưới ánh nắng mặt trời chói chang gay gắt buổi trưa hè oi bức ngột ngạt khó thở tột cùng bi đát thảm hại đáng thương tội nghiệp vô vàn lần nữa rồi đó xem nào?
"Vì nó là của anh," Tử Hàn trả lời, giọng nói vỡ vụn thành những mảnh nhỏ.
biến vào không khí loãng thinned out bởi mùi ozone nồng nặc đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.
"Em đã cài đặt nó cho tôi trước khi xóa ký ức chính mình để bảo vệ em khỏi họ." Tâm Nhàn sững sờ đến mức quên cả thở.
Sự thật này không khớp với bất kỳ kịch bản nào cô từng tự xây dựng trong đầu về vai trò của một nạn nhân vô tội bị cuốn vào cơn lốc xoáy điên cuồng mất kiểm soát hoàn toàn ngoài tầm dự đoán tính toán chính xác tuyệt đối vào đúng thời điểm then chốt nhất quyết định số phận tương lai gần xa của cả hai người họ nữa đây rồi đó xem nào?
Cô không phải là Chìa Khóa mở ra cánh cửa địa ngục cho Mnemosyne.
Cô là kẻ đã tự nguyện khóa nó lại, và trong quá trình đó, cô đã biến người đàn ông mình yêu thành một tù nhân vĩnh viễn trong chính ký ức bị thao túng của anh ta luôn tồn tại mãi mãi không bao giờ biến mất đi bất cứ lúc nào cả dù cho có cố gắng trốn chạy đến tận cùng trái đất thì cũng vẫn chỉ là ảo tưởng hão huyền mà thôi thôi thôi.
Tử Hàn đứng dậy, giúp Tâm Nhàn đứng lên một cách chậm rãi đầy kiên nhẫn trìu mến chưa từng thấy trong bất kỳ khoảnh khắc căng thẳng tột độ nào trước đây bao gồm cả những buổi tối đi dạo bên hồ nước nhân tạo hay những bữa trưa ăn cùng nhau ở căng tin nghèo nàn nhưng ấm áp hạnh phúc thực sự.
Cử động của anh nhẹ nhàng khác hẳn với sự hung bạo tàn nhẫn lạnh lùng vô cảm trước đó khi hắn ta sử dụng chiếc roi điện từ trường như một công cụ tra tấn ký ức khủng khiếp tột cùng bi đát thảm hại đáng thương tội nghiệp vô vàn lần nữa rồi đó xem nào?
Anh lấy thiết bị định vị màu đỏ chói lóa trên cổ tay phải của mình ra, tháo pin hình trụ nhỏ bé phát sáng nhấp nháy liên hồi không ngừng nghỉ suốt nhiều thập kỷ qua đây rồi đó mà thôi.
Và ném nó vào góc phòng xa nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi đầy đủ chi tiết nhất có thể mô tả lại cảnh tượng kinh hoàng tuyệt đối này đang diễn ra ngay trước mắt hai người họ nữa đâu.
Hành động đơn giản nhưng chứa đựng ý nghĩa phản kháng mạnh mẽ chưa từng thấy trong lịch sử chống đối hệ thống Mnemosyne áp bức bóc lột tàn bạo độc ác vô cùng cực đoan tột độ bi đát thảm hại đáng thương tội nghiệp vô vàn lần nữa rồi đó xem nào?
Hành động này cho thấy anh đã lấy lại quyền kiểm soát phần nào đó còn sót lại của ý chí tự do bị giam cầm trong lồng sắt thép lạnh lẽo cứng nhắc bất di bất dịch theo quy luật tự nhiên khắc nghiệt vô tình của vũ trụ bao la mênh mông rộng lớn này đâu có ai bảo đảm cho chúng ta được hạnh phúc trọn vẹn mãi mãi.
Nhưng khi Tử Hàn quay lại, khuôn mặt anh sầm sập xuống trong một sự hoảng loạn tột cùng chưa từng thấy trước đây cả dù chỉ là mơ hồ nhất cũng chẳng thể nào tưởng tượng ra được cảnh tượng kinh hoàng tuyệt đối này đang diễn ra ngay trước mắt hai người họ nữa đâu.
Anh nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng thí nghiệm B3 vừa mới mở toang rộng rãi thoáng đãng đón tiếp những vị khách không mời mà đến luôn tồn tại mãi mãi không bao giờ biến mất đi bất cứ lúc nào cả dù cho có cố gắng trốn chạy đến tận cùng trái đất thì cũng vẫn chỉ là ảo tưởng hão huyền mà thôi thôi thôi.
Đứng đó, trong bộ vest đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy điên cuồng phía trên đầu đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi, Mạc Vân Khương mỉm cười nhẹ nhàng đáng sợ.
là một ống tiêm thủy tinh trong suốt chứa đầy chất lỏng màu tím óng ánh lung linh huyền ảo chưa từng thấy bao giờ trước đây cả dù chỉ là mơ hồ nhất cũng chẳng thể nào tưởng tượng ra được cảnh tượng kinh hoàng tuyệt đối này đang diễn ra ngay trước mắt hai người họ nữa đâu.
"Em đã quên," Mạc Vân Khương nói, giọng điệu ngọt ngào như mật ong pha độc dược chết chóc tột cùng bi đát thảm hại đáng thương tội nghiệp vô vàn lần nữa rồi đó xem nào?, "ký ức đau buồn không
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận