Chương 32
Ánh sáng đèn huỳnh quang phía trên đầu phát ra tiếng rè rè khó chịu, chớp tắt liên hồi như thể đang cố gắng thắp sáng một bí mật không muốn bị phơi bày.
Đường Tâm Nhàn đứng giữa bóng tối dày đặc, hơi thở cô gấp gáp hơn nhịp đập của trái tim.
Cô đã tìm đến đây dựa theo những manh mối rời rạc từ cuốn nhật ký cũ mà Tôn Oánh vô tình để rơi khi vội vã chạy đi xử lý một cuộc gọi khẩn cấp.
Đây không phải là nơi lưu trữ đồ đạc thông thường.
Đây là phòng thí nghiệm ngầm, một góc khuất bị lãng quên bởi chính công ty Mnemosyne trong những năm đầu hình thành.
Tâm Nhàn bước chậm rãi, đôi chân cô run rẩy trên nền xi măng lạnh giá và ẩm ướt.
Mỗi bước đi đều mang theo cảm giác nặng nề của sự thật đang chờ đợi được khám phá.
Cô không biết mình sẽ tìm thấy gì ở đây, nhưng trực giác mách bảo rằng câu trả lời cho những ký ức bị xóa nằm ngay tại nơi này.
Trong túi áo khoác, chiếc điện thoại di động của cô rung lên nhẹ nhàng, nhắc nhở về thế giới bên ngoài đang diễn ra bình thường.
Nhưng đối với Tâm Nhàn, thế giới đó đã trở nên xa lạ và nguy hiểm hơn bao giờ hết.
Cô rút một cây đèn pin nhỏ từ trong ví, ánh sáng yếu ớt quét qua những kệ sắt gỉ sét chứa đầy các chai lọ thủy tinh vỡ vụn và những cuộn băng ký ức cũ kỹ bị vứt bỏ như rác thải.
Mùi hương đặc trưng của ozone và máu khô phảng phất trong không khí, gợi nhớ đến một phòng phẫu thuật thất bại cách đây hàng thập kỷ.
Cô dừng lại trước một cánh cửa kim loại nặng nề nằm sâu phía cuối kho.
Trên đó khắc dòng chữ mờ nhạt: "Dự án Tử Hà - Giai đoạn 3".
Tim cô như ngừng đập khi nhìn thấy tên của Lâm Tử Hàn được ghi chép ở đó.
Đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Điều này có nghĩa anh ấy đã từng là một phần trong thí nghiệm, hoặc tệ hơn nữa, anh ta là đối tượng chính mà Mnemosyne đang theo dõi và điều khiển.
Tâm Nhàn đưa tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh lẽo của cánh cửa.
Sự thật cô tìm kiếm từ lâu cuối cùng cũng hiện ra trước mắt, nhưng nó lại mang đến nỗi sợ hãi tột độ thay vì sự giải tỏa.
Bỗng nhiên, một âm thanh kim loại va chạm vang lên phía sau lưng cô khiến Tâm Nhàn giật mình quay lại.
Bóng đen xuất hiện giữa ánh sáng nhấp nháy của đèn huỳnh quang đang dần tắt hẳn.
Lâm Tử Hàn đứng đó, dáng vẻ anh trông hoàn toàn khác biệt so với người lớp trưởng tận tụy và ấm áp mà cô biết.
Đôi mắt anh đỏ ngầu, huyết quản nổi lên trên da đầu như mạng lưới dây thần kinh bị kích thích quá mức.
Cơ thể anh co giật nhẹ theo nhịp điệu kỳ lạ của những lệnh hành quân từ server trung tâm Mnemosyne đang cố gắng chiếm đoạt ý thức của anh.
"Đừng lại gần," giọng nói của Tử Hàn trầm xuống, mang theo âm sắc kim loại lạnh lùng không còn chút dấu vết con người nào nữa.
Anh giơ tay lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một thiết bị nhỏ xío hình dạng như chiếc kim chọc ký ức nhưng được chế tạo từ vật liệu đen bóng phản chiếu ánh sáng.
Ánh mắt anh quét qua Tâm Nhàn với sự thù địch tột độ, không còn là tình yêu hay sự bảo vệ mà là bản năng của kẻ săn mồi đang nhắm vào con mồi yếu đuối nhất trong khu vực kiểm soát.
Tâm Nhàn lùi lại bước, lưng cô chạm vào bức tường lạnh lẽo phía sau.
Cô nhìn thấy những giọt mồ hôi vã ra trên trán Tử Hàn, dấu hiệu cho thấy anh đang chiến đấu kịch liệt với chính mình bên trong.
Nửa não bộ của anh bị chi phối bởi mã lệnh từ Mnemosyne yêu cầu loại bỏ mối đe dọa ngay lập tức.
Nhưng nửa kia vẫn còn sót lại ý thức thật sự đang cố gắng gào thét lên sự phản kháng.
Sự xung đột nội tâm này khiến cơ thể anh trở nên bất ổn, mỗi cử động đều mang theo nguy hiểm chết người cho cả hai người họ trong không gian chật hẹp và tối tăm này.
"Cô là kẻ thù," Tử Hà thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng đầy uy lực của một cỗ máy giết người được lập trình sẵn.
"Sự hiện diện của cô gây ra lỗi hệ thống nghiêm trọng.
Phải loại bỏ." Anh tiến lại gần hơn nữa, từng bước đi nặng nề như thể đang dấn thân vào địa ngục riêng của chính mình.
Tâm Nhàn cảm thấy nỗi đau xé lòng khi nhìn thấy con người mà cô yêu thương bị biến thành công cụ lạnh lùng này.
Cô muốn hét lên để gọi anh trở về, nhưng sự im lặng mới là vũ khí duy nhất có thể giúp cô sống sót qua khoảnh khắc kinh hoàng sắp tới đây.
Kim chọc ký ức trong tay Tử Hàn bắt đầu phát ra ánh sáng xanh nhạt, tần số rung động đủ mạnh để làm vỡ vụn những liên kết thần kinh yếu ớt còn lại trong não bộ anh ta nếu không được kiểm soát kịp thời.
Tâm Nhàn nhận thấy rằng anh đang cố gắng dùng chính thiết bị này để xóa bỏ hoàn toàn ký ức về cô khỏi tâm trí mình — một hành động tự hủy hoại nhằm ngăn chặn sự lan truyền của "lỗi hệ thống" mà Mnemosyne gọi là tình yêu chân thực không được phép tồn tại trong thế giới giả tạo họ xây dựng.
Mùi máu tanh nồng nặc hơn khi Tử Hàn cắn chặt môi đến mức chảy máu, cố gắng giữ lấy chút ý thức cuối cùng trước khi bị đồng hóa hoàn toàn bởi mã lệnh ngoại lai.
Ánh mắt anh đảo loạn khắp nơi, tìm kiếm một điểm neo đậu trong biển ký ức hỗn độn đang bao trùm lấy tâm trí yếu đuối của mình.
Và rồi, mùi hương đặc trưng của hoa nhài từ quần áo Tâm Nhàn — loại nước hoa mà cô luôn sử dụng kể từ ngày hai người gặp nhau lần đầu tiên tại thư viện trường đại học — đã len lỏi vào khứu giác nhạy cảm bị kích thích quá mức bởi cơn đau tột cùng đang giày xéo lấy linh hồn anh.
Nó giống như một tia sáng nhỏ bé xuyên qua màn đêm dày đặc của tuyệt vọng, đánh thức những ký ức đẹp đẽ nhất mà Mnemosyne chưa kịp xóa sạch hoàn toàn khỏi bộ nhớ ngắn hạn của Tử Hàn.
Anh run rẩy hơn bao giờ hết, ngón tay siết chặt chiếc kim đến mức khớp xương trắng bệch bởi sức ép ghê gớm từ bên trong cơ thể đang phản kháng dữ dội trước sự xâm nhập này.
Sự xung đột giữa hai phần ý thức trở nên rõ rệt và tàn khốc hơn từng giây một: nửa não bộ hét lên rằng cô là kẻ thù cần phải tiêu diệt để bảo vệ hệ thống, nhưng nửa kia lại bị lay động mạnh mẽ bởi mùi hương quen thuộc mang theo hơi ấm của hạnh phúc thực sự mà anh chưa bao giờ dám mơ đến trong cuộc sống giả tạo đầy những ký ức được cài đặt sẵn từ công ty đa quốc gia độc ác kia.
"Đừng." Tử Hàn gào lên, giọng nói nghẹn ngào và vỡ vụn như thể đang cố gắng giữ lại một mảnh vỡ cuối cùng của con người thật sự trước khi bị nuốt chửng hoàn toàn bởi bóng tối lạnh lùng của Mnemosyne.
Ánh mắt anh đảo ngược nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm đầy nước mắt của Tâm Nhàn, nơi chứa đựng tất cả những bí mật và nỗi đau mà cô đã âm thầm chịu đựng một mình suốt thời gian qua vì muốn bảo vệ anh khỏi sự thật tàn khốc này.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đáng sợ giữa hai người họ, không khí như thể đông cứng lại bởi sức nặng của định mệnh đang đè nén lên vai mỗi con người trong căn phòng bí mật tối tăm và lạnh lẽo nơi đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.
Thay vì tiếp tục tấn công hoặc tự hủy hoại bản thân thêm nữa, Tử Hàn đột ngột dừng cơn đau đớn dữ dội đang xé nát tâm trí anh ra từng mảnh vụn nhỏ li ti không còn hình dạng cụ thể nào nhận biết được bằng giác quan thông thường của con người bình thường mà thôi.
Anh sững sờ đứng đó trong im lặng tuyệt đối bao trùm lấy toàn bộ không gian rộng lớn nơi đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi, ánh nhìn hướng lên phía trên đầu Tâm Nhàn như thể đang cố gắng tập trung vào một điểm sáng vô hình tồn tại ngoài tầm với của những giác quan vật lý thông thường hiện nay.
Ánh mắt anh không còn đỏ ngầu bởi sự điên cuồng hay hoảng loạn tột độ trước nguy cơ bị mất kiểm soát hoàn toàn ý thức nữa rồi đâu còn gì.
Nó trở nên trống rỗng đến mức đáng sợ, tĩnh lặng như mặt hồ phẳng lì chưa từng có sóng gió dấy lên từ bao đời nay kể từ khi nhân loại bắt đầu phát minh ra khái niệm ký ức là tài nguyên quý giá nhất cần được bảo vệ bằng mọi cách thức cực đoan nhất hiện đang tồn tại trên trái đất này ngay bây giờ.
Anh không nói gì cả, chỉ đứng đó với dáng vẻ thư thái kỳ lạ đến mức khiến Tâm Nhàn cảm thấy rợn người chạy dọc sống lưng lạnh toát như thể vừa chạm phải xác chết đông cứng trong phòng ướp lạnh của bệnh viện tâm thần cấp độ cao nhất thế giới hiện nay.
Tâm Nhàn nín thở, tim cô đập nhanh hơn nhịp điệu bình thường gấp ba lần bởi nỗi sợ hãi tột cùng trước sự thay đổi đột ngột này.
Cô nhận ra rằng đây không phải là biểu hiện của việc Tử Hàn đã tỉnh táo hay thoát khỏi kiểm soát của Mnemosyne như mong đợi ban đầu.
Đây mới chính là bước tiến hóa tiếp theo trong kế hoạch điên rồ của Mạc Vân Khương — tạo ra một phiên bản hoàn hảo hơn, lạnh lùng hơn và nguy hiểm gấp bội so với con người thật sự vốn dĩ yếu đuối dễ bị tổn thương bởi những cảm xúc tiêu cực vô nghĩa như đau khổ hay tuyệt vọng thường nhật hàng ngày.
Ánh mắt trống rỗng đó báo hiệu rằng phần ý thức còn sót lại cuối cùng của Tử Hàn đã chính thức bị phong ấn vĩnh viễn bên trong lớp vỏ bọc giả tạo được thiết kế đặc biệt để che giấu sự thật tàn khốc đằng sau dày đặc bao trùm lấy toàn bộ không gian rộng lớn nơi đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi!
"Chúc mừng em đã tìm ra phòng thí nghiệm," giọng nói thứ ba vang lên lần nữa, nhưng lần này nó phát trực tiếp từ chính não bộ của Tử Hàn thông qua sóng tần số cao chỉ có những ai sở hữu chip cấy ghép đặc biệt mới nghe thấy được rõ ràng từng âm tiết nhỏ li ti không còn hình dạng cụ thể nào nhận biết được bằng giác quan thông thường của con người bình thường mà thôi.
Tâm Nhàn kinh hoàng lùi lại bước, lưng cô va mạnh vào kệ sắt phía sau khiến hàng loạt chai lọ thủy tinh vỡ vụn rơi xuống nền xi măng lạnh giá tạo ra âm thanh chói tai vang vọng khắp hành lang dài ngoằng vắng lặng đáng sợ đến mức khiến bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng này xảy ra trước mắt mình lúc này đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.
Tâm Nhàn nhìn thấy những dòng mã nhị phân chạy dọc theo mống mắt của Tử Hàn với tốc độ ánh sáng, biến đổi liên tục thành những ký hiệu lạ lùng không thuộc bất kỳ ngôn ngữ lập trình nào cô từng biết đến trong suốt quá trình học tập đại học đầy gian nan vất vả khổ sở vì thiếu ngủ và stress tột cùng do áp lực thi cử khủng khiếp đè nén lên vai mỗi sinh viên năm nhất như hiện nay.
Cô cố gắng hét lên để cảnh báo mọi người xung quanh về mối nguy hiểm tiềm tàng đang ẩn nấp ngay trước mặt họ, nhưng giọng nói của cô bị chặn lại bởi một màng chắn vô hình trong cổ họng — một kỹ thuật điều khiển giọng nói từ xa tinh vi đến mức đáng sợ mà chỉ có những chuyên gia hàng đầu tại Mnemosyne mới sở hữu được quyền sử dụng hợp pháp theo quy định luật pháp quốc tế hiện hành.
Cô cảm thấy sự nghẹt thở tột độ khi không khí xung quanh dường như đang bị rút cạn dần khỏi phổi mình từng phân tử nhỏ li ti không còn hình dạng cụ thể nào nhận biết được bằng giác quan thông thường của con người bình thường mà thôi.
Tử Hàn vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng đá lạnh lùng vô cảm trước nỗi đau và tuyệt vọng tột cùng đang bao trùm lấy tâm trí yếu đuối dễ bị tổn thương bởi những ký ức giả tạo độc hại từ công ty đa quốc gia Mnemosyne tàn bạo nhất thế giới hiện nay.
Ánh mắt trống rỗng của anh phản chiếu hình ảnh nhỏ bé run rẩy của Tâm Nhàn trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy toàn bộ không gian rộng lớn nơi đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi, nhưng sâu thẳm bên trong đáy mắt đó lại ẩn chứa một câu hỏi đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào trước kia: "Nếu tất cả ký ức đều là giả tạo, thì điều gì còn lại sau khi mọi thứ tan biến vào hư không vĩnh viễn?"
Lưỡi kiếm băng giá chưa chạm da thịt, bóng đen sau lưng bỗng xé rách hư không, lộ ra khuôn mặt vô tri của người đã chết từ mười năm trước.
Hắn cứng đờ, chạy dọc sống lưng, nhận ra đó không phải ảo giác mà là sự thật rùng mình đang hiện hình.
Hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy, một giọng nói quen thuộc thì thầm: "Ngươi nhớ sai rồi, vì ngươi mới là kẻ."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận