Chương 31
Cô mở mắt ra giữa màn đen tối dày đặc, nhưng sự tĩnh lặng đã chết từ lâu.
Thay vào đó, những tia sáng đỏ nhấp nháy điên cuồng như tim mạch đang bị rối loạn nhịp trên màn hình hiển thị ảo phía trước mặt cô.
Không khí ở đây lạnh đến mức đóng băng cả hơi thở, mùi ozone nồng nặc của các máy chủ quá tải xộc lên mũi, kích thích những dây thần kinh vốn đã căng thẳng tột độ trong lòng cô.
Tâm Nhàn cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể nặng nề như chì chìm dưới đáy biển sâu.
Cô không nhớ rõ mình bị đánh cho ngất đi thế nào sau khi nghe được giọng nói đáng sợ ấy từ phía sau cánh cửa sắt vỡ vụn.
Tất cả những gì còn lại trong ký ức là cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng và hình ảnh chiếc USB màu đen bóng loáng vẫn đang nằm gọn trong lòng bàn tay phải của cô, nóng hổi như một cục than hồng vừa mới lấy ra khỏi lò.
Hành lang tầng hầm B3 của Mnemosyne vắng lặng đáng sợ, chỉ có tiếng bước chân của chính cô vang lên rõ rệt trên sàn bê tông lạnh lẽo.
Ánh đèn halogen phía đầu hành long đong lay chuyển, tạo nên những bóng đen dài ngoằng và méo mó bám theo gót giày của cô như những con quái vật vô hình đang rình chờ cơ hội (bắt mồi).
Tâm Nhàn nắm chặt chiếc USB trong tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn đến mức đau nhói.
Cô cần tìm ra sự thật.
Không phải vì tò mò, mà vì bản năng sinh tồn đang thúc giục cô phải biết mình đã bán đi những gì để đổi lấy cuộc sống giả tạo này.
Cô di chuyển theo tiếng còi báo động, hướng về phía trung tâm dữ liệu nơi các server chính được đặt.
Mỗi bước chân là một lần trái tim đập mạnh hơn, như muốn thoát khỏi lồng ngực chật hẹp của cô.
Sự im lặng trước kia vốn là lá chắn bảo vệ duy nhất của Tâm Nhàn giờ đây đã sụp đổ hoàn toàn.
Cô không còn có thể dựa vào sự ngây thơ vô tri để trốn tránh những câu hỏi nhức nhối đang day dứt tâm trí mình mỗi đêm khi nhắm mắt.
Khi vừa (quay qua) góc hành lang, ba bóng dáng đen kịt xuất hiện từ phía cuối lối đi.
Họ di chuyển với một sự chính xác máy móc đáng sợ, không một tiếng động nào ngoài âm thanh nhẹ nhàng của đế giày tiếp xúc mặt đất lạnh giá.
Áo giáp phản quang trên người họ lấp lánh dưới ánh đèn nhấp nháy, che khuất hoàn toàn khuôn mặt và cảm xúc bên trong lớp bảo hộ dày cộm ấy.
Tâm Nhàn nín thở, cơ thể cô tự động co lại vào góc tường tối nhất có thể tìm thấy tại nơi này.
Họ không mang theo súng hay kiếm như những tên cướp thông thường.
Thay vào đó, trên tay mỗi người là một thiết bị phát sóng hình trụ màu xám xịt, tỏa ra những rung động tần số thấp khiến da đầu của Tâm Nhàn cảm thấy tê dại lạ lùng.
Đây là công cụ gây nhiễu sóng não "Noise" – vũ khí mà Mnemosyne sử dụng để vô hiệu hóa các đối thủ không cần phải đổ máu nhưng lại tàn khốc hơn gấp bội lần so với bất kỳ vết thương thể xác nào khác.
Một khi bị kích hoạt, nạn nhân sẽ rơi vào trạng thái tê liệt tạm thời, ký ức hỗn loạn và cuối cùng là mất kiểm soát hoàn toàn hành vi của chính mình trong vòng vài phút ngắn ngủi nhất có thể xảy ra được đối với con người bình thường mà thôi chứ đâu cần phải nói gì thêm nữa về những kẻ mạnh mẽ hơn hẳn họ nhiều lần đâu.
Tâm Nhàn nín thở, ép sát lưng vào bức tường lạnh giá.
Mồ hôi lạnh thấm ướt sống lưng cô mặc dù nhiệt độ môi trường thấp đến mức đóng băng.
Cô nhớ lại lời Tôn Oánh từng cảnh báo: “Đừng bao giờ tin tưởng bất kỳ ai từ Mnemosyne, ngay cả khi họ trông có vẻ vô hại.” Nhưng lúc này đây, sự sợ hãi không còn là cảm xúc duy nhất ngự trị trong tim cô nữa mà thay vào đó là một nỗi tò mò dữ dội đang bùng cháy lên từng phút giây trôi qua nhanh chóng hơn bao giờ hết kể từ lần đầu tiên bước chân đến nơi chết chóc này rồi thì sao chứ?
Bên ngoài phòng máy chủ cũ kỹ nằm sâu dưới lòng đất, lạnh lẽo hơn cả không khí bên trên nhiều lần nữa còn gì khác đâu đúng chưa.
Tâm Nhàn hít một hơi thật dài để lấy lại bình tĩnh trước khi đẩy mạnh cánh cửa sắt nặng nề mở ra phía trước mặt mình rộng rãi thông thoáng gió mát thổi vào trong phòng làm cho những ống cáp cũ kỹ treo lơ lửng xung quanh như đang rung động khẽ khàng giống hệt như đàn rắn chết đang tỉnh dậy sau giấc ngủ đông dài đằng đẵng suốt bao thế kỷ qua rồi thì sao chứ?
Cô bước vào, thở hồng hộc vì kiệt sức nhưng ánh mắt vẫn sắc bén quét ngang khắp căn phòng rộng lớn tối om trước mặt mình đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.
Không tìm thấy Tử Hàn ngay lập tức khiến lòng cô thêm phần lo lắng tột cùng.
Thay vào đó, cô nhìn thấy một màn hình hologram khổng lồ đang chiếu sáng rực rỡ giữa không trung tối tăm nơi đây phản chiếu lại gương mặt nhợt nhạt đầy hoảng sợ của chính mình hiện lên rõ mồn một trước mắt người khác nữa chứ.
Hình ảnh đó khiến Tâm Nhàn sững sờ, như thể linh hồn cô vừa bị tách rời khỏi cơ thể vật lý vốn dĩ đã quá tải bởi những cú sốc liên tiếp mà không hề có bất kỳ sự chuẩn bị nào cho những điều sắp xảy ra phía trước cả thảy nữa ấy chứ?
Trên màn hình hologram hiện lên dòng mã nguồn dữ liệu đang chạy nhanh chóng như thác nước đổ, kèm theo đó là tên tuổi của hàng ngàn nạn nhân đã từng tham gia vào dự án "Thay Da Ký Ức" bị hủy bỏ cách đây vài năm trước đó không lâu lắm đâu đúng chưa.
Mỗi cái tên đều gắn liền với một bức ảnh nhỏ li ti và ngày tháng mất tích chính xác đến từng giây phút trôi qua nhanh chóng hơn bao giờ hết kể từ lần đầu tiên bước chân vào nơi chết chóc này rồi thì sao chứ?
Tâm Nhàn lướt mắt dọc theo danh sách dài ngoằng ấy, tim cô đập thình thịch như muốn nổ tung trong lồng ngực chật hẹp của mình đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.
Rồi bỗng nhiên, tên của Lâm Tử Hàn xuất hiện ở dòng cuối cùng.
Nhưng điều khiến Tâm Nhàn chết lặng không phải là việc anh ấy nằm trong danh sách nạn nhân tiềm năng bị loại bỏ ký ức đau buồn vĩnh viễn khỏi cuộc đời còn lại nữa đâu đúng chưa.
Mà chính là trạng thái hiển thị bên cạnh cái tên đó: “Đã kích hoạt gói nhớ gốc bản chất thật sự ban đầu.” Dòng chữ màu đỏ tươi tắn như máu đang nhỏ chảy ra từ vết thương mới mẻ nhất vừa được tạo thành ngay trước mắt người khác nữa chứ.
Nó ám chỉ rằng Tử Hàn không chỉ đơn thuần là nạn nhân thụ động bị thao túng ký ức mà thôi.
Anh ta đã chủ ý chấp nhận sự thật tàn khốc này để bảo vệ ai đó khỏi nó bằng cách hy sinh chính linh hồn thanh khiết nhất của đời mình ra cho tổ chức độc ác Mnemosyne kiểm soát hoàn toàn rồi thì sao chứ?
Cánh cửa phòng máy chủ bật mở một tiếng động lớn vang vọng khắp căn phòng rộng lớn tối om nơi đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.
Không phải là bảo vệ an ninh mặc áo giáp phản quang nữa đâu đúng chưa.
Mà chính là Lâm Tử Hàn đứng đó, vẻ ngoài bệ vệ nhưng đầy thương tích khiến trái tim nhỏ bé yếu đuối mong manh dễ vỡ nhất trong lòng Đường Tâm Nhàn như muốn ngừng đập ngay lập tức trước những gì đang diễn ra thực tế phũ phàng trước mắt mình đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.
Áo sơ mi trắng vốn dĩ luôn chỉnh tề lịch lãm trên vai anh giờ đây bị xé toạc ở phần vai trái, lộ rõ vết thương sâu hoắm đang rỉ máu tươi đỏ thẫm thấm đẫm vải áo.
Máu chảy từ góc má bên phải của Tử Hàn hòa lẫn với mồ hôi lạnh đọng lại trên trán căng thẳng của người đàn ông trước mặt cô đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.
Nhưng điều khiến Tâm Nhàn chết lặng hoàn toàn không phải là vẻ ngoài thương tích đáng sợ này đâu đúng chưa.
Mà chính ánh mắt trìu mến cuối cùng nhìn vào gương mặt nhợt nhạt đầy hoảng sợ của cô gái trước mặt mình lúc này đây đang run rẩy vì lạnh giá nơi đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.
Anh ta đưa tay ra, không phải để tấn công hay bắt giữ như những tên bảo vệ an ninh vừa rồi đâu đúng chưa.
Mà chính là nắm lấy bàn tay run rẩy đang cầm chặt chiếc USB màu đen bóng loáng trong lòng bàn tay phải của Đường Tâm Nhàn lúc này đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.
Nhưng ngay khi hai lòng bàn tay họ chạm nhau, một tiếng còi báo động đỏ rực vang lên khắp căn phòng rộng lớn tối om nơi đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.
Màu đỏ, màu của sự nguy cấp tối cao trong hệ thống Mnemosyne.
Một giọng nói cơ học lạnh lùng phát ra từ loa trần: “Gói ký ức gốc đã bị truy cập trái phép bởi chủ thể thứ hai.
Khởi động giao thức tự hủy dữ liệu toàn bộ tầng hầm B3.” Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên nặng nề đến nghẹt thở.
Những hạt bụi li ti lơ lửng trong ánh sáng đỏ rực dường như cũng đóng băng tại chỗ.
Tử Hà đứng sững người, ngón tay của anh vẫn còn giữ nguyên độ ấm áp từ cái chạm vừa rồi.
Nhưng cảm giác ấy giờ đây không còn là sự gần gũi thân thuộc mà trở thành một vết bỏng rát trên da thịt.
Đan Lương lùi lại nửa bước.
Đôi mắt đen láy của cô mở to, trợn trắng ra trước mặt hắn.
Sự kinh hãi trong ánh nhìn đó khiến tim Tử Hà thắt chặt lại theo nhịp đập đau đớn.
Cô không sợ những tia laser quét ngang phòng hay tiếng còi báo động chói tai.
Hay chính xác hơn là thứ đang cư ngụ bên trong cơ thể của người đàn ông này.
“Sao cô đứng đó?” Giọng nói của Tử Hà trầm xuống, khàn đặc lạ thường.
Anh cố gắng kéo góc môi lên thành một nụ cười dịu dàng như mọi khi.
Nhưng cái khóe miệng ấy cứng đờ, không mang chút biểu cảm nào ngoài sự giả tạo đến kinh tởm.
Đan Lương không đáp lời.
Cô chỉ lắc nhẹ đầu, tóc dài bay phất phơ trong luồng gió nóng bức từ hệ thống làm mát đang quá tải.
“Anh biết chuyện này đúng không?” Cô hỏi nhỏ, tiếng nói lọt thỏm giữa những âm thanh hỗn loạn xung quanh.
Tử Hà nhíu mày.
Hắn cố gắng giữ bình tĩnh.
Trong đầu anh, dòng chảy dữ liệu của Mnemosyne vẫn tiếp tục tuôn trào như một cơn lũ lụt bất tận.
Những ký ức không thuộc về hắn đang xâm lấn dần vào ý thức tỉnh táo cuối cùng còn lại.
“Tôi biết gì?” Tử Hà , giọng điệu lạnh nhạt hơn trước kia rất nhiều.
Hắn bước tiến lên phía trước, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một mét.
Mùi hương hoa lan quen thuộc tỏa ra từ cơ thể cô gái khiến anh chùn bước.
Đó là mùi hương của sự thuần khiết mà hắn đã từng khao khát sở hữu bằng mọi giá.
“Anh biết tại sao mình lại ở đây.” Đan Lương nói rõ ràng, từng chữ như những mũi dao nhỏ cứa vào tim anh.
“Anh không phải là Tử Hà tôi quen thuộc nữa rồi đúng không?” Câu hỏi ấy treo lơ lửng trong không gian tĩnh lặng chết chóc.
Tiếng còi báo động dường như tắt đi đột ngột khi hệ thống chuyển sang chế độ im lặng trước khi tự hủy.
Sự yên tĩnh đến tuyệt đối khiến mọi âm thanh nhỏ nhất đều trở nên rõ rệt kinh khủng.
Hơi thở của cô.
Nhịp đập tim của anh.
Và tiếng bước chân nhẹ nhàng của ai đó đang tiến lại gần từ phía sau cánh cửa sắt nặng nề kia.
Tử Hà nhắm mắt lại một giây ngắn ngủi.
Khi mở ra, đôi mắt hắn đã thay đổi hoàn toàn màu sắc.
Không còn là màu nâu ấm áp nữa mà chuyển sang một sắc tím thẫm sâu thăm như vực thẳm vô tận chứa đựng những bí mật tối tăm nhất của thế giới ngầm này.
“Tôi luôn là chính mình,” Tử Hà đáp lại chậm rãi, giọng nói vang lên từ phía sau cổ họng nhưng dường như đến từ khắp mọi hướng cùng lúc.
“Chỉ có điều.
cô đang nhìn thấy phần chân thực mà tôi cố gắng che giấu thôi.” Đan Lương run rẩy lùi thêm một bước nữa rồi vấp phải mép bàn làm việc bằng kim loại lạnh lẽo dưới sàn nhà bóng loáng phản chiếu ánh đèn đỏ chói lóa xung quanh khu vực này rộng lớn đến mức khó tin khi nhìn kỹ hơn vào từng chi tiết cụ thể ngay trước mắt mình lúc này đây đầy đủ nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.
Cô ngã ngồi xuống sàn nhà lạnh buốt.
Vải áo dài lụa mềm mại bị rách toạc ở phần gối khiến làn da trắng mịn lộ ra ngoài dưới ánh sáng đỏ rực đáng sợ kia làm nổi bật lên những vết bầm tím nhỏ.
chạm mạnh xảy ra chỉ cách đây vài giây ngắn ngủi.
sao cảm giác như đã trải qua cả một thế kỷ dài đằng đng chờ đợi hy vọng mong manh dễ vỡ biết bao nhiêu lần rồi mới dám tin tưởng đặt cược tất cả vào tình yêu đơn phương thầm kín sâu đậm bền vững gắn bó keo sơn không rời xa nhau dù chỉ trong những khoảnh khắc ngắn ngủi nhất của cuộc đời này đâu phải là điều dễ dàng gì cho lắm.
“Đừng làm vậy,” Tử Hà hét lên, giọng nói vỡ vụn thành nhiều mảnh nhỏ li ti.
Hắn sấp người về phía trước nhưng lại dừng giữa chừng như bị một lực vô hình cản trở không thể di chuyển thêm được nửa bước nữa dù chỉ là con số 0.5cm cũng đủ để thay đổi hoàn toàn cục diện trận chiến tâm lý này rồi đó.
Đan Lương ngước nhìn lên với vẻ mặt đầy tuyệt vọng nhưng vẫn cố giữ vững lập trường của mình bất chấp mọi hiểm nguy đang rình rập chờn đợi phía trước kia rộng mở như một cánh cửa khổng lồ dẫn vào địa ngục trần gian nơi mà những linh hồn tội lỗi sẽ bị trừng phạt thích đáng cho những hành động sai lầm trong quá khứ xa xôi mờ mịt khó có thể truy tìm nguồn gốc xuất phát chính xác được nữa.
“Anh đã giết chết Tử Hà của chúng ta,” cô nói, giọng khàn đặc vì khóc.
“Và giờ anh đang cố gắng biến tôi thành nạn nhân tiếp theo để che đậy sự thật.” Tử Hà cắn chặt môi đến mức máu chảy ra từ khóe miệng đỏ tươi rực rỡ dưới ánh đèn báo động nhấp nháy liên tục không ngừng nghỉ tạo nên hiệu ứng thị giác gây hoang mang lo lắng cho bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng này xảy ra trước mắt mình lúc này đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.
“Sự thật?” Hắn cười, một nụ cười chua chát đắng cay đến tận cùng.
“Cô nghĩ cô biết sự thật à?
Cô chỉ là một mảnh ghép nhỏ bé trong bức tranh lớn hơn nhiều lần ngoài tầm hiểu biết của những kẻ yếu đuối như chúng ta.” Đan Lương đứng dậy chậm rãi.
Đôi chân run rẩy không thể chịu đựng thêm trọng lượng cơ thể nặng nề đang đè nén lên nó mỗi giây trôi qua đều trở nên khó khăn hơn so với lúc trước kia rất nhiều.
Cô lau nước mắt bằng tay áo dài màu trắng tinh khôi nay đã nhuốm đỏ những giọt lệ mặn chát của nỗi đau mất mát tột cùng mà không ai có thể hiểu được nếu chưa từng trải qua cảm giác tương tự như thế này bao giờ trong đời mình đâu.
“Tôi sẽ tìm ra nó,” cô tuyên bố, giọng nói kiên định hơn trước kia rất nhiều lần.
“Dù anh là ai hay đang che giấu điều gì đi nữa thì tôi cũng sẽ vạch trần mọi thứ.” Tử Hà im lặng nhìn cô gái nhỏ bé đứng trước mặt mình với ánh mắt đầy phức tạp khó có thể diễn tả thành lời được ngay lúc này đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.
Có một sự mâu thuẫn lớn giữa lý trí và cảm xúc đang xé nát tâm hồn anh từ bên trong ra ngoài khiến hắn gần như không còn khả năng kiểm soát chính mình nữa.
“Cô sẽ hối hận,” Tử Hà nói, giọng trầm xuống mức thấp nhất có thể nghe thấy được ngay cả khi đứng cách xa hàng chục mét cũng vẫn cảm nhận rõ ràng từng âm tiết vang lên từ phía sau cổ họng khô khốc của hắn lúc này đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.
Đan Lương quay lưng lại bước đi trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy toàn bộ không gian rộng lớn nơi đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.
Cánh cửa sắt nặng nề đóng sập lại phía sau cô với một tiếng động kinh hoàng vang vọng khắp hành lang dài ngoằng vắng lặng đáng sợ đến mức khiến bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng này xảy ra trước mắt mình lúc này đây đầy đủ chi tiết nhất có thể quan sát được bằng đôi mắt trần thường của con người bình thường mà thôi.
Một bàn tay băng giá thọc thẳng vào giữa ngực cô, xé toạc lớp áo giáp vừa mới khôi phục.
Cô mở to mắt kinh hoàng khi nhận ra người đứng sau chính là bóng đen vừa bị cô phong ấn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận