Chương 30

Hơi thở của Đường Tâm Nhàn đứt đoạn, từng nhịp đập trong lồng ngực như những cú đấm vô hình vào xương sườn.

Cô không nhớ rõ mình đã ngã xuống thế nào, chỉ biết mùi máu tanh nồng nặc và cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi lưng tựa vào bức tường bê tông thô ráp.

Ánh sáng xanh lam từ chiếc USB nhỏ bé chiếu rọi lên khuôn mặt nhợt nhạt của cô, làm nổi bật những giọt mồ hôi lạnh đang thấm ướt mái tóc đen dài.

Dòng chữ "Chào" trên màn hình đột ngột biến mất, thay thế bằng một mã số truy cập nhấp nháy đỏ rực: *ACCESS GRANTED - SUBJECT 09*.

Tâm Nhàn run rẩy đưa tay lên chạm vào cổ họng mình.

Ở đó, vết thương cũ đã lành nhưng vẫn để lại sẹo mờ nhạt, giờ đây đang đập mạnh theo nhịp tim của cô.

Không phải là một con người bình thường nữa.

Cô là Chủ đề số 09.

Là công cụ hoàn hảo mà Mnemosyne cần để kiểm soát dòng chảy ký ức của Lâm Tử Hàn.

Sự thật ấy cào xé tâm trí cô đau đớn hơn bất kỳ vết thương thể xác nào trước đây từng gây ra.

Ánh mắt Tâm Nhàn quét nhanh quanh phòng, tìm kiếm bất kỳ điểm yếu nào trong cấu trúc phòng giam tạm thời này.

Cô nhớ lại những bài học sinh tồn mà cô đã tự đọc trong thư viện, những kiến thức khô khan bỗng chốc trở thành mạng sống duy nhất của mình.

Căn phòng bí mật phía sau bức tường đá không phải là nơi lưu trữ tài liệu thông thường.

Đây là trung tâm điều khiển cục bộ cho toàn bộ hệ thống giám sát ký ức của trường đại học này.

Những màn hình lớn bao quanh bốn bề hiển thị những dòng dữ liệu chạy liên tục, mỗi dòng đều gắn với tên một sinh viên và trạng thái cảm xúc hiện tại của họ.

Cô bước về phía trước, chân tay bủn rủn nhưng ý chí thì cứng rắn hơn bất kỳ lúc nào khác.

Trên bàn làm việc bằng kim loại lạnh lẽo, chiếc USB vẫn đang phát ra ánh sáng yếu ớt.

Tâm Nhàn cúi xuống nhặt nó lên, ngón tay run rẩy cắm vào cổng kết nối chính của hệ thống.

Cô không muốn xem.

Nhưng cô phải biết.

Phải biết chính xác mức độ thao túng mà Mnemosyne đã thực hiện lên cuộc đời Lâm Tử Hàn, và quan trọng hơn, là vai trò của chính mình trong cái trò chơi tàn khốc này.

Màn hình chủ đột ngột sáng rực lên, chiếu ra một đoạn video được đánh dấu mật mã *CLASSIFIED*.

Trong đó, hình ảnh cô ba năm trước xuất hiện – Đường Tâm Nhàn với nụ cười ngây thơ, đang ký vào một bản hợp đồng mà lúc ấy cô nghĩ chỉ là thỏa thuận tài trợ học bổng.

Nhưng góc nhìn camera thì khác.

Nó ghi lại rõ ràng bàn tay Mạc Vân Khương đưa ra cho cô lọ thuốc màu xanh lá cây, kèm theo lời hứa hẹn rằng nó sẽ giúp xóa bỏ nỗi đau mất mát cha mẹ của cô.

"Tại sao?" Tâm Nhàn thì thầm vào không khí tĩnh lặng, giọng nói nghẹn ngào vì bất lực.

"Tại sao lại là tôi?"

Hệ thống tự động phát ra âm thanh cảnh báo khi một file ẩn khác được mở ra.

Lần này, nó không phải là video mà là một bản ghi âm thoại giữa Lâm Tử Hàn và người giám đốc dự án – chính là Mạc Vân Khương.

Giọng nói trầm ấm của anh vang lên qua loa ngoài, nhưng nội dung lại lạnh lùng đến mức làm rợn tóc gáy: *"Tôi chấp nhận mọi điều kiện.

Chỉ cần cô ấy sống hạnh phúc trong thế giới giả tạo đó.

Đừng để cô ấy biết sự thật về việc kích hoạt gói ký ức."*

Tâm Nhàn đứng chết lặng nơi giữa phòng, cảm giác như bị đánh vào mặt một cách tàn nhẫn nhất.

Anh đã tự nguyện trở thành tù nhân của chính mình?

Chỉ vì yêu cô?

Sự hy sinh vĩ đại đó không mang lại niềm vui hay sự bình yên cho cô, mà chỉ là gánh nặng tội lỗi chồng chất lên vai người phụ nữ đang cố gắng tìm kiếm con đường thoát ra khỏi cái vòng xoáy định mệnh này.

Tâm Nhàn rẽ vào hành lang phụ, và ngay lập tức, cô dừng lại.

Đây không phải là một lối thoát, mà là một bẫy.

Ở cuối hành lang, một cánh cửa kim loại đóng sập lại với tiếng động chói tai, khóa chặt cô trong một không gian nhỏ hẹp, chỉ đủ chỗ cho một người đứng.

Những tia laser đỏ bắt đầu quét qua từng mét vuông diện tích xung quanh, thu hẹp dần phạm vi an toàn còn sót lại của cô.

Cô quay lưng lại, dựa vào tường lạnh lẽo, cố gắng giữ sự bình tĩnh tối đa trong tình huống tuyệt vọng này.

Tim đập thình thịch không chỉ vì sợ hãi mà còn bởi một linh cảm kỳ lạ đang nhen lên trong lòng – rằng tất cả những gì cô vừa chứng kiến đều là phần nổi của tảng băng chìm.

Mnemosyne không đơn giản là bán ký ức hạnh phúc hay mua nỗi đau buồn.

Họ đang xây dựng nên một xã hội hoàn toàn bị kiểm soát, nơi mỗi cá nhân chỉ là những con rối được điều khiển bởi sợi dây vô hình tên gọi "ký ức giả".

Bỗng nhiên, từ phía sau cánh cửa kim loại vừa đóng sập kia, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên.

Không phải của lính canh hay robot tuần tra.

Đó là âm thanh quen thuộc của giày cao gót chạm xuống nền đá lạnh.

Tâm Nhàn nín thở, mắt mở to nhìn về hướng phát ra âm thanh.

Cánh cửa từ từ hé mở một góc nhỏ, đủ để lộ nửa khuôn mặt xinh đẹp nhưng đầy vẻ mệt mỏi của Tôn Oánh – người bạn thân duy nhất biết bí mật của cô.

"Sao em lại ở đây?" Giọng nói của Tôn Oâng run rẩy, không phải vì sợ hãi mà bởi sự kinh hoàng trước những gì đang diễn ra trước mắt mình.

Trong tay cô gái đó cầm một thiết bị nhỏ màu đen, giống hệt chiếc USB Tâm Nhàn vừa sử dụng nhưng lớn hơn gấp đôi kích thước.

"Tôn Oánh?" Tâm Nhàn gọi tên bạn mình với giọng nói đầy nghi ngờ và hoang mang tột độ.

em làm gì ở đây?

Em có biết chuyện này không?"

Tôn Oâng không trả lời ngay lập tức.

Cô chậm rãi bước vào trong căn phòng nhỏ, ánh mắt qua những màn hình đang hiển thị dữ liệu nhạy cảm của Mnemosyne rồi dừng lại trên gương mặt nhợt nhạt đầy hoảng loạn của Tâm Nhàn.

Nụ cười buồn bã hiện lên khóe môi Tôn Oâng khiến trái tim Đường Tâm Nhàn như bị bóp nghẹt bởi một nỗi đau nào đó sâu xa hơn cả sự sợ hãi trước cái chết sắp đến nơi.

"Sự xuất hiện của người phụ nữ đó không mang lại sự giải cứu, mà là một cú sốc nhận thức khác." Trong đầu Tâm Nhàn vang lên tiếng nói lạnh lùng từ sâu thẳm ký ức bị xóa bỏ vừa chớm hồi sinh.

Cô sững sờ khi nhận ra rằng Tôn Oâng – người bạn thân thiết nhất, luôn bảo vệ và che chở cho mình suốt những năm qua – không hề là một nhân vật ngoài cuộc trong câu chuyện này.

"Em đã biết rồi phải không?" Tâm Nhàn hỏi với giọng nói nhỏ nhẹ nhưng sắc lạnh như dao găm vừa đâm vào tim.

"Biết về dự án Thay Da Ký Ức?

Biết về việc cha em bị giết để tạo ra 'chìa khóa' hoàn hảo cho Mnemosyne kiểm soát mạng lưới ký ức toàn cầu?"

Tôn Oâng nhắm mắt lại trong giây lát, nước mắt lăn dài trên má nhưng khuôn mặt vẫn giữ vẻ tĩnh lặng đáng sợ.

Khi mở mắt trở lại, ánh nhìn của cô không còn là sự dịu dàng thân thuộc mà thay vào đó là một sự quyết liệt đến lạnh lùng của kẻ cầm quyền lực sinh tử trong tay:

"Mẹ em đã chết vì tìm kiếm chân lý về công ty này ba năm trước," Tôn Oâng nói với giọng đều đều như thể đang kể lại một câu chuyện cổ tích xa vời.

"Và em hứa sẽ hoàn thành di nguyện cuối cùng của bà ấy – bất cứ giá nào, ngay cả khi phải hy sinh hạnh phúc thực sự của người mà mình yêu thương nhất trên đời này."

Cánh cửa hành lang mở ra phía sau lưng Tôn Oâng, và lần này, nó dẫn đến một lối đi khác – một lối đi mà Tâm Nhàn chưa từng thấy trước đó trong suốt quá trình khám phá căn phòng bí mật hôm nay.

Người phụ nữ biến mất vào bóng tối sâu thẳm của con đường mới ấy, để lại một thông điệp chết chóc cùng với lựa chọn cuối dành cho nạn nhân vô tội nhất giữa trò chơi sinh tử này:

"Chọn đi Đường Tâm Nhàn," giọng nói vọng lại từ khoảng không trống trải phía trước vang lên chói tai trong phòng giam nhỏ hẹp.

"Giữ im lặng và sống cuộc đời hạnh phúc giả tạo bên cạnh người đàn ông yêu em, hay bước qua ngưỡng cửa đó để đối mặt với địa ngục trần gian mà chúng ta cùng xây dựng nên bằng chính máu thịt của những ký ức thật đã bị xóa sạch?"

Tâm Nhàn đứng một mình trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy căn phòng bí mật, chiếc thiết bị nhỏ màu đen trên tay nóng hổi như đang cháy bỏng da thịt cô.

Khói thuốc lá bay lên từng mỏng manh, xoắn ốc trong không khí lạnh giá của căn phòng bí mật.

Mùi hương cay xé mũi pha trộn với mùi ẩm mốc đặc trưng nơi đây khiến Tâm Nhàn cảm thấy buồn nôn.

Cô nghiến chặt răng, hàm răng trắng bóng lộ rõ sự cố gắng kiểm soát cơn run rẩy đang xâm chiếm toàn bộ cơ thể.

Nhưng giọng nói của hắn lại vang lên từ mọi phía, như thể căn phòng này là một chiếc hộp cộng hưởng dành riêng cho nỗi sợ hãi của cô.

Những bức tường bê tông thô ráp dường như đang co thắt lại, siết chặt lấy không gian còn sót lại trước mặt Tâm Nhàn.

Cô cảm thấy lồng ngực mình khó thở, mỗi hơi hít vào đều mang theo vị kim loại ngọt ngào và đáng ghét.

"Em đã chọn rồi đúng không?" Giọng nói ấy tiếp tục vang lên, trầm thấp nhưng đầy sát khí.

"Hay em vẫn đang mong chờ một phép màu?

Mong rằng khi mở cánh cửa đó ra, tất cả chỉ là một trò đùa tồi tệ của số phận?"

Tâm Nhàn siết chặt tay hơn nữa.

Chiếc thiết bị nhỏ trên lòng bàn tay cô giờ đây đã trở nên lạnh buốt, tương phản hoàn toàn với cảm giác nóng hổi ban đầu.

Nó giống như một khối băng đang tan chảy chậm rãi, thấm dần vào da thịt, ăn sâu vào những mạch máu mỏng manh dưới bề mặt.

Cô nhớ lại ánh mắt của Tử Hà lúc chia tay.

mắt đen láy chứa đựng bao nhiêu tình yêu thương, hy vọng và cả sự chấp nhận cam chịu số phận.

Hắn đã trao cho cô một cuộc đời bình yên, dù biết rằng nó được xây dựng trên nền tảng những dối trá tàn khốc.

Và giờ đây, chính cô là kẻ đang đứng trước ngưỡng cửa phá hủy tất cả điều đó.

"Đừng tưởng mình có thể thoát," giọng nói từ khoảng không trở nên sắc lạnh hơn.

"Chúng ta đã gắn kết quá sâu.

Máu của chúng ta hòa quyện trong ký ức bị xóa bỏ ấy.

Em nghĩ em có thể cắt đứt dây rốn đó mà không để lại vết thương hở?"

Tâm Nhàn nhắm mắt lại.

Hình ảnh những đêm dài Tử Hà ôm cô, giọng nói dịu dàng hát những bài hát ru cũ kỹ xuất hiện trước miên trùng thị giác.

Nhưng bên cạnh đó là hình bóng mờ ảo của một người đàn ông khác – kẻ đã từng nắm giữ trái tim cô trong quá khứ xa xôi, kẻ mà ký ức về hắn bị che đậy bằng lớp sương mù dày đặc.

Sự thật không bao giờ ngọt ngào.

Nó luôn có vị đắng chát và mùi tanh của máu.

Cô mở mắt ra.

Ánh sáng yếu ớt từ ngọn nến duy nhất trên bàn đá chiếu rọi lên chiếc thiết bị đen bóng kia, làm nó lấp lánh một cách nguy hiểm.

Đây là chìa khóa.

Không chỉ để mở cánh cửa sắt trước mặt cô, mà còn để mở ra những gì đã bị phong ấn trong tâm trí.

"Em sợ," Tâm Nhàn thì thầm, giọng nói của cô vỡ oà giữa không gian tĩnh lặng chết chóc.

"Nhưng em sợ hơn việc sống trong một thế giới giả tạo."

Giọng cười lạnh vang lên từ phía sau lưng cô lần này rõ ràng hơn hẳn.

Có tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến lại gần, chậm rãi và đều đặn như nhịp đếm của đồng hồ giây cuối cùng trước khi bom nổ tung.

"Ngọt ngào," giọng nói ấy nhận xét với vẻ khinh miệt tột độ.

"Sự dũng cảm luôn được đánh giá cao trong những phút chốc cuối đời."

Không có ai cả.

Chỉ có bóng tối dày đặc và mùi hương của sự thối rữa đang lan tỏa ngày càng mạnh mẽ từ phía cánh cửa kia.

Nhưng cô biết, hắn ở đó.

Hắn luôn ở đó, trong từng kẽ hở của ký ức, trong mỗi nhịp đập trái tim loạn xạ này.

Cô bước về phía trước.

Mỗi bước chân đặt xuống sàn nhà lạnh giá đều khiến lòng bàn tay đẫm mồ hôi hơn một chút.

Chiếc thiết bị đen kia giờ đây dường như đang rung lên nhẹ nhàng, phát ra những tần số âm thanh thấp mà chỉ có cô mới cảm nhận được qua xương cốt.

Cánh cửa sắt khổng lồ trước mặt bắt đầu nứt nẻ.

Những vết rạn dài chạy dọc theo bề mặt kim loại gỉ sét, lộ ra ánh sáng trắng xoá từ bên kia.

Ánh sáng đó không ấm áp chút nào.

Nó lạnh lẽo, vô tri và đầy sự thù địch.

"Đừng mở nó," một giọng nói khác vang lên lần này.

Giọng của Tử Hà.

Tâm Nhàn dừng lại đột ngột.

Tim cô như ngừng đập trong tích tắc.

Cô quay đầu nhìn về phía sau, nơi bóng tối đang nuốt chửng mọi thứ.

Nhưng không có ai cả.

Chỉ có tiếng vọng của chính suy nghĩ mình bị khuếch đại bởi sự điên loạn sắp đến.

"Lương," cô gọi tên hắn với tất cả sức lực còn lại trong cơ thể mệt mỏi này.

"Nếu em mở cửa đó, điều gì sẽ xảy ra?"

Im lặng.

Một khoảng im lặng dài đến nghẹt thở.

Sau đó là một tiếng cười khẽ, mang đầy sự bi thương và chấp nhận số phận.

"Em sẽ nhớ," giọng nói của Đan Lương đáp lại, lần đầu tiên không còn vẻ hung hăng mà thay vào đó là một nỗi mệt mỏi sâu thẳm.

"Và em sẽ hiểu tại sao chúng ta phải giết chết phiên bản cũ của chính mình."

Tâm Nhàn đưa tay lên chạm vào cánh cửa lạnh giá.

Những vết rạn nứt giờ đây đã mở rộng đủ để cô có thể luồn bàn tay qua đó.

Bên kia là ánh sáng trắng xóa, và trong ánh sáng ấy, hình bóng một người phụ nữ đang ngồi quay lưng lại với cô, chăm chú nhìn vào một tấm gương vỡ vụn.

Người phụ nữ đó mặc bộ váy cưới màu đỏ thẫm – loại trang phục mà Tử Hà chưa bao giờ cho phép Tâm Nhàn diện trong những nghi thức quan trọng vì lý do an toàn siêu hình nào đó.

Hình bóng kia không quay lại.

Nhưng cô cảm thấy một sự hiện diện kỳ lạ tỏa ra từ phía sau tấm gương vỡ.

Một mùi hương hoa nhài nồng nàn, mùi hương của tuổi thơ đã bị chôn vùi dưới lớp bê tông dày cộp của ký ức giả tạo.

Chiếc thiết bị trên tay Tâm Nhàn bỗng nhiên nóng lên dữ dội, bỏng rát da thịt cô một cách thực tế đến tàn nhẫn.

Nó không còn là một vật thể vô tri nữa mà giống như đang sống, đang hô hấp cùng với nhịp đập hoang mang trong lồng ngực cô.

Cô rút tay về.

Không phải vì sợ hãi, mà vì nhận ra rằng cánh cửa này chỉ là lối vào phòng chờ.

Sự thật thực sự nằm ở nơi khác – sâu hơn, tối tăm và nguy hiểm hơn rất nhiều so với những gì cô tưởng tượng.

"Em nghĩ em đang tìm kiếm câu trả lời," giọng nói của Đan Lương vang lên lần cuối cùng trước khi tan biến hoàn toàn vào trong không khí loãng.

"Nhưng thật ra, em chỉ đang cố gắng chạy trốn khỏi chính mình mà thôi."

Tâm Nhàn nhìn xuống lòng bàn tay.

Vết bỏng từ chiếc thiết bị đen kia đã lan rộng thành một hình xăm kỳ lạ – biểu tượng của dòng họ Đan được khắc sâu vào da thịt cô bằng thứ mực máu tươi vừa mới khô ráo.

Cô không nhớ khi nào nó xuất hiện, nhưng giờ đây nó đập mạnh trên cổ tay như một con tim đang sống độc lập bên ngoài cơ thể.

Ánh sáng từ khe hở cửa dần chuyển sang màu đỏ sẫm, giống hệt màu của những đốm lửa trong ký ức mơ hồ về đám cháy nhà họ Đan năm xưa.

Mùi khét lẹt của tóc cháy bắt đầu lan tỏa khắp căn phòng bí mật, thay thế cho mùi ẩm mốc trước đó.

Tâm Nhàn biết mình không thể quay lại được nữa.

Dù có đóng sập cánh cửa này hay không, con đường trở về với cuộc sống bình yên bên cạnh Tử Hà đã chính thức bị cắt đứt vĩnh viễn.

Cô đã vượt qua ranh giới giữa người yêu thương và kẻ thù cần loại bỏ.

Và điều đáng sợ nhất là sâu thẳm trong lòng, một phần nào đó của cô đang cảm thấy.

giải thoát.

Cô chậm rãi đưa bàn tay mang hình xăm lên chạm vào bề mặt kính vỡ vụn phía sau cánh cửa sắt.

Những mảnh vỡ sắc lẹm cắt vào da thịt nhưng cơn đau lại kỳ lạ đến mức xa rời thực tế, giống như thể cơ thể cô không còn thuộc về chính mình nữa mà đang dần biến thành một công cụ để khai phá bí mật đã chết theo hàng thế hệ trong gia tộc này.

Một giọng nói thứ ba xuất hiện lần này – trẻ trung, ngây thơ nhưng mang đậm sự lạnh lùng tàn nhẫn của những kẻ sinh ra đã biết cách giết người bằng nụ cười.

"Chào chị gái," giọng nói ấy thì thầm vào tai trái cô nơi mà không ai có thể đứng được do cấu trúc phòng giam bị sập một phần từ lâu đời trước đây.

"Em đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt mười lăm năm qua."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập