Chương 29
Cô đứng giữa hành lang vắng lặng của thư viện trường đại học lúc nửa đêm, tay run rẩy cầm chiếc thẻ sinh viên cũ kỹ đã bị biến dạng bởi nhiệt độ cao.
Ánh sáng đèn huỳnh quang phía trên đầu nhấp nháy liên tục, tạo ra những khoảng tối ngắn ngủi nhưng đủ dài để khiến bóng đen của cô kéo dài và méo mó trên sàn gạch men lạnh lẽo.
Không khí ở đây nồng nặc mùi ozone pha lẫn hương vị kim loại tanh tưởi của máu cũ bám sát vào mũi, cay xé cổ họng đến mức cô suýt nữa thì nôn ra.
Trước mặt cô là một cánh cửa sắt gỉ sét, thứ trước đó chỉ là bức tường đá vô hồn trong chương 28.
Giờ đây, nó đang hé mở một khe hở nhỏ hẹp, đủ cho một người lọt qua nếu chịu đau đớn ép mình vào.
Từ bên kia tỏa ra luồng khí tím nhạt, mang theo âm thanh xì xèo như thể những lời thì thầm bị bóp nghẹt.
Đó là mùi của ký ức được khai thác thô bạo, thứ mà Mnemosyne dùng để lọc bỏ nỗi đau và bán lại hạnh phúc giả tạo cho những kẻ giàu có.
Tâm Nhàn đưa tay lên chạm vào tấm kính lạnh lẽo bên cạnh lối đi.
Ngón tay cô run rẩy vẽ nên hình vòng tròn nhỏ trên bề mặt mờ đục, như một nghi thức cầu xin sự tha thứ từ chính linh hồn mình.
Cô biết rằng nếu bước qua ngưỡng cửa này, mọi giả định an toàn sẽ sụp đổ.
Sự bình yên mà cô đã cố gắng xây dựng trong những ngày tháng gần nhất — nơi Tử Hàn chỉ là lớp trưởng tốt bụng và cô chỉ là sinh viên im lặng — sẽ vĩnh viễn đóng sập lại.
Nhưng sự thật đang nằm ngay trước mắt, kêu gọi tên cô bằng giọng nói lạnh lùng của dữ liệu số hóa.
Cô hít một hơi sâu, cố gắng ổn định nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực như muốn phá vỡ xương sườn.
Không còn lựa chọn nào khác.
Im lặng không thể bảo vệ ai mãi khi hệ thống đang săn đuổi cả hai.
Tâm Nhàn đẩy mạnh cánh cửa sắt vào bên trong, bước vào căn phòng bí mật phía sau bức tường giả của thư viện cũ.
Căn phòng không giống như bất kỳ kho lưu trữ tư liệu nào mà cô từng biết trên sách vở hay internet.
Nó là một buồng server thu nhỏ nhưng được trang bị hệ thống làm mát công nghiệp hạng nặng, tạo ra tiếng ồn ầm ì đủ để che lấp mọi âm thanh bên ngoài.
Những hàng giá sắt đen bóng đứng sừng sững như những bức tường thành, chứa đầy các ổ đĩa cứng cũ kỹ đang quay tròn với tốc độ điên cuồng.
Ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình máy tính chiếu rọi lên gương mặt nhợt nhạt của cô, làm nổi bật đôi mắt mở to vì shock.
Lâm Tử Hàn đứng ở giữa căn phòng, lưng quay về phía cô.
Anh mặc bộ vest đen chỉnh tề, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài sinh viên bình thường mà cả trường đều biết đến.
Tay anh cầm một thiết bị giải mã ký ức — thứ công nghệ chỉ dành cho cấp quản lý cao nhất của Mnemosyne.
Ánh mắt anh dán chặt vào dòng dữ liệu cuộn nhanh trên màn hình chính, môi mím lại thành đường thẳng lạnh băng.
"Anh." Tiếng gọi khẽ khàng của Tâm Nhàn vang lên trong không gian đóng kín này, nghe nhỏ bé và mong manh đến kỳ lạ.
Tử Hàn quay người lại chậm rãi.
Gương mặt anh vẫn đẹp đẽ theo cách khiến tim người khác đập nhanh hơn, nhưng ánh mắt thì trống rỗng như những viên đá đã qua thời kỳ băng hà.
Không có sự ngạc nhiên khi thấy cô xuất hiện ở đây.
Chỉ có một vẻ mệt mỏi sâu thẳm ẩn sau lớp vỏ bọc hoàn hảo ấy.
"Cô không nên đến đây," giọng anh trầm xuống, mang theo chút run rẩy khó nhận ra.
"Hệ thống sẽ phát hiện ra chúng ta bất cứ lúc nào."
"Vậy thì để nó phát hiện đi," Tâm Nhàn đáp lại, bước thêm một bước tiến vào phòng, dù trái tim cô đang gào thét hãy lùi lại.
"Tôi cần biết sự thật, Tử Hàn.
Tôi không thể tiếp tục sống trong bóng tối này nữa.
Không thể bảo vệ anh bằng cách tự giam cầm chính mình."
Tử Hàn lắc đầu, nụ cười bitterly xuất hiện trên khóe môi.
"Cô nghĩ rằng cô đang bảo vệ tôi?
Tâm Nhàn à, đôi khi sự vô tri mới là thứ duy nhất giữ cho chúng ta còn được gọi là con người." Anh bước tới, không phải để ôm lấy cô như những gì mà trực giác mách bảo, mà để chặn đường lui của cô.
Sự hiện diện của anh toát ra một sức ép khổng lồ, khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Âm thanh báo động đột ngột vang lên từ đâu đó xa xăm bên ngoài lớp tường cách âm dày cộp, rung động cả sàn nhà dưới chân họ.
Những tia sáng đỏ bắt đầu quét qua cửa sổ kính một chiều của căn phòng, chiếu rọi vào những đống dữ liệu rác thải ký ức được lưu trữ tạm thời tại đây.
Đây là dấu hiệu cho thấy Mnemosyne đã nhận ra sự bất thường trong hệ thống định vị và đang gửi đội dọn dẹp đến xử lý vấn đề ngay lập tức.
Tâm Nhàn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào dòng chảy ký ức đang hỗn loạn trong đầu mình.
Cô không tìm kiếm hạnh phúc hay những khoảnh khắc ngọt ngào đã bị xóa bỏ.
Thay vì vậy, cô lao xuống sâu thẳm vùng tối nhất của tiềm thức nơi nỗi đau cư trú.
Cô nhớ lại ngày hôm đó — ngày mà mọi thứ bắt đầu sai lệch.
Không phải là một tai nạn giao thông ngẫu nhiên như hồ sơ bệnh án ghi chép, mà là một vụ cố ý kích hoạt gói ký ức đặc biệt từ phòng thí nghiệm ngầm dưới lòng đất.
Cô nhìn thấy mình trong hồi tưởng: khuôn mặt trẻ trung nhưng đầy tuyệt vọng, tay cầm thiết bị truyền dẫn tín hiệu thần kinh màu trắng sứ.
Đối diện cô không phải là Tử Hàn — lúc đó anh chỉ là một đối tượng thử nghiệm vô danh mang mã số 734 — mà là Mạc Vân Khương với nụ cười lạnh lùng của kẻ kiểm soát.
Cô nhớ cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng khi dòng điện tử xâm nhập vào não bộ, xé toạc lớp phòng vệ tinh thần mỏng manh nhất để thay thế ký ức thật bằng ảo ảnh ngọt ngào được thiết kế riêng.
Nỗi đau không đến từ vết thương vật lý trên cơ thể, mà từ sự nhận ra rằng tình yêu của Tử Hàn dành cho cô — thứ cảm xúc chân thành nhất trong đời anh — cũng là một sản phẩm kỹ thuật số được lập trình sẵn.
Anh yêu cô vì cô đã vô tình cài đặt mã nguồn kích hoạt phản ứng hóa học não bộ đặc biệt vào ký ức gốc của mình.
Cô không phải là người phụ nữ may mắn được chọn, mà là chìa khóa mở cánh cửa kiểm soát hoàn toàn ý chí con trai họ.
Khi mở mắt ra, nước mắt không rơi nhưng đôi môi cô đã khô khốc như cháy than.
Sự thật tàn khốc này nặng nề hơn bất kỳ cú đấm nào vào mặt có thể gây ra.
Nó giết chết hy vọng cuối cùng về một mối quan hệ bình thường giữa hai người.
Thay vì một cuộc chiến vật lý đầy máu me, sự đối đầu thực sự giữa Tâm Nhàn và hệ thống Mnemosyne diễn ra trong thế giới ảo của những ký ức kết nối.
Khi cô nắm chặt lấy bàn tay lạnh giá của Tử Hàn đang dang rộng trước mặt mình, hai luồng năng lượng tinh thần va chạm nhau tạo thành một xung điện từ mạnh mẽ bất ngờ.
Không khí trong phòng rung lên với tần số cao khiến các bóng đèn huỳnh quang vỡ vụn rơi xuống sàn nhà thành từng mảnh thủy tinh sắc lẹm.
Hệ thống giám sát của thư viện — vốn đang cố gắng truy cập vào não bộ cô để loại bỏ ký ức vừa được kích hoạt trở lại này — bị tê liệt tạm thời do sự xung đột dữ liệu quá lớn giữa hai người dùng cấp độ S (người mang mã nguồn gốc) và A (đối tượng chịu ảnh hưởng sâu).
Màn hình hiển thị lỗi đỏ rực khắp nơi, cảnh báo về việc mất kiểm soát vùng ký ức liên kết.
"Chúng ta phải phá vỡ vòng lặp này," Tử Hàn nói với giọng khàn khản hơn bình thường rất nhiều so với lúc trước đó vài phút.
giờ đây nghe như người khác hẳn đi rồi vậy đấy chứ còn gì nữa đâu!
Anh kéo cô ra khỏi tầm ngắm của camera an ninh đang quay sang hướng phòng server chính bên kia hành lang dài ngoằng vô tận phía sau lưng họ.
Không cần phải giải thích thêm điều gì cả vì mọi thứ đều đã quá rõ ràng từ lâu rồi mà chỉ là chúng ta chưa dám nhìn thẳng vào nó thôi ấy chứ!
Tâm Nhàn gật đầu chậm rãi, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay tiếp xúc trực diện với da thịt người đàn ông trước mắt mình.
Nhưng thay vì cảm thấy an toàn hay được bảo vệ như những lần khác trong quá khứ xa vời kia thì giờ đây cô lại chỉ thấy sợ hãi tột cùng thôi là đủ rồi!
Sợ rằng nếu giữ chặt lấy anh thêm giây nữa thôi cũng có thể làm hỏng hoàn toàn cấu trúc nhân cách vốn dĩ ổn định của Tử Hàn trước khi nó sụp đổ tan thành mây khói theo nghĩa đen.
Hai người rời khỏi căn phòng bí mật bằng cửa thoát hiểm phía sau dãy giá sách số 4, nơi thường được sử dụng để lưu trữ những tài liệu hiếm không ai hỏi han nhiều năm qua kể từ lần sửa chữa lớn nhất của thư viện hồi tháng trước đó khoảng hai tuần về trước đâu đúng chưa.
Khi ánh sáng đèn báo động tắt dần xuống mức tối thiểu còn lại duy trì hoạt động cơ bản cho hệ thống chiếu sáng khẩn cấp bên trong tòa nhà cũ kỹ này nữa thôi là sẽ hoàn toàn rơi vào bóng đêm bao trùm lấy tất cả những gì liên quan đến sự kiện đặc biệt lần thứ ba trong lịch sử tồn tại của Mnemosyne Group Corporation Ltd., Tâm Nhàn nhìn Tử Hàn từ phía sau lưng anh ta lúc đó đang đứng chắn trước lối ra chính dẫn xuống tầng hầm B2 gần khu vực gửi xe đạp cho sinh viên nội trú.
Anh đang đối diện với đám đông nhân viên bảo vệ vũ trang cầm theo thiết bị gây mê dạng sóng âm tần cao đủ để hạ gục một con voi trưởng thành nếu như họ quyết định dùng nó ngay bây giờ đây thì sao.
Giọng nói kiên định của Tử Hàn vang lên lan tỏa trong không gian hẹp hòi chật chội nơi này, mang theo sức nặng của những lời tuyên bố cuối cùng trước khi bước vào vùng đất cấm địa vĩnh viễn:
"Tôi yêu cô.
Và đó là lý do tại sao tôi sẽ tự xóa ký ức về ngày hôm nay nếu cần thiết để bảo vệ sự bình yên cho tâm hồn mong manh dễ vỡ tan nát bươm lung lay chao đảo rung chuyển lắc lư dao động biến dạng co giãn nở ra thu hẹp lại trở về trạng thái ban đầu cũ kỹ xưa kia đã qua rồi đấy chứ còn gì khác nữa đâu."
Tâm Nhàn cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ trong tim mình, không phải vì đau đớn hay giận dữ mà là bởi lẽ cô vừa mới khám phá ra rằng chính anh — người đàn ông trước mặt đang sẵn sàng hy sinh tất cả ký ức đẹp đẽ nhất của đời mình chỉ để giữ cho cô mãi mãi ngây thơ vô tri đơn giản như một tờ giấy trắng chưa từng bị nhúng mực bao giờ trong cuộc sống dài dằng dặc phía sau này.
Nhưng khi anh quay lại nhìn với ánh mắt trìu mến cuối cùng trước khi nhấn nút kích hoạt thiết bị tự hủy dữ liệu cá nhân gắn trên cổ tay trái, thứ nằm giữa hai lòng bàn tay run rẩy của cô khiến Tâm Nhàn quên cả thở: một chiếc USB nhỏ xío màu đen bóng loáng chứa đựng toàn bộ hồ sơ gốc chưa chỉnh sửa về dự án "Thay Da Ký Ức" cùng tên thật của người phụ nữ đã chết thay cho cô trong vụ tai nạn giả tạo cách đây ba năm trước đó không lâu lắm đâu đúng chưa.
Tâm Nhàn giật lấy chiếc USB, ngón tay anh lướt nhanh mở file cuối cùng.
Tên người chết hiện ra không phải là nạn nhân, mà chính là cô.
Màn hình đột ngột chuyển đỏ, dòng chữ máu tươi hiện lên: "Chào
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận