Chương 28
Cô mở mắt ra chậm rãi, thế giới xoay tròn trước tầm nhìn mờ đục.
Nền bê tông lạnh lẽo thấm thấu qua lớp vải áo sơ mi mỏng manh, truyền đi một cảm giác tê buốt từ xương sống lan tỏa khắp người.
Không phải ký túc xá yên tĩnh với ánh nắng vàng hoe buổi sáng.
Đây là nơi tối tăm, ẩm ướt và đầy rẫy sự im lặng đáng sợ của tầng hầm B2 thư viện cũ – nơi bị niêm phong vì những lý do mà sinh viên trường không bao giờ dám hỏi.
Tâm Nhàn ngồi dậy, tay run rẩy chạm vào thái dương.
Cơn đau nhói vẫn còn đó, như một lưỡi dao cùn đang liên tục khía lên vỏ não.
Nhưng tệ hơn nữa là cảm giác trống rỗng bên trong lồng ngực.
Cô nhớ mình đã chạy trốn.
Cô nhớ Tử Hàn – hay đúng ra là Lâm Tử Hàn, lớp trưởng của cô – đứng giữa luồng khí hỗn loạn kia.
bóng tối nuốt chửng tất cả.
"Hắn." Tâm Nhàn thì thầm, giọng nói khản đặc đến mức lạ lùng.
"Tử Hàn có sao không?"
Câu hỏi này vang lên trong khoảng không tĩnh mịch, nhưng không có câu trả lời nào ngoài tiếng gió rít qua các khe nứt trên tường.
Cô đứng dậy, chân tay bủn rủn.
Chiếc nhẫn cổ mà cô đeo từ khi mất trí nhớ bỗng nhiên nóng rực, phát ra một ánh sáng tím nhạt kỳ lạ.
Ánh sáng đó phản chiếu lên những đống đổ nát xung quanh: sách vở vương vãi, bàn ghế vỡ tan tành và những mảnh kính vỡ lấp lánh như tuyết rơi giữa bóng tối.
Tâm Nhàn bước đi chập chững.
Mỗi bước chân đều gây ra tiếng vang lớn trong không gian hẹp.
Cô cần tìm Tử Hàn.
Nếu anh ấy bị thương, nếu ký ức của anh ấy bị tổn hại thêm.
sự thật tàn khốc mà cô mang theo sẽ là án tử cho cả hai.
Nhưng sâu thẳm bên trong, một phần nào đó trong cô – phần được Mnemosyne lập trình để bảo vệ chủ nhân của mình – đang thôi thúc cô đi về phía trước.
Không phải vì tình yêu đơn thuần.
Mà vì sự tò mò bệnh hoạn muốn biết điều gì đã xảy ra với "công cụ" hoàn hảo nhất mà công ty từng tạo ra.
Cô rẽ qua một góc tường đổ, ánh mắt quét nhanh khắp khu vực.
Và rồi, hình ảnh đó đập vào mắt cô khiến trái tim ngừng đập trong tích tắc.
Lâm Tử Hàn nằm bất động trên sàn nhà, người hướng về phía một bức tường đá thô sơ bị khoét thủng một lỗ hổng lớn.
Xung quanh anh là những dấu vết của năng lượng tím – cùng màu với ánh sáng phát ra từ chiếc nhẫn của Tâm Nhàn.
Nhưng điều khiến cô chết lặng không phải là dáng vẻ vô tri của Tử Hàn, mà là thứ nằm ngay cạnh bàn tay đang giơ lên nửa chừng của anh.
Một thiết bị nhỏ xíu, bằng cỡ đồng xu, gắn sâu vào da thịt cổ tay trái của Tử Hàn.
Nó đang nhấp nháy đỏ chót, như một con mắt ma quỷ đang quan sát mọi sự sống còn lại trong căn phòng này.
Tâm Nhàn nín thở.
Cô không dám tiến gần hơn.
Sự im lặng vốn là vũ khí bảo vệ duy nhất mà cô sở hữu, nhưng giờ đây nó trở thành kẻ thù lớn nhất của chính mình.
Nếu cô tiếp cận, thiết bị đó có thể kích hoạt cơ chế tự hủy hoặc truyền dữ liệu về cho Mnemosyne.
Nhưng nếu cô không làm gì cả.
Tử Hàn sẽ chết vì mất máu hoặc nhiễm độc năng lượng từ vết thương bên trong.
Cô cúi xuống, nhặt một mảnh kính vỡ sắc lẹm từ nền nhà.
Ánh sáng yếu ớt chiếu vào mặt cắt của miếng kính phản chiếu lại gương mặt nhợt nhạt của Tử Hàn.
Râu ria bắt đầu mọc lên trên khuôn mặt thanh tú vốn luôn sạch sẽ ấy, và những vết bầm tím li ti xuất hiện quanh hốc mắt – dấu hiệu của việc sử dụng quá mức năng lượng tinh thần mà cơ thể không kịp hồi phục.
"Tại sao." Tâm Nhàn tự hỏi trong lòng, nước mắt chực trào nhưng bị cô đè nén lại bằng ý chí sắt đá.
"Tại sao anh lại có thứ đó?"
Cô nhớ những buổi tối cùng nhau ôn tập ở thư viện.
Cô nhớ ánh mắt ấm áp của Tử Hàn khi đưa cho cô ly cà phê nóng hổi.
Cô nhớ cách anh bảo vệ cô khỏi sự bắt nạt từ những sinh viên năm cuối mà không hề mảy may do dự.
Tất cả đều là giả tạo?
Hay đó chỉ là hệ quả của một lệnh lập trình sâu trong tiềm thức, khiến anh phải yêu cô để hoàn thành nhiệm vụ giám sát "chìa khóa"?
Nỗi đau xé toạc tim cô không kém gì cơn đau vật lý bên thái dương.
Nhưng Tâm Nhàn biết rằng bây giờ không phải lúc cho sự yếu đuối.
Cô cần hiểu rõ thứ thiết bị kia là gì trước khi chạm vào Tử Hàn.
Cô rón rén lại gần, ánh mắt tập trung cao độ vào những dòng ký tự siêu nhỏ đang chạy nhanh trên bề mặt kim loại của thiết bị gắn cổ tay anh.
Đó không phải là tiếng Việt hay Anh ngữ thông thường.
Đó là một chuỗi mã nhị phân được chuyển đổi thành sóng não trực tiếp.
Và ở góc dưới cùng của thiết bị, khắc sâu một logo quen thuộc đến rợn người: hình chiếc mắt mở to với ba giọt nước mắt chảy ra – biểu tượng của Mnemosyne.
Nhưng điều khiến Tâm Nhàn kinh hãi thực sự là dòng trạng thái cuối cùng hiện lên trên màn hình nhỏ xíu đó trước khi tắt hẳn: *Kết nối đồng bộ hoàn tất.
Chủ nhân ký ức gốc đã được xác nhận.
Người mang ký ức thay thế: Đường Tâm Nhàn.*
Cơn sóng xung kích đánh vào đầu cô mạnh đến mức quỳ xuống, tay ôm lấy ngực như muốn bóp chặt trái tim đang đập loạn nhịp kia.
Cô không chỉ là chìa khóa mở ra bộ nhớ của Tử Hàn.
Cô còn là người chứa đựng những ký ức gốc mà Mnemosyne đã cố gắng xóa bỏ khỏi anh ta.
Và giờ đây, khi cô ở gần anh.
Một cơn đau dữ dội xé toạc ý thức của Tâm Nhàn.
Không phải từ bên ngoài.
Mà từ chính trong đầu cô.
Những mảnh vỡ ký ức bắt đầu tràn về như một con lũ lụt không thể kiểm soát.
Cô thấy mình đứng giữa một cánh đồng hoa lavender nở rộ dưới bầu trời xanh thẳm.
Một bàn tay nam tính nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô.
Giọng nói trầm ấm vang lên, đầy vẻ trìu mến và đau khổ: *"Tâm Nhàn, hãy quên đi tất cả để em được bình yên.
Anh sẽ chịu đựng mọi nỗi đau thay cho em."*
Cô giật mình tỉnh táo trở lại khi va đầu vào bức tường đá bên cạnh.
Tử Hàn vẫn nằm đó, bất động.
Nhưng lần này, cô nhìn anh không còn với ánh mắt của một người yêu đang lo lắng.
Cô nhìn anh như một nhà khoa học quan sát một mẫu vật thí nghiệm thất bại – và cũng là nạn nhân của chính mình.
Tôn Oánh đã nói đúng khi cảnh báo rằng sự im lặng sẽ giết chết họ từ bên trong.
Nhưng nếu lời nói ra, nó sẽ phá hủy thế giới mà Tử Hàn đang sống hạnh phúc giả tạo này.
Tâm Nhàn lau đi giọt nước mắt mặn chát trên khóe mi, tay vẫn cầm chặt mảnh kính vỡ kia – không phải để tấn công ai, mà để tự vệ trước sự thật tàn khốc vừa lộ diện.
Cô bước đến bên cạnh Tử Hàn và nhẹ nhàng rút thiết bị ra khỏi cổ tay anh.
Một tiếng *tích* nhỏ vang lên khi dây kết nối tách rời.
Máu tươi bắt đầu chảy thành dòng từ vết thương hình tròn trên da thịt trắng nõn của anh.
Tâm Nhàn lấy áo sơ mi của mình, xé một miếng vải sạch và băng bó tạm thời cho Tử Hàn.
Hành động này không xuất phát từ tình yêu lãng mạn trong phim ảnh.
Nó là sự trách nhiệm vô cùng nặng nề của kẻ đã gây ra tai nạn.
Khi cô đang cố gắng di chuyển cơ thể nặng trịch của Tử Hàn để đưa anh đến nơi an toàn hơn, ánh mắt cô qua bức tường đá bị khoét thủng đó.
Bên kia lỗ hổng không phải là khoảng trống thông thường.
Đó là một căn phòng kín khác, được trang trí đơn giản nhưng sang trọng với những tấm kính cách âm dày cộp.
Và trên bàn làm việc bằng gỗ óc chó bóng loáng đặt giữa phòng kia.
Một chồng hồ sơ giấy màu trắng muốt đang xếp gọn gàng ngay ngắn.
Trên cùng của chồng hồ sơ đó là ảnh chụp hộ chiếu của Đường Tâm Nhàn và Lâm Tử Hàn, được ghim lại bởi một cái kẹp kim loại hình chiếc mắt – biểu tượng của Mnemosyne.
Tâm Nhàn nuốt khan một ngụm nước bọt khô khốc trong cổ họng.
Cô không ngờ rằng nơi đây lại là trung tâm chỉ huy ngầm cho dự án thao túng ký ức giữa hai người họ.
Và nếu những gì cô vừa nhìn thấy trong ảo ảnh kia là sự thật.
thì chính Tử Hàn đã tự nguyện hy sinh ký ức của mình để bảo vệ cô khỏi Mnemosyne?
Cô cúi xuống, ghé sát tai vào lỗ thủng trên bức tường đá để nghe ngóng bên kia.
Không có tiếng động nào cả.
Chỉ có tiếng hum đều đặn của hệ thống máy chủ làm mát ở đâu đó xa xôi trong căn phòng bí mật này.
Nhưng mùi hương.
một mùi hương quen thuộc đang phảng phất từ bên kia tấm kính cách âm.
Mùi thuốc lá pha lẫn với cà phê espresso – thói quen đặc trưng mà Tử Hàn luôn giữ khi anh căng thẳng hoặc suy nghĩ quá sâu về một vấn đề gì đó.
Tâm Nhàn nhắm mắt lại, hít thở thật sâu để trấn tĩnh thần kinh đang rối bời.
Cô không thể tin vào chính tai mình được nữa nếu bên kia tấm kính này có bất kỳ ai khác ngoài Tử Hàn hiện diện lúc trước khi anh bị thương.
Nhưng tại sao anh lại ở đây?
Tại sao nơi ẩn náu bí mật nhất của thư viện đại học lại trở thành phòng làm việc cá nhân cho một dự án liên quan đến chính ký ức của họ?
Cô đưa tay lên chạm vào tấm kính lạnh lẽo, ngón tay run rẩy vẽ nên hình vòng tròn nhỏ trên bề mặt mờ đục.
Sự thật đang nằm ngay trước mắt cô, chỉ cần bước qua ngưỡng cửa này là mọi thứ sẽ được giải đáp.
Nhưng cũng đồng nghĩa với việc cánh cửa của sự bình yên vĩnh viễn đóng sập lại trước khuôn mặt họ.
Tâm Nhàn mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh như băng giá bao trùm lấy gương mặt nhợt nhạt của cô.
Cô không còn là Đường Tâm Nhàn ngây thơ và dễ tổn thương nữa.
Sự im lặng đã dạy cho cô bài học đắt giá nhất: khi bạn tìm kiếm sự thật trong bóng tối, điều đầu tiên bạn sẽ gặp phải chính là bản ngã tội lỗi của mình.
Cô bước qua lỗ hổng trên bức tường đá, tiến vào căn phòng bí mật phía bên kia mà không hề do dự thêm giây nào nữa.
Một bóng đen nhô ra từ góc khuất, tay cầm dao cắm phập xuống nền đá ngay trước mũi cô.
Cô giật lùi, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Nó nở nụ cười kỳ dị, môi nhếch lên đến tận tai, thì
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận