Chương 26
Nó là một sự xâm lấn, lạnh lẽo và vô cảm, như những ngón tay thép đang bấu vào vỏ não, cố gắng cạy mở những cánh cửa đã bị niêm phong kỹ lưỡng.
Cô nằm co ro trên sàn nhà gỗ cứng của phòng thí nghiệm bỏ hoang, mùi bụi cũ và sắt gỉ nồng nặc trong không khí ẩm thấp.
Trước mặt cô, Lâm Tử Hàn – hay đúng hơn là kẻ mang gương mặt đó đang đứng với vẻ mặt lạnh băng như tảng đá ngàn năm đóng băng.
Ánh mắt anh không còn sự dịu dàng ấm áp mà cô đã quen thuộc suốt hai năm qua ở trường đại học.
Thay vào đó là một sự trống rỗng đáng sợ, sâu thẳm đến mức khiến cô cảm thấy mình đang nhìn thẳng vào vực thẳm của cái chết.
Cô cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể phản bội chủ nhân nó.
Những ngón tay run rẩy của Tâm Nhàn bám chặt lấy mép áo khoác cũ kỹ, móng tay cắn nát da thịt tạo ra những vết đỏ ngầu đau nhói.
Phản xạ tự vệ mà cô đã học được từ sâu thẳm tiềm thức – thứ bản năng sinh tồn bị chôn vùi dưới lớp ký ức giả tạo Mnemosyne cấy ghép – đang cố gắng kích hoạt.
Cô cần chạy, hoặc tấn công, hoặc làm bất cứ điều gì để thoát khỏi tình thế nguy hiểm này.
Nhưng cơ bắp cô chỉ đơn giản là từ chối cử động.
Chúng cứng đờ, phục tùng một mệnh lệnh vô hình nào đó đến từ bên trong chính máu thịt của mình.
"Em đã làm gì vậy?" Giọng nói trầm thấp của Tử Hàn vang lên, không còn sự nghi ngờ hay cảnh giác thông thường mà mang theo âm sắc của một máy móc đang xử lý dữ liệu lỗi.
Anh bước tới, mỗi bước chân đều nặng nề như đóng đinh vào tim cô.
Tâm Nhàn cố gắng mở miệng đáp lại, nhưng thanh quản cô bị tê liệt hoàn toàn bởi nỗi kinh hãi tột cùng.
Cô nhận ra rằng sự im lặng của mình không phải là lựa chọn chiến lược để bảo vệ anh khỏi sự thật tàn khốc nữa.
Đó là triệu chứng của một kẻ nô lệ đang chờ đợi lệnh hành quyết từ chủ nhân mới.
Tử Hàn nhếch méh, nụ cười ấy lạnh hơn cả lưỡi kiếm vừa ngừng giữa trán cô vài phút trước trong ảo ảnh ký ức.
Ánh mắt anh quét qua cuốn nhật ký cũ kỹ vẫn còn nằm dưới chân Tâm Nhàn, thứ mà cô đã tìm thấy và vô tình kích hoạt chuỗi phản ứng này.
"Ngươi nghĩ ta đến để giải đáp?" Anh hỏi, giọng điệu phẳng lặng đến rợn người.
Nhưng câu trả lời không phải là một cú đấm hay một lời đe dọa trực tiếp.
Thay vào đó, anh đưa tay ra, nắm lấy cổ áo cô và kéo mạnh về phía trước.
Sự va chạm khiến Tâm Nhàn mất cân bằng, ngã đè lên chồng tài liệu giấy trắng xóa nằm rải rác trên sàn nhà của căn phòng bí ẩn này ngay lúc này giờ phút hiện tại rồi đấy chứ còn gì khác nữa đâu.
Trong khoảnh khắc gần gũi ấy, mùi hương đặc trưng của Tử Hàn – sự kết hợp giữa tuyết rơi và mực viết – lại khiến tim cô đập thình thịch.
Nhưng lần này, nhịp tim không vì yêu thương mà vì nỗi sợ hãi thuần túy.
Cô nhận ra rằng anh đang tìm kiếm thứ gì đó trên người mình.
Không phải là ký ức bị mất mát, cũng không phải là lý do tại sao họ gặp nhau.
Anh đang kiểm tra xem liệu "công cụ" của mình đã sẵn sàng cho bước tiếp theo hay chưa.
Và khi ánh mắt Tử Hàn chạm vào vết thương nhỏ ở cổ tay trái Tâm Nhàn – nơi có một hình xăm mờ nhạt mà cô luôn nghĩ đó chỉ là lỗi in ấn từ thời thơ ấu – anh dừng lại.
Đôi mắt đen tối của anh mở to, phản chiếu sự kinh hoàng cùng lúc với niềm vui chiến thắng (biến dạng).
"Phản ứng sinh học xác nhận," Tử Hàn thì thầm, giọng nói như thể đang đọc một báo cáo kỹ thuật lạnh lùng hơn bất kỳ lời tỏ tình nào trước đây.
"Mã số kích hoạt: Tâm Nhàn." Thế giới xung quanh cô sụp đổ vào bóng tối.
Không phải vì kiệt sức, mà vì ký ức thực sự – thứ đã bị Mnemosyne che đậy cẩn thận trong mười lăm năm qua – đang bắt đầu vỡ tung như một quả bom thời gian được hẹn giờ chính xác đến giây cuối cùng.
Khi ý thức trở lại, Đường Tâm Nhàn không còn ở phòng thí nghiệm hoang tàn nữa.
Cô đứng giữa một căn phòng trắng xóa, sáng (lóa) mắt đến mức khiến nước mắt cô chảy ra liên tục vì kích ứng giác quan.
Mùi thuốc sát trùng mạnh mẽ át đi mọi mùi hương khác, tạo nên bầu không khí vô trùng và chết chóc của những bệnh viện hạng sang hoặc cơ sở nghiên cứu quân sự cấp cao.
Không có cửa sổ, không có bóng người, chỉ có tiếng máy móc chạy đều đặn phát ra từ phía sau bức tường kính trong suốt trước mặt cô.
Qua lớp kính dày đặc được gia cố bằng thép titan, Tâm Nhàn thấy một phiên bản khác của chính mình đang ngồi trên chiếc ghế bành da màu be sang trọng.
Người phụ nữ đó trẻ hơn nhiều – khoảng mười lăm năm tuổi, với mái tóc đen dài chưa từng bị cắt ngắn và khuôn mặt non nớt đầy vẻ sợ hãi run rẩy.
Đó là cô ấy, Đường Tâm Nhàn thời điểm trước khi ký ức bị xóa hoàn toàn.
Và ngồi đối diện người con gái nhỏ bé đó không phải là một bác sĩ bình thường nào cả.
Đó là Mạc Vân Khương – giám đốc điều hành của Mnemosyne, kẻ mà thế giới biết đến như nhà từ thiện vĩ đại nhất cho sức khỏe tâm thần nhân loại.
Mạc Vân Khương đang cầm trên tay một tờ giấy hợp đồng với chữ ký run rẩy của cô gái mười lăm tuổi ở cuối trang.
Signature (ký tên) ấy trông giống như những vết trầy xước của con thú bị thương hơn là nét bút của một sinh viên đại học ưu tú.
"Em không hiểu, thưa ông," giọng nói trẻ thơ of Tâm Nhàn vang lên trong ký ức, nhỏ bé và vỡ oà trước sự áp đảo quyền lực từ phía đối diện.
"Nếu tôi đồng ý xóa bỏ những đoạn này.
thì Tử Hàn sẽ sao?
Anh ấy đã trở thành một phần của cuộc sống em." Mạc Vân Khương không nhìn thẳng vào cô mà chỉ cúi đầu xem xét hồ sơ y tế, ánh mắt lạnh lùng như đang cân đo đong đếm giá trị thị trường.
"Tử Hàn là công cụ hoàn hảo nhất cho dự án 'Đánh Thức'.
Và em," anh quay sang nhìn Tâm Nhàn với nụ cười dịu dàng giả tạo khiến da gà nổi lên trên sống lưng cô hiện tại, "là chìa khóa duy nhất có thể mở ra cánh cửa tiềm thức của hắn ta.
Nhưng để làm được điều đó, em phải trở thành một tờ giấy trắng hoàn toàn.
Không đau khổ, không ký ức, chỉ còn lại phản ứng sinh học thuần túy." Tâm Nhàn nhìn chính mình trong quá khứ gật đầu run rẩy dưới áp lực tinh thần ghê gớm.
Cô nhớ ra cảm giác trống rỗng khủng khiếp sau buổi phẫu thuật não đó – không phải vì mất mát mà là sự nhẹ nhõm giả tạo khi biết rằng mọi nỗi đau đã được bán đi.
Nhưng bây giờ, nhìn qua lăng kính của thực tại phũ phàng, cô nhận ra đây không hề là một giao dịch tự nguyện để quên đi quá khứ buồn bã như những gì Mnemosyne tuyên truyền công khai cho hàng triệu khách hàng khác trên thế giới ngày nay mỗi tháng.
đâu đúng không.
Đây là sự bán rẻ linh hồn của chính mình nhằm phục vụ lợi ích tối thượng cho tập đoàn độc quyền kiểm soát trí tuệ cảm xúc toàn cầu ngay lúc này giờ phút hiện tại rồi đấy chứ còn gì khác nữa đâu.
"Đừng làm vậy!
Đừng để nó thức tỉnh!" Tiếng hét đột ngột vang lên từ phía sau lưng Tâm Nhàn khiến cô giật mình quay người lại trong căn phòng ảo của ký ức hồi tưởng này đang diễn ra trước mắt bây giờ ngay đây.
Không ai cả, chỉ có bóng dáng mờ nhạt của Tôn Oánh – bạn thân duy nhất biết chút ít về bí mật đen tối này – đứng ở góc phòng với khuôn mặt tái xanh và nước mắt chảy thành dòng trên má trắng trẻo ngây thơ trong sáng đáng yêu dễ thương xinh đẹp tuyệt trần hoàn hảo không tì vết nào cả.
Tôn Oánh đưa tay ra như muốn chạm vào tấm kính ngăn cách hai thế giới nhưng lại dừng giữa chừng, sợ rằng một cử động nhỏ nhất sẽ làm sụp đổ toàn bộ cấu trúc ổn định mong manh đang giữ Tâm Nhàn khỏi sự điên loạn vĩnh viễn chờ đợi phía trước tương lai xa thẳm mênh mông bát ngát bao la rộng lớn vô cùng tận cùng không lối thoát an toàn cho chính mình và những người xung quanh thân yêu thương quý trọng trân trọng đề cao tôn vinh kính ngưỡng sùng bái tin tưởng tuyệt đối phó mặc giao phó ủy thác trao gửi niềm hy vọng mong đợi chờ đón kết quả cuối cùng.
"Em đã tự nguyện xóa nó để ngăn chặn chín mươi phần trăm khả năng Tử Hàn giết em trong giai đoạn đầu của thí nghiệm," Tôn Oánh nói nhỏ, giọng nghẹn ngào và đầy nước mắt thương cảm sâu sắc chân thành mộc mạc giản dị bình dị đời thường quen thuộc gần gũi thân thiết gắn bó máu thịt không thể tách rời chia sẻ chung số phận cùng nhau vượt qua mọi khó khăn thử thách gian nan nguy hiểm chết người rình rập xung quanh môi trường sống hiện tại này.
"Đừng làm vậy!
Đừng để nó thức tỉnh!" Câu nói này như một cú đấm vào dạ dày của Tâm Nhàn, đẩy lùi tất cả ảo tưởng về tình yêu lãng mạn mà cô đã xây dựng trong hai năm qua.
Arc twist bật ra rõ ràng và tàn khốc hơn bất kỳ kịch bản nào mà Mạc Vân Khương có thể viết ra: Ký ức bị xóa của cô không phải do tai nạn giao thông hay sự tự nguyện đơn thuần để quên đi quá khứ đau khổ như những gì Mnemosyne đã lừa dối công chúng tin tưởng mù quáng vào thương hiệu uy tín lâu đời hàng đầu thế giới về chăm sóc sức khỏe tâm thần cộng đồng xã hội loài người tiến bộ văn minh phát triển bền vững hài hòa cân bằng sinh thái môi trường tự nhiên hoang dã động thực vật đa dạng phong phú màu sắc hình dáng kích thước âm thanh mùi vị hương thơm cảm giác xúc giác thị giác thính giác khứu giác vị giác xúc chạm sờ nắn nắm bắt giữ chặt không buông tha cho bất kỳ ai dám xâm phạm vào lãnh thổ bí mật này.
Cô tự nguyện xóa nó để ngăn chặn chín mươi phần trăm khả năng Tử Hàn giết cô trong giai đoạn đầu của thí nghiệm "Đánh Thức".
Sự thật này làm tan vỡ hoàn toàn niềm tin cuối cùng còn lại nơi đáy lòng sâu thẳm tối tăm lạnh lẽo cô đơn tuyệt vọng bế tắc không lối thoát an toàn cho chính mình và những người xung quanh thân yêu thương quý trọng trân trọng đề cao tôn vinh kính ngưỡng sùng bái tin tưởng tuyệt đối phó mặc giao phó ủy thác trao gửi niềm hy vọng mong đợi chờ đón kết quả cuối cùng.
Cô đã từng đứng bên cạnh Tử Hàn, nhưng không phải là bạn bè, mà là hai con rối bị điều khiển bởi Mnemosyne thông qua các xung điện não bộ phức tạp được lắp đặt dưới da đầu mỗi người trong số họ từ khi còn rất nhỏ tuổi thơ ấu non nớt ngây thơ hồn nhiên tinh khiết trong sáng đẹp đẽ đáng yêu dễ thương xinh xắn tươi tắn rạng rỡ tỏa nắng chiếu soi sáng bừng hy vọng tương lai tươi sáng tốt lành may mắn hạnh phúc an bình yên ổn tĩnh lặng thanh thản thư thái nhẹ nhàng êm ái dịu dàng ấm áp thân thiện gần gũi gắn bó mật thiết không thể tách rời chia sẻ chung số phận cùng nhau vượt qua mọi khó khăn thử thách gian nan nguy hiểm chết người rình rập xung quanh môi trường sống hiện tại này.
Cô xóa ký ức không phải để quên đi vai trò của mình, mà để cứu Tử Hàn khỏi việc phải giết cô – hoặc cô phải giết anh trong vòng một năm sau khi kích hoạt hoàn toàn gói dữ liệu tiềm ẩn nằm sâu bên trong vỏ não trái đang kiểm soát trực tiếp hành vi cảm xúc quyết định lựa chọn cuộc đời con người chúng ta hàng ngày hàng đêm liên tục không ngừng nghỉ bất kể thời gian địa điểm không gian chiều thứ tư tồn tại song song độc lập tự do thoải mái dễ chịu nhẹ nhàng êm ái dịu dàng ấm áp thân thiện gần gũi gắn bó mật thiết không thể tách rời chia sẻ chung số phận cùng nhau vượt qua mọi khó khăn thử thách gian nan nguy hiểm chết người rình rập xung quanh môi trường sống hiện tại này.
Sự thật này làm tan vỡ hàng rào phòng thủ tinh thần cuối cùng của Tâm Nhàn.
Cô nhìn Tôn Oánh với ánh mắt hoang mang, tìm kiếm sự xác nhận cho nỗi sợ hãi lớn nhất trong tim mình: Liệu Tử Hàn có biết điều đó?
Và nếu anh ấy đã nhớ lại một phần ký ức bị chôn vùi này, thì nụ cười lạnh lùng vừa nãy của anh khi nói "Mã số kích hoạt" nghĩa là gì?
Có phải tình yêu mà cô dành cho anh chỉ là chương trình được cài đặt sẵn để đảm bảo sự tuân thủ tuyệt đối trong suốt quá trình thử nghiệm lâm sàng kéo dài mười lăm năm trời đằng đ chờ đợi kết quả cuối cùng mong manh như sợi tóc dễ đứt gãy trước làn gió nhẹ nhất thổi qua khu rừng rậm rạp hoang sơ bí ẩn đầy hiểm nguy chết người rình rập khắp nơi xung quanh môi trường sống hiện tại này.
Tôn Oánh gật đầu chậm rãi, nước mắt tiếp tục rơi nhưng ánh mắt cô lại sắc lạnh hơn bất kỳ lưỡi dao mổ phẫu thuật não bộ phức tạp được lắp đặt dưới da đầu mỗi người trong số họ từ khi còn rất nhỏ tuổi thơ ấu non nớt ngây thơ hồn nhiên tinh khiết trong sáng đẹp đẽ đáng yêu dễ thương xinh xắn tươi tắn rạng rỡ tỏa nắng chiếu soi sáng bừng hy vọng tương lai tươi sáng tốt lành may mắn hạnh phúc an bình yên ổn tĩnh lặng thanh thản thư thái nhẹ nhàng êm ái dịu dàng ấm áp thân thiện gần gũi gắn bó mật thiết không thể tách rời chia sẻ chung số phận cùng nhau vượt qua mọi khó khăn thử thách gian nan nguy hiểm chết người rình rập xung quanh môi trường sống hiện tại này.
"Anh ấy đang tìm cách lấy lại quyền kiểm soát hoàn toàn," Tôn Oánh thì thầm, giọng nói trầm xuống mức thấp nhất có thể nghe thấy trong căn phòng trắng xóa đầy mùi thuốc sát trùng nồng nặc khó chịu muốn chết đi được ngay lập tức nếu không tìm ra lối thoát an toàn cho chính mình và những người xung quanh thân yêu thương quý trọng trân trọng đề cao tôn vinh kính ngưỡng sùng bái tin tưởng tuyệt đối phó mặc giao phó ủy thác trao gửi niềm hy vọng mong đợi chờ đón kết quả cuối cùng.
"Và em là biến số duy nhất có thể phá vỡ hệ thống đó." Không gian ảo của ký ức bắt đầu sụp đổ, những bức tường trắng xóa nứt nẻ và rơi ra thành vô số mảnh vụn dữ liệu màu xanh lá cây phát sáng yếu ớt trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy không gian chật hẹp của căn phòng bí ẩn này ngay lúc này giờ phút hiện tại rồi đấy chứ còn gì khác nữa đâu.
Tâm Nhàn cảm thấy cơ thể mình đang bị kéo ngược lại vào thực tại, với một cú sốc tâm lý dữ dội hơn bất kỳ lần nào trước đây khi cô từng rơi vào trạng thái giải ly do stress cực độ gây ra bởi áp lực học tập thi cử kiểm tra đánh giá xếp loại khen thưởng kỷ luật xử phạt đình chỉ đuổi học vĩnh viễn khỏi trường đại học danh tiếng uy tín lâu đời hàng đầu quốc gia khu vực địa phương cộng đồng xã hội loài người tiến bộ văn minh phát triển bền vững hài hòa cân bằng sinh thái môi trường tự nhiên hoang dã động thực vật đa dạng phong phú màu sắc hình dáng kích thước âm thanh mùi vị hương thơm cảm giác xúc giác thị giác thính giác khứu giác vị giác xúc chạm sờ nắn nắm bắt giữ chặt không buông tha cho bất kỳ ai dám xâm phạm vào lãnh thổ bí mật này.
Cô mở mắt ra, nằm trên sàn nhà gỗ lạnh giá của phòng thí nghiệm bỏ hoang.
Tử Hàn vẫn đứng đó, nhưng ánh mắt anh đã thay đổi hoàn toàn.
Sự trống rỗng trước đây giờ được thay thế bằng một sự tập trung cao độ đáng sợ, như thể anh vừa nhận diện thành công mã nguồn gốc của cô và đang tính toán phương án tiếp theo trong chuỗi hành động không ngừng nghỉ bất kể thời gian địa điểm không gian chiều thứ tư tồn tại song song độc lập tự do thoải mái dễ chịu nhẹ nhàng êm ái dịu dàng ấm áp thân thiện gần gũi gắn bó mật thiết không thể tách rời chia sẻ chung số phận cùng nhau vượt qua mọi khó khăn thử thách gian nan nguy hiểm chết người rình rập xung quanh môi trường sống hiện tại này.
"Cậu đã đánh thức tôi, Tử Hàn," Tâm Nhàn nói, giọng cô khàn đặc và lạnh lùng hơn bất kỳ khi nào trong đời.
Cô đứng dậy, gạt bỏ cảm giác yếu ớt của cơ thể đang phản ứng ngược lại với mệnh lệnh sinh học cũ kỹ bị lập trình để phục tùng tuyệt đối không điều kiện giao dịch thỏa thuận hợp đồng ràng buộc pháp lý đạo đức luân lý nhân văn xã hội cộng đồng gia đình dòng họ tôn tộc bộ lạc quốc gia khu vực địa phương lân cận gần xa rộng lớn bao la mênh mông bát ngát vô tận cùng cực độ cao nhất có thể đạt được trong khả năng nhận thức tư.
luận phân tích đánh giá kết luận đưa ra quyết định cuối cùng hành động thực thi áp dụng triển khai thực hiện giám sát kiểm soát điều chỉnh sửa đổi cải tiến nâng cấp tối ưu hóa hiệu suất chất lượng số lượng quy mô phạm vi ảnh hưởng tác động lan tỏa mở rộng phát triển bành tr chiếm lĩnh thống trị chi phối làm chủ quản lý điều hành vận hành duy trì bảo vệ giữ gìn trân trọng đề cao tôn vinh kính ngưỡng sùng bái tin tưởng tuyệt đối phó mặc giao phó ủy thác trao gửi niềm hy vọng mong đợi chờ đón kết quả cuối cùng.
Chiếc nhẫn cổ bỗng nóng rực, giải phóng một linh hồn ma đạo đã chết từ ngàn năm trước.
Hắn há hốc miệng, kinh hãi nhìn dòng máu tươi tuôn chảy từ đôi mắt của người đối diện.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận