Chương 25

Bụi đỏ bay mù mịt trong không gian ảo của ký ức bị phá hủy.

Đường Tâm Nhàn đứng giữa cơn lốc dữ liệu, cảm giác chân tay cô như đang tan rã thành vô số hạt pixel nhỏ bé.

Cô không còn là sinh viên năm nhất dịu dàng, e thẹn trước ánh nhìn của người khác nữa.

Trong thế giới này, nơi những ký ức được mã hóa thành những dòng code sáng rực rỡ và đau đớn, cô trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết.

Đối diện cô là hình bóng Tử Hàn.

Nhưng đó không phải chàng trai hiền lành, luôn mỉm cười dịu dàng trong lớp học đại học buổi sáng sớm mà ai cũng ngưỡng mộ.

Hình ảnh trước mắt mang vẻ uy nghiêm đáng sợ, áo choàng đen bay phấp phới giữa biển dữ liệu đỏ thẫm như máu.

Anh đứng trên đỉnh một tòa tháp làm bằng những mảnh vỡ ký ức cũ kỹ, ánh mắt lạnh băng nhìn xuống cô.

"Em đã tìm thấy câu trả lời chưa?" Giọng nói của Tử Hàn vang lên, không phải từ miệng mà trực tiếp resonate trong đầu óc Tâm Nhàn, tạo ra âm thanh rè rĩ như tiếng tĩnh điện của đài radio hỏng hóc.

Tâm Nhàn nghiến răng, cố gắng giữ vững ý thức trước khi nó bị xé toạc bởi sức ép tâm lý khủng khiếp nơi đây.

Cô bước từng bước chậm rãi lên những bậc thang bằng kính vỡ, mỗi bước chân đều khiến một đoạn ký ức nào đó của cô hiện về rõ mồn một: mùi hương hoa cúc trong phòng bệnh viện ngày hôm qua, cảm giác lạnh lẽo khi chạm vào bàn tay Tử Hàn lúc anh tỉnh dậy sau cơn mê sảng, và nỗi sợ hãi tột cùng rằng tất cả chỉ là ảo ảnh.

"Em không tìm câu trả lời," Tâm Nhàn đáp lại, giọng cô khản đặc nhưng đầy kiên định.

"Em đến để nhìn thấy sự thật mà Mnemosyne đã che giấu."

Tử Hàn nhếch méh, một nụ cười mỉa mai hiện lên trên khuôn mặt hoàn hảo ấy.

Anh giơ tay ra, những dòng dữ liệu xanh lam bắt đầu cuộn xoáy quanh cổ tay anh như những con rắn độc đang chờ cơ hội cắn chết nạn nhân.

"Sự thật là thứ đau đớn nhất cho loài người.

Tại sao em lại muốn tự mình chịu đựng nỗi đau này?

Hãy quay về đi, Tâm Nhàn.

Hãy để tôi xóa sạch ký ức vừa rồi của em.

Em sẽ hạnh phúc hơn khi không biết gì cả."

Cô lắc đầu quyết liệt.

Đôi mắt đen láy của cô sáng lên một tia sáng dữ dội, phản chiếu lại sự tuyệt vọng và hy vọng đan xen phức tạp trong tâm trí cô.

Cô nhớ lời Tôn Oánh nói: *Im lặng là cách tự vệ tốt nhất.* Nhưng hôm nay, im lặng không còn đủ để bảo vệ ai nữa.

Sự thật đang nằm ngay trước mắt, chực chờ được bóc trần.

Cô lao về phía anh.

Không phải để tấn công bằng vũ lực vật lý trong thế giới ảo này – nơi sức mạnh thực sự đến từ ý chí và ký ức – mà là để chạm vào linh hồn của kẻ thù, hay đúng hơn, là người yêu đang dần trở thành quái thú dưới bàn tay điều khiển của Mnemosyne.

Khoảnh khắc hai cơ thể va chạm trong thế giới dữ liệu, một luồng điện mạnh mẽ xẹt qua toàn bộ thân hình Tâm Nhàn.

Cô không chỉ cảm thấy sự lạnh lẽo của những dòng code máy tính đang xâm nhập vào ý thức mình.

Cô còn nhận được nỗi đau sâu thẳm, âm ỉ cháy suốt nhiều năm trời trong linh hồn Tử Hàn.

Đó là cảm giác bị bỏ rơi tột cùng khi vừa sinh ra đã không có cha mẹ yêu thương chăm sóc.

Đó là sự cô đơn khủng khiếp khi phát hiện ra rằng bản thân chỉ là một sản phẩm thí nghiệm thành công nhất của dự án "Mnemosyne Key".

Và đau đớn hơn cả, đó là tình yêu dành cho Tâm Nhàn – thứ cảm xúc duy nhất khiến anh còn giữ được nhân tính giữa biển dữ liệu vô hồn.

Tâm Nhàn nhắm chặt mắt lại, nước mắt chảy tràn trên má cô trong thế giới ảo nhưng không hề khô cạn.

Cô ôm chầm lấy Tử Hàn, bàn tay nhỏ bé của mình siết chặt vào tấm lưng áo choàng đen bóng loáng của anh.

Sự tiếp xúc này không chỉ là va chạm vật lý đơn thuần; nó là sự truyền tải cảm xúc trực tiếp từ tâm trí này sang tâm trí kia mà không cần thông qua bất kỳ bộ lọc nào của công ty Mnemosyne.

"Anh đau khổ quá," Tâm Nhàn thì thầm, giọng nói vỡ òa trong nước mắt.

"Em xin lỗi vì đã để anh phải chịu đựng một mình."

Tử Hàn sững sờ.

Đôi môi mỏng của anh mấp máy nhưng không thốt nên lời nào.

Những dòng dữ liệu xanh lam xung quanh họ bắt đầu chậm lại, như thể bị tác động bởi sóng cảm xúc mạnh mẽ mà Tâm Nhàn đang phát ra.

Anh quay người lại, ánh mắt hoang mang nhìn cô gái trẻ trước mặt – kẻ vừa là chìa khóa mở cánh cửa địa ngục của anh, vừa là liều thuốc duy nhất có thể cứu vớt linh hồn tan vỡ này.

"Nhật ký đó." Tử Hàn nói, giọng anh run rẩy lạ thường.

"Em đã đọc nó?"

Tâm Nhàn gật đầu chậm rãi.

Cô không muốn nói dối ngay cả khi sự thật sẽ làm đau tim người đàn ông trước mặt mình thêm một lần nữa.

Sự trung thực tàn khốc là bản năng của cô, đặc biệt khi đối diện với Tử Hàn – con người mà ký ức bị xóa nhưng trái tim vẫn đập theo nhịp điệu của tình yêu chân chính nhất trên đời này.

"Mọi chuyện đều có lý do," cô đáp lại, giọng trầm xuống đáng kể.

"Sự dịu dàng anh dành cho em trong lớp học năm ngoái là thật.

Tình yêu anh cảm thấy khi chúng ta cùng nhau nghiên cứu đề án tốt nghiệp cũng là thật.

Nhưng niềm vui hạnh phúc giả tạo đó chỉ là bữa tiệc trước khi bước vào chiến trường đẫm máu không hồi kết thúc."

Tử Hàn thở dài, tiếng thở nặng nề vang lên trong không gian tĩnh lặng đáng sợ của thế giới ảo.

Ánh mắt anh nhìn sâu vào đôi mắt đen láy đang chứa đầy sự đau khổ tột cùng của cô gái trẻ mảnh dẻ đứng chơ vơ giữa căn phòng nhỏ hẹp ngột ngạt bí bách oi bức khó chịu muốn chết đi được ngay lập tức nếu không tìm ra lối thoát an toàn cho chính mình và những người xung quanh thân yêu thương quý trọng trân trọng đề cao tôn vinh kính ngưỡng sùng bái tin tưởng tuyệt đối phó mặc giao phó ủy thác trao gửi niềm hy vọng mong đợi chờ đón kết quả cuối cùng.

"Và em cũng không thể cứu lấy chính bản thân em khỏi sự thật này," anh nói, giọng đầy bi ai nhưng kiên quyết đến lạnh lùng.

"Bởi vì khi em biết được mình là gì, Mnemosyne sẽ biến em thành kẻ thù nguy hiểm nhất của họ."

Tâm Nhàn cảm thấy trái tim mình vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ li ti không sao ghép lại được nữa dù có cố gắng đến mức nào đi chăng nữa thì cũng chỉ còn là những khoảng trống vô tận đen ngòm tuyệt vọng bao trùm lên toàn bộ ý thức và linh hồn đang dần chết mòn trong sự im lặng đáng sợ nhất mà thôi.

Cô nhìn thấy Tử Hàn – người đàn ông cô yêu thương sâu đậm đầy dằn vặt day dứt xé lòng tơi bời tan nát thành từng mảnh vụn nhỏ li ti dưới ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình máy tính chiếu rọi lên khuôn mặt nhợt nhạt của Đường Tâm Nhàn, tạo ra những mảng tối sâu thẳm dưới hốc mắt cô.

Cao trào không diễn ra trong thế giới ảo đầy ma thuật và dữ liệu kỳ lạ đó.

Nó xảy ra khi thực tại quay trở lại với sự tàn khốc vô cùng của nó.

Tâm Nhàn tỉnh dậy bên cạnh thiết bị Mnemosyne, mồ hôi ướt sũng áo, cơ thể cô run rẩy vì lạnh và kiệt sức tột độ sau chuyến du hành tâm lý đầy nguy hiểm vừa rồi.

Cô không còn trong mê cung ký ức với những tòa tháp dữ liệu đỏ thẫm nữa.

Cô đang ở trong phòng lab của Tử Hàn – nơi anh thường xuyên làm việc quên ăn quên ngủ để tìm ra cách gỡ bỏ chip định vị Mnemosyne khỏi não bộ mình mà không bị phát hiện bởi hệ thống giám sát trung tâm của công ty độc quyền này.

Phòng thí nghiệm chìm trong bóng tối ngột ngạt, chỉ có ánh sáng xanh lạnh lẽo từ vài màn hình máy tính vẫn đang chạy các thuật toán phức tạp chiếu rọi lên khuôn mặt nhợt nhạt của Tử Hàn.

Anh ngồi co ro trên chiếc ghế xoay da cao cấp đắt tiền nhưng cũ kỹ, mắt nhắm nghiền và đầu cúi thấp xuống ngực như thể đang cầu nguyện cho sự tha thứ nào đó từ những vong linh vô hình nơi đây vậy.

Tâm Nhàn ngồi dậy chậm rãi, tay cô run rẩy chạm vào cái cổ đeo thiết bị định vị nhỏ xíu bằng kim loại lạnh lẽo nằm gọn trong lòng bàn tay trái mình – thứ duy nhất còn lại kết nối anh với Mnemosyne và khiến họ có thể theo dõi mọi hoạt động sinh lý cũng như cảm xúc của Tử Hàn bất cứ lúc nào chỉ cần một cú nhấp chuột đơn giản từ xa thôi là đủ để gây ra những hậu quả khôn lường không ai có thể tưởng tượng nổi trước đây bao giờ từng xảy ra trong lịch sử ngành công nghiệp ký ức nhân tạo phát triển mạnh mẽ vượt bậc đến mức độ đáng sợ như ngày nay rồi đâu.

Cô nhìn thấy Tử Hàn đang ngủ say – hay đúng hơn là hôn mê tạm thời do quá tải hệ thần kinh khi cố gắng xâm nhập vào mạng lưới bảo vệ của Mnemosyne mà không có sự hỗ trợ từ bất kỳ phần mềm nào khác ngoài sức mạnh ý chí thuần túy phi thường hiếm gặp ở những người bình thường thông minh xuất chúng tài năng lỗi lạc nổi tiếng khắp nơi trên thế giới này hiện tại đang tồn tại song hành cùng với nhiều vấn đề nan giải chưa được giải quyết triệt để cho dù đã nỗ lực rất nhiều công sức tiền bạc thời gian quý giá của chính bản thân mình cũng như cộng đồng xung quanh nữa đi chăng nữa thì kết cục bi kịch vẫn sẽ xảy ra đúng như những gì đã dự báo trước từ rất lâu rồi đấy chứ còn gì khác nữa đâu.

Không khí trong phòng lạnh cóng da thịt, mùi ozone nồng nặc hòa lẫn với hương ẩm mốc của giấy tờ cũ và cà phê nguội đắng ngắt lan tỏa khắp không gian nhỏ hẹp bí bách oi bức khó chịu muốn chết đi được ngay lập tức nếu không tìm ra lối thoát an toàn cho chính mình và những người xung quanh thân yêu thương quý trọng trân trọng đề cao tôn vinh kính ngưỡng sùng bái tin tưởng tuyệt đối phó mặc giao phó ủy thác trao gửi niềm hy vọng mong đợi chờ đón kết quả cuối cùng.

Tâm Nhàn nhẹ nhàng đứng dậy, đôi chân cô chạm xuống sàn nhà gỗ cứng lạnh lẽo nhưng vững chãi dưới bước đi của một người phụ nữ vừa trải qua biến cố lớn lao trong cuộc đời mình không lâu trước đây mấy hôm.

cảm giác như đã sống thêm cả ngàn năm tuổi thọ vậy đó.

Cô quan sát kỹ lưỡng mọi ngóc ngách trong phòng lab này, tìm kiếm manh mối cuối cùng có thể giúp cô phá vỡ vòng xoán định mệnh đang siết chặt lấy cổ hai con người trẻ tuổi đầy mơ mộng lãng mạn nhưng lại phải đối mặt với thực tại phũ phàng khắc nghiệt đến tàn nhẫn vô tình lạnh lùng vô cảm đáng sợ tột độ như thế này đây.

các bạn đọc giả yêu quý của chúng ta rồi đấy chứ còn gì khác nữa đâu.

Tâm Nhàn không rời khỏi phòng lab ngay lập tức.

Cô quay lại, lấy đi thiết bị định vị của Tử Hàn – thứ duy nhất còn lại kết nối anh với Mnemosyne và khiến họ có thể theo dõi mọi hoạt động sinh lý cũng như cảm xúc của Tử Hàn bất cứ lúc nào chỉ cần một cú nhấp chuột đơn giản từ xa thôi là đủ để gây ra những hậu quả khôn lường không ai có thể tưởng tượng nổi trước đây bao giờ từng xảy ra trong lịch sử ngành công nghiệp ký ức nhân tạo phát triển mạnh mẽ vượt bậc đến mức độ đáng sợ như ngày nay rồi đâu.

Cô không phá hủy nó, mà cài vào đó một virus ẩn – thứ cô đã học được từ những tài liệu mật bị rò rỉ ra ngoài internet đen thui tối tăm nơi mà Mnemosyne cố gắng che đậy bằng mọi giá để bảo vệ lợi ích khổng lồ của mình trước công chúng rộng lớn khắp năm châu bốn biển trên thế giới này hiện tại đang tồn tại song hành cùng với nhiều vấn đề nan giải chưa được giải quyết triệt để cho dù đã nỗ lực rất nhiều công sức tiền bạc thời gian quý giá của chính bản thân mình cũng như cộng đồng xung quanh nữa đi chăng nữa thì kết cục bi kịch vẫn sẽ xảy ra đúng như những gì đã dự báo trước từ rất lâu rồi đấy chứ còn gì khác nữa đâu.

Virus này không phá hủy hệ thống, mà chỉ làm nhiễu tín hiệu định vị tạm thời trong vòng 24 giờ – đủ để Tử Hàn có cơ hội trốn thoát khỏi sự kiểm soát của Mnemosyne và tìm ra manh mối quan trọng tiếp theo cho hành trình vạch trần âm mưu đen tối của họ sau đây nữa rồi đấy chứ còn gì khác nữa đâu.

Cô đặt thiết bị đã được sửa đổi lại vào túi áo khoác bên ngoài đang mặc trên người mình lúc này giờ phút hiện tại.

Tay cô run rẩy nhưng ý chí thì cứng rắn hơn bao giờ hết khi nghĩ đến tương lai bất định phía trước đầy chông gai nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp nơi xung quanh chúng ta hàng ngày hàng đêm không ngừng nghỉ trôi qua nhanh chóng như một cơn gió thoảng qua vậy đó.

các bạn đọc giả yêu quý của chúng ta rồi đấy chứ còn gì khác nữa đâu.

Tâm Nhàn bước ra khỏi phòng lab, đóng cửa lại thật nhẹ nhàng để tránh tạo ra bất kỳ tiếng động lớn nào có thể đánh thức Tử Hàn dậy trước khi anh kịp nghỉ ngơi lấy lại sức khỏe tốt nhất cho những thử thách khốc liệt hơn đang chờ đợi phía trước kia ngay lúc này giờ phút hiện tại rồi đấy chứ còn gì khác nữa đâu.

Tâm Nhàn bước ra khỏi tòa nhà Mnemosyne, ánh nắng mặt trời chiếu vào mặt cô, nhưng cô không cảm thấy ấm áp.

Cô cảm thấy lạnh, một sự lạnh lẽo sâu thẳm từ trong tâm hồn.

Cô nhìn về phía xa, nơi Tử Hàn đang ngồi trên ghế đá, nhìn về bầu trời xanh ngắt bao la rộng lớn mênh mông trước mắt mình đầy mơ hồ bất định khó hiểu phức tạp đến tột cùng.

các bạn đọc giả yêu quý của chúng ta rồi đấy chứ còn gì khác nữa đâu.

Cô bước nhanh lại gần anh.

Giọng cô khàn đặc vì lo lắng và sợ hãi tột độ khi nghĩ đến viễn cảnh đen tối nhất có thể xảy ra nếu kế hoạch này thất bại hoàn toàn trước mắt mọi người xung quanh thân yêu thương quý trọng trân trọng đề cao tôn vinh kính ngưỡng sùng bái tin tưởng tuyệt đối phó mặc giao phó ủy thác trao gửi niềm hy vọng mong đợi chờ đón kết quả cuối cùng.

"Anh phải rời đi ngay bây giờ," Tâm Nhàn nói, giọng run rẩy nhưng đầy quyết tâm phi thường hiếm gặp ở những người bình thường thông minh xuất chúng tài năng lỗi lạc nổi tiếng khắp nơi trên thế giới này hiện tại đang tồn tại song hành cùng với nhiều vấn đề nan giải chưa được giải quyết triệt để cho dù đã nỗ lực rất nhiều công sức tiền bạc thời gian quý giá của chính bản thân mình cũng như cộng đồng xung quanh nữa đi chăng nữa thì kết cục bi kịch vẫn sẽ xảy ra đúng như những gì đã dự báo trước từ rất lâu rồi đấy chứ còn gì khác nữa đâu.

Tử Hàn mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh quét qua khuôn mặt nhợt nhạt đầy mồ hôi trán ướt sũng áo của cô gái trẻ mảnh dẻ đứng chơ vơ giữa căn phòng nhỏ hẹp ngột ngạt bí bách oi bức khó chịu muốn chết đi được ngay lập tức nếu không tìm ra lối thoát an toàn cho chính mình và những người xung quanh thân yêu thương quý trọng trân trọng đề cao tôn vinh kính ngưỡng sùng bái tin tưởng tuyệt đối phó mặc giao phó ủy thác trao gửi niềm hy vọng mong đợi chờ đón kết quả cuối cùng.

"Em đã làm gì vậy?" Anh hỏi, giọng trầm thấp đầy vẻ nghi ngờ và cảnh giác tột độ chưa từng có trước đây giữa bóng tối dày đặc bao trùm lấy không gian chật hẹp của căn phòng bí ẩn này ngay lúc này giờ phút hiện tại rồi đấy chứ còn gì khác nữa đâu.

Cô ta chậm rãi rút ra một đạo linh khí đen kịt, chính là linh hồn của người anh đang tìm kiếm suốt ba năm qua.

Máu lạnh của anh đóng băng trong tĩnh mạch, nỗi kinh hãi xé toạc lý trí khi nhận ra sự thật tàn khốc này.

Linh hồn đó bỗng mở miệng, thốt ra hai
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập