Chương 24
Không gian phòng thí nghiệm tâm lý học cấp độ cao của Mnemosyne chìm trong bóng tối ngột ngạt, chỉ còn tiếng hum đều đặn của quạt tản nhiệt từ các tủ server phía sau lưng cô.
Đó là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng chết chóc nơi đây, một nhịp đập nhân tạo thay thế cho trái tim đang co thắt đau đớn bên trong lồng ngực Đường Tâm Nhàn.
Cô không nhớ rõ mình đã làm gì để vượt qua ba lớp bảo mật sinh trắc học.
Ký ức về khoảnh khắc đó bị xóa nhòa như mực nước hòa tan vào biển cả rộng lớn, chỉ còn lại cảm giác tê tái ở đầu ngón tay nơi vừa chạm vào bàn phím.
Trước mặt cô là một tập tin được mã hóa bằng thuật toán quân sự, có tên gọi đơn giản nhưng đáng sợ: "Dự án Tử Hàn".
Tâm Nhàn run rẩy đưa chuột di chuyển con trỏ.
Cô không dám thở mạnh, sợ rằng hơi thở của mình sẽ làm rung động không khí và kích hoạt hệ thống báo động âm thanh.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo blouse trắng cũ kỹ mà cô mượn tạm từ một nhân viên bảo trì đang ngủ say ở phòng bên cạnh.
Mỗi giây trôi qua đều dài như cả năm tháng, nặng trĩu những nghi vấn chưa có lời giải đáp.
Tại sao Lâm Tử Hàn lại là mục tiêu?
Tại sao ký ức của anh ta lại được lưu trữ riêng biệt trong khu vực cấm nhất của tòa nhà này?
Và quan trọng hơn, tại sao cô – Đường Tâm Nhàn, một sinh viên bình thường với quá khứ trống rỗng – lại có khả năng truy cập vào đây mà không cần mật khẩu đặc quyền?
Cô nhấn enter.
Màn hình nhấp nháy đỏ chót trước khi chuyển sang màu trắng xóa dữ liệu.
Hàng nghìn dòng mã lập trình cuộn nhanh như thác nước đổ, nhưng ở giữa khối hỗn loạn đó là một tập tin âm thanh duy nhất được gắn nhãn "Màn Chơi Cuối".
Tâm Nhàn kéo tai nghe lên, đặt nhẹ nhàng vào hai bên tai cô.
Cô cần biết sự thật, dù nó có thể xé nát linh hồn mỏng manh đang cố gắng giữ lấy lý trí của mình.
Tiếng bước chân dừng lại ngay trước hàng server phía sau lưng Tâm Nhàn.
Ánh đèn pin từ đầu chiếc súng laser quét qua những khe hở giữa các tủ máy kim loại lạnh lẽo, tạo ra những tia sáng cắt ngang không gian tăm tối.
Cô nín thở, tim đập thình thịch mạnh đến mức đau nhói trong lồng ngực, sợ rằng tiếng động ấy sẽ lộ vị trí của mình.
Người đứng đó không phải là an ninh thông thường.
Dáng vẻ cao lớn, mặc bộ vest đen bóng phản chiếu ánh sáng yếu ớt, người đàn ông bước đi với sự tự tin của kẻ sở hữu quyền sinh sát.
Đó là Mạc Vân Khương – giám đốc dự án ký ức nhân tạo và cũng là ác quỷ đang điều khiển dây thừng vô hình quanh cổ Lâm Tử Hàn.
Tâm Nhàn quay lại chậm rãi, mắt mở to kinh hoàng khi thấy ánh đèn pin chiếu thẳng vào mặt cô.
Nhưng thay vì hoảng loạn bỏ chạy hoặc cầu xin tha mạng, cô nhận ra một chi tiết đáng sợ hơn bất kỳ vũ khí nào: thiết bị Neuro-Link trên cổ tay Mạc Vân Khương vẫn đang phát sáng màu xanh dương rực rỡ, kết nối trực tiếp với hệ thống server mà cô vừa xâm nhập.
Anh ta không đến để bắt giữ cô.
Anh ta đến đây vì dữ liệu của cô đã kích hoạt một phản ứng dây chuyền trong mạng lưới.
Tâm Nhàn nhận ra sự thật kinh hoàng: cô không phải là kẻ đột phá an ninh, cô là "chìa khóa" sinh học duy nhất có thể mở ra cánh cửa bị niêm phong này.
Ký ức trống rỗng của cô không phải do tai nạn, mà được thiết kế đặc biệt để tương thích với hệ thống mã hóa của Mnemosyne.
Mạc Vân Khương mỉm cười, nụ cười lạnh lùng và từ như một nhà khoa học đang quan sát con vật trong lồng kính vỡ ra.
"Em đến sớm hơn dự kiến," anh ta nói, giọng điệu bình thản đến rợn người.
"Tôi đã tính toán xác suất em tìm thấy phòng này là 0,03%.
Nhưng với sự hiện diện của Lâm Tử Hàn gần đó, biến số tâm lý đã thay đổi tất cả."
Tâm Nhàn lùi bước, gót chân chạm vào mép bàn làm việc bằng kính trong suốt phía sau lưng.
"Anh đang nói gì?" cô hỏi, giọng khản đặc vì sợ hãi nhưng cố giữ sự tỉnh táo cuối cùng.
Cô cần biết thêm thông tin trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn.
"Em là bình chứa ký ức gốc của Tử Hàn," Mạc Vân Khương đáp, bước tới một bước nữa, ánh mắt sắc lạnh như dao mổ.
"Những đau khổ anh ta trải qua trong năm ngoái không phải là ảo giác.
Đó là ký ức thật bị ra và nhồi vào não.
còn đang hôn mê sau vụ tai nạn giao thông giả định mà công ty tôi dàn dựng."
Thế giới của Tâm Nhàn chao đảo dữ dội.
Những mảnh vỡ ký ức cô từng mơ hồ cảm thấy trong những cơn ác mộng – mùi xăng dầu, tiếng va chạm kim loại, và ánh mắt tuyệt vọng của một người đàn ông trẻ tuổi – hóa ra không phải là nỗi sợ vô căn cứ.
Cô đã trở thành nơi lưu trữ cho sự đau khổ mà Lâm Tử Hàn cần quên đi để tồn tại trong thế giới giả tạo hạnh phúc do Mnemosyne xây dựng.
"Vì sao?" Tâm Nhàn hỏi, nước mắt lưng tròng nhưng cô không khóc.
Sự im lặng của cô giờ đây là vũ khí phòng thủ duy nhất còn lại.
Cô phải giữ cho tâm trí đủ rõ ràng để ghi nhớ mọi chi tiết này.
Nếu cô sụp đổ ngay lúc này, toàn bộ nỗ lực vạch trần sự thật sẽ trở thành vô nghĩa.
"Đau khổ làm suy yếu ý chí," Mạc Vân Khương giải thích như đang đọc một bài giảng triết học khô khan.
"Tử Hàn là tài nguyên quý giá nhất của chúng tôi vì tiềm năng lãnh đạo thiên bẩm của anh ta.
Nhưng ký ức về cái chết của người cha và sự phản bội từ bạn bè đã khiến anh ta trở nên bất ổn.
Chúng tôi cần một nơi an toàn để lưu trữ những dữ liệu độc hại đó, chờ đợi thời điểm thích hợp để tái kích hoạt hoặc tiêu hủy vĩnh viễn."
Anh ta chỉ vào đầu Tâm Nhàn với ngón tay gầy guộc.
"Và em là kho bảo mật hoàn hảo nhất vì em không có ký ức nào đủ mạnh để xung đột với dữ liệu của Tử Hàn.
Em trống rỗng, nên em dễ dàng tiếp nhận những mảnh vỡ đó mà không bị phát hiện."
Tâm Nhàn cảm thấy buồn nôn.
Tình yêu cô dành cho Lâm Tử Hàn, sự gắn kết sâu sắc giữa hai tâm hồn tưởng chừng như định mệnh đưa đẩy, hóa ra chỉ là hệ quả của một thí nghiệm tàn nhẫn.
Cô mang trong người nỗi đau của anh ta, và có lẽ chính điều đó đã tạo nên sức hút kỳ lạ khiến họ tìm đến nhau.
Nhưng giờ đây, khi biết được sự thật này, cô cảm thấy mình bẩn thỉu và đáng tởm thay vì thương hại cho số phận bi kịch.
Mạc Vân Khương giơ tay lên, chuẩn bị kích hoạt thiết bị gây mê từ xa gắn trên cổ áo Tâm Nhàn mà anh ta đã lén cài vào khi cô đang ngủ trong bệnh viện trước đó.
"Giờ thì chúng tôi sẽ thu hồi dữ liệu trở lại.
Em sẽ quên tất cả những gì vừa nghe được, và Tử Hàn cũng vậy.
Mọi thứ quay về trạng thái cân bằng hoàn hảo."
Nhưng Tâm Nhàn không để.
cơ hội hành động.
Cô lao người sang một bên, hất đổ chiếc bàn kính phía sau lưng mình ra trước mặt.
Cánh cửa kính vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh.
tứ tung như mưa đá lạnh giá trong phòng tối.
Tiếng cảnh báo an ninh vang lên chói tai khắp tòa nhà khi hệ thống nhận diện sự cố xâm nhập vật lý nghiêm trọng.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Tâm Nhàn không chạy ra khỏi phòng thí nghiệm mà lao thẳng vào hành lang phía sau dãy server – nơi dẫn đến trung tâm dữ liệu chính của Mnemosyne.
Cô biết rằng mình đang đi vào cái bẫy tử thần, nhưng nếu cô không lấy lại được bằng chứng gốc về việc thao túng ký ức này, thì mọi hy sinh sẽ trở thành vô ích.
Tiếng bước chân chạy bộ vang vọng trong hành lang tối tăm của tòa nhà Mnemosyne, hòa lẫn với tiếng hô hào dữ dội của đội an ninh đang bao vây từ các hướng khác nhau.
Ánh đèn khẩn cấp màu đỏ nhấp nháy tạo ra hiệu ứng như một bộ phim kinh dị cũ kỹ, khiến không gian bị biến dạng và méo mó trong mắt Tâm Nhàn.
Cô chạy hết sức có thể, đôi chân đau nhức vì giày cao gót không phù hợp cho việc di chuyển nhanh chóng trong môi trường nguy hiểm này.
Mỗi bước chân đều là một lời cầu nguyện thầm lặng để cô đừng trượt ngã trên sàn nhà trơn bóng của hành lang dài ngoằng vô tận trước mắt.
Mùi ozone nồng nặc từ các ổ điện cháy ngắn hòa lẫn với mùi hôi thối của sự sợ hãi đang lan tỏa khắp nơi trong không khí ngột ngạt này..
Tâm Nhàn cảm giác như thể mình đang bị kéo xuống vực thẳm bởi một sức hút vô hình và tàn nhẫn.
Mồ hôi lạnh nhễ nhại trên lưng áo cô làm ướt đẫm lớp vải lụa mỏng manh, tạo nên cảm giác dính dớp khó chịu dưới da thịt run rẩy.
Tiếng bước chân của kẻ theo sau không còn nghe thấy rõ ràng nữa, thay vào đó là tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực, lớn đến mức át đi mọi âm thanh khác.
Cô quay lại nhìn phía sau một cách tuyệt vọng.
Hành lang lúc này đã biến đổi hoàn toàn.
Những bức tường màu kem sang trọng giờ đây đang chuyển dần sang sắc xám xịt của bê tông cũ kỹ và mục nát.
Vết nứt loang lổ như những mạng nhện khổng lồ lan tỏa khắp bề mặt, dường như đang cố gắng xé toạc thực tại ra làm đôi.
Ánh sáng từ các đèn trần nhấp nháy điên cuồng, chiếu rọi lên bóng đen dài ngoằng của cô, biến nó thành một sinh vật dị dạng đầy đe dọa.
Tâm Nhàn không dám dừng lại dù chỉ một giây.
Trực giác mách bảo rằng nếu cô quay lưng về phía trước thêm nữa, thứ gì đó khủng khiếp sẽ nhảy từ bóng tối ra và xé xác cô ta.
Cô lao thẳng vào cuối hành lang, nơi cánh cửa gỗ sẫm màu đang mở hé ra một khe hẹp đáng sợ.
Cánh cửa phát ra âm thanh rít lên khó chịu khi bị gió thổi mạnh, giống như tiếng than vãn của một linh hồn đau khổ không thể siêu thoát.
Bên trong căn phòng là sự hỗn loạn tột độ.
Những chiếc ghế bành da đắt tiền được ném lung tung khắp sàn nhà, đệm lông vũ bay lơ lửng trong không khí như những đám mây tuyết đen tối.
Mùi hương hoa hồng ngọt ngào từ chương trước đã biến mất hoàn toàn, thay thế bằng mùi kim loại tanh máu và vị mặn chát của nước mắt.
Tâm Nhàn lao vào phòng, đóng sầm cánh cửa lại sau lưng với tất cả sức mạnh còn sót lại trong người cô.
Cô tựa lưng vào tấm gỗ lạnh lẽo, thở dốc khò khè.
Không khí ở đây loãng hơn hẳn, khiến đầu óc cô quay cuồng và hoa mắt chóng mặt.
Ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ bị che kín bởi rèm nhung dày đặc hắt xuống những đốm bụi li ti đang nhảy múa trong không trung.
Tâm Nhàn cố gắng bình tĩnh lại, hít sâu từng hơi thở để kiểm soát nhịp đập trái tim đang muốn nổ tung bên lồng ngực mình.
Nhưng sự yên tĩnh này là giả tạo.
Nó giống như khoảnh khắc tặc lưỡi trước khi tiếng sấm sét xé toạc bầu trời đêm đen kịt.
Tâm Nhàn biết rằng cô không thể ở lại đây mãi.
Đây chỉ là một trạm dừng chân tạm thời trong cuộc chạy trốn khỏi địa ngục mà Tử Hà đang kiến tạo cho cô.
Cô cần tìm ra manh mối, bất cứ thứ gì cũng được, để hiểu tại sao thế giới này lại phản bội cô như vậy.
Mắt cô quét qua căn phòng hỗn độn và bắt gặp một vật thể lạ nằm giữa đống đổ nát của bàn làm việc.
Đó là cuốn nhật ký cũ kỹ mà cô đã thấy ở lần trước, nhưng giờ đây nó đang mở ra một trang khác.
Bìa da màu nâu sẫm bị rách toạc một góc, lộ ra những lớp giấy vàng úa bên trong mang vẻ cổ kính và bí ẩn.
Tâm Nhàn bước tiến lại gần, chân tay run rẩy vì lạnh giá và sợ hãi tột cùng.
Cô cúi xuống nhặt cuốn sách lên.
Trọng lượng của nó nặng hơn cô nghĩ nhiều, như thể chứa đựng cả một thế giới đau khổ bị giam cầm bên trong những trang giấy mỏng manh ấy.
Mùi hương cũ kỹ phả ra từ các khe nứt giữa các dòng chữ, đánh vào khứu giác nhạy cảm của Tâm Nhàn và gợi nhớ về ký ức mờ nhạt nào đó mà cô cố tình quên lãng.
Trang giấy đầu tiên mở ra là một bức chân dung bằng chì đã bị nhàu nát.
Vẽ trên đó là hình ảnh một người phụ nữ trẻ tuổi với đôi mắt sâu thẳm chứa đựng nỗi buồn vô tận, giống hệt khuôn mặt của Tâm Nhàn trong gương soi ngày nay.
Nhưng điều khiến cô sửng sốt không phải là sự tương đồng về ngoại hình mà là dòng chữ viết tay bên dưới bức vẽ bằng mực đỏ tươi như máu vừa mới khô: "Cô ấy sẽ trả giá cho tội lỗi của cha mình."
Tâm Nhàn cảm thấy một cơn lạnh toát chạy dọc sống lưng.
Cô lật sang trang tiếp theo với đôi tay run rẩy không kiểm soát được.
Những dòng chữ viết vội vã, gấp gáp như thể người viết đang cố gắng ghi lại sự thật trước khi bị ai đó phát hiện và giết chết.
Nội dung kể về một âm mưu lớn liên quan đến gia tộc họ Tâm và mối quan hệ huyết thống đen tối mà cô chưa từng biết đến từ bé.
"Anh ấy không yêu em," dòng chữ đầu tiên trên trang hai viết bằng nét bút sắc nhọn như dao cạo da thịt, "anh ấy chỉ đang săn mồi."
Tâm Nhàn nhắm mắt lại trong đau đớn thể xác lẫn tinh thần.
Cô đã tự mình suốt bao lâu rồi?
Tất cả những nụ cười dịu dàng, ánh nhìn trìu mến và những lời hứa hẹn ngọt ngào của Tử Hà đều là giả tạo.
Hắn ta đã vào cuộc đời cô như một con rắn độc lén lút núp trong bóng tối, chờ đợi thời cơ thích hợp nhất để cắn chết nạn nhân mà không cần tốn nhiều sức lực.
Vì lý do gì hắn lại dành cả năm tháng kiên nhẫn để chuẩn bị cho cái bẫy này chỉ nhằm vào cô đơn độc?
Tâm Nhàn mở mắt ra và tiếp tục đọc những dòng tiếp theo với sự tò mò pha lẫn sợ hãi tột độ.
Cuốn nhật ký tiết lộ rằng cha cô, người đàn ông đã qua đời khi cô còn nhỏ tuổi, từng sở hữu một bí mật lớn liên quan đến nguồn gốc xuất thân thực sự của Tử Hà.
Đó không phải là con trai nhà họ Lục như những gì mọi người trong giới thượng lưu thành phố này nghĩ suốt nhiều năm qua.
Hắn ta là hậu duệ trực tiếp của gia tộc đối địch với dòng họ Tâm từ ba đời trước, một mối thù máu đã được chôn vùi dưới lớp đất dày nhưng vẫn đang âm ỉ cháy chờ thời cơ bùng nổ dữ dội.
Tử Hà đến đây không phải để yêu thương mà là để báo thù và lấy lại thứ tài sản tinh thần bị cướp đoạt của tổ tiên hắn ta.
Tâm Nhàn sững sờ đứng giữa căn phòng tối om, cuốn nhật ký trong tay nặng trĩu như tảng đá chì rơi xuống lòng cô lạnh lẽo vô cùng.
Mọi chuyện đều có lý do chính đáng từ góc nhìn của kẻ thù.
Sự dịu dàng là mặt nạ, tình yêu là vũ khí và hạnh phúc giả tạo chỉ là bữa tiệc trước khi bước vào chiến trường đẫm máu không hồi kết thúc.
Bỗng nhiên, cửa phòng đóng sầm lại một cách bạo lực khiến Tâm Nhàn giật mình suýt làm rơi cuốn sách xuống sàn nhà gỗ cứng.
Cô quay người lại với nỗi sợ hãi tột cùng trong tim, thấy Tử Hà đang đứng đó với bộ dạng lạnh lùng và xa lạ đến rợn người chưa từng có trước đây giữa bóng tối dày đặc bao trùm lấy không gian chật hẹp của căn phòng bí ẩn này ngay lúc này giờ phút hiện tại.
Lưỡi kiếm lạnh lẽo xuyên qua không khí, dừng lại đúng giữa trán cô.
Tử Hà nhếch méh cười, ánh mắt vô tình quét qua cuốn sách đang rơi.
"Ngươi nghĩ ta đến để giải đáp?"
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận