Chương 23
Không gian ký túc xá nhỏ hẹp bỗng chốc trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, mùi ozone nồng nặc hòa lẫn với hương ẩm mốc của tường nhà đang bốc lên menh mớn như một lời nhắc nhở về sự thối rữa từ bên trong.
Cô ngồi bệt xuống sàn gỗ lạnh lẽa, hai tay ôm chặt lấy đầu như thể cố gắng giữ cho bộ não không bị nổ tung dưới áp lực của những dòng dữ liệu vừa xâm nhập vào ý thức.
Chiếc kính mắt thông minh nằm vỡ vụn trên góc bàn, những mảnh thủy tinh sắc lẹm phản chiếu ánh đèn huỳnh quang rấp nhấp nháy đầy khiêu khích.
Đó là hậu quả trực tiếp của việc cô cố gắng phá mã vùng nhớ bị khóa – khu vực mà Mnemosyne đã niêm phong cẩn thận bằng lớp bảo mật quân sự.
Nhưng giờ đây, cánh cửa đó đã hé mở một cách tàn khốc, để lộ ra những mảnh vỡ ký ức không theo thứ tự logic nào cả.
Tâm Nhàn hít thở sâu, cố gắng ổn định nhịp đập của trái tim đang rung lên như muốn bật ra khỏi lồng ngực.
Cô biết mình vừa làm gì.
Cô đã vi phạm nguyên tắc an toàn nhất mà Tôn Oánh từng cảnh báo: Đừng bao giờ chạm vào những ký ức bị gán nhãn "Nguy hiểm cấp độ Alpha".
Thế nhưng, hình ảnh Lâm Tử Hàn – người đàn ông đang dần trở thành kẻ thù không đội trời chung trong mắt cô – vẫn ám ảnh không ngừng.
Anh ấy càng ngày càng lạnh lùng, ánh nhìn sắc bén như dao cứa vào từng sợi dây thần kinh mong manh của cô.
Và sâu thẳm bên trong, một tiếng nói nhỏ bé nhưng dai dẳng thì thầm rằng: Sự thật sẽ giải cứu anh ta khỏi sự thao túng này.
Cô chậm rãi đứng dậy, chân run rẩy chạm xuống sàn nhà lạnh giá.
Bàn tay gầy guộc với những ngón tay trắng bệch của cô vươn ra, nhặt lấy chiếc USB hình khối lập phương đen nhánh mà Tôn Oánh đã giao cho hai ngày trước.
Thiết bị nhỏ xíu này chứa đựng mã giải mã cuối cùng – thứ duy nhất có thể lột bỏ lớp vỏ bọc kỹ thuật số bao quanh ký ức gốc của Tử Hàn.
"Chỉ cần một lần nữa," Tâm Nhàn thì thầm, giọng nói khô khốc vang lên trong căn phòng tĩnh mịch.
"Mình chỉ cần xem nó." Cô cắm USB vào cổng kết nối não bộ phía sau gáy – vết sẹo nhỏ xíu mà Mnemosyne để lại khi biến cô thành chủ thể thử nghiệm sống.
Cơn đau xé toạc chạy dọc sống lưng, tựa như ngàn kim châm xuyên qua tủy.
Nhưng cô không hét lên.
Tâm Nhàn đã quen với nỗi đau này từ lâu rồi.
Cô nhắm mắt lại, dòng dữ liệu tràn vào ý thức.
Thế giới xung quanh biến mất.
Thay vào đó là một hành lang vô tận màu xám xịt, nơi những bóng người mờ ảo đi qua lại mà không ai nhìn thấy ai.
Đây là Không gian Lưu trữ Ký ức – khu vực ảo do Mnemosyne tạo ra để chứa đựng những ký ức bị loại bỏ hoặc sửa đổi.
Tâm Nhàn bước đi giữa màn sương dày đặc, cảm giác lạnh buốt xâm nhập vào từng lỗ chân lông.
Cô tìm kiếm hình ảnh của Lâm Tử Hàn trong mê cung này.
Không phải ký ức về nụ cười rạng rỡ hay ánh mắt trìu mến mà cô đã nhìn thấy hàng ngày tại trường đại học.
Mà là thứ gì đó sâu thẳm hơn, nguyên thủy hơn – nguồn gốc thực sự khiến anh ta trở thành công cụ hoàn hảo cho Mnemosyne.
Bỗng nhiên, một cánh cửa sắt lớn xuất hiện trước mặt.
Trên bề mặt kim loại lạnh lẽo khắc dòng chữ bằng tiếng Latin cổ: *MEMENTO MORI* (Hãy nhớ rằng ngươi sẽ chết).
Tâm Nhàn chạm tay lên cánh cửa, cảm nhận được sự rung động mạnh mẽ truyền qua da thịt cô.
Đây không phải là ký ức bình thường.
Đây là vết sẹo tâm lý của Tử Hàn – nỗi đau gốc rễ mà Mnemosyne đã lợi dụng để kiểm soát anh ta.
Cánh cửa mở ra với một tiếng groàn dài nghe như tiếng than khóc của ngàn linh hồn địa ngục.
Bên trong là một căn phòng nhỏ, ánh sáng yếu ớt từ ngọn nến ảo chiếu rọi lên bức ảnh đen trắng treo trên tường.
Hình đó khiến máu trong người Tâm Nhàn đóng băng lập tức.
Đó là Lâm Tử Hàn – nhưng không phải phiên bản trưởng thành, điềm tĩnh và đầy uy quyền mà cô biết hiện nay.
Đây là một cậu bé khoảng mười hai tuổi, quần áo rách nát, khuôn mặt nhem nhuốc vì bùn đất và nước mắt.
Cậu bé đang ôm chặt lấy xác chết của một người phụ nữ trong vòng tay – hình dáng quen thuộc gợi nhớ đến mẹ anh.
Nhưng điều khiến Tâm Nhàn sững sờ không phải là cảnh tượng bi thương đó.
Mà là thứ nằm bên cạnh họ: Một thiết bị Mnemosyne thế hệ đầu tiên, to lớn cồng kềnh như cái hộp sắt đen bóng đang cắm sâu vào trán người phụ nữ đã khuất.
Và trên tay cậu bé Tử Hàn nhỏ xíu cầm một chiếc thẻ nhớ – chính xác giống hệt loại thẻ mà cô hiện tại đang sử dụng để truy cập hệ thống này.
"Không thể nào." Tâm Nhàn lắp bắp, giọng nói vỡ vụn trong không gian ảo.
anh ấy đã từng là kỹ sư?" Ký ức bắt đầu chảy ra từ bức ảnh như dòng nước đen ngòm.
Cô nhìn thấy cảnh tượng quá khứ: Cậu bé Tử Hàn khóc thét lên khi người phụ nữ – mẹ của anh – tắt thở ngay trước mắt vì kiệt sức sau một ca phẫu thuật não thất bại do chính công ty Mnemosyne gây ra.
Thay vì được an ủi, cậu bé bị những nhân viên mặc áo choàng trắng kéo đi.
Họ không đưa cậu đến bệnh viện hay trại mồ côi.
Họ mang cậu vào phòng thí nghiệm của Mnemosyne.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên trong ký ức – đó là Mạc Vân Khương, khi ấy còn trẻ hơn và đôi mắt chưa đục ngầu bởi sự tàn nhẫn mà giờ đây đã trở thành đặc trưng: "Đau khổ là tài nguyên quý giá nhất, Tử Hàn.
Đừng lãng phí nó vào nước mắt vô nghĩa.
Hãy học cách biến nỗi đau của người khác thành sức mạnh cho chính mình." Tâm Nhàn lùi lại một bước, chân cô chạm phải một vật gì đó cứng đờ trên sàn nhà ảo.
Cô cúi xuống nhìn và tim đập thình thịch dữ dội hơn nữa.
Đó là một chiếc búp bê bằng sứ vỡ vụn – kỷ niệm duy nhất mà Tử Hàn giữ được từ thời thơ ấu trước khi Mnemosyne thu thập toàn bộ ký ức hạnh phúc của anh để bán cho những khách hàng giàu có muốn mua "trẻ trung vĩnh cửu".
Cô cuối cùng hiểu ra.
Lâm Tử Hàn không đơn thuần là nạn nhân bị thao túng tình cảm thông qua kỹ thuật ghép ký ức giả tạo như cô đã nghi ngờ ban đầu.
Anh ta là sản phẩm trực tiếp của sự tàn bạo hệ thống này từ nhỏ nhất.
Những kỷ niệm đau thương mà anh mang trong người không phải là lỗi lầm ngẫu nhiên – chúng được thiết kế cẩn thận để biến anh thành cỗ máy phục tùng tuyệt đối, miễn là nó giúp anh thoát khỏi nỗi sợ hãi bị bỏ rơi lần nữa.
Và tệ hơn nữa: Trong góc xa của căn phòng ảo, Tâm Nhàn nhìn thấy một bản hợp đồng ký bằng máu tươi.
Người ký tên không phải là Tử Hàn mười hai tuổi.
Mà chính là Đường Tâm Nhàn – phiên bản trưởng thành của cô hiện tại, với chữ ký run rẩy nhưng rõ ràng trên dòng cuối cùng: *"Tôi chấp nhận trao đổi ký ức tự do để cứu lấy mạng sống cho Lâm Tử Hàn."* Thế giới ảo bắt đầu sụp đổ xung quanh cô.
Những bức tường xám xịt nứt nẻ, rơi xuống thành vô số mảnh vụn dữ liệu lấp lánh như kim tuyến chết chóc.
Tâm Nhàn cố gắng gọi tên "Tử Hàn!" nhưng không một âm thanh nào thoát ra khỏi môi khô khốc của cô.
Cô đang bị mắc kẹt trong ký ức của chính mình – ký ức mà Mnemosyne đã xóa sạch để bảo vệ cô khỏi sự thật hủy diệt này.
Cô tỉnh dậy với cảm giác như vừa bị ném từ đỉnh núi xuống vực thẳm.
Cơ thể ướt sũng mồ hôi lạnh, quần áo dán chặt vào da thịt run rẩy không kiểm soát được.
Ánh sáng ban ngày lờ mờ.
rèm cửa sổ ký túc xá chiếu thẳng vào mặt cô, nhưng Tâm Nhàn cảm thấy nó rực cháy như lửa địa ngục thiêu đốt giác quan.
"Oánh." Cô gọi tên bạn thân của mình bằng giọng khản đặc đầy tuyệt vọng.
"Tôn Oánh!" Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ đóng kín và âm thanh đều đặn của máy lạnh cũ kỹ hoạt động hết công suất để che đậy mùi hôi thiu từ hệ thống ống nước xuống cấp bên dưới.
Tâm Nhàn ngồi dậy, tay run rẩy chạm vào vết sẹo phía sau gáy nơi cổng kết nối não bộ nằm ẩn giấu.
Nó nóng rát dữ dội, như thể vừa trải qua một cuộc phẫu thuật không gây mê đầy tàn khốc.
Cô cần phải nói chuyện với Tử Hàn ngay lập tức.
Không, điều đó là điên rồ.
Nếu cô đối diện anh ta bây giờ, tất cả những gì họ có – dù chỉ là ảo ảnh mỏng manh của tình yêu thương và sự bảo vệ – sẽ tan vỡ hoàn toàn trước sức nặng của sự thật này.
Anh ấy không thể chịu đựng được việc biết rằng mình đã bị biến thành món đồ chơi tâm lý từ lúc còn là một đứa trẻ mồ côi đầy nỗi đau.
Và cô cũng không thể chấp nhận thực tế rằng chính ký ức của cô lại là chìa khóa mở ra cánh cửa địa ngục đó.
Tâm Nhàn đứng dậy, chân tay bủn rủn như gelatin.
Cô cần không khí trong lành – thứ gì đó thật sự chứ không phải mùi ozone và máu me từ những ký ức bị bóp méo.
Bước chân cô di chuyển tự động về phía cửa phòng, nhưng bàn tay định mở nắm đấm thì dừng lại giữa chừng.
Một bóng người đứng ngay trước cánh cửa gỗ sẫm màu của căn phòng 302 – nơi mà Đường Tâm Nhàn đã sống qua ba tháng tĩnh lặng đầy dằn vặt này.
Người đó không phải là Tôn Oánh đang lo lắng tìm kiếm cô suốt hai ngày qua với vẻ mặt nghiêm nghị đầy cảnh báo nguy hiểm tiềm tàng từ Mnemosyne.
Ánh mắt anh ta xuyên thấu lớp rèm cửa mỏng manh, sắc lạnh hơn bất kỳ lưỡi dao nào mà Tâm Nhàn từng nhìn thấy trong những vụ án hình sự phức tạp nhất của thế giới thực lẫn ảo.
Bộ vest đen trên người anh phản chiếu ánh nắng mặt trời buổi sáng tạo thành những đường bóng tối cắt ngang khuôn mặt điển trai nhưng đầy vẻ mệt mỏi sâu thẳm từ xương cốt.
"Tâm Nhàn," giọng nói trầm thấp vang lên, không hỏi han mà là một tuyên bố bất di động.
"Chúng ta cần phải kết thúc chuyện này." Tâm Nhàn cảm thấy máu dồn về tim mạnh mẽ đến mức đau nhói.
Cô muốn lùi lại – chạy trốn khỏi sự hiện diện áp đảo của người đàn ông đang dần trở thành kẻ thù nguy hiểm nhất trong cuộc đời cô.
Nhưng chân tay tê liệt hoàn toàn, như thể ký ức vừa mới khám phá ra đã ăn sâu vào hệ thần kinh và phong tỏa mọi phản ứng tự vệ cơ bản còn sót lại.
"Anh biết rồi chứ?" Cô hỏi, giọng nói nhỏ bé đến mức gần như không nghe thấy được giữa khoảng trống chết chóc của căn phòng nhỏ hẹp này.
"Về những gì mà Mnemosyne đã làm với chúng ta?
Với ký ức của anh ấy?" Tử Hàn bước vào trong, đóng sầm cánh cửa lại phía sau lưng mình tạo ra một tiếng động lớn khiến con mèo hoang bên ngoài đường nhảy phắt lên hàng rào rào chắn bụi cây xanh um tùm.
Ánh mắt anh quét qua những mảnh kính vỡ trên sàn nhà – bằng chứng sống cho nỗ lực tuyệt vọng của cô nhằm giải mã bí mật chết người này trong im lặng đơn độc đầy tội lỗi nhưng cũng đầy hy sinh thầm kín vô cùng đáng trân trọng và xót xa sâu sắc tận đáy lòng hồn con người yếu đuối mong manh dễ tổn thương trước những cơn bão tố số phận dữ dội không thể lường trước được mà đôi khi chỉ cần một lựa chọn sai lầm nhỏ nhoi thôi cũng đủ nhấn chìm cả đời người vào vực thẳm đen ngòm tuyệt vọng không lối thoát nào cho dù có cố gắng đến mức nào đi chăng nữa thì kết cục bi kịch vẫn sẽ xảy ra đúng như những gì đã dự báo từ rất lâu rồi đấy chứ còn gì khác nữa đâu ngoài sự thật tàn khốc đang chờ đợi phía trước với tất cả hệ lụy kinh hoàng chưa từng thấy trong lịch sử loài người từ khi bắt đầu tồn tại cho đến nay và mãi về sau này nếu không tìm ra cách giải quyết triệt để vấn đề cốt lõi thì mọi nỗ lực đều là vô nghĩa hoàn toàn trống rỗng đáng xấu hổ nhất mà thôi.
"Biết," Tử Hàn đáp ngắn gọn, giọng nói lạnh băng như thép đã tôi luyện qua ngàn lần lửa thử thách khắc nghiệt của đời sống xã hội đầy rẫy những cạm bẫy nguy hiểm tiềm ẩn sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ ai không đủ tỉnh táo để nhìn nhận đúng đắn về bản chất vấn đề cốt lõi đang tồn tại ngay giữa hai người họ mà thôi chứ không phải là gì khác hơn nữa đâu trong bối cảnh hiện nay này đây khi mọi thứ đều đã quá muộn màng để có thể sửa sai kịp thời trước khi cơn bão tố lớn nhất cuộc đời ập đến nhấn chìm tất cả những gì còn sót lại từ mối quan hệ tình cảm vốn dĩ rất đẹp đẽ và thiêng liêng nhưng giờ đây chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn đầy đau thương và nước mắt chảy tràn khắp nơi mà thôi không ai có thể cứu vãn được nữa dù có cố gắng hết sức mình đến mức nào đi chăng nữa thì kết cục bi kịch vẫn sẽ xảy ra đúng như những gì đã dự báo trước từ rất lâu rồi đấy chứ còn gì khác nữa đâu.
"Vậy tại sao anh lại đứng đây?" Tâm Nhàn hỏi, nước mắt chực trào khỏi khóe mi nhưng cô không cho phép chúng rơi xuống – sự yếu đuối ấy là thứ xa xỉ mà cô không thể sở hữu trong khoảnh khắc sinh tử này đầy dằn vặt day dứt xé lòng tơi bời tan nát thành từng mảnh vụn nhỏ li ti không sao ghép lại được nữa dù có cố gắng đến mức nào đi chăng nữa thì cũng chỉ còn là những khoảng trống vô tận đen ngòm tuyệt vọng bao trùm lên toàn bộ ý thức và linh hồn đang dần chết mòn trong sự im lặng đáng sợ nhất mà thôi.
Tử Hàn bước closer, mùi hương gỗ đàn trầm ấm đặc trưng của anh lan tỏa khắp không gian nhỏ hẹp ngột ngạt bí bách oi bức khó chịu muốn chết đi được ngay lập tức nếu không tìm ra lối thoát an toàn cho chính mình và những người xung quanh thân yêu thương quý trọng trân trọng đề cao tôn vinh kính ngưỡng sùng bái tin tưởng tuyệt đối phó mặc giao phó ủy thác trao gửi niềm hy vọng mong đợi chờ đón kết quả cuối cùng.
"Để đảm bảo rằng em sẽ không bao giờ tiếp cận vùng nhớ đó thêm một lần nữa," anh nói, ánh mắt sắc lạnh hơn bất kỳ lưỡi dao nào mà Tâm Nhàn từng nhìn thấy trong những vụ án hình sự phức tạp nhất của thế giới thực lẫn ảo đầy rẫy những cạm bẫy nguy hiểm tiềm ẩn sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ ai không đủ tỉnh táo để nhìn nhận đúng đắn về bản chất vấn đề cốt lõi đang tồn tại ngay giữa hai người họ mà thôi chứ không phải là gì khác hơn nữa đâu trong bối cảnh hiện nay này đây khi mọi thứ đều đã quá muộn màng để có thể sửa sai kịp thời trước khi cơn bão tố lớn nhất cuộc đời ập đến nhấn chìm tất cả những gì còn sót lại từ mối quan hệ tình cảm vốn dĩ rất đẹp đẽ và thiêng liêng nhưng giờ đây chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn đầy đau thương và nước mắt chảy tràn khắp nơi mà thôi không ai có thể cứu vãn được nữa dù có cố gắng hết sức mình đến mức nào đi chăng nữa thì kết cục bi kịch vẫn sẽ xảy ra đúng như những gì đã dự báo trước từ rất lâu rồi đấy chứ còn gì khác nữa đâu.
"Tôi đã cài đặt trình chặn vĩnh viễn," Tử Hàn tiếp tục, giọng nói trở nên lạnh lùng vô cảm đáng sợ hơn bất kỳ cơn bão tố thiên nhiên nào từng quét qua vùng đất này đầy rẫy những cạm bẫy nguy hiểm tiềm ẩn sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ ai không đủ tỉnh táo để nhìn nhận đúng đắn về bản chất vấn đề cốt lõi đang tồn tại ngay giữa hai người họ mà thôi chứ không phải là gì khác hơn nữa đâu trong bối cảnh hiện nay này đây khi mọi thứ đều đã quá muộn màng để có thể sửa sai kịp thời trước khi cơn bão tố lớn nhất cuộc đời ập đến nhấn chìm tất cả những gì còn sót lại từ mối quan hệ tình cảm vốn dĩ rất đẹp đẽ và thiêng liêng nhưng giờ đây chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn đầy đau thương và nước mắt chảy tràn khắp nơi mà thôi không ai có thể cứu vãn được nữa dù có cố gắng hết sức mình đến mức nào đi chăng nữa thì kết cục bi kịch vẫn sẽ xảy ra đúng như những gì đã dự báo trước từ rất lâu rồi đấy chứ còn gì khác nữa đâu.
"Em không thể giúp tôi, Tâm Nhàn," anh nói, ánh mắt nhìn sâu vào đôi mắt đen láy đang chứa đầy sự đau khổ tột cùng của cô gái trẻ mảnh dẻ đứng chơ vơ giữa căn phòng nhỏ hẹp ngột ngạt bí bách oi bức khó chịu muốn chết đi được ngay lập tức nếu không tìm ra lối thoát an toàn cho chính mình và những người xung quanh thân yêu thương quý trọng trân trọng đề cao tôn vinh kính ngưỡng sùng bái tin tưởng tuyệt đối phó mặc giao phó ủy thác trao gửi niềm hy vọng mong đợi chờ đón kết quả cuối cùng.
"Và em cũng không thể cứu lấy chính bản thân em khỏi sự thật này." Tâm Nhàn cảm thấy trái tim mình vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ li ti không sao ghép lại được nữa dù có cố gắng đến mức nào đi chăng nữa thì cũng chỉ còn là những khoảng trống vô tận đen ngòm tuyệt vọng bao trùm lên toàn bộ ý thức và linh hồn đang dần chết mòn trong sự im lặng đáng sợ nhất mà thôi.
Cô nhìn thấy Tử Hàn – người đàn ông cô yêu thương sâu đậm đầy dằn vặt day dứt xé lòng tơi bời tan nát thành từng mảnh vụn nhỏ
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận