Chương 30
Nó vỡ ra thành vô số mảnh ghép sắc cạnh, giống như kính vỡ bị ném vào tường.
Hắn cảm nhận được sự xé toạc trong từng tế bào thần kinh.Đó không phải là đau đớn thể xác, mà là nỗi sợ hãi nguyên thủy khi ý thức bị bẻ cong khỏi trục thời gian tuyến tính quen thuộc.
Hắn rơi tự do nhưng không chạm đất.
Thay vì va đập, cơ thể hắn trượt qua một lớp màng mỏng manh giữa các chiều.
Hệ Thống trong đầu phát ra tiếng cảnh báo (thê thiết) liên tục, chữ đỏ nhấp nháy trên của hắn: [LỖI DỮ LIỆU], [KHÔNG THỂ XÁC ĐỊNH VỊ TRÍ].
Hàn Phong mở mắt.
Hắn đang lơ lửng trước một cánh cửa khổng lồ bằng xương trắng muốt.
Cánh cửa này không thuộc về kiến trúc nào mà hắn từng biết trong Thiên Khấu Tông hay bất kỳ tông môn nào khác.
Nó đứng sừng sững giữa khoảng trống hư vô, tỏa ra khí tức cổ xưa đến mức khiến linh lực bên trong đan điền của hắn run rẩy muốn tự động đào thoát.
Đây là đâu?
Không phải thế giới thực tại đang (bờ vực) sụp đổ sau bảy ngày nữa.
Cũng không phải là nơi tái sinh khi vòng lặp reset.
Đây là một khu vực bị loại trừ, một "ngõ cụt" trong mã nguồn của thiên đạo.
Hắn giơ tay lên.
Bàn tay vẫn mờ ảo như khói sương từ chương trước chưa tan hẳn.
Những ngón tay xuyên qua hư không để chạm vào bề mặt cánh cửa xương.
Cảm giác lạnh giá truyền ngược lại, không phải là lạnh của băng tuyết, mà là sự trống rỗng của cái chết vĩnh viễn.
Một giọng nói vang lên trong đầu hắn.
Không phải Hệ Thống vô cảm với những dòng chữ xanh lam quen thuộc.
Mà là một giọng nói trầm thấp, đầy chất vấn và mệt mỏi – chính giọng nói của phiên bản thứ nhất, người kể chuyện ẩn danh mà hắn chưa từng gặp nhưng lại mang trong mình ký ức.
*"Cuối cùng ngươi cũng tìm thấy nơi này,"* giọng nói ấy thì thầm, làm rung chuyển cả không gian tĩnh lặng.
*"Ngươi nghĩ việc phá vỡ vòng lặp là tự do?
Ngươi chỉ đang bước vào lồng chim lớn hơn thôi."*
Hàn Phong nheo mắt, sự cảnh giác của một kẻ sống sót sau ngàn lần chết chóc trỗi dậy.
Hắn quay người lại, nhưng phía sau không có gì cả.
Chỉ có bóng đen dài từ cánh cửa xương bắt đầu lan tỏa ra xung quanh hắn như mực đổ vào nước trong suốt.
Hắn cần thông tin.
Hắn cần hiểu rõ quy tắc của nơi này trước khi hệ thống của mình hoàn toàn mất kiểm soát.
Hàn Phong đặt lòng bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo, tập trung tinh thần để kích hoạt kỹ năng [Thấu Thị] – một công pháp cấp độ Hoàng Cấp mà hắn vừa mới mở khóa trong cơn điên loạn của trận chiến trước đó.
Ánh sáng vàng kim từ mắt hắn bắn ra, quét qua cánh cửa.
Dữ liệu hệ thống bắt đầu tải lại, chậm chạp và đầy lỗi:
[Đang phân tích.]
[Vật thể: Cổng Ngục Cổ Đại]
[Cấp độ phòng thủ: Không xác định được (Vượt quá giới hạn đo lường)]
[Nguồn gốc năng lượng: Tội Nghiệp của Người Giữ Chìa Khóa]
Hàn Phong sững sờ.
Từ "Tội Nghiệp" hiện lên đỏ rực, giống như máu tươi viết trên giấy trắng.
Hắn nhận ra sự thật kinh hoàng.
Cánh cửa này không mở bằng chìa khóa vật lý.
Nó mở bằng nỗi đau và sự hối lỗi mà hắn đã tích tụ trong một ngàn lần lặp lại vòng xoan chết chóc này.
Hắn rút tay về, thở nặng nề.
Linh lực trong người hắn đang bị hút mạnh mẽ vào cánh cửa.
Không phải là trộm cắp linh khí thông thường, mà là sự cộng hưởng.
Cánh cửa đang đói khát nó.
Nó muốn tiêu hóa ký ức của hắn để duy trì sự tồn tại.
"Đây không phải là lối thoát," Hàn Phong tự nhủ, giọng nói khô khan vang lên trong bóng tối cô độc.
"Đây là nơi chôn cất hy vọng."
Hắn bước lùi lại một bước, chuẩn bị tìm đường quay trở về thực tại hỗn loạn kia.
Nhưng khi chân hắn chạm vào mặt đất ảo ảnh vừa mới hình thành dưới đáy vực thẳm dữ liệu này, những ký tự bắt đầu hiện ra trên sàn đá đen bóng.
Chúng không phải là văn bản tiếng Việt hay Hán ngữ thông thường.
Đó là mã nhị phân linh lực – ngôn ngữ gốc của Hệ Thống Tội Nghiệp mà tổ tiên xa xưa đã tạo ra để nuôi dưỡng thực thể cổ xưa kia.
Mỗi bước chân hắn đi, một dòng ký tự sáng lên và sau đó tắt ngấm, giống như những ngọn nến bị gió thổi tàn trong phòng kín không khí.
Hàn Phong nhận thấy rằng chính sự hiện diện của hắn đang viết nên câu chuyện tiếp theo cho cánh cửa này.
Hắn là tác giả đồng thời cũng là nạn nhân của bí ẩn này.
Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh xương nhỏ rơi từ trên cao – có lẽ từ những ngón tay của chính cánh cửa khi nó co giật vì kích thích trước sự hiện diện của "chìa khóa" sống động nhất.
Mảnh xương đó ấm áp như da người, và đập thình thịch nhịp tim yếu ớt.
Hàn Phong cảm thấy một cơn đau nhói lên trong đầu.
Ký ức về phiên bản thứ 999 – người đã chọn tự thiêu để phá hủy vòng lặp – hiện ra rõ mồn một.
Hắn nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng của mình trước khi ngọn lửa bao trùm cơ thể.
Và giờ, hắn đang đứng ở nơi mà tất cả những hy sinh đó đổ về: đây là cái kho chứa tội lỗi của thế giới này.
Hắn không còn nghi ngờ gì nữa.
Hệ Thống không phải là trợ thủ đắc lực giúp hắn thăng tiến cảnh giới.
Nó là một chiếc nôi để nuôi lớn thứ gì đó từ bên kia cánh cửa xương này.
Và linh lực mà hắn tu luyện, kinh nghiệm mà hắn tích lũy, tất cả đều là thức ăn cho con quái vật đang ngủ say phía sau lớp vỏ bọc "Tu Tiên" giả tạo này.
Hàn Phong nghiến răng, hàm răng cắn chặt đến mức máu từ nướu.
Hắn không thể chấp nhận điều đó.
Nếu tu luyện chỉ để trở thành món ăn ngon hơn cho thiên địch của nhân loại, thì hắn thà chết ngay lập tức còn hơn tiếp tục sống như một con vật thí nghiệm bị nuôi dưỡng trong chuồng trại hào nhoáng.
Nhưng trước khi hắn kịp đưa ra quyết định cuối cùng, không gian phía sau lưng hắn nổ tung.
Những mảnh vỡ dữ liệu bay tứ tán.
Ba bóng người xuất hiện từ khe hở thực tại vừa được tạo thành bởi sự xung đột năng lượng giữa Hàn Phong và cánh cửa.
Họ bước vào khoảng trống hư vô này như thể đây là một phòng khách sang trọng, chứ không phải địa ngục của những kẻ lạc lối.
Người dẫn đầu mặc áo choàng xanh lam thêu rồng vàng, khuôn mặt lạnh lùng với cặp mắt sắc bén như dao kiếm.
Hắn ta mang theo khí tức Luyện Khí tầng 7 – một cấp độ đáng gờm đối với Hàn Phong hiện tại đang suy kiệt vì sự cộng hưởng linh lực bị hút đi.
"Chúng tôi đã tìm thấy ngươi rồi," người đàn ông nói, giọng điệu bình thản đến mức ghê tởm.
Hắn không hề sợ hãi trước bầu không khí chết chóc nơi này.
Ngược lại, trên môi hắn nở nụ cười mãn nguyện của kẻ săn mồi nhìn thấy con mồi đang bị bẫy giữ chặt.
Hàn Phong quay người lại, tay phải vô thức siết chặt thành nắm đấm để chuẩn bị cho đòn phản kích bằng linh lực cuối cùng còn sót lại trong đan điền.
"Ai là các ngươi?
Và làm sao các ngươi có thể vào được khu vực này?" Hắn hỏi, giọng nói lạnh băng hơn cả bề mặt cánh cửa xương phía sau lưng hắn.
Người đàn ông tên Tiêu Dương – một cái tên quen thuộc từ vòng lặp trước khi họ cùng nhau hợp tác giả mạo để đánh bại Quỉ Cấp 5 – bước về phía trước.
Hai đồng sự của hắn đi theo hai bên sườn, tạo thành thế bao vây hoàn hảo.
Họ không mang theo vũ khí trong tay, nhưng ánh mắt của họ sắc bén hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào.
"Chúng tôi là những người làm vườn," Tiêu Dương trả lời, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Hàn Phong như thể đang ngắm ngha một tác phẩm nghệ thuật sắp được trưng bày.
"Và ngươi, Hàn Phong, chính là bông hoa đẹp nhất mà chúng ta đã chờ đợi nở rộ trong suốt ngàn lần mùa đông."
Hàn Phong nhíu mày.
Những từ ngữ này gợi lên sự kinh hãi sâu thẳm hơn cả cái chết.
Hắn nhận ra rằng những gì hắn gọi là "vòng lặp thời gian" thực chất chỉ là quá trình ủ mầm.
Mỗi lần reset, mỗi lần chịu đựng đau đớn và tích lũy tội nghiệp không phải để giúp thế giới tốt đẹp hơn, mà là để làm cho linh hồn của "Người Giữ Chìa Khóa" trở nên đậm đà hương vị hơn đối với những kẻ thu hoạch này.
"Các ngươi muốn gì?" Hàn Phong hỏi, giọng nói run lên nhẹ do sự bất ổn định trong cơ thể đang bị hệ thống cảnh báo quá tải.
"Linh hồn của một người đã gánh chịu ngàn lần đau khổ mà không điên loạn," Tiêu Dương đáp lại, giơ tay ra phía trước như mời gọi hắn bước tới.
"Đó là nguyên liệu quý giá nhất để mở hoàn toàn Cổng Ngục Cổ Đại này.
Và ngươi, Hàn Phong phiên bản 1000, có chất lượng tinh khiết hơn bất kỳ ai trước đó."
Hàn Phong cảm thấy máu trong người mình đóng băng.
Hắn không chỉ là nạn nhân của vòng lặp thời gian.
Hắn còn là sản phẩm được chế tác công phu nhất cho một bữa tiệc hiến tế cổ xưa mà hắn chưa hề biết đến sự tồn tại của nó.
Tiêu Dương vung tay, và ba đạo linh lực xanh lam bắn ra như tên lửa nhắm thẳng vào ngực Hàn Phong.
Không phải để giết chết ngay lập tức, mà là để phong tỏa huyệt đạo, ngăn cản mọi khả năng trốn thoát hay tự sát cắt đứt dây rốn này.
Hàn Phong nhảy sang bên trái, tránh né đòn tấn công đầu tiên nhưng vẫn bị hai đạo linh lực còn lại quất vào vai và hông.
Đau đớn xé toạc cơ bắp, nhưng nỗi kinh hoàng trong lòng lớn hơn cả đau thể xác.
Hắn lao thẳng về phía cánh cửa xương phía sau lưng mình – nơi vừa hút lấy linh lực của hắn cũng có thể là lối thoát duy nhất nếu hắn đủ liều lĩnh để nhảy vào bóng tối chưa được biết đến kia.
"Ngươi không hiểu đâu," Tiêu Dương gọi theo, giọng nói vang vọng trong khoảng trống hư vô.
"Cánh cửa đó chỉ mở cho kẻ đã chấp nhận số phận của mình.
Ngươi vẫn còn kháng cự, nên ngươi sẽ mãi là tù nhân."
Hàn Phong không đáp lại.
Hắn lao người vào cánh cửa xương với tốc độ tối đa mà cơ thể suy kiệt có thể đạt được.
Bề mặt lạnh lẽo chạm vào da thịt hắn lần nữa, nhưng lần này nó không đẩy lui.
Nó hút lấy hắn như một cái miệng đói khát đang há to ra nuốt chửng bữa ăn cuối cùng của mình trước khi no nê.
Hàn Phong cảm thấy cơ thể mình bị kéo dài, biến dạng trong dòng chảy dữ liệu hỗn loạn bên kia cánh cửa.
Hệ Thống trong đầu phát nổ thành hàng triệu lỗi trắng xóa che khuất thị giác.
Hắn nghe thấy tiếng cười của Tiêu Dương vang lên ngày càng xa, hòa quyện với giọng nói mệt mỏi của phiên bản thứ nhất: *"Chào mừng đến với thực tại, Hàn Phong."*
Hàn Phong nhận ra giọng nói kia không đến từ phiên bản thứ nhất, mà từ chính trong tim hắn.
Hắn điên cuồng rút kiếm, lưỡi dao chạm vào không khí nhưng lại cắt ra một vết thương chảy máu tươi trên cánh tay.
Con mắt thứ ba trên trán hắn mở ra, nhìn thấy.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận