Chương 29
Hệ thống Tu Tiên trong đầu phát ra âm thanh cảnh báo chói tai: "Cảnh báo: Độ ổn định linh lực giảm 15%.
Tổn thương thể xác tích lũy từ chu kỳ trước chưa được reset hoàn toàn." Anh lao xuống từ không trung, đáp xuống nền đá lạnh lẽo của Điện Thiên Sứ, nơi không khí nặng nề mùi máu tươi và ozone.
Đây không phải là sự bình yên của một ngày mới, mà là sự tiếp nối của trận chiến sinh tử từ ngày thứ bảy trước đó.
Hắn quỳ gối trên mặt đất, ngón tay vào kẽ đá để giữ lấy ý thức đang dần tan rã.
Máu vẫn chảy, nhưng nó không còn đỏ tươi nữa.
Nó chuyển sang màu đen sẫm, đặc quánh như nhựa cây cổ thụ bị thối rữa.
Hàn Phong nhìn xuống bàn tay mình.
Những vết nứt trên da thịt giờ đây phát ra một ánh sáng xanh nhạt, lạnh lẽo và vô cảm.
Đó không phải là hào quang của thần thánh.
Đó là ánh sáng của sự phân hủy.
[Hệ Thống: Nhiệm vụ khẩn cấp được kích hoạt.]
[Tên nhiệm vụ: Tìm Kiếm Chìa Khóa Thứ Hai]
[Mô tả: Vòng lặp đang sụp đổ nhanh hơn dự kiến.
Bạn cần tìm ra nguyên nhân gốc rễ trước khi linh hồn bị xé nát.]
[Phần thưởng: Tăng độ ổn định tinh thần +10%, Mở khóa kỹ năng 'Thấu Thị'.]
Hàn Phong nghiến răng, cố gắng đứng dậy.
Chân hắn run rẩy.
Mỗi bước đi đều mang theo cảm giác như đang dẫm lên kính vỡ vô hình dưới lòng bàn chân.
Hắn không tin vào may mắn.
Trong thế giới này, mọi thứ đều có giá phải trả.
Và cái giá cho việc sống sót qua vòng lặp lần trước là sự mất mát ký ức và nhân tính của chính mình.
Hắn bước ra khỏi Điện Thiên Sứ.
Bầu trời phía trên không còn đen kịt như trong những chu kỳ trước.
Nó chuyển sang màu xám tro, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Không có gió.
Không có tiếng chim hót.
Chỉ có sự im lặng chết chóc bao trùm lên toàn bộ Linh Châu.
Hàn Phong biết rằng đây là dấu hiệu của 'Đại Phá Hoại' đang cận kề.
Nhưng lần này, cảm giác khác biệt.
Hắn không cảm thấy sợ hãi.
Hắn chỉ cảm thấy.
trống rỗng.
Hắn đi thẳng về phía Thư Viện Cấm Địa ở trung tâm tông môn.
Đó là nơi duy nhất mà hắn chưa từng khám phá trong 999 chu kỳ trước.
Trong những vòng lặp đầu tiên, hắn quá bận rộn với việc chiến đấu và sinh tồn để ý đến những bí mật nằm sâu dưới lòng đất của Thiên Khấu Tông.
Nhưng giờ đây, khi hệ thống cảnh báo về sự suy kiệt linh lực, hắn biết rằng câu trả lời không nằm ở kiếm kỹ hay công pháp.
Nó nằm trong quá khứ.
Cánh cửa đá khổng lồ trước Thư Viện Cấm Địa đang khép lại một nửa.
Hàn Phong đẩy mạnh vào nó bằng toàn bộ sức nặng cơ thể.
Cửa mở ra với tiếng groan kéo dài của kim loại gỉ sét bên trong.
Bên trong là bóng tối dày đặc, mùi ẩm mốc và giấy nát.
Hắn rút thanh kiếm sắt cũ kỹ từ lưng ra.
Lưỡi kiếm không còn sắc bén như trước, nhưng nó vẫn là thứ duy nhất kết nối hắn với thế giới thực tại này.
Ánh sáng xanh nhạt từ những vết nứt trên cơ thể hắn chiếu rọi vào hành lang tối tăm phía trước.
Những bức tượng đá của các tiên nhân cổ đại hai bên đường đều đã bị phá hủy đầu lâu.
Chỉ còn lại thân thể vô hồn, mắt đờ đẫn nhìn về phía xa xăm.
Hàn Phong bước sâu hơn vào bóng tối.
Hệ thống trong đầu hắn bắt đầu hiển thị một bản đồ mờ ảo trên retina của hắn.
[Phát hiện dị thường không gian.]
[Khoảng cách đến mục tiêu: 50 mét.]
[Cảnh báo: Năng lượng tà khí tập trung cao độ ở phía trước.]
Hắn dừng lại khi nhìn thấy một căn phòng nhỏ nằm sâu trong lòng đất.
Cánh cửa bằng gỗ tử đàn đã mục rữa, chỉ còn khung xương sắt gỉ sét giữ nó đứng vững.
Trên cánh cửa khắc dòng chữ Hán cổ xưa: "Phòng Nghiệm Đạo".
Hàn Phong nhận ra đây là nơi mà Lâm Thanh Tú thường hay đến vào ban đêm khi mọi người đều ngủ.
Hắn từng thấy bóng dáng thầy giáo cũ của mình lén vào căn phòng này, nhưng chưa bao giờ dám theo dõi vì sợ bị phát hiện và trừng phạt.
Bên trong là một căn phòng tròn nhỏ, trần nhà cao vút với những ngôi sao được khắc bằng vàng ròng lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của những ngọn đèn dầu đã tắt từ lâu.
Ở giữa phòng là một bàn đá lớn, trên đó đặt cuốn sách dày cộp đang mở ra.
Hàn Phong tiến lại gần, tim đập thình thịch trong lồng ngực trống rỗng.
Cuốn sách không có tên.
Các trang giấy màu ngả vàng, mỏng manh như cánh bướm cổ đại.
Nhưng thứ khiến hắn chết lặng khi nhìn thấy nó là những dòng chữ viết bằng máu tươi trên mỗi trang.
Hắn nhận ra ngay đó.
Đó chính là nét chữ của chính mình.
"Hàn Phong.
phiên bản 1000." giọng nói thì thào vang lên trong đầu hắn, không phải từ hệ thống mà trực tiếp từ ký ức sâu thẳm bị chôn vùi.
"Ngươi đã đến đây rồi sao?"
Hắn run rẩy lật sang trang cuối cùng của cuốn sách.
Dòng chữ ở đó viết: 'Mỗi lần ngươi chết, vòng lặp reset.
Mỗi lần ngươi sống thêm một ngày, thế giới này sụp đổ thêm một chút.
Ngươi không phải là anh hùng cứu thế.
Ngươi là chất dinh dưỡng.'
Hàn Phong cảm thấy lạnh toát người.
Hắn sầm soạt lật ngược cuốn sách ra để tìm kiếm manh mối khác.
Và rồi hắn nhìn thấy thứ nằm giữa hai trang giấy bị dán chặt vào nhau bằng một lớp keo màu đỏ thẫm.
Đó không phải là giấy tờ hay tài liệu tu luyện.
Đó là một tấm gương nhỏ bằng thủy tinh đen, phản chiếu hình ảnh của chính hắn đang đứng trước nó.
Nhưng trong bức tranh ấy, đôi mắt của Hàn Phong không có đồng tử.
Chúng hoàn toàn trắng bệch, giống như những con rối bị cắt dây điều khiển.
[Hệ Thống: Phát hiện vật phẩm đặc biệt - Gương Phản Chiếu Hồn Phách.]
[Đánh giá: Nguy hiểm.
Tiếp xúc trực tiếp có thể gây mất kiểm soát tinh thần.]
[Lời khuyên: Không nên sử dụng trừ khi đã chấp nhận hy sinh toàn bộ ký ức hiện tại.]
Hàn Phong đưa tay ra chạm vào bề mặt lạnh lẽo của tấm gương.
Ngay lập tức, một luồng năng lượng mạnh mẽ xuyên qua lòng bàn tay hắn, chạy dọc theo cánh tay và cắm thẳng vào trái tim đang đập thình thịch kia.
Hắn gào lên đau đớn khi những ký ức bị đè nén bắt đầu trỗi dậy dữ dội như cơn lũ vỡ đê.
Hắn nhìn thấy phiên bản thứ nhất của mình – người đàn ông trẻ tuổi với đôi mắt sáng sủa, tràn đầy hy vọng và lòng tin vào đạo nghĩa.
Người đó đã phát hiện ra bí mật về 'Đại Phá Hoại' trước tiên.
Hắn hiểu rằng hệ thống tu tiên mà hắn đang sử dụng thực chất là một cỗ máy được tạo ra bởi tổ tiên xa xưa để nuôi dưỡng Cổng Tận Thế mỗi khi thế giới này sụp đổ.
Và Hàn Phong không phải là người đầu tiên gánh chịu vòng lặp.
Anh là 'phiên bản' thứ 1000 của chính mình.
Các phiên bản trước đã chết hoặc đi vào điên loạn vì quá tải thông tin và nỗi đau tích lũy qua hàng ngàn năm tu luyện giả tạo.
Người kể chuyện ẩn danh trong tâm trí anh – giọng nói thì thào đó – thực chất là tàn dư ý thức của 'phiên bản' thứ nhất, người đã hy sinh linh hồn để giữ cho vòng lặp hoạt động đủ lâu nhằm tìm ra cách phá vỡ nó mà không cần phải hy sinh thêm bất kỳ ai.
có thể." Hàn Phong khàn giọng hỏi trong đau đớn tột cùng khi những mảnh ký ức xen kẽ nhau như lưỡi dao cạo xé toạc ý thức của hắn.
"Tại sao lại là tôi?"
Câu trả lời đến từ phía sau lưng, lạnh lẽo và rõ ràng hơn bất kỳ thông báo nào từ hệ thống: "Vì chỉ có kẻ mang tội nghiệp đủ sâu mới có thể mở cánh cửa dẫn tới sự thật."
Hàn Phong quay người lại đột ngột, kiếm trong tay lóe lên ánh sáng xanh nhạt.
Nhưng không ai ở đó cả.
Chỉ có bóng đen của chính hắn kéo dài trên sàn đá, méo mó và kỳ quái như đang cố gắng tách rời khỏi cơ thể để tự do hành động mà thôi!
Hàn Phong thở gấp.
Những luồng khí lạnh lẽo trong hang sâu bám vào da thịt hắn như những con rắn nhỏ đang bò lổm ngổm.
Hắn siết chặt tay trên chuôi kiếm, khớp ngón trắng bệch vì sức ép dữ dội.
Ánh mắt sắc bén quét quanh không gian tối om trước mặt.
Không có ai.
Chỉ có sự im lặng chết chóc và tiếng vọng của chính nhịp tim hắn đang đập thình thịch trong lồng ngực.
Nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn còn đó, nặng nề như một tảng đá đè lên vai.
Hắn quay lại hướng đi ban đầu, nơi bóng đen vừa mới biến mất.
Trên sàn đá ẩm ướt, những giọt nước ngưng tụ từ trần hang rơi xuống tạo thành những vệt dài, trơn trượt.
Chúng phản chiếu ánh sáng yếu ớt phát ra từ viên ngọc trên trán hắn.
Hàn Phong bước tiến lên, từng bước một thận trọng.
Giày của hắn chạm vào mặt đất lạnh giá, âm thanh vang vọng trong không gian kín mít khiến da gà nổi lên dọc sống lưng.
Đột nhiên, một thông báo hệ thống hiện ra trước mắt, làm mờ đi tầm nhìn thực tế của cậu.
Nó phát sáng màu đỏ chát, khác hẳn với những dòng chữ xanh lam quen thuộc mà hắn thường thấy khi hoàn thành nhiệm vụ hoặc nhận được phần thưởng.
[THÔNG BÁO: TÌM THẤY DI VẬT CỔ XƯA]
[Vật phẩm: Mảnh Kính Hư Không (1/3)]
[Tính năng: Cho phép người sử dụng nhìn thấy 'Lớp Ẩn' của thế giới trong 5 giây mỗi lần kích hoạt.
Hiệu ứng phụ: Giảm 20% Linh Lực tối đa trong vòng một canh giờ.]
Hàn Phong nhíu mày, ngón tay chạm nhẹ vào không trung để tắt đi giao diện thông tin phiền toái đó.
Mảnh Kính Hư Không?
Hắn chưa từng nghe tên vật này bao giờ trong những ghi chép cổ xưa mà thầy dạy hắn trước khi qua đời.
Nhưng tính năng của nó lại gợi lên một sự tò mò khó chịu.
Nhìn thấy lớp ẩn?
Điều đó có nghĩa là thế giới xung quanh đang che giấu điều gì đó khỏi tầm mắt thường dân tu luyện bình thường như hắn hay không?
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng ổn định tâm trí.
Linh lực trong kinh mạch bắt đầu chảy chậm lại do hiệu ứng phụ của vật phẩm vừa được kích hoạt thụ động khi chạm vào di vật.
Cảm giác yếu ớt len lỏi khắp cơ thể khiến hắn phải dựa lưng vào bức tường đá phía sau để giữ thăng bằng.
Đây không phải là lúc cho sự suy nghĩ lan man.
Hắn cần tìm ra nguồn gốc tiếng nói kia và lý do tại sao nó lại gọi tên hắn.
Tiếng bước chân vang lên từ sâu trong bóng tối, chậm rãi và đều đặn.
cộp.* Không giống như âm thanh của giày dép hay bàn chân trần trên đá.
Nó nghe giống như móng vuốt sắt đang cào vào bề mặt cứng rắn, tạo ra những tia lửa nhỏ li ti mà mắt thường khó có thể nhận thấy trong màn đêm dày đặc này.
Hàn Phong đưa kiếm lên ngang tầm ngực, tư thế phòng thủ tối đa.
Linh lực dư thừa được dồn vào lưỡi kiếm, khiến nó rung lên nhẹ nhàng với một âm thanh trầm thấp, uy hiếp.
Hắn không biết đối phương là ai, nhưng sự hiện diện của chúng mang theo một áp lực kinh khủng mà ngay cả những cao thủ Kim Đan Cảnh cũng khó lòng chịu đựng nổi.
Một bóng hình lớn lao bước ra từ phía sau bức tượng đá bị vỡ nát ở cuối hành lang.
Nó cao gấp ba lần con người thường, với lớp da sần sùi màu xám tro như vỏ cây cổ thụ khô chết.
Đôi mắt của nó không có tròng trắng hay đồng tử, chỉ là hai hố đen sâu thẳm hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.
[KHÔNG PHẢI LÀ QUÂN ĐOÀN]
[Nhận diện: Kẻ Bảo Vệ Cũ Rác - Cấp Độ 15]
[HP: 80% (Chưa bị phát hiện)]
Thông tin hệ thống lạnh lùng hiện ra, nhưng Hàn Phong biết rằng những chỉ số này không thể phản ánh đầy đủ mối đe dọa trước mặt.
Hắn nhớ lại lời cảnh báo của thầy mình về 'Những Kẻ Bảo Vệ' trong các khu vực cấm địa.
Chúng là những sinh vật được tạo ra từ ý chí cổ xưa và ma thuật đen tối, hầu như bất tử trừ khi bị tiêu diệt hoàn toàn bằng cách phá hủy lõi linh khí bên trong cơ thể chúng.
Hàn Phong không hề nao núng dù lòng bàn tay đang đổ đầy mồ hôi lạnh.
Hắn đã sống sót qua vô số trận chiến sinh tồn nhờ vào sự tỉnh táo và khả năng thích nghi nhanh chóng của mình.
Lần này cũng vậy, hắn sẽ tìm ra điểm yếu của thứ quái vật đáng sợ trước mặt.
Kẻ bảo vệ nâng cao cánh tay khổng lồ lên, những ngón tay dài ngoằng cong lại thành hình móng vuốt sắc bén.
Một âm thanh gầm gừ phát ra từ cổ họng nó, làm rung chuyển cả không gian xung quanh và khiến bụi đá rơi xuống từ trần hang theo từng đợt liên tiếp.
"Chạy!" Trực giác sinh tồn trong Hàn Phong hét lên.
Hắn quay người lao về phía sau với tốc độ tối đa của mình, chân đạp mạnh vào một khối đá nhỏ gần đó để tăng thêm lực đẩy.
Cánh tay quái vật vụt tới nơi ngay sát mũi hắn, tạo ra luồng gió xoáy đủ sức xé toạc da thịt nếu nó chạm phải.
Hàn Phong lăn người trên sàn nhà trơn trượt, kiếm trong tay vung lên quét ngang qua không trung nhằm vào khu vực cổ họng mong manh nhất của kẻ địch.
Lưỡi kiếm cắt trúng mục tiêu nhưng chỉ để lại một vết xước nông hời hợt trên lớp da dày cộp như sắt thép của nó.
Quái vật gầm lên giận dữ, tiếp tục đuổi theo hắn với tốc độ đáng kinh ngạc đối với kích thước đồ sộ ấy.
Hành lang dài vô tận mở ra trước mắt Hàn Phong khi hắn chạy trốn tạm thời khỏi sự truy sát tức thì của kẻ bảo vệ.
Những bức tường hai bên lởm chởm những nhát đá nhọn hoắt như răng nanh của thú dữ đang chờ đợi nạn nhân bất hạnh nào đó va vào chúng trong lúc hoảng loạn.
Hắn cần một kế hoạch, và ngay lập tức.
Chạy trốn mãi chỉ là trì hoãn cái chết chứ không phải giải pháp thực sự cho tình thế hiện tại này.
Hàn Phong cố gắng tập trung tinh thần để phân tích cấu trúc phòng thủ của đối phương thông qua những đòn tấn công sơ bộ vừa rồi.
Lớp da bên ngoài cứng như kim loại nhưng dường như có những khe hở nhỏ li ti xung quanh các khớp xương lớn nơi linh khí tụ tập mạnh nhất trong cơ thể quái vật này.
Hắn giảm tốc độ lại đột ngột, nhảy sang một bên tránh né tảng đá rơi xuống từ trần hang do chấn động từ bước chân nặng nề của kẻ bảo vệ đang đuổi theo sát phía sau lưng hắn.
Hàn Phong quay người lại bất ngờ, lợi dụng quán tính để tung ra đòn công kích thứ hai nhắm thẳng vào mắt trái trống rỗng như hố sâu kia của quái vật trước mặt mình lúc này đây!
Kiếm quang lóe lên chói chang trong bóng tối u ám bao trùm lấy toàn bộ không gian chật hẹp xung quanh họ hiện tại đang diễn ra cuộc đấu trí căng thẳng giữa người và thú hoang dã cổ xưa này!
Vầng sáng trong mắt quái vật bỗng chuyển màu đỏ rực, lộ ra một khuôn mặt người đang cười đầy giễu cợt.
Khí tức chết chóc từ vết thương cũ trên người hắn bùng phát, kéo linh hồn hắn vào vực thẳm.
Hắn nhận ra giọng nói
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận