Chương 28
Nó đọng lại, sẫm màu như mực tàu đã khô trên nền đá đen bóng của Thiên Khấu Tông.
Hàn Phong mở mắt, nhưng thị giác của hắn bị che khuất bởi một lớp màn đỏ dày đặc.
Không phải ảo ảnh.
Đó là máu của chính hắn, đang phủ kín nửa khuôn mặt và bám chặt vào lông mi lạnh lẽo.
Hắn cố hít thở.
Mỗi lần lồng ngực phập phồng đều kéo theo tiếng rít khò khè từ sâu trong phế quản bị tổn thương nặng nề.
Linh lực bên trong kinh mạch không còn luân chuyển êm ái như những chu kỳ trước.
Nó trở nên thô bạo, hỗn loạn, giống như một con thú hoang đang tuyệt vọng cào bới để thoát ra khỏi lồng sắt gỉ sét của thân xác này.
Hai chữ ấy hiện lên trong đầu hắn không phải dưới dạng thông báo hệ thống quen thuộc với màu xanh lam lạnh lùng.
Chúng xuất hiện dưới dạng những ký tự máu tươi, khắc sâu vào nhãn cầu, mang theo mùi tanh nồng nặc và cảm giác nghẹt thở.
Hàn Phong ngồi dậy.
Cơ thể anh nặng chịch như gánh đá.
Mỗi cử động nhỏ đều khiến các khớp xương phát ra tiếng lục cục đau đớn.
Đây không phải là sự hồi phục sau reset.
Trong sáu chu kỳ trước, khi đại phá hoại xảy ra, hắn thường chết nhanh chóng hoặc bị cuốn vào vortex năng lượng để được tái sinh ở điểm xuất phát với trạng thái nguyên vẹn nhất có thể giữ lại ký ức.
Nhưng lần này khác.
Cơ thể anh đang phân rã từ bên trong.
Da thịt nứt nẻ, lộ ra những khe hở đen kịt nơi linh lực đã cạn kiệt hoàn toàn.
Hắn nhìn xuống tay mình.
Những ngón tay xương xẩu đang dần biến thành tro tàn bay giữa không trung lạnh giá.
"Đau," hắn lầm bầm.
Giọng nói khàn đặc, khác xa với sự lạnh lùng tính toán mà anh từng tự hào trong những phiên bản trước đó.
Sự mệt mỏi tích tụ từ một nghìn lần sống và chết đè nặng lên tâm trí hơn là bất kỳ vết thương thể xác nào.
Hắn không muốn chiến đấu thêm nữa.
Hắn chỉ muốn được quên lãng.
Trước mặt hắn, bầu trời Linh Châu đang sụp đổ theo nghĩa đen.
Những mảng lớn của thực tại bong tróc ra như lớp sơn cũ trên bức tường bị ẩm mốc, để lộ ra khoảng trống vô tận bên dưới – nơi mà ánh sáng và bóng tối đều không tồn tại.
Âm thanh của sự hủy diệt bao trùm mọi thứ: tiếng rạn nứt của đất trời, tiếng gào thét vọng lên từ địa ngục chưa mở cửa, và cả tiếng thì thầm điên cuồng trong đầu hắn.
Hàn Phong đứng dậy.
Chân bước đi nặng nề trên nền đá vỡ vụn.
Hắn không quay lại nhìn những tàn tích của Thiên Khấu Tông nơi mà Lâm Thanh Tú có lẽ đang chờ đợi một kết cục bi kịch nào đó cho "Đạo Nghĩa" của mình.
Lần này, Hàn Phong biết rằng mọi nỗ lực bảo vệ đều là vô nghĩa trước quy luật tất yếu của vòng lặp.
Hắn hướng bước chân về phía trung tâm sự hỗn loạn – nơi đỉnh núi cao nhất mà từ đó cơn lốc năng lượng đang hút lấy toàn bộ thế giới vào bên trong.
Đó không phải là đường thoát ra.
Đó là lòng chảo của cái chết.
Nhưng trong cảm giác tuyệt vọng sâu thẳm, Hàn Phong nhận ra rằng chỉ có ở trung tâm điểm mới tồn tại khả năng phá vỡ quy luật này.
Không khí xung quanh trở nên đặc quánh như xi măng lỏng.
Mỗi bước đi đều đòi hỏi một lượng linh lực khổng lồ để chống lại áp suất không gian đang co lại.
Những mảnh vỡ của kiến trúc cổ xưa bay lơ lửng, quay tròn theo chiều kim đồng hồ trước khi bị nghiền nát thành bụi mịn.
Hàn Phong nhắm mắt lại trong tích tắc.
Hắn cần tĩnh tâm.
Hệ thống trong đầu hắn vẫn hoạt động, nhưng những thông báo thường ngày đã biến mất thay thế bằng một dòng chữ nhấp nháy đỏ rực:
"Được rồi," Hàn Phong tự nhủ.
"Nếu đây là lần cuối cùng, thì hãy để nó kết thúc đúng cách."
Hắn không rút kiếm.
Kiếm ý của hắn đã bị tổn thương quá nặng sau sáu lần va chạm với thực tại sai lệch.
Thay vào đó, hắn tập trung toàn bộ ý chí vào việc cảm nhận dòng chảy linh lực ô uế đang tràn ngập không gian.
Hắn cần tìm ra điểm yếu trong cấu trúc sụp đổ này.
Khi mở mắt trở lại, thế giới đã thay đổi màu sắc.
Bầu trời đen kịt giờ đây lộ ra những sợi dây sáng chằng chịt – đó là các mạch năng lượng kết nối mọi vật thể trên Linh Châu với nhau.
Chúng đang đứt gãy từng cái một, phát ra tiếng nổ nhỏ như pháo hoa tàn phai trước khi tắt lịm vĩnh viễn.
Hàn Phong lao về phía trước.
Tốc độ của hắn không nhanh bằng những lần tu luyện đỉnh cao, nhưng bước đi lại chắc chắn và quyết đoán hơn bất kỳ lúc nào khác.
Hắn biết mình đang đi đâu.
Trực giác – thứ mà anh thường coi là yếu điểm trong tính toán logic – giờ đây dẫn lối cho anh xuyên qua mê cung hủy diệt này.
Đột nhiên, một bóng đen xuất hiện giữa đường.
Nó đứng sừng sững trên tảng đá nổi lơ lửng ngay trước mặt hắn, chặn ngang con đường tiến vào trung tâm vortex.
Hình dáng đó quen thuộc đến đau lòng.
Đó không phải là quái vật, không phải kẻ thù từ dungeon nào cả.
Đó chính là bóng của Hàn Phong trong phiên bản đầu tiên – người kể chuyện ẩn danh mà anh đã gặp thoáng qua trong ký ức mờ mịt của mình.
Nhưng lần này, hình ảnh ấy rõ ràng hơn, sắc nét hơn và đáng sợ hơn bất kỳ lời nguyền nào.
Hắn dừng lại, cách con người đó mười bước chân.
Khoảng cách ngắn ngủi nhưng cảm giác như một vực thẳm ngăn chia hai thế giới song hành trong cùng một chiều không gian.
Con người kia quay đầu nhìn hắn.
Khuôn mặt ấy trống rỗng, thiếu đi mọi biểu cảm của nhân loại.
Chỉ có đôi mắt – hai hố sâu đen kịt hút lấy ánh sáng xung quanh – đang quan sát Hàn Phong với sự tò mò lạnh lùng.
"Ngươi đến sớm hơn dự kiến," giọng nói vang lên không phải từ miệng con người kia, mà trực tiếp trong tâm trí Hàn Phong.
Nó nghe giống như tiếng vọng của chính hắn trong một phòng kín vắng lặng.
"Một nghìn lần chết chưa đủ để ngươi hiểu bài học này sao?"
Hàn Phong siết chặt tay thành nắm đấm.
Móng tay xuyên qua da thịt, gây ra đau đớn thực tế giúp anh giữ được sự tỉnh táo.
"Ai là người nói chuyện đó với ta?
Tại sao linh hồn của tôi lại bị mắc kẹt trong chu kỳ này mà không có cách thoát?"
Con người kia cười nhạt – một nụ cười đầy cay đắng và mệt mỏi giống hệt cảm giác đang bao trùm lấy Hàn Phong lúc này.
"Bởi vì ngươi chưa sẵn sàng chấp nhận cái giá phải trả.
Vòng lặp không phải là hình phạt, Hàn Phong.
Nó là quá trình lọc rửa."
"Lọc rửa gì?" Hàn Phong hỏi, giọng run lên nhẹ nhàng do sợ hãi kìm nén.
"Để tìm ra người duy nhất đủ mạnh để gánh chịu trọng lượng của sự thật," con người kia đáp.
"Linh Châu không cần một anh hùng cứu rỗi.
Nó cần một hy tế hoàn hảo."
Hàn Phong sững sờ.
Thông tin này va chạm vào nhận thức của hắn như một cú đấm vô hình vào bụng.
Tất cả những tu luyện, tất cả những cuộc chiến sinh tử trong dungeon, tất cả hệ thống quest phức tạp.
chỉ là công cụ để nuôi dưỡng một sự hy sinh?
"Cái gì?" Hắn lắp bắp từ ngữ mà trước đây chưa bao giờ dám nghĩ tới.
"Hệ Thống Tội Nghiệp."
"Chính xác," con người kia gật đầu chậm rãi.
"Ngươi tu luyện càng mạnh, tội nghiệp của ngươi tích tụ càng lớn.
Và khi cánh cổng Tận Thế mở ra vào giây phút cuối cùng ngày thứ bảy, chính linh hồn chứa đầy 'Tội Nghiệp' đó sẽ là chìa khóa đóng lại hoặc.
mở toang nó vĩnh viễn."
Hàn Phong cảm thấy máu trong người như ngừng chảy.
Hắn luôn nghĩ mình đang chiến đấu để sống sót.
Nhưng thực tế, anh chỉ là một con vật nuôi được chăm sóc cẩn thận cho bữa tiệc cuối cùng của tổ tiên xa xưa.
Sự tàn nhẫn này vượt quá mọi giới hạn đạo đức mà Lâm Thanh Tú từng giảng dạy về 'Đạo Nghĩa'.
"Vậy thì ta sẽ phá hủy nó," Hàn Phong gầm lên, linh lực bùng nổ từ trong người tạo thành một luồng sóng xung kích đẩy lùi bụi tro xung quanh.
"Ta không cho phép bất kỳ ai sử dụng tôi làm vật hy sinh!"
Con người kia lắc đầu buồn bã.
"Ngươi không thể thắng được quy luật này bằng sức mạnh brute force của Luyện Khí cảnh giới.
Ngươi cần thứ khác."
"Một sự lựa chọn," con người kia giơ tay chỉ về phía vortex đang xoáy dữ dội ở đỉnh núi, nơi ánh sáng trắng xóa bắt đầu len lỏi từ giữa những đám mây đen kịt.
"Ngươi phải bước vào đó không phải để trốn chạy, mà để đối diện với nguồn gốc của vòng lặp."
Hàn Phong nhìn lên đỉnh núi.
Cảm giác sợ hãi bản năng kêu gọi anh quay trở lại, tìm nơi an toàn và chờ đợi reset tiếp theo – một cái chết tạm thời trước khi thức tỉnh lại trong đau đớn.
Nhưng lần này, sự mệt mỏi đã đạt đến ngưỡng cực điểm khiến anh không còn chỗ để lui bước nữa.
Nếu đây là cách duy nhất để kết thúc chuỗi ngày địa ngục này.
Hắn lao về phía vortex.
Không dùng kiếm pháp, không dùng công pháp phòng thủ.
Hắn chỉ thuần túy dựa vào ý chí sống sót và niềm tin mù quáng rằng có một lối thoát nào đó tồn tại giữa sự hỗn loạn tuyệt đối này.
Khi chạm đến rìa của luồng năng lượng trắng xóa, thế giới xung quanh hắn đột ngột im bặt.
Tiếng gầm gào của thiên tai biến mất.
Mùi máu tanh phai nhạt đi.
Chỉ còn lại tiếng đập thình thịch của trái tim anh trong lồng ngực trống rỗng.
Hàn Phong bước vào ánh sáng.
Và khoảnh khắc ấy, mọi thứ thay đổi hoàn toàn.
Những vết nứt trên cơ thể hắn không lành lại mà bắt đầu phát ra hào quang rực rỡ.
Hệ thống trong đầu hắn ngừng hiển thị lỗi đỏ và chuyển sang màu vàng kim ổn định hơn bao giờ hết.
Hàn Phong mở mắt ra lần nữa khi đã đứng giữa một khoảng không trắng xóa vô tận.
Không có bầu trời đen kịt, không có tàn tích Thiên Khấu Tông.
Chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối và cảm giác cô đơn chưa từng có trong đời.
Anh nhìn xuống tay mình – chúng nguyên vẹn, nhưng mờ ảo như thể đang hòa vào ánh sáng xung quanh.
Anh không còn là Người Giữ Chìa Khóa của vòng lặp nữa.
Giờ đây, anh là thứ gì đó khác biệt hơn nhiều.
Một thực thể mới giữa thế giới cũ đã chết.
Đột nhiên, bàn tay mờ ảo của anh xuyên thẳng qua ngực đối thủ, không chạm vào thịt da mà rút ra một sợi dây mệnh trắng xóa.
Anh kinh hãi lùi lại, nhìn thấy từ vết thủng đó không phải nội tạng, mà là một khuôn mặt đang cười nhạo.
Sợi dây mệnh bỗng chốc
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận