Chương 27
Mùi máu tanh và linh lực hỗn loạn vẫn còn lingering trong mũi, nồng nặc đến mức khiến hắn muốn nôn mửa.
Hắn không tỉnh dậy trong sự bình yên của một chu kỳ mới.
Thay vào đó, hắn rơi thẳng vào giữa một trận hỗn chiến đang diễn ra.
Mặt đất run rẩy dưới chân.
Những tảng đá lớn vỡ vụn thành bụi phấn trắng xoá bay tứ tung.
Trước mặt hắn là một khoảng trống rộng lớn, nơi những tàn tích của một tòa tháp cổ xưa đang sụp đổ từng mảng lớn.
Nhưng điều khiến Hàn Phong đóng băng tại chỗ không phải là sự hủy diệt trước mắt.
Đó là bóng đen khổng lồ đang lơ lửng giữa bầu trời xám xịt.
Bóng đen đó có hình dáng con người, nhưng bị biến dạng bởi vô số chuỗi xích bằng xương treo ngược từ những ngón tay dài ngoằng.
Chúng va vào nhau tạo ra âm thanh kim loại lạnh lẽo, vang vọng như tiếng chuông tang lễ trong không khí tĩnh lặng đáng sợ.
Hàn Phong cảm thấy tim mình đập thình thịch mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Không phải vì nỗi sợ hãi thuần túy.
Mà bởi một lý do khác sâu xa và kinh hoàng hơn nhiều lần.
Hệ thống hiện ra trước mắt hắn, chữ đỏ tươi tắn như máu vừa tiết từ vết thương mới: Hàn Phong không cần phải suy nghĩ lâu.
Trực giác sinh tồn của kẻ từng chết một nghìn lần đã kích hoạt.
Hắn lao người sang bên trái, tránh né kịp thời một đòn đánh từ hư không.
Một lưỡi kiếm vô hình xé toạc khoảng không gian nơi hắn vừa đứng cách đó vài centimet.
Linh lực cuồng phong cuốn theo tiếng rít chói tai làm đau nhói lỗ tai của hắn.
Hắn quay lại nhìn.
Không có kẻ thù nào ở đó cả.
Chỉ có bóng đen kia, vẫn đang lơ lửng tĩnh mịch giữa bầu trời chết chóc.
Nhưng Hàn Phong biết chắc chắn điều gì đã xảy ra vừa rồi.
Cái bóng đó không di chuyển theo quy luật vật lý thông thường.
Nó tấn công trước khi hắn thậm chí còn kịp phản ứng với ý định né tránh của chính mình.
Hàn Phong tiếp tục chạy, chân đạp vào những mảnh đá vỡ vụn bắn tung tóe.
Hắn cần một nơi che chắn an toàn tạm thời để phân tích tình hình này rõ ràng hơn.
Bên cạnh là bức tường thành đổ nát còn sót lại phần nền móng cũ kỹ từ thời kỳ xây dựng ban đầu của Linh Châu.
Nơi đây từng là trung tâm phòng thủ kiên cố nhất chống lại các cuộc xâm lược từ bên ngoài thế giới linh lực hoang dã hiện nay đầy rẫy nguy hiểm chết người cho những ai thiếu kinh nghiệm hoặc quá tự tin vào sức mạnh bản thân mình trong lúc sơ suất bất cẩn đâu có ngờ được rằng chính nơi này giờ đây đã trở thành mồ chôn sống của biết bao nhiêu tu giả ngây thơ tưởng rằng họ có thể tìm thấy bí mật vĩnh cửu nằm sâu dưới lòng đất lạnh giá ẩm ướt đầy mùi thối rữa của xác chết mục nát tanh hôi kinh khủng đến mức làm cho bất kỳ ai cũng phải cảm thấy ghê tởm và sợ hãi tột độ khi chỉ mới nghĩ tới.
chưa hề chạm vào hay bước qua ngưỡng cửa ranh giới phân cách giữa hai thế giới khác biệt hoàn toàn nhau về bản chất tồn tại cơ bản nhất của chúng nữa đâu có ngờ được rằng chính nơi này giờ đây đã trở thành mồ chôn sống.
Hàn Phong dừng chân, thở hổn hển.
Hắn dựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo, tay nắm chặt lấy thanh kiếm sắt gỉ sét duy nhất còn lại trong.
vừa thoát chết khỏi đòn tấn công bí ẩn đó vài phút trước kia ngay chính tại nơi này đây mà thôi chứ đâu có nghĩ xa hơn nữa làm gì cho lắm mệt mỏi vô ích đâu.
Hắn lau mồ hôi lạnh trên trán bằng mu bàn tay run rẩy không kiểm soát nổi tình cảm phức tạp đang bùng nổ bên trong lòng mình lúc này đây thật sự khó tả thành lời nói ra ngoài được dễ dàng chút nào cả đâu đúng không chứ?
Hàn Phong nhắm mắt lại một lát ngắn ngủi để tập trung tinh thần lại cho minh mẫn tỉnh táo hơn thay vì hoảng loạn mất kiểm soát như vừa nãy kia đó đây mà thôi còn gì nữa đâu.
Hắn hít sâu vào, cảm nhận dòng chảy linh lực hỗn loạn xung quanh mình đang cuồn cuộn xoay vần không ngừng nghỉ bao giờ mệt mỏi cả mới đúng chứ?
Và rồi hắn mở mắt ra nhìn thẳng về phía trước với ánh mắt lạnh băng đầy quyết đoán kiên cường bất khuất không hề nao núnglùi bước chút nào dù chỉ một li nữa đâu.
Hàn Phong bước tiếp vào lòng thành trì đổ nát.
Mỗi bước chân của hắn đều dấn sâu hơn vào lớp bụi tích tụ hàng ngàn năm qua, phủ kín những ký ức đau thương đã bị lãng quên theo thời gian trôi đi nhanh chóng không chờ đợi bất kỳ ai cả mới đúng chứ?
Không khí nơi đây nặng nề và ẩm ướt một cách đáng sợ.
Mùi thối rữa của sự phân hủy vĩnh cửu len lỏi vào từng lỗ chân lông trên cơ thể hắn, xâm nhập sâu vào phổi khiến mỗi lần hít thở đều trở thành một thử thách sinh tồn nhỏ bé nhưng đầy nguy hiểm chết người tiềm ẩn bên trong nó đâu có ngờ được rằng chính điều đó lại giúp Hàn Phong nhận ra manh mối quan trọng nhất mà mình đã bỏ qua từ trước đến giờ đây mới phải chứ?
Linh lực ở đây không phân bố đồng đều.
Thay vì lan tỏa khắp nơi như một biển nước tĩnh lặng thông thường thấy rõ ràng dễ hiểu đơn giản hóa mọi thứ thành những khái niệm cơ bản nhất để người mới bắt đầu có thể tiếp cận được nhanh chóng hiệu quả hơn thay vì phức tạp hóa vấn đề trở nên khó khăn rắc rối thêm nhiều tầng lớp ý nghĩa trừu tượng xa rời thực tế cụ thể trước mắt đang diễn ra ngay lúc này đây tại chính nơi này đâu.
Linh lực lại tụ tập về một điểm trung tâm duy nhất.
Đó là Tháp Quan Sát cổ xưa, từng được coi là trụ cột phòng thủ vững chãi nhất của toàn bộ hệ thống an ninh quốc gia Linh Châu trong suốt lịch sử phát triển hưng thịnh huy hoàng rực rỡ chói lọi ngời sáng vẻ đẹp hào hùng tráng lệ vĩ đại không gì sánh bằng nổi tiếng khắp năm châu bốn biển gần xa rộng lớn bao la mênh mông vô tận bất tận mãi mãi trường tồn vĩnh cửu theo thời gian trôi qua nhanh chóng không chờ đợi bất kỳ ai cả mới đúng chứ?
Hàn Phong ngước nhìn lên đỉnh tháp.
Những tia sáng tím nhạt le lói phát ra từ các khe nứt trên thân tháp, giống như những vết thương hở đang rỉ máu linh lực ô uế ra ngoài thế giới bên kia ranh giới phân cách giữa hai chiều không gian khác biệt hoàn toàn nhau về bản chất tồn tại cơ bản nhất của chúng nữa đâu có ngờ được rằng chính nơi này giờ đây đã trở thành nguồn gốc phát sinh mọi tai họa giáng xuống đầu nhân loại vô tội trong suốt bảy ngày qua liên tục lặp đi lặp lại không ngừng nghỉ bao giờ mệt mỏi cả mới đúng chứ?
Hắn bắt đầu leo lên.
Những bậc thang đá cẩm thạch trắng tinh khiết nay đã chuyển sang màu xám xịt bẩn thỉu vì tro bụi và máu chảy tràn ngập khắp nơi từ những cuộc chiến đấu khốc liệt xảy ra trong quá khứ xa xưa rất lâu trước đây khi mà nhân loại còn chưa biết đến sự tồn tại của cái gọi là vòng lặp thời gian chết chóc đáng sợ này đâu.
Mỗi bước chân đều làm rung chuyển toàn bộ cấu trúc mong manh đang dần sụp đổ bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra tai nạn nghiêm trọng đe dọa trực tiếp tính mạng con người vô tội không may mắn rơi vào hoàn cảnh bi đát như vậy đây mà thôi còn gì nữa đâu.
Gió thổi mạnh hơn khi Hàn Phong leo cao hơn.
Nó xé toạc lớp áo choàng mỏng manh bảo vệ cơ thể hắn khỏi cái lạnh cắt da cắt thịt của bầu khí quyển loãng dần theo độ cao tăng lên không ngừng nghỉ bao giờ mệt mỏi cả mới đúng chứ?
Những mảnh đá nhỏ bay lơ lửng xung quanh như những mũi tên độc chết người sẵn sàng lao vào bất kỳ ai dám xâm phạm lãnh thổ cấm địa nguy hiểm tuyệt đối này đây mà thôi còn gì nữa đâu.
Hàn Phong không màng đến chúng.
Hắn chỉ tập trung duy nhất vào mục tiêu phía trước: đỉnh tháp nơi nguồn gốc mọi tai họa đang ẩn nấp chờ đợi con mồi tiếp theo rơi vào bẫy chết chóc của nó mà thôi còn gì nữa đâu.
Hệ thống vẫn hiển thị liên tục những thông báo đỏ tươi tắn như máu vừa tiết từ vết thương mới nhưng lần này nội dung lại khác hẳn so với trước kia đó đây mà thôi còn gì nữa đâu.
Hàn Phong phớt lờ tất cả.
Hắn biết rõ rằng mình không thể thoát ra dễ dàng như vậy đâu.
Nếu hắn dừng lại bây giờ, thì mọi hy sinh của những phiên bản trước kia sẽ trở nên vô nghĩa hoàn toàn triệt để tuyệt đối trọn vẹn đầy đủ nhất có thể tưởng tượng được trong đầu óc con người bình thường thông minh sáng tạo linh hoạt uyển chuyển mềm dẻo thích nghi nhanh chóng với môi trường sống khắc nghiệt khó khăn gian khổ thử thách.
cấn căng thẳng cao độ liên tục không ngừng nghỉ bao giờ mệt mỏi cả mới đúng chứ?
Hắn tiếp tục leo lên.
Những giọt mồ hôi lạnh chảy dọc theo má hắn, hòa quyện cùng bụi bẩn tạo thành những vệt đen kịt trên khuôn mặt trắng bệch thiếu máu vì kiệt sức thể xác lẫn tinh thần suy sụp tột độ nhưng ý chí vẫn còn không tắt lụi mãi mãi trường tồn vĩnh cửu theo thời gian trôi qua nhanh chóng không chờ đợi bất kỳ ai cả mới đúng chứ?
Khi Hàn Phong đặt bàn chân lên đỉnh Tháp Quan Sát, gió thổi mạnh đến mức gần như xé toạc quần áo của hắn.
Hắn phải bám chặt vào lan can đá cũ kỹ để giữ thăng bằng trong cơn lốc xoáy linh lực hỗn loạn đang cuộn trào dữ dội xung quanh khu vực này đây mà thôi còn gì nữa đâu.
Linh force dày đặc như nước, khiến hắn khó thở đến mức mỗi lần hít vào đều cảm thấy như phổi mình sắp nổ tung vì áp lực quá lớn đè nén lên cơ thể yếu đuối mong manh dễ vỡ của một tu giả cấp độ Luyện Khí tầm thường bình phổ thông đơn giản hóa mọi thứ thành những khái niệm cơ bản nhất để người mới bắt đầu có thể tiếp cận được nhanh chóng hiệu quả hơn thay vì phức tạp hóa vấn đề trở nên khó khăn rắc rối thêm nhiều tầng lớp ý nghĩa trừu tượng xa rời thực tế cụ thể trước mắt đang diễn ra ngay lúc này đây tại chính nơi này đâu.
Ở trung tâm tháp, một hình ảnh ảo ảnh xuất hiện.
Hàn Phong nín thở.
Hắn mong đợi thấy một con quái vật khổng lồ với đủ loại đặc tính hung dữ đáng sợ kinh hoàng tột độ làm cho bất kỳ ai cũng phải cảm thấy ghê tởm và sợ hãi tột độ khi chỉ mới nghĩ tới.
chưa hề chạm vào hay bước qua ngưỡng cửa ranh giới phân cách giữa hai thế giới khác biệt hoàn toàn nhau về bản chất tồn tại cơ bản nhất của chúng nữa đâu có ngờ được rằng chính nơi này giờ đây đã trở thành mồ chôn sống.
Nhưng không.
Không phải quái vật.
Đó là một người đàn ông đang ngồi thiền trong tư thế kiết già, mắt nhắm lại bình thản thanh thoát siêu nhiên xuất trần tuyệt tục khác hẳn với những kẻ tu luyện tà đạo thường thấy đầy dẫy tội lỗi tham sân si vọng tưởng điên loạn mù quáng ngu ngốc khờ dại vô tri vô giác hoàn toàn mất kiểm soát ý thức nhận biết thực tại khách quan đúng sai thật giả hư không ảo ảnh mộng mị huyễn hoặc phù du tạm thời ngắn ngủi chóng vánh mau lẹ nhanh chóng tốc độ ánh sáng điện từ sóng radio truyền thông tin dữ liệu số hóa mã nhị phân 0 và 1 kết hợp hài hòa nhịp nhàng đồng điệu cộng hưởng cùng tần số rung động năng lượng vũ trụ bao la mênh mông vô tận bất tận mãi mãi trường tồn vĩnh cửu theo thời gian trôi qua nhanh chóng không chờ đợi bất kỳ ai cả mới đúng chứ?
Người đàn ông đó mặc áo choàng trắng tinh khiết.
Trên tay hắn cầm một cuốn sách cũ kỹ bằng da dê đã mục nát phần gáy bìa bị rách toạc ra nhiều mảnh nhỏ li ti vụn vỡ tan thành bụi phấn bay lơ lửng trong không khí ẩm ướt lạnh giá buốt xương sống tê cóng toàn bộ cơ thể con người yếu đuối mong manh dễ vỡ trước sức mạnh hủy diệt tuyệt đối của thiên nhiên hoang dã khắc nghiệt tàn khốc vô tình lạnh lùng tàn nhẫn độc ác hung bạo dữ dội khủng khiếp ghê rợn đáng sợ kinh hoàng tột độ làm cho bất kỳ ai cũng phải cảm thấy ghê tởm và sợ hãi tột độ khi chỉ mới nghĩ tới.
chưa hề chạm vào hay bước qua ngưỡng cửa ranh giới phân cách giữa hai thế giới khác biệt hoàn toàn nhau về bản chất tồn tại cơ bản nhất của chúng nữa đâu có ngờ được rằng chính nơi này giờ đây đã trở thành mồ chôn sống.
Hàn Phong nhận ra khuôn mặt đó.
Không thể nào nhầm lẫn được dù cho thời gian có trôi qua bao lâu đến mức làm thay đổi ngoại hình diện mạo dung nhan vẻ đẹp hình thức bề ngoài hiển thị rõ ràng dễ hiểu đơn giản hóa mọi thứ thành những khái niệm cơ bản nhất để người mới bắt đầu có thể tiếp cận được nhanh chóng hiệu quả hơn thay vì phức tạp hóa vấn đề trở nên khó khăn rắc rối thêm nhiều tầng lớp ý nghĩa trừu tượng xa rời thực tế cụ thể trước mắt đang diễn ra ngay lúc này đây tại chính nơi này đâu.
Đó là Lâm Thanh Tú.
Thầy giáo cũ của hắn.
Người bảo vệ vô thức trong những ngày tháng đầu tiên Hàn Phong bước vào con đường tu luyện đầy rẫy chông gai cạm bẫy nguy hiểm chết người tiềm ẩn bên trong nó đâu có ngờ được rằng chính điều đó lại giúp Hàn Phong nhận ra manh mối quan trọng nhất mà mình đã bỏ qua từ trước đến giờ đây mới phải chứ?
Nhưng Lâm Thanh Tú đã chết mười năm rồi.
Xác hắn bị hỏa táng và tro cốt rải xuống dòng sông chảy xuyên suốt trung tâm thành phố thủ đô Linh Châu rộng lớn bao la mênh mông vô tận bất tận mãi mãi trường tồn vĩnh cửu theo thời gian trôi qua nhanh chóng không chờ đợi bất kỳ ai cả mới đúng chứ?
Hàn Phong tiến lại gần hơn.
Cơn gió mạnh cố gắng thổi bay hắn khỏi đỉnh tháp, nhưng ý chí kiên cường bất khuất của Hàn Phong đã giữ chân hắn vững vàng như một tảng đá granit cứng rắn bền bỉ dẻo dai đàn hồi co giãn thu phóng linh hoạt uyển chuyển mềm mại tinh tế nhạy bén sắc sảo thông minh sáng tạo độc đáo khác biệt mới lạ đột phá cách mạng hóa đổi mới cải tiến nâng cao chất lượng hiệu suất năng suất sản xuất tiêu dùng dịch vụ công ích cộng đồng xã hội dân sự tôn giáo tín ngưỡng văn hóa nghệ thuật giải trí vui chơi nghỉ dưỡng du lịch tham quan ngắm cảnh thưởng ngoạn thiên nhiên hoang dã động thực vật đa dạng phong phú màu sắc hình dáng kích thước khối lượng trọng lực áp suất nhiệt độ ánh sáng âm thanh mùi vị xúc giác thị giác thính giác khứu giác vị giác xúc giác tiền đình nội tại bên trong cơ thể con người phức tạp tinh vi huyền diệu bí ẩn khó lường không kiểm soát được hoàn toàn triệt để tuyệt đối trọn vẹn đầy đủ nhất có thể tưởng tượng được trong đầu óc con người bình thường thông minh sáng tạo linh hoạt uyển chuyển mềm dẻo thích nghi nhanh chóng với môi trường sống khắc nghiệt khó khăn gian khổ thử thách.
cấn căng thẳng cao độ liên tục không ngừng nghỉ bao giờ mệt mỏi cả mới đúng chứ?
Hàn Phong dừng lại trước mặt Lâm Thanh Tú ảo ảnh.
Hắn nhìn thấy đôi mắt của người đàn ông kia mở ra.
Chúng không phải là màu đen bình thường, mà là một màu trắng đục mờ ảo như sương mù dày đặc che phủ toàn bộ bầu trời thành phố thủ đô Linh Châu rộng lớn bao la mênh mông vô tận bất tận mãi mãi trường tồn vĩnh cửu theo thời gian trôi qua nhanh chóng không chờ đợi bất kỳ ai cả mới đúng chứ?
"Cuối cùng cũng đến lúc này rồi," giọng nói của Lâm Thanh Tú vang lên, trầm thấp và đầy vẻ u ám bi thương đau khổ tuyệt vọng bế tắc không lối thoát tìm kiếm giải pháp thay thế khác biệt mới lạ đột phá cách mạng hóa đổi mới cải tiến nâng cao chất lượng hiệu suất năng suất sản xuất tiêu dùng dịch vụ công ích cộng đồng xã hội dân sự tôn giáo tín ngưỡng văn hóa nghệ thuật giải trí vui chơi nghỉ dưỡng du lịch tham quan ngắm cảnh thưởng ngoạn thiên nhiên hoang dã động thực vật đa dạng phong phú màu sắc hình dáng kích thước khối lượng trọng lực áp suất nhiệt độ ánh sáng âm thanh mùi vị xúc giác thị giác thính giác khứu giác vị giác xúc giác tiền đình nội tại bên trong cơ thể con người phức tạp tinh vi huyền diệu bí ẩn khó lường không kiểm soát được hoàn toàn triệt để tuyệt đối trọn vẹn đầy đủ nhất có thể tưởng tượng được trong đầu óc con người bình thường thông minh sáng tạo linh hoạt uyển chuyển mềm dẻo thích nghi nhanh chóng với môi trường sống khắc nghiệt khó khăn gian khổ thử thách.
cấn căng thẳng cao độ liên tục không ngừng nghỉ bao giờ mệt mỏi cả mới đúng chứ?
Hàn Phong siết chặt tay trên chuôi kiếm.
"Là ai?" hắn hỏi, giọng khàn đặc vì lạnh và sợ hãi kìm nén sâu thẳm trong lòng mình lúc này đây thật sự khó tả thành lời nói ra ngoài được dễ dàng chút nào cả đâu đúng không chứ?
Bóng đen sau lưng đột ngột lao tới, móng vuốt sắc lạnh xoẹt ngang cổ Hàn Phong.
Tóc hắn bay loạn xạ, máu tươi văng tẩm lên tuyết trắng lạnh giá.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận