Chương 26

Hàn Phong không mở mắt ra trong sự yên tĩnh của phòng tu luyện, mà tỉnh dậy giữa tiếng rít của kim loại cắt vào da thịt.

Không khí xung quanh nồng nặc mùi máu tanh và linh lực ô uế, khác hẳn với sự thanh khiết giả tạo của buổi sáng thứ hai.

Hắn nằm ngửa trên nền đá lạnh lẽo, ánh mắt trống rỗng nhìn lên trần hang động đang rỉ nước đen nhám.

Một bàn tay xương khô khổng lồ vẫn còn treo lơ lửng trước mặt hắn, ngón tay gầy guộc như những nhánh cây chết khô đang cào xé không khí.

Hàn Phong hít thở sâu, cố gắng kéo linh lực tàn dư trong kinh mạch về lại đan điền.

Đau đớn từ vết thương trên vai trái lan tỏa dữ dội, nhưng hắn không rên lên một tiếng.

Sự im lặng của hắn đáng sợ hơn bất kỳ lời thề nguyền nào.

Hệ Thống hiện ra trước mắt với những dòng chữ đỏ tươi như máu:
[Nhiệm vụ phụ thất bại.]
[Tội Nghiệp tích lũy: 15% -> 24%.]
[Thông báo: Cổng Tận Thế đang mở rộng phạm vi ảnh hưởng.]

Hàn Phong đứng dậy, chân bước đi chập chong nhưng quyết đoán.

Hắn không cần nhìn lại xác của những đệ tử tông môn đã chết trong vòng xoáy vừa rồi.

Mỗi cái tên trên danh sách tử vong là một gánh nặng vô hình đè lên vai hắn, nhưng cũng là động lực duy nhất khiến hắn tiếp tục tồn tại.

Hắn phải tìm ra cách phá vỡ chu kỳ này trước khi linh hồn mình bị xé nát bởi chính những ký ức chồng chéo của ngàn phiên bản tiền nhiệm.

Hàn Phong lết người ra khỏi Huyết Ma Cung, bước vào hành lang tối tăm của tông môn đã bị chiếm đóng.

Những ngọn đèn dầu dọc theo tường chiếu ra ánh sáng vàng vọt, làm nổi bật những đốm máu khô bám đầy trên cột đá.

Không khí nặng nề, ngột ngạt bởi sự hiện diện của linh lực tà đạo đang thẩm thấu từng tấc đất.

Mục tiêu của anh là Trung Tâm Linh Mạch, nơi được cho là điểm kết nối giữa các chu kỳ thời gian trong thế giới này.

Trong chu kỳ thứ hai, anh đã đến đây nhưng chỉ chạm vào bề mặt thực tại trước khi bị đẩy trở lại bởi sức mạnh bảo vệ tự nhiên của thiên đạo.

Lần này khác.

Hắn mang theo sự hiểu biết về cấu trúc phòng thủ và hơn hết là một quyết tâm tuyệt vọng không muốn chết thêm lần nữa.

Tiếng bước chân của hắn vang lên đều đặn trong hành lang vắng lặng, mỗi tiếng bước như một lời đếm ngược cho số phận thế giới.

Hệ Thống liên tục cảnh báo mức độ nguy hiểm tăng cao khi hắn tiến sâu vào khu vực trung tâm.

Linh lực ô uế xung quanh dày đặc đến mức khiến da thịt Hắn có cảm giác bị kim đâm chích từng li từng tí một.

Hàn Phong rút thanh kiếm từ lưng, lưỡi dao lạnh lẽo phản chiếu ánh mắt mệt mỏi của chủ nhân.

Hắn không tin vào may mắn, chỉ tin vào những gì hắn kiểm soát được.

Và hiện tại, thứ duy nhất hắn còn lại là ý chí sống sót và dữ liệu về cấu trúc phòng thủ mà Hệ Thống đã ghi nhận trong các chu kỳ trước đó.

Hàn Phong lao vào Trung Tâm Linh Mạch, cánh tay phải treo lủng lẳng, máu thấm đẫm tay áo.

Cánh cửa khổng lồ trước mặt anh không có khóa, mà là một vòng xoáy linh lực xoay chuyển dữ dội.

Trong chu kỳ trước, anh đã cố gắng lao vào và bị đẩy ra ngất nghểu bởi sức ép của trường năng lượng bảo vệ.

Lần này, hắn dừng lại ngay trước ngưỡng cửa chết chóc đó.

Hắn quan sát kỹ luật lệ vận hành của vòng xoáy linh lực.

Mỗi ba giây, có một khoảng trống nhỏ nơi mật độ linh lực giảm xuống mức thấp nhất.

Đó là điểm yếu duy nhất mà Hệ Thống đã chỉ ra trong báo cáo phân tích dữ liệu từ chu kỳ thứ 987.

Hàn Phong hít vào sâu, tập trung toàn bộ tinh thần vào việc điều khiển linh lực còn lại trong cơ thể.

Hắn không tấn công trực diện mà sử dụng kỹ năng [Phá Không] để tạo ra một khe hở nhỏ trong không gian xung quanh vòng xoáy.

Linh lực của hắn va chạm với trường bảo vệ, phát ra tiếng nổ chói tai làm rung chuyển cả hành lang.

Vòng xoáy xoay chậm lại một chút do sự mất cân bằng tạm thời.

Hàn Phong lợi dụng khoảnh khắc đó lao vào bên trong, thân hình mảnh khảnh xuyên qua lớp màng năng lượng mỏng manh nhất.

Cảm giác như bị kéo vào một ống hút khổng lồ khiến toàn bộ cơ thể hắn tê liệt, nhưng hắn không ngừng bước chân cho đến khi hoàn toàn lọt vào bên kia cánh cửa.

Khi cánh cửa mở ra sau lưng, Hàn Phong bước vào một không gian trống rỗng, không có linh lực, không có ánh sáng.

Ở trung tâm là một ngai đá cũ kỹ, và ngồi trên đó không phải là quái vật hay kẻ thù, mà là một phiên bản khác của chính anh.

Phiên bản kia mặc áo choàng đen tuyền, khuôn mặt lạnh lùng đến đáng sợ với đôi mắt đỏ rực như máu đang nhìn thẳng vào hắn.

"Cuối cùng ngươi cũng tới," giọng nói trầm thấp vang lên trong không gian tĩnh lặng, mang theo vẻ mệt mỏi ngàn năm và sự khinh miệt dành cho tất cả những kẻ đi sau.

Người ngồi trên ngai đá (chậm rãi đứng dậy), bước xuống từng bậc thang bằng xương cốt người tu luyện thất bại trước đây.

Hàn Phong nín thở, cảm giác kinh hoàng lan tỏa khắp cơ thể khi nhận ra đó chính là 'Phiên Bản Thứ Nhất' – nguyên bản khởi nguồn của tất cả những vòng lặp này.

Người đàn ông kia không chỉ giống hắn về ngoại hình mà còn mang cùng một vết sẹo trên trái tim và sự tuyệt vọng sâu thẳm trong ánh mắt.

"Ta đã chờ ngươi đủ lâu," Phiên Bản Thứ Nhất nói, giọng điệu lạnh băng như nước đá ngàn năm đóng băng.

"Mỗi phiên bản đều nghĩ mình là người cuối cùng có thể phá vỡ chu kỳ này bằng cách hy sinh thêm nữa.

Nhưng sự thật thì tàn khốc hơn nhiều – chính chúng ta mới là nhiên liệu duy trì nó."

Hàn Phong siết chặt tay cầm kiếm, khớp xương trắng bệch vì sức ép: "Vậy ngươi muốn gì từ tôi?"

"Ta không muốn bất cứ thứ gì," người đàn ông kia cười nhạt, nụ cười đầy bi thương và mệt mỏi.

"Ta chỉ muốn nhắc nhở – mỗi lần ngươi đột phá cảnh giới, mỗi lần ngươi tiêu diệt kẻ thù để thu thập Tội Nghiệp.

chính là lúc Cổng Tận Thế được mở rộng thêm một chút nữa."

Khi Hàn Phong mở mắt ra, anh không còn ở Trung Tâm Linh Mạch.

Anh đang nằm trên bãi cỏ xanh mướt, bầu trời trong xanh, chim chóc hót véo von như thể chưa từng có chiến tranh hay hủy diệt nào xảy ra.

Mặt trời chiếu rọi ấm áp xuống da thịt, nhưng cảm giác đó hoàn toàn sai lệch với thực tại bên ngoài.

Hệ Thống hiện lên với dòng chữ cảnh báo khẩn cấp:
[ERROR]
[Cơ chế nhận thức bị xâm nhập.]
[Người dùng đang ở trong ảo ảnh do Phiên Bản Thứ Nhất tạo ra để kiểm tra mức độ Tội Nghiệp của Người Giữ Chìa Khóa.]

Hàn Phong ngồi dậy, nhìn xung quanh môi trường giả định này.

Những đứa trẻ đang chơi đùa xa xôi, những gia đình hạnh phúc cười nói – tất cả đều là ký ức đẹp nhất mà hắn từng có trước khi bước vào con đường tu luyện đầy máu và nước mắt này.

Đây không phải là thế giới thực.

Đây là bẫy tinh thần cuối cùng trước khi đối mặt với sự thật tàn khốc hơn nữa về vai trò của mình trong chu kỳ luân hồi chết chóc này.

Hắn đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh như dao găm: "Ta biết đây là ảo ảnh." Hắn giơ tay lên, linh lực xoay chuyển tạo thành một quả cầu nhỏ li ti trước lòng bàn tay – dấu hiệu duy nhất chứng minh rằng hắn vẫn kiểm soát được ý thức của mình trong thế giới giả định này.

Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.

Thứ nằm đó là một mảnh gương vỡ.

Nhưng nó không phản chiếu khuôn mặt của hắn.

Nó phản chiếu cảnh tượng trước mắt – nhưng lệch pha ba giây về quá khứ.

Hắn thấy chính mình đang đứng lên, ánh mắt sắc lạnh như dao găm trong khoảnh khắc vừa rồi.

Cảm giác rợn người dâng trào từ đáy lưng chừng, lan tỏa khắp tứ chi.

Đây không phải ảo ảnh tĩnh tại.

Đây là bẫy thời gian.

Hệ thống đã nhốt hắn vào một vòng lặp nhân quả ngắn ngủi, nơi mỗi hành động đều bị ghi lại và phơi bày trước khi nó thực sự diễn ra trong nhận thức của chủ thể.

Hắn cố gắng rút tay về, nhưng linh lực trong cơ thể đột ngột đình trệ.

Những luồng khí vốn dĩ tuôn chảy mượt mà nay trở nên nặng nề như chì lỏng.

[SYSTEM WARNING: SPIRITUAL ENERGY FLUX INSTABILITY DETECTED.]
[CURRENT STATUS: TRAPPED IN TEMPORAL LOOP LAYER 4.]
[BREAKOUT PROBABILITY: 0.3%]

Hắn nghiến răng, hàm miệng khô khốc.

Ba phần trăm cơ hội thoát ra?

Con số đó thấp hơn cả tỷ lệ sống sót khi hắn đối đầu với một con thú hoang cấp độ Hoàng Tộc lần đầu tiên.

Nhưng không có lựa chọn nào khác.

Nếu cứ đứng yên ở đây, linh lực sẽ bị hệ thống hấp thụ hoàn toàn cho đến khi thân xác trở thành một cái vỏ rỗng không.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác của dòng chảy nội tại.

Trong thế giới Tu Tiên này, sự tĩnh lặng là vũ khí mạnh nhất chống lại hỗn loạn bên ngoài.

Hắn tưởng tượng ra những chiếc lá rơi trong rừng sâu – nhẹ nhàng, vô hình, nhưng đủ sức xé rách màn sương dày đặc của ảo cảnh.

Khi mở mắt trở lại, không gian xung quanh bắt đầu méo mó.

Những bức tường đá cẩm thạch trắng tinh khiết trước đó giờ đang nứt vỡ, lộ ra bên trong là những mạch máu đen sẫm đập thình thịch.

Tiếng nhịp tim khổng lồ vang lên như tiếng trống trận, rung chuyển cả nền tảng dưới chân hắn.

"Đánh thức nó," một giọng nói thì thầm từ phía sau tai phải.

Giọng ấy không thuộc về bất kỳ ai mà hắn biết.

Nó mang âm sắc kim loại lạnh lẽo, giống như ma sát giữa hai thanh kiếm đang va chạm.

Hắn quay phắt người lại.

Không có ai ở đó.

Chỉ còn lại một vệt khói tím nhạt bay lên từ mặt đất, tạo thành hình dáng của một con rắn cuộn tròn.

Rắn không đầu, nhưng trên thân nó hiện rõ những ký tự hệ thống phát sáng màu đỏ máu: [ERROR CODE 404].

"Ta không cần sự dẫn đường của cái bóng," Đan Lương lạnh lùng đáp lại, tay vẫn giữ chặt cuốn sách bí ẩn.

Mảnh gương vỡ trong lòng bàn tay hắn bắt đầu nóng lên, đốt cháy da thịt nhưng hắn không hề thốt lên một tiếng đau đớn nào.

Nỗi đau là minh chứng cho sự sống còn.

Nếu cảm giác này biến mất, nghĩa là hắn đã chết và linh hồn đang bị giam cầm vĩnh viễn trong ma trận dữ liệu của Hệ thống.

Hắn bước về phía trước, dấn thân vào màn sương tím bao phủ lối đi duy nhất dẫn ra khỏi căn phòng ảo ảnh ,dường như 。 , 。 , , 。

Trong tầm nhìn xa, một cánh cửa gỗ cũ kỹ xuất hiện.

Nó trông bình thường đến đáng ngờ giữa cảnh tượng hỗn loạn xung quanh.

Trên bề mặt :「 」。 , 。

Dan Liang dừng lại trước cánh cửa.

Hắn có thể cảm nhận được áp lực khủng khiếp phát ra từ phía sau nó, nặng hơn cả một tòa núi non thực sự.

Đây là ranh giới giữa ảo tưởng và hiện thực tàn khốc mà hắn phải đối mặt.

Nếu mở cửa, mọi nỗ lực tu luyện trong quá khứ của hắn có thể bị coi như vô nghĩa.

Hoặc tệ hơn, hắn sẽ phát hiện ra rằng chính mình mới là kẻ phản bội lớn nhất trong chu kỳ luân hồi này.

[QUEST UPDATED: THE DOOR OF TRUTH]
[OBJECTIVE: OPEN THE GATE WITHIN 10 SECONDS.]
[PENALTY FOR FAILURE: PERMANENT MIND CORRUPTION.]

Mười giây.

Hắn chỉ có mười giây để đưa ra quyết định sẽ thay đổi số phận của mình.

Đồng hồ đếm ngược bắt đầu chạy trong tâm trí, từng con số đỏ rực hiện lên trước mắt hắn như những lưỡi dao sắc bén cắt vào giác quan.

Không khí trở nên loãng đi rõ rệt.

Hơi thở trở nên khó khăn hơn.

Những mảnh gương vỡ trên mặt đất bắt đầu di chuyển tự do, chui vào dưới móng giày của hắn, cứa sâu vào da thịt nhưng không chảy máu mà chỉ tỏa ra hơi lạnh tê buốt.

Hắn nhớ lại lời dạy của sư phụ ngày xưa: "Khi đối diện với sự thật, đừng dùng lý trí để phân tích, hãy dùng trực giác để cảm nhận." Trực giác đang hét lên trong đầu hắn rằng phía sau cánh cửa này là địa ngục.

Nhưng đồng thời, nó cũng mách bảo rằng đó là nơi duy nhất có thể phá vỡ xiềng xích của Hệ thống.

Cánh cửa tự động mở ra một khe nhỏ.

Một luồng gió mang theo mùi hương hoa sen tàn và máu tươi thổi phảng vào mặt hắn.

Mùi vị ấy khiến dạ dày co quắp, nhưng tinh thần lại trở nên tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Hắn đưa tay lên nắm lấy núm cửa bằng đồng đen lạnh giá.

Cảm giác tiếp xúc truyền dọc theo cánh tay, đi thẳng vào tim đập thình thịch của hắn.

Đây không phải là gỗ hay kim loại thông thường mà là xương của một sinh vật cổ đại đã hóa thạch trong hệ thống dữ liệu này.

Hình ảnh của Tử Hà hiện lên trong ký ức – khuôn mặt bình tĩnh, đôi mắt sâu chứa đựng những bí mật mà Đan Lương chưa từng hiểu hết.

Tại sao cậu ta lại biết mọi thứ?

Tại sao cậu ta luôn ở đúng nơi vào đúng thời điểm để cứu hắn khỏi chết chắc?

Phải chăng đó không phải là tình bạn thuần túy mà là một phần trong kế hoạch lớn hơn, tàn nhẫn hơn nhiều so với những gì hệ thống hiển thị trên giao diện người dùng?

Hắn nghiến chặt răng.

Không quan trọng lý do là gì nữa.

Giờ đây, hắn chỉ cần bước qua ngưỡng cửa này để tìm ra câu trả lời cho chính mình.

Dù đó có phải là sự thật đau đớn đến mức làm tan vỡ linh hồn đi chăng nữa thì cũng tốt hơn là sống trong dối trá mãi mãi.

Linh lực xung quanh bắt đầu xoáy lại thành một cơn lốc nhỏ, cuốn theo những tàn dư của ảo cảnh phía sau lưng hắn.

Cánh phòng đá cẩm thạch sụp đổ hoàn toàn, để lộ ra bầu trời đen kịt không sao không trăng bên kia cánh cửa.

Đẩy mạnh lực lượng cuối cùng còn lại trong cơ thể, Đan Lương dùng vai hất mạnh cánh cửa gỗ cũ kỹ.

Tiếng va chạm vang lên như tiếng sấm sét xé toạc màn đêm tĩnh lặng.

Cánh cửa bật mở rộng hoàn toàn, ánh sáng trắng xóa từ phía bên kia tràn ra ngoài, nuốt chửng bóng tối xung quanh hắn vào một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng lại dài đằng đẵng trong cảm nhận của thời gian.

Và khi bước qua ngưỡng đó, hắn không thấy gì cả.

Không có con đường tiếp theo, không có kẻ thù chờ đợi, cũng chẳng có phần thưởng dành cho người chiến thắng.

Chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối bao trùm lấy toàn bộ tồn tại của hắn như một vực thẳm vô tận đang mở miệng sẵn sàng nuốt chửng linh hồn lạc lối trong mê cung vĩnh cửu này mà không hề thương tiếc hay nhân từ 。

Đột nhiên, một bàn tay lạnh băng từ bóng tối vươn ra, siết chặt lấy cổ họng hắn.

Hắn sững sờ khi nhận ra đó chính là bàn tay của người đã chết từ mười năm trước.

Lưỡi dao lạnh lẽo áp sát má
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập