Chương 31

Không khí ở đây không thở được.

Nó nặng chịch, đặc quánh như máu đông lạnh, bám dính vào da thịt Hàn Phong từng chút một.

Hắn đứng giữa tàn tích của một kiến trúc cổ xưa mà hắn chưa bao giờ thấy trong bất kỳ bản đồ nào của Hệ Thống.

Những cột đá cao vút vươn lên tận chân trời đen kịt, khắc họa những ký tự linh văn mờ nhạt đang rỉ ra ánh sáng tím thẫm — màu sắc của sự phân rã thực tại.

Hàn Phong đưa tay chạm vào vết thương trên cánh tay trái.

Máu không còn chảy nữa, nhưng da thịt nơi đó đã biến thành một khối xương trắng bệch, cứng rắn như kim loại quý hiếm.

Hắn nhún vai, cảm nhận độ rung động kỳ lạ từ bên trong khung xương mới hình thành này.

Nó phát ra những tần số thấp, giống như tiếng vọng của một bản giao hưởng tang lễ đang chơi chậm rãi trong đầu hắn.

Hệ Thống Tu Tiên vẫn hoạt động, nhưng giao diện đã thay đổi hoàn toàn.

Thay vì bảng chỉ số xanh lá quen thuộc, mọi thứ giờ đây được hiển thị bằng dòng chữ đỏ máu nhấp nháy, tựa như những vết thương hở trên màn hình ảo.

Hàn Phong nhíu mày.

Hắn luôn nghĩ rằng mình là kẻ bị mắc kẹt trong vòng lặp thời gian, một con chuột thí nghiệm đang chạy trên bánh xe quay vô tận của số phận.

Nhưng giờ đây, khi đứng giữa nơi này — nơi mà ngay cả khái niệm về "thời gian" cũng dường như bị bẻ cong và xoắn lại — hắn nhận ra sự thật đáng sợ hơn nhiều.

Hắn không chỉ là tù nhân.

Hắn là chìa khóa.

Và những gì đang chờ đợi phía trước không phải là tự do, mà là một cuộc giải phẫu linh hồn sâu thẳm hơn bất kỳ công pháp tu luyện nào từng nghiên cứu.

Tiếng bước chân vang lên từ xa.

Không phải tiếng bước chân của con người hay thú dữ, mà là âm thanh kim loại cào vào đá mài, sắc nhọn và đầy thù địch.

Hàn Phong quay lại, mắt thứ ba trên trán hắn mở to, quét qua bóng tối dày đặc phía sau những cột trụ đổ vỡ.

Một hình ảnh hiện ra trước mắt hắn thông qua cặp mắt linh giác này.

Nó không phải là một sinh vật hữu cơ theo nghĩa đen.

Đó là một tập hợp các mảnh vụn — xương người, sắt gỉ, và linh thạch vỡ nát — được khâu lại với nhau bằng một thứ năng lượng tối tăm, u ám.

Cái tên đó xuất hiện trong đầu Hàn Phong như một bản án tử đã được ký trước từ ngàn năm nay.

Khôi Lỗi không gầm lên.

Nó chỉ đứng đó, tỏa ra áp lực của một cảnh giới Hóa Thần bị giam cầm trong xác thịt suy tàn.

Linh khí xung quanh nó cuộn xoáy thành những cơn lốc nhỏ, cắt xén không gian thành vô số vết nứt li ti.

Mỗi lần nó di chuyển, thực tại xung quanh đều rên rỉ như thể đang chịu đựng nỗi đau tột cùng.

Hàn Phong hít sâu một hơi dài, cố gắng giữ cho tâm trí tỉnh táo nhất có thể.

Hắn biết rằng mình chỉ ở cấp độ Luyện Khí tầng 9 — thấp hèn so với sức mạnh mà Khôi Lỗi đại diện.

Nhưng hắn cũng không phải là kẻ dễ dàng ngã xuống.

Trong vòng lặp này, mỗi lần chết đi sống lại đều để lại một chút gì đó trong tiềm thức của hắn.

Kinh nghiệm chiến đấu.

Nét tinh tế trong vận chuyển linh lực.

Và sự tàn nhẫn cần thiết để tồn tại.

Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ thanh âm thanh kim loại lạnh lẽo vang lên, cắt ngang không gian tĩnh mịch chết chóc.

Lưỡi kiếm tỏa ra một vầng sáng trắng xóa — màu sắc của ý chí thuần khiết nhất mà Hàn Phong còn lại trong mình sau khi từ bỏ mọi đạo nghĩa giả tạo.

"Ngươi là ai?" Hàn Phong hỏi, giọng nói của hắn trầm xuống thấp hơn bình thường do hiệu ứng của môi trường độc hại này.

"Và tại sao ngươi lại mang hình dạng của nỗi sợ hãi lớn nhất của tôi?"

Khôi Lỗi không trả lời bằng ngôn ngữ.

Thay vào đó, nó mở rộng những cánh tay dài ngoằng làm từ xương cốt và kim loại gỉ sét.

Những ngón tay sắc nhọn như lưỡi dao găm bắt đầu di chuyển theo một quy luật nào đó — giống như đang dệt nên một tấm lưới vô hình bao phủ toàn bộ khu vực xung quanh họ.

Hàn Phong nhận ra ngay lập tức rằng đây không phải là sự chuẩn bị cho một cuộc tấn công vật lý đơn thuần.

Đây là bẫy linh lực.

Một trận pháp cổ xưa được kích hoạt bởi chính nỗi sợ hãi của nạn nhân.

Và hắn đang đứng ở trung tâm của nó.

Không có thời gian để suy nghĩ thêm.

Hàn Phong lao về phía trước với tốc độ tối đa mà cơ thể suy kiệt hiện tại cho phép.

Kiếm quang xé tan bóng tối, tạo thành một đường sáng rực rỡ xuyên thẳng qua lớp sương mù dày đặc.

Hắn nhắm vào điểm yếu duy nhất mà hắn đã nhận ra từ những khoảnh khắc giao thoa linh lực vừa rồi — nơi trái tim của Khôi Lỗi đập thình thịch dưới lớp vỏ bọc bằng xương cốt và kim loại gỉ sét kia.

Nhưng Khôi Lỗi không né tránh.

Nó đứng im như một tảng đá giữa dòng sông lũ quét, chờ đợi lưỡi kiếm chạm vào bề mặt cơ thể mình với vẻ tĩnh lặng đáng sợ của kẻ đã chấp nhận số phận từ lâu đời trước khi vòng lặp thời gian bắt đầu xoay chuyển lần thứ nhất trong lịch sử tồn tại của thế giới này.

Va chạm xảy ra chậm hơn so với dự kiến.

Lưỡi kiếm đâm sâu vào ngực Khôi Lỗi, nhưng thay vì gặp phải sức cản của thịt da hay cơ bắp thì lại trượt đi dễ dàng như thể đang cắt qua không khí loãng nhẹ bồng bềnh trong vũ trụ bao la rộng lớn vô tận kia vậy!

Hàn Phong kinh ngạc nhìn thấy bên trong lồng ngực trống rỗng ấy là một bầu trời sao đang quay cuồng hỗn loạn mất kiểm soát hoàn toàn ngoài tầm dự đoán ban đầu của bất kỳ ai từng chứng kiến cảnh tượng đáng sợ tuyệt đỉnh này lần đầu tiên xuất hiện trước mắt mình ngay lúc này đây rồi!!!

Và từ sâu thẳm bên trong khoảng không gian hư vô đó, một giọng nói vang lên — không phải là tiếng gầm gừ dữ tợn mà là âm thanh của hàng ngàn mảnh vỡ kim loại và xương cốt va chạm vào nhau tạo thành bản hòa tấu kinh dị đầy ám ảnh khiến cho ai nghe thấy cũng sẽ cảm thấy tóc dựng đứng gai góc lạnh toát sống lưng vì sợ hãi tột cùng đến mức không thể thốt lên được nửa lời nào cả dù có cố gắng bao nhiêu đi chăng nữa thì vẫn chỉ là những âm thanh vô nghĩa phát ra từ cổ họng khô khốc rát bỏng mà thôi!!!

Hàn Phong rút kiếm ra khỏi cơ thể Khôi Lỗi với vẻ mặt đầy kinh ngạc lẫn bối rối tột độ không thể diễn tả thành lời được ngay lúc này đây!!!

Hắn lùi lại vài bước, chuẩn bị cho đòn tấn công tiếp theo nhưng linh lực trong (kinh mạch) của hắn đang bị hút cạn dần bởi chính bầu trời sao bên trong con quái vật trước mặt mình!!

Nó giống như một cái hố đen thu nhỏ đang nuốt chửng mọi thứ xung quanh nó mà không cần tốn chút nỗ lực nào cả!!!

"Không thể được." Hàn Phong thì thầm, mồ hôi lạnh bắt đầu rơi xuống trán hắn.

"Đây không phải là kỹ năng phòng thủ thông thường.

Đây là sự hấp thụ trực tiếp từ (bản nguyên) của linh khí!"

Khôi Lỗi bước về phía trước, mỗi bước chân đều làm rung chuyển nền đất đá xung quanh họ tạo thành những vết nứt lan tỏa khắp nơi giống như mạng nhện khổng lồ đang bao phủ lấy toàn bộ khu vực chiến đấu hiện tại diễn ra giữa hai người đối thủ không đội trời chung này!!!

Ánh mắt đỏ rực của nó nhìn thẳng vào Hàn Phong với vẻ mặt đầy giễu cợt cùng sự khinh miệt sâu sắc dành cho những kẻ yếu đuối luôn tìm cách trốn chạy khỏi trách nhiệm nặng nề vô danh mà mình phải gánh chịu suốt đời từ khi sinh ra cho đến lúc chết đi tan biến vào hư không vĩnh cửu sau này!!!.

Mảnh đá vỡ vụn bay tứ tán như những mũi tên độc, xé toạc không khí ẩm ướt và nặng mùi máu tanh của hang động sâu thẳm này.

Hàn Phong khom người né tránh một cú quét mang tính hủy diệt từ đôi cánh màng đen sạm của con quái vật.

Linh lực trong kinh mạch hắn đang chảy chậm chạp, giống như dòng sông băng giá giữa mùa đông khắc nghiệt nhất.

[WARNING: HP còn lại 12%.

Ngưỡng chịu đựng linh hồn đạt mức nguy hiểm.]

Hắn nghiến răng, cảm giác đau đớn xé nát từng thớ cơ bắp không chỉ đến từ đòn tấn công vật lý mà còn từ áp lực tâm trí khủng khiếp.

Con quái vật này không đơn thuần là một đầu mục dungeon thông thường.

Nó mang theo dấu ấn của sự phán xét.

Đôi mắt đỏ rực kia như hai hố lửa địa ngục, soi chiếu thẳng vào những tội lỗi thầm kín nhất trong lòng Hàn Phong.

"Trách nhiệm vô danh." Hắn lẩm bẩm dưới giọng run rẩy.

"Ai phải chịu đựng điều này?"

Con quái vật sủa lên một tiếng kỳ lạ, không giống bất cứ loài thú nào hắn từng gặp ở vùng biên giới phía Bắc.

Âm thanh đó vang vọng trong hang động, tạo thành những đợt sóng rung lắc làm nứt vỡ thêm nhiều khối đá xung quanh.

Hàn Phong nhận ra rằng mỗi vết nứt trên nền đất đều tỏa ra một loại khí âm u đặc biệt, khác hẳn với linh khí thuần khiết mà hắn quen thuộc.

Đây là lúc để khám phá bí ẩn thực sự.

Không phải về sức mạnh của kẻ thù, mà về nguồn gốc của nó.

Hắn lùi bước thêm ba bước, chân tay run rẩy nhưng tinh thần vẫn tập trung cao độ.

Hệ thống hiển thị một cửa sổ mới ngay trước mắt, che khuất phần nào hình ảnh đáng sợ của con quái vật đang lao tới.

[QUEST MỚI: Lõi Bí Ẩn Hang Động]
[Mục tiêu: Tìm ra điểm kết nối linh khí giữa con quái vật và hang động.]
[Nhận xét: Sự liên kết này không tự nhiên phát sinh.

Có một bàn tay khác đứng sau màn vô hình.]

Hàn Phong nháy mắt, cố gắng giữ cho ý chí của mình khỏi sụp đổ dưới gánh nặng thông tin đột ngột ập đến.

Bàn tay nào?

Ai đang thao túng từ bóng tối sâu thẳm hơn thế này nữa?

Hắn quay sang nhìn những bức tường đá xung quanh.

Dưới ánh sáng yếu ớt phát ra từ viên ngọc hệ thống, hắn nhận thấy một chi tiết nhỏ mà trước đó đã bỏ qua.

Những vết nứt lan tỏa không hề ngẫu nhiên.

Chúng hội tụ về một điểm duy nhất ở phía sau con quái vật đang gầm gừ điên cuồng kia.

Một khoảng trống hình tròn, bị che khuất bởi lớp sương mù đen kịt dày đặc chưa từng tan biến kể từ khi họ bước vào đây.

Hắn cần phải di chuyển đến đó.

Nhưng làm thế nào để vượt qua con quái vật hung bạo này?

Công pháp 'Bách Lý Phong Hành' trong cây kỹ năng của hắn vẫn còn hiệu lực, nhưng linh lực gần như cạn kiệt.

Nếu sử dụng quá sức, cảnh giới hiện tại sẽ sụp đổ và khiến hắn bị kẹt lại ở level thấp vĩnh viễn.

"Không có lựa chọn nào khác." Hàn Phong thầm nhủ.

Hắn rút thanh kiếm cũ kỹ ra khỏi vỏ.

Lưỡi kiếm run lên nhẹ nhàng trong tay hắn, phản chiếu ánh mắt đầy khinh miệt của kẻ thù.

Con quái vật dường như hiểu ý định của hắn và lập tức thay đổi chiến thuật tấn công.

Thay vì lao thẳng vào người Hàn Phong lần nữa, nó dang rộng đôi cánh và bay thẳng về phía lớp sương mù đen kịt kia.

Những mảnh đá vỡ trên mặt đất bắt đầu xoay tròn theo một quỹ đạo kỳ lạ, hút lấy linh lực xung quanh và tập trung vào điểm hội tụ đó.

Hàn Phong nhận ra đây là bẫy.

Không phải bẫy dành cho hắn, mà là nghi thức hiến tế hoặc triệu hồi gì đó đang diễn ra.

Con quái vật chỉ là vệ sĩ bảo vệ quá trình này.

Và giờ thì đã muộn để ngăn chặn từ xa.

Hắn buộc phải lao vào trung tâm của cơn lốc linh lực hỗn loạn kia.

"Level up hay chết!" Hàn Phong hét lên, đốt cháy phần linh lực dự phòng cuối cùng trong tủy xương.

Cơ thể hắn rực sáng một màu vàng nhạt khi hệ thống kích hoạt chế độ tuyệt địa phản công.

Tốc độ tăng vọt khiến không khí xung quanh trở nên méo mó vì áp suất lớn.

Hắn lao thẳng vào đám sương mù đen kịt, xuyên qua lớp màng năng lượng dày đặc bao bọc lấy con quái vật đang bay lượn điên cuồng bên ngoài.

Cảm giác lạnh buốt xộc lên người hắn ngay khi bước vào vùng bóng tối này.

Không còn tiếng gầm gừ của quái thú, chỉ có sự tĩnh lặng đáng sợ và mùi hương kim loại nồng nặc của máu khô từ hàng trăm năm trước.

Ở chính giữa khoảng trống hình tròn đó là một cột đá đen tuyền cao ngang tầm mắt người trưởng thành.

Trên bề mặt cột đá khắc đầy những ký tự cổ xưa mà hệ thống không thể dịch được, chỉ hiển thị dòng chữ cảnh báo màu đỏ rực: [NGUY HIỂM CẤP ĐỘ CAO].

Hàn Phong chạm tay vào cột đá.

Ngay lập tức, một luồng thông tin khổng lồ ùa vào đầu hắn.

Không phải là kỹ năng hay đồ vật, mà là ký ức của chính hang động này.

Hắn thấy hình ảnh những tu sĩ trong quá khứ đứng quanh cột đá này, không phải để cầu nguyện hay tế lễ, mà để giam cầm thứ gì đó đang cố gắng phá vỡ ranh giới giữa hai thế giới.

Con quái vật bên ngoài không phải là kẻ xâm lược.

Nó là tù nhân bị thất thoát ra ngoài do một sai sót nào đó trong hệ thống phòng thủ của hang động này.

Và giờ thì sự liên kết đã bị cắt đứt hoàn toàn bởi việc Hàn Phong chạm vào cột đá.

Một tiếng nổ vang lên từ phía sau, kèm theo cảm giác rung chuyển dữ dội xuyên qua lòng bàn tay đang đặt trên cột đá kia.

Hàn Phong quay đầu lại kịp thời để thấy con quái vật lao thẳng vào lớp sương mù với tốc độ kinh hoàng, nhưng thay vì tấn công hắn thì nó đâm sầm vào không khí và biến mất trong một vệt ánh sáng tím nhạt.

Nó đã bị hút trở về nơi giam cầm?

Hay là chuyển sang một chiều không gian khác?

Hệ thống hiển thị thông báo hoàn thành quest kèm theo phần thưởng xứng đáng với sự mạo hiểm vừa rồi, nhưng Hàn Phong chẳng còn tâm trí nào để quan tâm đến những con số ấy lúc này nữa.

Hắn cúi xuống nhìn kỹ hơn vào bề mặt cột đá đen tuyền dưới ánh sáng hắt ra từ hệ thống của mình.

Những ký tự cổ xưa bắt đầu thay đổi hình dạng trước mắt hắn, xếp lại thành một câu nói bằng tiếng Việt hiện đại mà ai đó đã ghi lại cách đây rất lâu nhưng vẫn giữ nguyên được ý nghĩa rõ ràng đến rợn người:

Hắn nhận ra chữ viết cuối cùng là tên của chính mình.

Máu trong người hắn lập tức đóng băng, kinh hãi tột độ khi cảm thấy một bàn tay lạnh lẽo chạm nhẹ vào lưng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập