Chương 22
Không có cảm giác nhẹ nhàng của buổi sáng thứ hai, không có mùi hương hoa cỏ giả tạo mà hệ thống thường tái hiện để an ủi những linh hồn yếu đuối.
Chỉ có máu.
Mùi tanh tưởi của sắt và sự phân hủy xộc vào mũi hắn như một nắm đấm vô hình nện thẳng vào khứu giác.
Bầu trời phía trên không xanh biếc.
Nó nhuộm đỏ sẫm, giống như một vết thương hở đang rỉ dịch lên toàn bộ linh giới Linh Châu.
Những đám mây dày đặc cuộn xoáy lại, tạo thành những mắt bão khổng lồ nhìn xuống thế gian với ánh mắt hung hãn của kẻ săn mồi đói khát.
Hàn Phong ngồi dậy.
Cốt sống phát ra tiếng lục cục đau đớn.
Hắn liếc nhanh vào góc trái tầm nhìn.
Giao diện hệ thống vẫn hiện hữu, nhưng màu xanh lam quen thuộc đã bị thay thế bởi một sắc đỏ máu nhấp nháy liên tục, báo hiệu sự bất ổn trong lõi dữ liệu của chính cỗ máy này.
[SYSTEM ALERT: Đồng bộ hóa thất bại.]
[Cảnh giới: Luyện Khí Tầng 1 (Bị Nhiễm)]
[Hệ thống đang cố gắng kết nối với Server Thiên Đạo.
Kết nối bị từ chối.]
[Lỗi lặp lại: Bạn không thuộc về chu kỳ này nữa.]
"Đừng nói với ta rằng server đã sập," Hàn Phong lầm bầm, giọng khàn đặc.
Hắn chạm tay lên vết thương trên ngực.
Lỗ thủng do lưỡi kiếm của Doppelgänger gây ra ở chương trước giờ đây đã đóng lại, nhưng thay vì da thịt lành lặn, một khối u đen ngòm đang ăn mòn từ bên trong.
Nó nóng rực, đập mạnh theo nhịp tim hắn, như thể có một sinh vật nhỏ bé đang cố phá vỡ lồng ngực để thoát ra ngoài.
Hắn đứng dậy, chân bước trên lớp đất sét bị bầm dập bởi xác chết của vô số tu sĩ đã thất bại trước đó.
Đây là quảng trường Trung Tâm, nơi mọi vòng lặp bắt đầu và kết thúc.
Nhưng lần này, thứ nằm giữa quảng trường không phải là cổng dịch chuyển.
Đó là một hố sâu rộng lớn, đường kính hơn mười mét, đang phun ra những luồng khí độc màu tím sẫm.
Từ trong hố sâu ấy phát ra tiếng thì thầm.
Không phải tiếng người.
Nó giống như âm thanh của giấy xé toạc khi vạn vật bị tách rời khỏi thực tại.
Hàn Phong nheo mắt.
Trực giác sinh tồn – thứ đã giúp hắn sống sót qua 1000 lần chết chóc – đang gào thét cảnh báo: *Đừng lại gần.* Nhưng nhiệm vụ chính hiển thị trên màn hình hệ thống lại ép buộc hắn phải làm điều ngược lại.
[Nhiệm vụ khẩn cấp: Thu thập 'Nguồn Gốc Nhiễm Độc'.]
[Mục tiêu: Hố Sâu Trung Tâm.]
[Phần thưởng: Làm sạch 10% nhiễm độc trong linh hồn.
Mở khóa Skill Tree ẩn: 'Đạo Nghịch Thiên'.]
"Source of Corruption," Hàn Phong lặp lại từ ngữ tiếng Anh cổ xưa mà hệ thống đôi khi lười dịch ra Hán Việt thuần túy.
Hắn biết rằng đây không phải là lỗi kỹ thuật đơn giản.
Đây là một bẫy.
Một cái bẫy được thiết kế bởi chính những kẻ đã tạo ra vòng lặp này để giữ chân 'người chơi' mãi trong mê cung của họ.
Nhưng Hàn Phong cần sức mạnh.
Và hắn cũng cần câu trả lời.
Vì sao hắn lại nhớ?
Vì sao Phiên Bản Thứ Nhất vẫn còn sót lại ý thức trong đầu hắn?
Hắn rút thanh kiếm sắt cũ kỹ từ lưng ra.
Lưỡi kiếm run rẩy nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì linh lực bên trong đang phản ứng dữ dội với nguồn năng lượng ma cà rồng phát tán từ hố sâu.
Hắn bước đi từng bước một, thận trọng như thể đang di chuyển trên mặt băng mỏng manh giữa đại dương bão tố.
Mỗi bước chân của Hàn Phong đều là một cuộc đấu tranh sinh tử.
Không khí xung quanh dày đặc đến mức khó thở.
Những hạt bụi linh lực bị nhiễm độc lơ lửng trong không gian, khi tiếp xúc với da thịt sẽ gây ra cảm giác châm chích như kim đâm.
Hắn đã mặc lớp áo choàng bằng vải thô, nhưng thứ bảo vệ duy nhất thực sự là ý chí lạnh lùng của mình.
Hắn quan sát kỹ môi trường xung quanh.
Xác những tu sĩ Luyện Khí Tầng 5 và Tầng 6 nằm rải rác khắp nơi.
Họ không chết vì thương tích chiến đấu.
Trên khuôn mặt họ là biểu cảm kinh hoàng tuyệt đối, mắt trợn ngược, miệng há rộng như thể đang cố hét lên nhưng cổ họng đã bị đốt cháy từ bên trong.
[SYSTEM SCAN: Xác tử.]
[Nguyên nhân cái chết: Quá tải linh lực do hấp thụ 'Khí Tàn Hư'.]
[Ghi chú: Các mục tiêu này đều là những người thử nghiệm thất bại trước khi bạn xuất hiện.]
Thông tin đó khiến dạ Hàn Phong co thắt lại.
Hắn không phải là thí nghiệm đầu tiên.
Thậm chí, hắn có thể cũng không phải là thí nghiệm cuối cùng.
Những xác chết này.
chúng thuộc về các phiên bản của chính hắn?
Hay là những 'người chơi' khác đã bị hệ thống loại bỏ khi họ trở nên vô dụng?
Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh vải áo từ trên người một thi thể nằm gần đó.
Trên miếng vải ấy thêu tên gia tộc: *Lâm*.
Tâm trí Hàn Phong chấn động nhẹ.
Lâm Thanh Tú.
Người thầy giáo cũ luôn dạy cho hắn về đạo nghĩa và sự hy sinh vì đại cục.
"Làm sao ngươi lại ở đây?" Hắn thì thầm, giọng run lên không kiểm soát được.
Nếu Lâm Thanh Tú đã chết trong quá khứ của vòng lặp này, điều đó có nghĩa là 'chìa khóa' mà người thầy cần để phá vỡ vòng lặp – linh hồn Hàn Phong – chưa bao giờ hoàn thành sứ mệnh?
Đột nhiên, một cơn gió lạnh buốt thổi qua từ phía hố sâu.
Mùi thối rữa tan biến, thay vào đó là mùi ozone nồng nặc và.
mùi hương hoa quế.
Một loại hương thơm ngọt ngào đến mức gây buồn nôn, thường được dùng trong các nghi lễ tế tự cổ xưa để gọi linh hồn về thế giới sống.
Hàn Phong cứng đờ người.
Từ bóng tối bao quanh mép hố sâu, một đôi mắt đỏ rực mở ra.
Nó không thuộc về bất kỳ sinh vật nào mà hắn từng biết trong sách vở tu luyện hay cơ sở dữ liệu của hệ thống.
Đôi mắt đó có đồng tử hình dọc, giống như mèo hoang, nhưng ánh nhìn lại mang sự trí tuệ cổ xưa và tàn nhẫn của một vị thần chết.
Con quái vật ấy từ từ bước ra khỏi bóng tối.
Nó có kích thước bằng một con hổ, nhưng da thịt phủ đầy những vảy đen óng ánh như obsidian.
Sừng mọc ra từ trán nó xoắn ốc ngược chiều kim đồng hồ – biểu tượng của sự đảo ngược thời gian trong huyền học Linh Châu.
[SYSTEM WARNING: Phát hiện thực thể cấp độ Boss ẩn.]
[Tên gọi: Quế Thú Huyết Ma (Prototype).]
[Mô tả: Sinh vật lai tạo giữa linh thú và tàn dư linh hồn của 'Người Giữ Chìa Khóa' đầu tiên.]
[Khuyến nghị: CHẠY.
NGAY LẬP TỨC.]
"Chạy?" Hàn Phong cười khẽ, một nụ cười đầy vẻ chế giễu trong tuyệt vọng.
"Ta đã chạy đủ rồi."
Con thú gầm lên, âm thanh vang dội làm rung chuyển cả quảng trường đổ nát.
Những mảnh gạch vỡ bay lơ lửng giữa không trung do áp lực linh khí của nó.
Nó lao về phía Hàn Phong với tốc độ ánh sáng, biến thành một đường thẳng đen tuyền cắt ngang không gian.
Thế giới xung quanh dường như chậm lại trong mắt Hàn Phong.
Đây là hiệu ứng phụ của việc hắn đã trải qua quá nhiều lần chết và tái sinh – phản xạ thần kinh của anh trở nên nhạy bén đến mức phi lý, nhưng cái giá phải trả là sự mệt mỏi tột cùng cho bộ não.
Hắn không né tránh.
Né tránh sẽ chỉ khiến hắn nhận thêm thương tích từ các đòn tấn công phụ trợ mà con thú này chắc chắn sẽ sử dụng.
Thay vào đó, Hàn Phong đứng im như một bức tượng đá giữa cơn bão linh lực đang ập tới.
Hắn đưa bàn tay phải ra trước lòng bàn ngửa, ngón tay co lại nhẹ nhàng theo hình thế 'Khóa'.
Trong khoảnh khắc mà mũi sừng của Quế Thú Huyết Ma cách hắn chỉ còn ba mét, không khí xung quanh Hàn Phong bắt đầu rung động.
Những hạt bụi linh lực bị nhiễm độc vốn đang tấn công cơ thể anh bỗng chốc dừng hẳn.
Chúng lơ lửng trong không trung, tạo thành một hình cầu trong suốt bao bọc lấy hắn.
Đây là kỹ năng mà hệ thống vừa mở khóa.
cảnh giới bị nhiễm độc.
Nó không tiêu hao linh lực truyền thống.
Thay vào đó, nó đốt cháy 'Tội Nghiệp' của người sử dụng để tạo ra một trường lực phòng thủ tạm thời.
Mỗi giây tồn tại trong Mạng Linh này đều khiến Hàn Phong cảm nhận lại nỗi đau và sự hối hận từ tất cả những cái chết mà anh đã gây ra hoặc chứng kiến trong 1000 vòng lặp trước đó.
Nỗi đau xé toạc tâm trí hắn.
Hình ảnh Lâm Thanh Tú ngã xuống, hình ảnh thế giới vỡ vụn, tiếng khóc của trẻ em khi đại phá hoại xảy đến.
Tất cả ùa vào đầu anh như một cơn lũ dữ.
Nhưng Hàn Phong không nhắm mắt lại.
Hắn mở to đôi mắt đỏ ngầu vì huyết mạch và tập trung toàn bộ ý chí vào viên đá nhỏ nằm trong lòng bàn tay trái – thứ hắn đã nhặt từ xác của Lâm Thanh Tú lúc nãy mà quên mất.
Con thú lao thẳng vào Mạng Linh.
Vảy đen va chạm với trường lực tạo ra tiếng nổ chói tai, giống như thủy tinh vỡ dưới áp suất cao.
Những tia sáng tím bắn tung tóe khắp nơi.
Hàn Phong cảm thấy xương cốt mình rạn nứt dưới sức ép của cú va chạm, nhưng hắn không lùi (bước).
"Ngươi là gì?" Hắn hỏi con thú, giọng lạnh băng dù mồ hôi đang vã ra như tắm.
"Tại sao ngươi lại mang mùi hương của hoa quế?
Tại sao ngươi lại biết tên ta?"
Con quái vật dường như sững sờ trong một khoảnh khắc cực ngắn.
Đôi mắt đỏ rực của nó chuyển sang màu đen sâu thẳm, và từ miệng nó phát ra một tiếng nói bằng giọng của chính Hàn Phong – nhưng là phiên bản trẻ hơn, ngây thơ hơn, chưa bị nhuốm máu: *"Hàn Phong.
ngươi đã quên chúng ta rồi sao?"*
Câu hỏi đó đánh thẳng vào điểm yếu tâm lý của hắn.
Đó không phải là sự tấn công vật lý, mà là một đòn tâm linh.
Mạng Linh của Hàn Phong dao động dữ dội.
Sự nghi ngờ và sợ hãi làm suy yếu trường lực phòng thủ.
Con thú lợi dụng khoảng trống ấy, mở rộng miệng hàm thành một vortex đen tối nuốt chửng phần lớn năng lượng từ Mạng Linh vào trong bụng nó.
Hàn Phong bị đẩy lùi lại vài bước, gót chân trượt trên nền đất bùn máu.
Hắn ho ra một ngụm máu tươi, nhưng ngay lập tức anh mỉm cười.
Một nụ cười điên cuồng và thỏa mãn.
Bởi vì hắn đã làm được điều mình muốn.
Hắn không phòng thủ để sống sót.
Hắn chủ động hấp thụ sự tấn công của con thú vào trong Mạng Linh – vốn đang kết nối trực tiếp với hệ thống lõi của hắn thông qua vết nhiễm độc trên ngực.
[SYSTEM LOG: Thu thập dữ liệu thành công.]
[Cơ chế 'Hấp Thụ Ký Ức' đã kích hoạt.]
[Ngân hàng ký ức mới được mở khóa.]
Con Quế Thú Huyết Ma gào thét một tiếng đau đớn cuối cùng trước khi cơ thể nó bắt đầu phân rã.
Không phải do bị thương nặng, mà như thể cốt lõi tồn tại của nó vừa bị đánh cắp.
Những mảng da thịt đen ngòm (bóc ra), phơi bày bên trong là những mạch ánh sáng xanh nhạt – chính là linh lực tinh khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi vòng lặp này.
Khi xác con thú tan biến hoàn toàn, không để lại xương cốt hay máu me nào, chỉ còn một vật duy nhất rơi xuống đất trước mặt Hàn Phong.
Đó là một viên ngọc nhỏ bé bằng kích cỡ hạt đậu nành, phát ra ánh sáng xanh nhạt dao động nhẹ theo nhịp thở của hắn.
Hàn Phong cúi người nhặt nó lên.
Viên ngọc nóng rực trong lòng bàn tay, truyền vào da thịt anh một cảm giác ấm áp kỳ lạ – trái ngược hoàn toàn với sự lạnh lẽo và chết chóc mà anh đã trải qua suốt bảy ngày vừa rồi.
Hệ thống quét qua vật phẩm.
Lần này, thông tin hiển thị không phải là màu đỏ báo động hay xanh lam trung tính, mà là vàng kim – biểu tượng của những bí mật cấp độ Thiên Đạo.
[Vật phẩm: Hồn Phiến của Kẻ Phản Bội.]
[Mô tả: Đây không phải linh thạch.
Đây là mảnh vỡ ý thức của một 'Admin' cũ đã cố gắng phá hủy hệ thống từ bên trong 1000 năm trước.]
[Hiệu ứng đặc biệt: Khi sử dụng, người cầm nắm sẽ có thể nghe thấy tiếng nói của Thiên Đạo thực sự – chứ không phải giọng giả mạo của Hệ Thống Tội Nghiệp.]
Điều này thay đổi mọi thứ.
Nếu hệ thống tu tiên là một cỗ máy nuôi dưỡng con quái vật cổ xưa, thì những 'Admin' trước đó hẳn đã biết điều đó và cố gắng ngăn chặn nó.
Và họ đã thất bại.
Họ bị giết chết hoặc bị phong ấn thành những sinh vật lai tạo như Quế Thú Huyết Ma mà hắn vừa tiêu diệt.
Nhưng tại sao viên ngọc này lại rơi vào tay hắn?
Tại sao Lâm Thanh Tú – người thầy luôn tin tưởng vào đạo nghĩa – lại mang theo thứ vũ khí nguy hiểm nhất của sự phản bội trong người mình khi chết?
Hàn Phong nhìn kỹ hơn vào viên Hồn Phiến.
Trên bề mặt tinh thể, có khắc một ký tự nhỏ bé mà mắt thường khó nhận ra nếu không tập trung cao độ.
Ký tự đó giống hệt với vết thương hình dạng kỳ lạ trên trán của chính hắn – thứ đã xuất hiện từ khi anh tỉnh dậy trong chương 21.
"Chìa khóa," Hàn Phong thì thầm, tim đập thình thịch mạnh hơn bất cứ lúc nào khác.
"Ngươi không phải là người bảo vệ ta.
Ngươi đang cố gắng đưa 'nhiễm độc' này vào tay ai đó đủ mạnh để phá vỡ hệ thống."
Lâm Thanh Tú đã hy sinh mạng sống của mình không phải vì đạo nghĩa mù quáng, mà như một phần trong kế hoạch tuyệt vọng cuối cùng.
Hắn là kẻ thí thân để mang viên ngọc này đến cho người duy nhất có thể cầm nó – Hàn Phong, phiên bản thứ 1000 với lượng 'Tội Nghiệp' tích lũy đủ lớn để kích hoạt Hồn Phiến.
Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng hắn.
Nếu Lâm Thanh Tú đã biết trước điều này.
thì liệu cái chết của người thầy có phải là một phần trong kịch bản mà chính Hàn Phong đang cố gắng thoát ra không?
Hay đây mới thực sự là bước đi đầu tiên để phá vỡ vòng lặp vĩnh cửu này?
Hắn đưa viên ngọc lên gần mắt, quan sát những luồng sáng xanh bên trong nó.
Chúng chuyển động như thể đang sắp xếp thành một thông điệp.
hoặc một bản đồ.
Bầu trời đỏ sẫm phía trên bỗng chốc bị xé toạc bởi (một tia) sét trắng xóa không kèm theo tiếng sấm.
Tiếng cười của thực thể cổ xưa vang lên lần nữa, nhưng lần này nó gần hơn – rất gần, như thể đang đứng ngay sau gáy Hàn Phong.
*"Ngươi đã lấy mất thứ thuộc về ta,"* giọng nói ấy thì thầm vào tai phải hắn, khiến lông ốc đảo dựng ngược.
*"Bây giờ, vòng lặp sẽ không còn là nơi giam giữ ngươi nữa.
Nó sẽ trở thành nhà tù của linh hồn."*
Hàn Phong quay phắt người lại, thanh kiếm trong tay run lên vì sự căng thẳng tột độ.
Không có ai ở đó cả.
Chỉ có bóng tối đang dày đặc hơn bao giờ hết, và những vết nứt màu tím trên bầu trời giờ đây đã nối liền thành một khuôn mặt khổng lồ nhìn xuống thế gian với vẻ mặt khinh miệt.
Nhưng điều khiến Hàn Phong quên cả thở không phải là sự xuất hiện của kẻ thù.
Mà là thông báo hệ thống vừa hiện lên trước mắt anh, đè nặng lên mọi suy nghĩ khác:
[SYSTEM UPDATE COMPLETE.]
[Cảnh giới mới mở khóa: Luyện Khí Tầng 2 (Phiên Bản Nghiệt Đạo).]
[Nhiệm vụ chính đã thay đổi lại một lần nữa: Tìm ra 'Phòng Điều Khiển' của Thiên Đạo trước khi mặt trời lặn ngày thứ ba.
Thất bại = Đồng ý trở thành thức ăn cho Cổng Tận Thế.]
Hàn Phong nhìn vào đồng hồ hệ thống hiển thị thời gian còn lại: 46 giờ.
Và trong góc mắt anh, hình ảnh Lâm Thanh Tú đang mỉm cười buồn bã từ phía sau một cánh cửa vô hình đóng sập lại trước mặt hắn.
Khuôn mặt của người thầy dần mờ đi, nhưng đôi môi ấy vẫn cử động thành một câu nói mà Hàn Phong chỉ có thể đọc qua khẩu hình: *"Đừng tin vào kết quả."*
Lưỡi hái tử thần lao đến, cắt ngang không khí với âm thanh xé tai.
Hàn Phong nghiến răng, máu từ khóe môi chảy xuống khi hắn cảm nhận được sát khí thấu xương.
Cánh cửa vô hình kia bỗng nứt ra, và từ bên trong, một bàn tay lạnh toát
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận