Chương 21

Không gian xung quanh không còn là quảng trường đổ nát.

Nó trở thành một vực thẳm âm thanh, nơi tiếng gào thét của linh khí hỗn loạn xé toạc màng nhĩ Hàn Phong.

Anh tỉnh dậy với cảm giác như vừa bị ném từ đỉnh núi cao nhất xuống đáy biển sâu.

Lưng đau buốt, nhưng đáng sợ hơn là sự trống rỗng trong lồng ngực — vết thương do lưỡi kiếm xuyên qua đã biến mất, thay vào đó là một khoảng không gian lạnh giá nuốt chửng nhiệt độ cơ thể.

Hàn Phong ngồi dậy,.

cầm cập chống lên mặt đất phủ đầy tro bụi đen kịt.

Mùi ozone và máu tanh vẫn còn nồng nặc, nhưng lần này, nó pha lẫn với mùi hương của hoa sen nở giữa đống xác thối — một mùi vị trái ngược kinh dị báo hiệu sự bất thường trong quy luật tự nhiên.

Anh nhìn xuống bàn tay mình.

Những ngón tay trắng bệch, tĩnh mạch nổi lên xanh đen dưới da như những con rắn nhỏ đang bò lổm ngỗm tìm kiếm đường thoát.

"Level Up," giọng nói máy móc của Hệ thống vang lên, nhưng lần này nó không mang màu sắc trung tính quen thuộc.

khinh miệt.

"Cảnh giới: Luyện Khí Tầng 1 (Suy Thối).

HP: 45/100.

Buff tạm thời: 'Vết Thương Của Kẻ Phản Bội' — Tăng khả năng cảm nhận linh lực dị thường +20%."

Hàn Phong nghiến răng, cố gắng đứng lên.

Cơ thể anh yếu ớt hơn bất kỳ lúc nào trong bốn mươi mốt vòng lặp trước đây.

Anh không còn là một tu giả đang trên đà thăng hoa.

Anh trở thành nạn nhân của chính sự tích lũy linh lực mà Hệ thống từng hứa hẹn sẽ mang lại sức mạnh.

Linh lực trong kinh mạch chảy ngược, ăn mòn từ bên trong như axit loãng.

Anh quay đầu nhìn về phía bóng đen kia — Doppelgänger phiên bản thứ nhất vừa giết anh.

Nhưng không có gì cả.

Chỉ còn lại một vệt máu tươi trên mặt đất đá granite, đang dần biến thành màu tím sẫm rồi bốc hơi dưới ánh nắng của buổi sáng thứ hai.

Bầu trời xám xịt như chì treo lơ lửng phía trên đầu, những đám mây cuộn xoáy tạo thành hình thù kỳ quái giống như đôi mắt khổng lồ đang quan sát con mồi.

"Trách nhiệm vô danh," Hàn Phong thì thầm, giọng nói khô khốc như tiếng cạo đá.

"Ai phải làm điều sai?"

Anh nhớ lại lời của Lâm Thanh Tú trước khi người thầy cũ kia hy sinh bản thân để phong ấn cánh cửa tử: *"Đạo nghĩa không cứu được ai trong vòng lặp này, Hàn Phong.

Chỉ có sự thật mới làm được."* Sự thật gì?

Và tại sao anh — phiên bản thứ 1000 — lại là kẻ duy nhất mang ký ức của tất cả các tiền nhiệm?

Hàn Phong lau máu trên môi, ánh mắt lạnh lùng quét ngang khu vực.

Anh cần di chuyển.

Đứng yên ở đây chỉ là chờ chết khi những con ma đói từ chu kỳ trước thức dậy.

Chúng không còn là linh hồn vô tri.

Sau hàng trăm lần reset, chúng đã học được cách săn mồi theo nhóm, và mùi máu của anh — dù thuộc về một phiên bản khác — vẫn là bữa tiệc thịnh soạn nhất trong thế giới đang mục rữa này.

Con đường dẫn đến Đền Cổ bị phong ấn nằm sâu trong khu rừng Tử Cấm Lâm, nơi linh khí dày đặc đến mức có thể ngạt thở người bình thường.

Nhưng với Hàn Phong hiện tại, đó lại là liều thuốc giải độc duy nhất.

Anh cần sự thuần khiết của cổ vật để ổn định kinh mạch đang bị ăn mòn bởi 'Vết Thương Của Kẻ Phản Bội'.

Hàn Phong di chuyển theo bản năng sinh tồn.

Bước chân anh nhẹ nhàng như mèo lớn, tránh xa những cành cây khô dễ gãy và những hố sâu ẩn nấp dưới lớp lá mục.

Hệ thống hiển thị một la bàn ảo trên tầm nhìn của anh, kim chỉ nam rung lắc dữ dội hướng về phía Bắc — nơi tọa lạc của Đền Cổ.

Tuy nhiên, đường đi không hề êm đềm.

Từ các khe đá và bóng tối giữa những tán cây cổ thụ già cỗi, ánh sáng đỏ liếm láp hiện ra.

Những con ma đói.

Chúng có hình dạng giống người nhưng bị biến dị: chân tay dài ngoằng, khớp xương lật ngược lại, da thịt xanh xám bám đầy bùn đất và xác thối rữa từ các chu kỳ trước.

Đôi mắt chúng không tròng trắng, chỉ là hai hốc đen sâu hoắm phát ra ánh sáng đỏ rực hung dữ.

"Mục tiêu phát hiện: Ma Đói Biến Dị x3," Hệ thống cảnh báo.

"Đề nghị: Tẩu thoát hoặc Tiêu diệt."

Hàn Phong dừng lại sau một gốc cây cổ thụ.

Anh không rút kiếm — thanh kiếm của anh đã gãy trong trận chiến với Doppelgänger ở chương trước, và linh lực hiện tại quá yếu để triệu hồi binh khí mới.

Thay vào đó, anh tập trung vào kỹ năng sinh tồn mà phiên bản thứ 901 từng dạy cho anh: *Tận dụng môi trường.*

Một con ma đói lao ra từ bóng tối, móng vuốt sắc nhọn cứa mạnh vào không gian trước mũi Hàn Phong.

Mùi hôi thối xộc vào mặt anh khiến dạ dày quặn thắt.

Anh cúi người né tránh, đồng thời lấy một nắm tro bụi đen trên đất ném thẳng vào mắt quái vật.

Ma đói gào lên đau đớn, hai tay đưa lên che chắn những lỗ hổng trống rỗng đó.

Đây là cơ hội duy nhất.

Hàn Phong lao về phía trước, dùng vai đập mạnh vào ngực con ma đói thứ hai đang tiến tới.

Tiếng xương cốt nứt vỡ vang lên khô khốc.

Anh không dừng lại, lợi dụng đà va chạm để đẩy xác con đầu tiên ngã đè lên con thứ ba.

Chúng quằn quại trong sự hỗn loạn, tạo ra khoảng trống đủ lớn cho anh thoát ra khỏi vòng vây tạm thời.

Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu.

Tiếng gào thét của chúng như lời mời gọi.

Từ sâu trong rừng, hàng chục ánh mắt đỏ rực hiện lên trong bóng tối.

Chúng không tấn công ngay lập tức mà bao quanh, thu hẹp phạm vi hoạt động của anh từng chút một.

Đây là chiến thuật bẫy.

Ma đói đã thông minh hơn rất nhiều so với những vòng lặp đầu tiên.

Hàn Phong nuốt khan, mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng.

Anh cần đến Đền Cổ nhanh nhất có thể.

Cánh cửa phong ấn đó không chỉ là nơi ẩn chứa bí mật về cơ chế vòng lặp mà còn là nguồn năng lượng thuần khiết duy nhất chưa bị nhiễm độc bởi ý thức của Hệ Thống Tội Nghiệp.

Nếu anh chết ở đây, mọi nỗ lực phá vỡ chu kỳ sẽ tan thành mây khói.

Anh tăng tốc độ chạy bộ, linh lực suy kiệt trong kinh mạch bắt đầu bùng nổ một cách nguy hiểm để cung cấp năng lượng cho cơ bắp.

Da thịt nóng lên, tĩnh mạch nổi rõ hơn nữa như những đường sông lửa dưới da.

Pain là nhiên liệu.

Trong thế giới này, đau đớn không phải là kẻ thù — nó là bằng chứng rằng anh vẫn còn sống, và nếu còn sống, thì vẫn có hy vọng thay đổi kết cục bi thảm đang chờ đợi cả thế giới Linh Châu.

Khi Hàn Phong bước ra khỏi rìa rừng Tử Cấm Lâm, Đền Cổ hiện ra trước mắt anh trong vẻ uy nghiêm đáng sợ của sự hoang tàn.

Cấu trúc kiến trúc cổ xưa bằng đá đen nhẵn bóng vươn lên cao chót vót giữa bầu trời xám xịt, những cột trụ khắc họa hình ảnh các vị thần tu tiên đang đau khổ và gào thét bị bao phủ bởi dây leo xanh rờn — thứ thực vật không thuộc về bất kỳ hệ sinh thái nào trên thế giới này.

Cánh cửa đá khổng lồ đóng chặt trước mặt anh.

Trên bề mặt đá, một trận pháp phức tạp tỏa ra ánh sáng tím óm, giống hệt màu sắc của vết nứt trên trời mà anh đã chứng kiến vào cuối chương 19.

Ánh sáng đó không tĩnh tại; nó chuyển động như máu trong cơ thể sống, nhịp đập chậm rãi nhưng đều đặn: *Thump.

Thump.* Mỗi nhịp đập làm rung chuyển mặt đất nhẹ nhàng, truyền tải một cảm giác bất an sâu sắc lên da thịt Hàn Phong.

Anh tiến lại gần, bàn tay run rẩy đặt lên bề mặt lạnh lẽo của cánh cửa đá.

Cảm giác đầu tiên không phải là sự cứng rắn của đá mà là sự mềm mại, đàn hồi như chạm vào da người đang hấp hối.

Một luồng điện chạy dọc sống lưng anh khi Hệ thống bắt đầu cảnh báo liên tục:

[WARNING!

WARNING!]
"Phát hiện dị thường không gian.

Mức độ nguy hiểm: Cao."
"Tỷ lệ tương thích linh hồn: 98%."
"Cảnh giác!

Bạn đang tiếp xúc với 'Trung Tâm Điều Khiển' của vòng lặp!"

Hàn Phong cố gắng rút tay lại, nhưng cánh cửa dường như đã hút lấy bàn tay anh vào.

Những ký tự cổ xưa trên đá bắt đầu sáng lên rực rỡ, không còn màu tím nữa mà chuyển sang trắng xóa — màu sắc của sự tẩy rửa và hủy diệt cùng lúc.

Chúng xoay tròn quanh lòng bàn tay anh, ăn mòn da thịt nhưng lại không gây ra đau đớn nào cả.

Thay vào đó, một cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể: Sự bình yên giả tạo.

Giọng nói của 'Phiên Bản Thứ Nhất' vang lên trong đầu anh, rõ ràng hơn bất kỳ lúc nào trước đây: *"Đừng kháng cự, Hàn Phong.

Đây là điều mà chúng ta đã chờ đợi suốt 1000 lần chết đi sống lại."*

"Im lặng!" Hàn Phong gầm lên, cố gắng dùng linh lực để cắt đứt kết nối giữa tay mình và cánh cửa đá.

Nhưng linh lực của anh không còn tuân theo ý chí của anh nữa.

Nó chảy ngược vào trong cánh cửa, nuôi dưỡng trận pháp đó như thể nó là một thực thể sống đang đói khát dữ dội.

Ánh sáng trắng từ cánh cửa bắt đầu lan tỏa ra xung quanh, quét sạch bóng tối và sự im lặng chết chóc của khu vực.

Những con ma đói ở phía sau rừng bỗng ngừng gào thét.

Chúng không tấn công mà đứng yên bất động, hướng về phía Đền Cổ với vẻ tôn kính hoặc sợ hãi tột độ — khó có thể phân biệt rõ ràng giữa hai cảm xúc đó trong khuôn mặt biến dị của chúng.

Hàn Phong nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên bề mặt đá sáng lên.

Nhưng khuôn mặt đó không phải là anh.

Đó là khuôn mặt nhợt nhạt, mắt đỏ ngầu của Doppelgänger — kẻ đã giết anh vài phút trước.

Và đôi môi của nó đang cử động, đọc một thông điệp mà Hàn Phong chưa kịp nhận ra ý nghĩa cho đến khi quá muộn:

Không có âm thanh vỡ vụn nào cả.

Chỉ đơn giản là sự biến mất tức thì của vật chất.

Cánh cửa Đền Cổ không mở ra theo cách thông thường; nó tan rã thành vô số hạt ánh sáng trắng li ti, hòa quyện vào không khí như tuyết rơi ngược lên trời cao.

Từ bên trong khoảng trống vừa được giải phóng đó, một luồng ánh sáng trắng xóa bùng nổ mạnh mẽ, quét sạch mọi bóng tối và sự tĩnh lặng xung quanh.

Hàn Phong bị hất văng ra xa với lực kinh hoàng.

không trung như một chiếc lá khô trước cơn bão tố thần thánh.

Anh va đập vào những tảng đá lớn ở chân đền, xương cốt kêu lên tiếng rít đau đớn nhưng ý thức của anh vẫn tỉnh táo đáng sợ nhờ buff 'Vết Thương Của Kẻ Phản Bội'.

Anh nằm bất động trên mặt đất phủ đầy ánh sáng trắng xóa đó.

Bầu không khí xung quanh trở nên nặng nề đến mức khó thở.

Những hạt bụi phát sáng lơ lửng trước mắt anh, mỗi hạt đều chứa đựng một ký ức — những mảnh vỡ của 1000 vòng lặp trước đây đang đổ về điểm hội tụ này.

Hàn Phong cố gắng nhấc tay lên che ánh sáng gay gắt đó.

Anh nhìn thấy chúng: Hình ảnh Lâm Thanh Tú chết dưới lưỡi kiếm của chính mình.

Hình ảnh thế giới Linh Châu nứt ra thành từng mảng lớn như gương vỡ.

Và hình ảnh một thực thể khổng lồ, không rõ hình dạng cụ thể nhưng toả ra áp lực hủy diệt tuyệt đối, đang ngủ say trong sâu thẳm lòng đất — và Hệ Thống Tội Nghiệp chỉ là chiếc nôi nuôi dưỡng nó thức dậy mà thôi.

đây là trung tâm?" Hàn Phong thì thầm, giọng nói nghẹn ngào bởi sự kinh hãi tột cùng.

"Hay đây mới thực sự là cái bẫy cuối cùng?"

Luồng ánh sáng bắt đầu co lại, thu hẹp về phía anh như một vòi rồng xoáy ngược thời gian.

Nó không tấn công cơ thể vật lý của Hàn Phong mà thẳng vào linh hồn — nơi chứa đựng ký ức và ý chí tồn tại của hắn.

Hệ thống hiển thị thông báo cuối cùng trước khi mất kết nối:

"Đang đồng bộ dữ liệu.

Tiến trình hoàn tất."
"Tải bản đồ mới: 'Phòng Ngủ Của Thực Thể'."
"Mục tiêu cập nhật: Sống sót qua sự thức tỉnh."

Hàn Phong cảm thấy ý thức của mình đang bị xé toạc ra khỏi cơ thể.

Không phải là đau đớn về mặt vật lý, mà là nỗi kinh hoàng khi nhận ra rằng mọi nỗ lực tu luyện, mọi hy sinh và chiến đấu trong 40 vòng lặp gần nhất chỉ đơn thuần là bước đệm để đưa 'Chìa Khóa' — linh hồn của anh — đến đúng vị trí này cho thực thể cổ xưa thức tỉnh.

Anh không phải là người cứu rỗi.

Anh là bữa tiệc khai trương.

Khi Hàn Phong mở mắt lần nữa, cơ thể anh nằm trên mặt đất lạnh lẽo của quảng trường ban đầu.

Không có đau đớn.

Vết thương do ma đói gây ra đã lành hoàn toàn, thậm chí cả sự mệt mỏi trong xương cốt cũng biến mất như chưa từng tồn tại.

Thế giới xung quanh im lặng chết chóc — quá im lặng so với những vòng lặp trước đây khi tiếng gào thét và sụp đổ luôn đồng hành cùng buổi sáng thứ hai.

Anh ngồi dậy, cảm giác lạ lùng lan tỏa khắp cơ thể.

Linh lực trong kinh mạch không còn chảy ngược hay ăn mòn nữa.

Nó tĩnh tại, đóng băng lại thành một khối đặc quánh màu đen nhánh nằm ngay giữa tâm trí anh — giống như một cục u độc đang ngủ say chờ đợi thời điểm thích hợp để bùng nổ.

Hàn Phong đưa tay lên chạm vào trán mình.

Da thịt ở đó lạnh buốt và cứng rắn hơn bất kỳ nơi nào khác trên cơ thể.

Anh nhìn xuống lòng bàn tay: Một vết sẹo đen nhánh hình dạng giống như chiếc chìa khóa cổ điển đang hiện rõ nổi bật giữa da thịt trắng bệch của anh.

Nó không phải là thương tích bên ngoài, mà dường như được khắc từ sâu trong linh hồn rồi chiếu ra thế giới vật lý.

Hệ thống hiển thị một thông báo đỏ rực, khác hoàn toàn với màu xanh lam quen thuộc trước đây:

[SYSTEM ERROR]
"Cảnh giới hiện tại: Luyện Khí Tầng 1 (Bị Nhiễm)."
"Trạng thái mới: 'Nồi Sôi Linh Lực' — Bạn là vật chứa duy nhất cho sự thức tỉnh."
"Nhiệm vụ chính đã thay đổi: Không còn phá vỡ vòng lặp.

Nhiệm vụ mới: Giữ cho nó ngủ thêm ít nhất 24 giờ trước khi thực thể cổ xưa hoàn toàn tỉnh dậy và nuốt chửng linh hồn của bạn cùng cả thế giới này."

Hàn Phong nhìn vào bầu trời xám xịt đang bắt đầu xuất hiện những vết nứt màu tím lớn hơn bao giờ hết.

Tiếng cười lạnh lùng vang lên trong đầu anh — không phải từ Hệ thống, cũng không phải từ Phiên Bản Thứ Nhất nữa.

Đó là giọng nói của chính thực thể cổ xưa kia, thì thầm trực tiếp vào não bộ hắn:

Đất đá bỗng xé toạc, một bàn tay đen ngòm phủ đầy xương cốt chui thẳng ra từ lòng đất.

Hàn Phong lùi bước, máu lạnh tuôn xuống sống lưng khi nhận ra đó là chính bàn tay anh từng chặt đứt.

Hắn giơ thanh kiếm lên, nhưng lưỡi kiếm
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập