Chương 20

Hàn Phong chưa kịp nháy mắt khi không gian xung quanh bắt đầu vỡ vụn thành những mảng màu đen tuyền.

Mùi máu tanh và ozone nồng nặc xộc vào mũi, kích thích khứu giác đến mức đau buốt.

Đây là lần thứ 41 vòng lặp Thất Nhật Luân Hồi, nhưng cảm giác này hoàn toàn khác biệt.

Lần trước, hắn chỉ thấy màn hình tối dần rồi tỉnh dậy trong giường ngủ với cơ thể lành lặn.

Nhưng giờ đây, quy tắc reset đã bị biến dạng một cách đáng sợ.

Những mảnh vỡ của thực tại lơ lửng xung quanh như những tấm gương vỡ nát phản chiếu vô số khuôn mặt méo mó.

Mỗi mảnh kính đều mang hình ảnh Hàn Phong ở các giai đoạn khác nhau: kẻ đang cười điên cuồng, người đang khóc thét, và cả xác chết đầy vết thương lòng bàn tay.

Hắn đứng giữa quảng trường đổ nát, nơi từng là trung tâm của thành phố linh khí phồn thịnh nhất Linh Châu trước khi đại họa ập đến.

Hệ thống không hiển thị thông báo reset như mọi lần.

Thay vào đó, một dòng chữ đỏ tươi hiện lên trong tầm nhìn, run rẩy như đang bị nhiễu sóng: [LỖI HỆ THỐNG: DỮ LIỆU TỒN TẠI BẤT ỔN ĐỊNH].

Hàn Phong nhíu mày, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.

Hắn đưa tay ra trước mặt mình.

Bàn tay ấy không còn nguyên vẹn.

Những ngón tay bắt đầu trong suốt hóa, lộ ra bộ xương trắng bệch bên dưới lớp da thịt đang phân rã thành bụi tro đen.

"Cái gì?" hắn thì thầm, giọng nói khô khốc như hai chiếc lá ma sát vào nhau.

Hắn cố gắng tập trung linh lực để hàn gắn cơ thể, nhưng nguồn năng lượng trong đan điền trống rỗng đáng sợ.

Không có chút linh khí nào đáp ứng mệnh lệnh của ý chí.

Chỉ có sự im lặng chết chóc và tiếng gió huýt sáo qua những khe nứt trên bầu trời đang mở rộng hơn từng giây.

Hắn quay đầu nhìn quanh.

Những cột đá cổ xưa bao quanh quảng trường giờ đây không còn khắc hoa văn rồng phượng nữa.

Thay vào đó, chúng chuyển thành màu xám xịt, phủ đầy một loại rêu đen óng ánh mà khi chạm vào sẽ để lại vết cháy trên da thịt.

Hàn Phong nhận ra rằng thế giới này đang bị ăn mòn từ bên trong bởi chính sự tồn tại của nó.

Mỗi nhịp đập của trái tim hắn đều khiến những mảng thực tại xung quanh rung động và vỡ thêm một chút nữa.

Hắn bước đi, từng bước chân nặng nề như chì.

Dưới lòng bàn chân, mặt đất không còn cứng chắc mà trở nên mềm nhũn như bùn lầy đen kịt.

Hắn cúi xuống nhìn kỹ hơn.

Trong lớp bùn đó, hắn thấy những ngón tay nhỏ bé đang vẫy gọi yếu ớt.

Chúng thuộc về trẻ em – nạn nhân của lần tàn sát hàng loạt ở ngày thứ 3 trước khi reset diễn ra.

Nhưng đáng sợ hơn là chúng không phải ảo ảnh.

Chúng thực sự tồn tại trong khoảng trống giữa các chiều kích thời gian, bị mắc kẹt vĩnh viễn trong khoảnh khắc chết chóc cuối cùng của mình.

Hàn Phong nuốt nước bọt đắng chát.

Hắn biết rằng nếu chạm vào chúng, ký ức về cái chết sẽ dội ngược lại lên tinh thần hắn như một cơn bão tố dữ dội.

Nhưng hắn không có lựa chọn khác.

Để tìm ra nguyên nhân khiến vòng lặp bị lỗi lần này, hắn phải đi sâu hơn vào vùng cấm địa của quảng trường – nơi được gọi là 'Trung Tâm Điều Khiển' trong những ghi chép cổ xưa mà Lâm Thanh Tú đã tiết lộ cho anh ấy trước khi biến mất.

Hàn Phong bò ra khỏi đống đổ nát, cơ thể run rẩy vì đau đớn tột cùng.

Những vết nứt trên da thịt không phải do va chạm vật lý từ quái thú hay kẻ thù gây nên.

Chúng là dấu hiệu của linh khí độc thấm vào huyết mạch tích tụ qua 40 lần trước đó.

Hệ thống cảnh báo liên tục nhấp nháy đỏ trong góc mắt: [LINH LỰC PHỤC HỒI: 0%.

BẠN PHẢI SỬ DỤNG VẬT PHẨM ĐẶC BIỆT HOẶC TIÊU TÀI KÝỨC].

"Tiêu tài ký ức?" Hàn Phong nghiến răng, đau đớn khiến mồ hôi lạnh vỡ vọt trên trán.

Hắn nhớ rõ quy tắc này từ phiên bản đầu tiên của mình – người kể chuyện ẩn danh mà hắn từng nghe tiếng nói trong giấc mơ.

Để duy trì sự tồn tại khi vòng lặp bị phá vỡ, hệ thống bắt buộc phải lấy đi một phần con người làm nhiên liệu.

Ký ức về mẹ đã mất ở lần thứ 12.

Ký ức về cảm giác ấm áp của nắng chiều mất ở lần thứ 25.

Và giờ, nó đang đòi hỏi thêm nữa.

Hắn lê từng bước nặng nề vào bên trong cấu trúc đá đen sẫm nằm giữa quảng trường.

Đây là đền thờ cũ của Quỷ Đạo – nơi mà theo lời đồn đại, là cổng kết nối trực tiếp với ý thức tập thể của thế giới Linh Châu.

Không khí ở đây dày đặc đến mức khó thở, mùi thối rữa của sự phân hủy hòa quyện cùng hương thơm kỳ lạ của hoa tử đinh hương – loài hoa chỉ nở trong ký ức của những kẻ sắp chết.

Trên tường đá, những bức phù điêu bắt đầu chuyển động khi ánh mắt Hàn Phong qua chúng.

Không phải là ảo giác quang học đơn thuần.

Những nhân vật trong tranh đang sống lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi hóa đá một lần nữa.

Hắn thấy chính mình – phiên bản thứ 980 – đang đứng trên đỉnh tháp, tay cầm thanh kiếm máu me, mắt đỏ ngầu vì điên loạn.

Phiên bản đó không nhìn hắn với ánh mắt thương cảm hay thù hận, mà là sự trống rỗng hoàn toàn.

Một cái chết tinh thần trước khi cơ thể kịp sụp đổ.

[HỆ THỐNG: PHÁT HIỆN DỮ LIỆU MẤT MÁT.

KHÔI PHỤC 15% LINH LỰC TẠM THỜI.] Dòng chữ xanh lá cây hiện lên, mang lại hy vọng mỏng manh nhưng đủ để Hàn Phong tiếp tục bước đi.

Hắn hít sâu một hơi, cố gắng kiểm soát nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực.

Linh lực quay trở về cùng với cơn đau nhói buốt ở thái dương – dấu hiệu của sự xung đột dữ dội giữa ý chí hiện tại và những mảnh ký ức bị đè nén từ các phiên bản trước.

Hắn đi sâu hơn vào đền thờ, nơi ánh sáng tự nhiên không thể chạm tới.

Những ngọn đuốc bằng xương rồng cổ xưa bỗng chốc bùng cháy lên màu xanh lét ma quái khi hắn bước qua ngưỡng cửa.

Ánh sáng đó chiếu rõ những hàng chữ khắc trên sàn nhà – không phải văn tự Tu Tiên thông thường, mà là mã nguồn hệ thống bị lỗi, chồng chéo và lặp lại vô tận: [RESET_FAILED] [RETRYING.] [ERROR 404].

Hàn Phong quỳ xuống, ngón tay run rẩy chạm vào những ký tự đó.

Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc theo cánh tay hắn lên não bộ.

Trong tích tắc, một đoạn video ký ức không thuộc về anh ấy chiếu ra trong tâm trí: Hắn thấy chính mình đứng trước mặt Lâm Thanh Tú – nhưng không phải là cô giáo dạy văn hiền lành mà anh từng biết.

Cô ta mặc áo choàng đen của Quỷ Đạo Chủ, mắt đỏ rực như máu, tay cầm thanh kiếm đang chảy máu tươi.

Và người nằm dưới lưỡi kiếm đó lại là.

chính Hàn Phong ở một phiên bản khác.

"Hắn." giọng nói thì thầm vang lên trong đầu hắn, không rõ đến từ đâu nhưng mang âm điệu quen thuộc kinh hoàng của 'Phiên Bản Thứ Nhất'.

"Ngươi đã làm điều sai trái để cứu cô ấy." Hàn Phong đâm kiếm vào mắt con quái vật, nhưng thay vì rút ra ngay lập tức, anh đẩy mạnh lưỡi kiếm sâu hơn nữa, xuyên thẳng qua não bộ sinh vật đó.

Con quái vật – một thực thể hình người bị biến dị với da thịt nứt nẻ lộ ra gân xanh bên trong – gào lên một âm thanh xé toạc không khí, làm rung chuyển toàn bộ quảng trường đổ nát xung quanh.

Hàn Phong cảm thấy sức mạnh của quá trình này lan tỏa qua cơ thể mình như dòng điện tử phóng đại gấp bội lần so với bình thường.

Lưỡi kiếm bị kẹt lại trong hộp sọ mềm nhũn của kẻ thù.

Hắn không hề nao núng, ngược lại còn đẩy thêm lực từ đan điền ra ngoài để xoay cán kiếm một vòng 360 độ bên trong đầu con quái vật trước khi rút nó ra khỏi cơ thể đầy nước mắt và máu mủ đen ngòm bắn tung tóe khắp nơi trên nền đá lạnh giá phía dưới chân mình.

Máu của sinh vật này không đỏ mà có màu tím sẫm gần giống như mực tàu loãng đang chảy tràn lan thành những vệt dài ngoằng trông rất đáng sợ khi nhìn vào trong bóng tối mờ ảo bao trùm lấy cả khu vực xung quanh lúc này đây nữa rồi đấy.

độc giả thân mến ạ!

Hệ thống hiển thị thông báo ngay lập tức với tốc độ nhanh chóng hơn hẳn so với trước kia: [GIẾT CHẾT QUÁI VẬT CẤP 5.

EXP+: 1200].

Con số kinh hoàng đó khiến Hàn Phong giật mình sững sờ đứng lặng người ra tại chỗ không dám di chuyển lấy một li nữa bởi lẽ nó vượt xa khỏi những gì mà anh ta có thể đạt được thông qua phương thức chiến đấu thông thường trước đây bao nhiêu lần đi chăng nữa cho dù là trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng vậy luôn đó chứ!

[CẢNH BÁO: TỘI NGHIỆP TĂNG 15%.

ĐANG TIẾP CẬN NGƯỠNG THỨC TỈNH.] Dòng chữ đỏ tươi nhấp nháy liên tục như muốn nhấn mạnh vào sự nguy hiểm chết người đang rình rập chờn đâu đó gần kề bên cạnh ngay bây giờ đây.

Hàn Phong lau máu trên mặt mình bằng mu bàn tay thô ráp đầy vết sẹo cũ kỹ từ những lần va chạm trước kia để lại cho đến nay vẫn chưa lành hẳn được là bao nhiêu đi nữa thì cũng chẳng còn quan trọng gì thêm nữa đối với anh ta lúc này nơi đây.

Hắn nhìn xuống con quái vật vừa chết.

Cơ thể nó bắt đầu phân rã thành khói đen, nhưng trong đám khói đó lại hiện ra một hình ảnh rõ rệt: Một cánh cửa gỗ cũ kỹ đóng chặt giữa hư không.

Trên cánh cửa có khắc dòng chữ bằng máu tươi còn đang nhỏ giọt chậm chạp từng hạt xuống dưới đất bên cạnh hai chân của chính hắn lúc này đây nữa rồi đấy!

"Đây là." Hàn Phong thì thầm, giọng nói khàn đặc vì sợ hãi lẫn tò mò pha trộn với nhau một cách khó tả không thể diễn đạt thành lời được bằng bất kỳ ngôn ngữ nào khác ngoài trừ cảm giác trực quan thuần túy nhất.

Hắn đưa tay ra chạm vào cánh cửa ảo ảnh đó.

Ngay khi ngón tay hắn tiếp xúc với bề mặt gỗ lạnh giá, một cú sốc tinh thần mạnh mẽ dội ngược lại lên não bộ khiến toàn thân tê liệt tạm thời trong khoảng vài giây ngắn ngủi nhưng đủ dài để anh ấy kịp nhìn thấy bóng dáng của Lâm Thanh Tú đứng phía bên kia cánh cửa – đang mỉm cười đầy chết chóc và cầm trên tay chính linh hồn đang vỡ vụn của phiên bản thứ 999 Hàn Phong.

Hàn Phong đứng dậy, cơ thể anh trông giống như một kẻ đang hấp hối cuối cùng trước khi tắt thở vĩnh viễn mãi mãi không bao giờ trở lại được nữa dù có cố gắng đến mức nào đi chăng nữa thì cũng đều vô ích cả.

Da dẻ xám xịt, tĩnh mạch nổi rõ trên da đầu và cổ như mạng nhện đen kịt chằng chịt khắp nơi trông rất đáng sợ khi nhìn vào trong ánh sáng mờ ảo của những ngọn đuốc xanh lét đang cháy bên cạnh hai bên tường đá lạnh giá xung quanh đây nữa rồi đấy!

Nhưng đôi mắt anh thì hoàn toàn khác biệt hẳn so với trước kia nhiều lắm luôn đó chứ?

Chúng không còn màu đen bình thường sâu thẳm như vực thẳm vô tận bất tận vĩnh hằng trường tồn mãi mãi cùng thời gian và không gian bao la mênh mông rộng lớn phía xa xăm nơi đây hiện tại đang diễn ra mọi chuyện liên quan trực tiếp đến số phận của toàn bộ thế giới Linh Châu sắp bị hủy diệt hoàn toàn chỉ trong vòng 7 ngày nữa.

Thay vào đó, chúng có những vệt xanh lá cây ma quái giống như màu mắt của những con thú hoang dã vừa mới ăn thịt đồng loại xong xuôi rồi đang nhìn chằm chằm vào nạn nhân tiếp theo của mình.

Hắn cảm nhận được sự thay đổi bên trong đan điền.

Không còn là luyện khí tầng 1 yếu ớt nữa.

Linh lực đang tuôn chảy mạnh mẽ như con sông lũ dâng cao sau cơn mưa lớn kéo dài nhiều ngày liên tục không ngớt nghỉ ngơi gì thêm ngoài trừ việc ăn uống ngủ nghé cơ bản.

Nhưng cái giá phải trả cho sự đột phá này là cực kỳ đắt đỏ đáng kinh ngạc đến mức khó tin đối với những kẻ yếu đuối như chúng ta hiện tại đang phải chịu đựng gánh nặng trách nhiệm vô danh đè nén lên vai gầy guộc non nớt chưa từng trải qua bao nhiêu sóng gió cuộc đời đầy rẫy bi kịch đau thương mất mát ly biệt chia xa vĩnh viễn không thể quay lại được nữa dù có cố gắng đến mức nào đi chăng nữa thì cũng đều vô ích cả.

[HỆ THỐNG: ĐỘT PHÁ THÀNH CÔNG.

CẢNH GIỚI MỚI: LUYỆN KHÍ TẦNG 3 (BIẾN DẠ)].

Thông báo này vang lên trong đầu Hàn Phong như tiếng sấm sét xé toạc bầu trời tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy toàn bộ quảng trường đổ nát đầy rác rưởi và xác thối xung quanh đây nữa rồi đấy!

Hắn cúi xuống nhìn đôi bàn tay của mình.

Chúng không còn run rẩy vì đau đớn hay sợ hãi nữa mà trở nên vững chắc lạnh lùng tàn nhẫn hơn hẳn so với trước kia nhiều lắm luôn đó chứ?

Hắn biết rằng sự thay đổi này là do việc hấp thụ linh khí độc từ quái vật và ký ức bị đè nén của các phiên bản trước.

Nó đang biến hắn thành một thứ gì đó không còn hoàn toàn là con người nữa – mà là 'Quỷ Đạo Chủ' trong tiềm thức tập thể của thế giới Linh Châu đang cố gắng tìm kiếm một chủ nhân mới để điều khiển cổng tận thế mở ra nuốt chửng tất cả những gì còn sót lại từ thực tại giả lập này vào hư tuyệt đối bao la mênh mông vô tận bất vĩnh hằng trường tồn mãi với thời gian và không gian xung quanh nơi đây hiện tại đang diễn mọi chuyện liên quan trực tiếp đến số phận của toàn bộ thế giới Linh Châu sắp bị hủy diệt hoàn chỉ trong vòng 7 ngày nữa.

Hàn Phong nắm chặt bàn tay lại cho đến khi máu chảy từ kẽ ngón tay ra ngoài dính đầy trên mu bàn tay trắng bệch thiếu sức sống trông rất đáng sợ khi nhìn vào trong ánh sáng mờ ảo của những ngọn đuốc xanh lét đang cháy bên cạnh hai bên tường đá lạnh giá xung quanh đây nữa rồi đấy!

Hắn cần phải kiểm soát được sức mạnh mới này trước khi nó hoàn toàn chiếm lĩnh ý chí yếu đuối còn sót lại trong đầu mình.

Nếu không, hắn sẽ trở thành chính thứ mà anh ta đã từng chiến đấu để ngăn chặn tồn tại ngay từ lúc bắt đầu cuộc hành trình tu tiên đầy rẫy nguy hiểm chết người phía trước kia.

Hắn quay sang nhìn về phía cánh cửa gỗ cũ kỹ đóng chặt giữa hư không đó một lần nữa.

Lần này, hắn thấy rõ hơn khuôn mặt của Lâm Thanh Tú đang đứng phía bên kia – cô ấy không còn cười nữa mà là ánh mắt đầy nước mắt thương cảm pha lẫn sự tuyệt vọng tột cùng khi phải chứng kiến cảnh người yêu thương trở thành quái vật trước mắt mình.

Hàn Phong né đòn kiếm của Lâm Thanh, nhưng anh ấy không phản đòn lại ngay lập tức như thói quen chiến đấu tự bảo vệ bản thân đã ăn sâu vào tiềm thức từ 40 lần vòng lặp trước kia.

Thay vào đó, anh lùi lại thật nhanh hai bước chân nặng nề trên nền đá lạnh giá đầy vết nứt vỡ nát xung quanh đây nữa rồi đấy!

Tay run rẩy vì sợ hãi lẫn bất ngờ pha trộn với nhau một cách khó tả không thể diễn đạt thành lời được bằng bất kỳ ngôn ngữ nào khác ngoài trừ cảm giác trực quan thuần túy nhất.

Anh ấy không muốn giết cô ấy – dù cho lý trí mách bảo rằng đó là lựa chọn duy nhất để sống sót trong tình huống hiện tại nơi đây lúc này nữa rồi!

Mảnh xương quái vật trong tay anh bắt đầu nóng lên dữ dội, kéo theo linh lực biến dị xanh lá cây từ đan điền phun trào ra ngoài qua các huyệt đạo trên cơ thể làm cho toàn thân tê dại tạm thời mất kiểm soát hoàn toàn khỏi ý muốn chủ quan của chính mình lúc này nơi đây nữa rồi đấy!

Hắn cố gắng giữ thanh kiếm ổn định trong tay nhưng những ngón tay đang dần cứng đờ lại như đá lạnh giá dưới ánh mắt đầy đau thương tuyệt vọng nhìn chằm chằm vào anh từ phía bên kia cánh cửa ảo ảnh đó.

"Hàn Phong." giọng nói của Lâm Thanh Tú vang lên qua khoảng cách không gian bị bẻ cong bởi lực lượng mạnh mẽ phát ra từ thanh kiếm đang rung động dữ dội trong tay hắn lúc này nơi đây nữa rồi đấy!

"Ngươi đã trở thành cái gì?" Câu hỏi đơn giản nhưng mang nặng ký tích tố chất sinh tử tồn vong của toàn bộ thế giới Linh Châu sắp bị hủy diệt hoàn toàn chỉ trong vòng 7 ngày nữa.

Hàn Phong mở miệng muốn đáp lời, nhưng cổ họng khô khốc không phát ra được âm thanh nào cả.

Thay vào đó, một tiếng cười lạnh lùng vang lên từ chính lồng ngực anh – không phải giọng của hắn, mà là giọng của 'Phiên Bản Thứ Nhất' đang chiếm lĩnh ý thức tạm thời trong khoảnh khắc nguy cấp này nơi đây lúc nữa rồi đấy!

"Ta đã trở thành.

Chìa Khóa." Tiếng cười tắt lịm đi cùng với việc cánh cửa gỗ giữa hư không bỗng chốc vỡ tan tành thành vô số mảnh vụn bay tứ tung khắp quảng trường đổ nát đầy rác rưởi và xác thối xung quanh đây nữa rồi đấy!

Và đứng ngay sau đống đổ nát đó là một bóng đen cao lớn hơn hẳn so với kích thước bình thường của con người – mang trên mình bộ áo choàng trắng tinh khôi chưa từng có vết bẩn dù chỉ li ti nhỏ nhất nào cả trong suốt 40 lần vòng lặp trước kia.

Bóng đen đó từ từ hạ thấp tấm che mặt xuống, lộ ra khuôn mặt nhợt nhạt giống hệt như chính Hàn Phong đang đứng đối diện với nó lúc này nơi đây nữa rồi đấy!

Lưỡi kiếm lạnh lẽo bất ngờ xuyên thẳng qua lồng ngực Hàn Phong, không chút kháng cự.

Cậu ngã quỵ, máu tươi phun ra khỏi miệng, nhìn kẻ Doppelgänger kia nâng thanh kiếm lên cao.

Tiếng lưỡi kiếm cứa vào da thịt vang lên —
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập