Chương 23

Hàn Phong không kịp mở mắt để chào đón ánh nắng của ngày thứ hai trong chu kỳ, bởi thực tại đang gào thét.

Anh tỉnh dậy giữa đống đổ nát của lối vào hang động Ma Vực, cơ thể đau nhói do những vết thương chưa lành từ trận chiến trước đó vẫn còn rỉ máu tươi.

Không khí nơi đây dày đặc mùi ozone và sự phân rã của linh lực cổ đại.

Hệ thống hiển thị dòng chữ đỏ chát lơ lửng trước tầm nhìn: [Nhiệm vụ khẩn cấp: Khám phá 'Phòng Điều Khiển' Thiên Đạo.] [Hạn thời gian: 45 giờ 12 phút.] Hắn ngồi dậy, bàn tay run rẩy chạm vào mặt đá lạnh lẽo.

Những vết nứt màu tím trên bầu trời bên ngoài đã lan xuống tận lòng đất, biến toàn bộ hang động thành một mê cung ánh sáng bệnh hoán.

Hàn Phong hít sâu, cố gắng ổn định dòng linh lực hỗn loạn trong kinh mạch.

Cảnh giới Luyện Khí Tầng 2 (Phiên Bản Nghiệt Đạo) không mang lại sức mạnh thuần túy mà là sự kết nối với nỗi đau của thế giới này.

Mỗi hơi thở đều kèm theo tiếng thì thầm điên cuồng từ những linh hồn đã thất bại trước hắn.

"Cần tìm lối vào," Hàn Phong lầm bầm, giọng khàn đặc như giấy nhám cọ xát vào nhau.

Hắn đứng dậy, thanh kiếm trong tay tỏa ra ánh sáng xanh lạnh lẽo — duy nhất thứ sáng sủa giữa màn đêm tơi tả này.

Hệ thống không cho bản đồ.

Nó chỉ cho một hướng mũi tên đỏ nhấp nháy, dẫn thẳng xuống sâu hơn nữa, nơi mà ngay cả quái vật cấp cao cũng tránh né.

Hắn bước đi.

Mỗi bước chân đều dấn vào những mảnh vỡ ký ức của các phiên bản trước.

Một bàn tay xương xóc thò ra từ bóng tối, cố kéo gót giày hắn lại.

Hàn Phong không nhìn xuống.

Hắn dùng linh lực cắt đứt mối liên hệ đó mà không một chút do dự.

Sự tàn nhẫn này là cái giá phải trả để tồn tại trong vòng lặp thứ 1000.

Nếu cảm thấy tội lỗi, anh đã chết từ lâu.

Trận chiến diễn ra trong chớp mắt, nhưng đối với Hàn Phong, nó kéo dài như một thế kỷ.

Một bóng đen lao ra từ phía sau tảng đá, mang theo sát khí nồng nặc khiến da thịt hắn nổi gai ốc.

Đó là Quỉ Sói Biến Dị — sinh vật được tạo thành từ linh lực ô nhiễm và những lời nguyền của người tu tiên thất bại.

Con quái vật sủa lên, âm thanh không phải tiếng động vật mà là sự tổng hợp của hàng trăm giọng nói cầu xin giúp đỡ rồi chuyển thành gào thét đau đớn.

Hàn Phong xoay người, lưỡi kiếm chém ngang qua cổ nó.

Máu đen bắn ra nhưng ngay lập tức bốc hơi thành sương mù tím nhạt.

Quỉ Sói không chết.

Nó cười — một nụ cười kinh tởm trên khuôn mặt giống hệt Lâm Thanh Tú trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi biến dạng trở lại bộ dạng dã thú.

đã cố gắng rồi," giọng nói của con quái vật vang lên, méo mó và đầy sự khinh bỉ.

"Sư phụ vẫn tin vào đạo nghĩa ư?" Hàn Phong cảm thấy tim mình thắt lại.

Đây là bẫy tâm lý.

Hệ thống đang sử dụng nỗi sợ lớn nhất của hắn: việc trở thành gánh nặng cho người khác.

Hắn nghiến răng, linh lực trong đan điền bùng nổ theo lệnh 'Nghiệt Đạo'.

Lưỡi kiếm thứ hai xuất hiện từ hư không — thanh kiếm ảo mang màu đen tuyền, đại diện cho ý chí hủy diệt thuần túy mà phiên bản 1000 của hắn đã tích tụ qua vô số lần chết đi sống lại.

"Đạo nghĩa là cái bẫy," Hàn Phong nói lạnh lùng, mắt đỏ ngầu vì sát khí.

"Chỉ có kết quả mới là thật." Hắn chém xuống.

Không phải để thương hại, mà để xóa sổ.

Cú đánh thứ hai cắt ngang cơ thể Quỉ Sói thành đôi.

Nhưng thay vì tan biến, con quái vật bắt đầu phân rã chậm chạp, từng mảnh xác thịt rơi ra và hóa thành những ký tự cổ xưa bay lơ lửng trong không trung.

Những ký tự này sắp xếp lại thành một câu nói mà Hàn Phong chưa bao giờ thấy trước đây: Với ánh mắt sắc lạnh, Hàn Phong kích hoạt 'Thiên Không Chi Nhãn'.

Thế giới xung quanh chậm lại.

Những ảo ảnh của chính mình trở nên rõ ràng hơn, chúng không phải là ảo ảnh đơn thuần, mà là những 'Dấu Ấn Ký Ức' được để lại bởi chính linh hồn hắn trong các chu kỳ trước.

Hắn thấy phiên bản thứ 998 đang khóc lóc bên mộ phần Lâm Thanh Tú.

Phiên bản thứ 500 tự đâm vào tim mình vì quá mệt mỏi với sự giả tạo của vòng lặp.

Và phiên bản đầu tiên — người kể chuyện ẩn danh kia — đang mỉm cười bi thương khi nhìn hắn, giống như một kẻ quan sát thí nghiệm từ xa.

"Đừng tin vào kết quả," lời thì thầm ấy vang lên lại trong tai Hàn Phong lần nữa, nhưng lần này rõ ràng hơn, gần gũi hơn.

Nó đến từ phía sau bức tường đá nơi những ký tự vừa xuất hiện.

Hắn tiến về phía đó.

Bàn tay đặt lên bề mặt đá lạnh giá, Hàn Phong cảm nhận được nhịp đập yếu ớt bên kia.

Không phải của quái vật, mà là của một cơ cấu máy móc linh khí khổng lồ đang ngủ say dưới lòng đất.

Phòng Điều Khiển Thiên Đạo không nằm ở đỉnh cao nhất như truyền thuyết nói.

Nó nằm sâu trong lòng trái tim thế giới này — nơi mọi thứ bắt đầu phân rã.

Hệ thống cảnh báo: [Cảnh báo!

Mức độ Nhiễm độc Linh hồn tăng lên 15%.

Tiếp tục tiến vào sẽ làm giảm khả năng kiểm soát ý thức.] Hàn Phong phớt lờ thông báo đó.

Hắn cần biết sự thật, dù cái giá là điên loạn.

Hắn đẩy bức tường đá sang một bên bằng sức mạnh linh lực tập trung cao độ.

Bức tường không vỡ ra mà tan biến như sương khói, để lộ một căn phòng tròn rộng lớn với những cột trụ khắc đầy ký tự phát sáng mờ ảo.

Ở chính giữa căn phòng là một bục thờ trống trơn.

Không có bảo vật, không có cuốn sách bí truyền.

Chỉ có một chiếc gương cổ bằng đồng đen, bề mặt nhẵn bóng phản chiếu hình ảnh của Hàn Phong — nhưng khuôn mặt trong gương đang cười một cách ghê rợn mà hắn thì không hề cảm thấy niềm vui nào cả.

Con Quỉ Sói Biến Dị không chết hoàn toàn.

Thay vì biến mất vĩnh viễn sau cú đả kích cuối cùng, xác thịt còn lại của nó sụp đổ và hóa thành một đống tro tàn đen kịt.

Từ giữa đống tro ấy, một cánh hoa màu tím nhạt mọc lên — 'Hoa Ký Ức'.

Hàn Phong nhặt cánh hoa lên, hệ thống tự động hấp thu nó mà không cần hắn ra lệnh.

Thay vì nhận được kinh nghiệm tu luyện thông thường, màn hình hiển thị một chuỗi dữ liệu kỳ lạ: [Kinh Nghiệm Thu Được: Không.] [Thông Tin Giải Khóa: 'Lõi Của Sự Phản Bội'.] [Mô Tả: Đây là bằng chứng sống cho việc Hệ thống không bảo vệ bạn.

Nó đang nuôi dưỡng thứ gì đó bên trong cơ thể người giữ chìa khóa.] Hàn Phong cảm thấy lạnh toát sống lưng.

Hắn nhìn vào lòng bàn tay mình, nơi linh lực trước đây thường tỏa ra ánh sáng xanh dương thuần khiết thì nay lại mang sắc tím loang lổ như vết bầm tím trên da thịt.

Hệ thống Tội Nghiệp không chỉ là công cụ hỗ trợ.

Nó là một ký sinh trùng.

Mỗi lần hắn tu luyện, mỗi lần hắn giết quái vật để lấy điểm số, hắn đang bơm thêm năng lượng vào cái gọi là "Cổng Tận Thế" mà thực thể cổ xưa kia cần để thức tỉnh hoàn toàn.

Lời nói của Lâm Thanh Tú *"Đừng tin vào kết quả"* bỗng chốc trở nên có ý nghĩa chết người.

Đạo Nghĩa không phải là con đường dẫn đến sự giải thoát.

Nó là dây xích buộc hắn lại với vai trò là vật nuôi, là chiếc bình chứa linh lực tinh khiết nhất để phục vụ cho đại phá hoại sắp xảy ra trong 7 ngày nữa.

Nếu anh dừng tu luyện, Portal sẽ đóng lại nhưng thế giới này cũng sẽ bị xé nát bởi áp suất chân không của thiên đạo sụp đổ.

Nếu anh tiếp tục, hắn đang tự tay mở cánh cửa địa ngục.

Một lựa chọn vô nghĩa.

Trách nhiệm vô danh đè nặng lên vai người đàn ông đã mệt mỏi đến mức kiệt quệ ý chí sống.

Hắn nhìn vào chiếc gương đồng đen trong phòng điều khiển.

Hình ảnh phản chiếu bước ra khỏi bề mặt kính, không phải là ảo thuật mà là một thực thể vật lý — Phiên Bản Thứ Nhất của Hàn Phong, với đôi mắt trống rỗng và bộ quần áo tu sĩ rách nát đầy bùn đất.

"Cậu đã đến đây sớm hơn dự kiến," giọng nói của Phiên Bản 1 vang lên, trầm đục như tiếng vọng từ đáy giếng sâu thẳm.

"Nhưng đó là điều tốt nhất có thể xảy ra." Khi màn sương bắt đầu tan dần, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía xa hang động.

Không phải là quái vật, mà là một nhóm tu sĩ từ môn phái Linh Chiểu, những người được cho là đang tu tập ở tầng sâu hơn để tìm kiếm tài nguyên hiếm hoi trước ngày tận thế.

Họ đang đi với vẻ mặt hoảng loạn, áo bào dính đầy máu và đất đá của Ma Vực.

Hàn Phong vội vàng lùi vào bóng tối phía sau bục thờ, nấp trong góc khuất của căn phòng điều khiển.

Phiên Bản 1 vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng sống.

Nhóm tu sĩ tiến vào hang động chính, không hề hay biết về sự tồn tại của Phòng Điều Khiển ẩn giấu ngay bên cạnh lối đi họ đang dùng làm chỗ trú tạm thời sau khi chạy trốn khỏi lũ quái vật biến dị.

Một tu sĩ trẻ tuổi ngồi xuống, ôm đầu trong tuyệt vọng: "Chúng ta đã tìm khắp nơi rồi!

Không có dấu hiệu nào cho thấy cách phá vỡ vòng lặp cả.

Chỉ còn 4 ngày nữa thôi!" Người trưởng nhóm đáp lại với giọng mệt mỏi và dứt khoát hơn hẳn: "Thầy Thanh Tú nói rằng sẽ có một người 'Đặc Biệt' xuất hiện vào đúng thời điểm này để gánh chịu số phận của chúng ta.

Chúng ta chỉ cần chờ đợi." Hàn Phong cảm thấy máu trong cơ thể mình như đóng băng.

Gánh chịu số phận?

Hắn nhìn sang Phiên Bản 1 đang mỉm cười đau khổ, rồi ngước lên nhìn tấm gương đồng đen nơi hình ảnh thật và ảo giao thoa nhau.

Hệ thống lại vang lên một thông báo cuối cùng trước khi tắt vĩnh viễn trong khoảnh khắc im lặng đáng sợ: [Thông Điệp Riêng Từ Người Dùng Số 001: "Cậu không thể phá vỡ vòng lặp bằng cách sống, Hàn Phong à."] [Câu Hỏi Cuối Cùng Cho Chương Này: Cậu có dám chết để thế giới được sống tiếp?] Hàn Phong đứng sững người giữa không trung tĩnh lặng.

Những con chữ đỏ thẫm lơ lửng trước mắt hắn như những lưỡi dao sắc bén đang cắt vào nhãn cầu.

Không phải là một câu hỏi thông thường.

Đó là một lời nguyền, một phán quyết cuối cùng từ chính cốt lõi của hệ thống mà hắn đã tin tưởng tuyệt đối trong suốt mười năm tu luyện.

Hắn nuốt khan, cổ họng khô khốc như bị lửa thiêu đốt.

Linh lực bên trong kinh mạch bỗng chốc trở nên hỗn loạn, cuộn xoáy theo nhịp đập dữ dội của trái tim.

Hắn nhớ lại những lần đột phá cảnh giới trước đây.

Mỗi khi hắn vượt qua cực hạn, hệ thống sẽ hiện lên dòng chữ "Level Up", kèm theo cảm giác sảng khoái tột độ và sức mạnh tràn đầy.

Nhưng giờ thì khác.

Giờ đây, sự tĩnh lặng này đáng sợ hơn bất kỳ trận chiến sinh tử nào mà hắn từng trải qua tại Tử Tàng Động.

Hắn quay sang nhìn Phiên Bản 1.

Người đàn ông đó vẫn đang mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không còn vẻ đau khổ của một kẻ thất bại nữa.

Nó mang nét bình thản của một người đã tìm ra đáp án cuối cùng cho bài toán bất khả thi.

mắt sâu hoắm như vực thẳm phản chiếu lại hình ảnh run rẩy của Hàn Phong.

"Ngươi hiểu rồi sao?" Hàn Phong hỏi, giọng khàn đặc vì sợ hãi và hoang mang tột độ.

Phiên Bản 1 không trả lời ngay.

Hắn chỉ chậm rãi đưa tay lên, chạm nhẹ vào tấm gương đồng đen đang nứt vỡ từng mảng nhỏ dưới áp lực của hai thực tại giao thoa.

Những mảnh vỡ rơi xuống như mưa kim loại lạnh lẽo, phản chiếu vô số hình ảnh khác nhau của chính Hàn Phong trong những lựa chọn khác nhau mà hắn chưa bao giờ dám nghĩ tới.

"Ta đã sống qua ba nghìn lần chết," Phiên Bản 1 nói, giọng vang lên không từ miệng mà trực tiếp vọng vào ý thức của Hàn Phong.

"Mỗi lần ta cố gắng cứu vớt thế giới này bằng cách tồn tại, vòng lặp lại tái sinh mạnh mẽ hơn.

Linh lực càng cao, tai họa càng lớn." Hàn Phong nhíu chặt lông mày.

Lý luận đó đi ngược lại mọi nguyên tắc tu tiên mà hắn biết.

Tu tiên là để trường sinh bất lão, vượt lên trên số phận con người tầm thường.

Tại sao sự tồn tại của một cường giả như hắn lại trở thành gánh nặng cho thế giới?

"Hệ thống không phải là công cụ," Phiên Bản 1 tiếp tục, mắt nhìn thẳng vào Hàn Phong với ánh sáng xanh lam nhấp nháy kỳ lạ trong đồng tử.

"Nó là cơ thể sống.

Và chúng ta.

chúng ta là những tế bào miễn dịch đang chống lại một bệnh tật tên là 'Thực Tại'." Một cơn đau dữ dội xé toạc đầu óc Hàn Phong.

Hắn ôm lấy đầu, quỳ xuống trên nền đá lạnh giá của Tử Tàng Động.

Những ký ức bị chèn ép bỗng nhiên vỡ òa ra như đập thủy tinh vỡ vụn dưới áp lực quá tải.

Hắn thấy mình không chỉ là một tu sĩ bình thường may mắn có hệ thống.

Hắn là nạn nhân thí nghiệm số 049 trong chuỗi thử nghiệm của Người Dùng Số 001 — chính hắn, từ một tương lai xa xôi hơn nữa.

[SYSTEM ERROR: DATA CORRUPTION DETECTED] [CƠ CHẾ TỰ VỆ HOẠT ĐỘNG.] [XÓA BỎ KIẾN THỨC NGUY HIỂM.] Dòng chữ đỏ tươi hiện lên trong tầm nhìn của Hàn Phong, che khuất hình ảnh Phiên Bản 1 đang mờ dần đi.

Hắn cố gắng tập trung linh lực để quét sạch sự can thiệp này vào ý thức mình, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích.

Linh lực cấp Tiên Cảnh của hắn bị phong tỏa hoàn toàn, như thể chính cơ thể hắn từ chối tuân lệnh chủ nhân.

"Ngươi phải chọn," giọng nói của Phiên Bản 1 trở nên xa xăm hơn.

"Chọn chết để giải phóng dữ liệu, hay sống và tiếp tục làm nô lệ cho vòng lặp này?

Nếu ngươi không chịu hy sinh bản thân ngay bây giờ, toàn bộ linh khí trong vùng đất Linh Tuyền sẽ sụp đổ.

Tất cả những ai mà ngươi từng hứa bảo vệ.

họ sẽ biến thành tro bụi." Hàn Phong mở mắt ra.

Ánh sáng lạnh lẽo từ tấm gương đồng đen chiếu rọi xuống khuôn mặt tái nhợt của hắn.

Hắn nhìn vào bàn tay run rẩy của mình.

Những đường vân trên lòng bàn tay đang chuyển màu xanh đen, lan tỏa theo nhịp đập của mạch máu.

Đó là dấu hiệu của sự thối rữa ở cấp độ nguyên tử — hệ thống đang tiêu thụ sinh mệnh để duy trì trạng thái 'Sống' cho hắn.

Hắn nhớ lại Tử Hà.

Cô gái với đôi mắt trong veo như suối rừng sâu, người đã hy sinh mạng sống để mở đường cho hắn thoát khỏi trận chiến tại Cửu Thiên Lâu.

Hắn nhớ về Lão sư phụ già nua đang chờ đợi tin tức từ đệ tử nhỏ nhất của mình ở chân núi Tuyết Phong.

Nếu thế giới sụp đổ, tất cả ký ức ấy sẽ biến thành hư vô.

"Có cách nào khác không?" Hàn Phong hỏi, giọng run run nhưng vẫn cố giữ sự bình tĩnh cuối cùng.

Phiên Bản 1 lắc đầu nhẹ nhàng.

Hình ảnh của hắn bắt đầu phân rã thành những hạt ánh sáng.

về phía tấm gương nứt vỡ.

"Không có cách thứ ba trong một hệ thống nhị nguyên tuyệt đối.

Sống hoặc Chết.

Chủ hoặc Nô Lệ." Và rồi, Phiên Bản 1 biến mất hoàn toàn.

Chỉ còn lại Hàn Phong và tiếng vọng của thông điệp cuối cùng vang lên trong không gian trống rỗng: [Cậu có dám chết để thế giới được sống tiếp?] Hàn Phong đứng dậy chậm chạp.

Hắn cảm thấy trọng lượng của từng bước chân như nặng ngàn cân.

Không phải vì mệt mỏi thể xác, mà là gánh nặng của một quyết định sẽ định đoạt số phận cả một đại lục tu tiên.

Hắn tiến về phía tấm gương đồng đen.

Bề mặt kính phản chiếu lại hình ảnh hắn — gầy guộc, hốc hác, nhưng đôi mắt thì sáng lên một vẻ lạnh lẽo chưa từng có.

Hắn đưa tay ra chạm vào bề mặt lạnh giá của tấm gương.

(ngón tay) vừa tiếp xúc với chất liệu kim loại cổ xưa ấy, toàn bộ cơ thể hắn như bị điện giật mạnh.

Một luồng dữ liệu khổng lồ tràn vào đầu não, mang theo hình ảnh về một thế giới nơi không có hệ thống, không tu tiên, chỉ còn sự hỗn loạn nguyên thủy và những sinh vật hoang dã tàn sát nhau để tồn tại.

Đó là kết quả nếu hắn chết?

Không phải giải phóng mà là hủy diệt hoàn toàn cấu trúc thực tại được bảo vệ bởi linh lực của các cường giả như hắn?

Hàn Phong rút tay về, thở gấp.

Hắn hiểu ra sự thật khủng khiếp hơn nữa.

Người Dùng Số 001 không muốn thế giới tự do.

Hắn muốn một thế giới kiểm soát được.

Và cái giá cho sự kiểm soát đó là việc hy sinh liên tục những 'lỗi' — những cá thể có tiềm năng phá vỡ hệ thống, như chính Hàn Phong bây giờ.

"Vậy thì ta sẽ không làm theo ý ngươi," Hàn Phong lẩm bẩm với bóng hình ảo đã biến mất của Phiên Bản 1.

"Ta cũng sẽ không chết cho một sự giải phóng giả tạo." Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ linh lực vào điểm chưởng trong lòng bàn tay phải.

Không phải để tấn công, mà để tự hủy bỏ kết giới phong tỏa hệ thống đang ăn mòn sinh mệnh hắn.

Đau đớn xé toạc kinh mạch, nhưng hắn không hề thốt lên một tiếng nào.

Hắn cần sự tĩnh lặng tuyệt đối để thực hiện một điều chưa từng có tiền lệ trong lịch sử tu tiên của thế giới này: xâm nhập vào lõi nhân công của chính mình.

[WARNING: UNAUTHORIZED ACCESS DETECTED] [DANGER LEVEL: CRITICAL] [SUGGESTION: IMMEDIATELY CEASE MEDITATION OR FACE PERMANENT SOUL DAMAGE] Hàn Phong phớt lờ cảnh báo.

Hắn dùng kiếm ý — thứ năng lượng tinh khiết nhất được tôi luyện qua vô số trận chiến sinh tử — để cứa vào chính linh hồn mình, tạo ra một khe hở nhỏ xíu trong lớp vỏ bảo vệ của hệ thống.

Thông qua khe hở đó, hắn phóng tầm nhìn thần thức sâu vào những tầng dữ liệu tối tăm nơi lưu trữ mã nguồn gốc của thế giới tu tiên này.

Và rồi, hắn thấy nó.

Một dòng mã đỏ tươi hiện lên, ghi rõ tên hắn cùng ngày giờ cái chết.

Linh hồn hắn run rẩy, xâm nhập tận tủy, nhận ra đây là lỗi hệ thống không thể sửa chữa.

Cánh cửa dữ liệu bỗng mở ra, và một bàn tay lạnh giá
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập