Chương 2
Anh không ngồi thiền.
Anh không niệm chú.
Anh đứng giữa hang động tối om, hai tay cầm chặt một thanh kiếm sắt gỉ sét, nặng trịch và thô kệch.
Lưỡi kiếm đã mòn, những vệt gỉ sét bám đầy rích, nhưng với Hàn Phong, đó là công cụ hoàn hảo nhất để đánh thức cơ thể đang ngủ mê trong ảo tưởng của sự bình yên.
*Clang!*
Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai.
Lưỡi kiếm chém ngang qua cẳng tay trái.
Da thịt xé toạc, máu tươi phun ra, bắn lên những khối đá lạnh giá, tạo thành những đốm đỏ tươi tương phản với màu xám xịt của bóng tối.
Thay vì kêu đau, thay vì lùi bước, Hàn Phong hít sâu một hơi.
Mắt anh sáng rực lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tỉnh táo tàn nhẫn.
>
>
>
>
Hàn Phong liếc nhìn vết thương.
Máu chảy ròng ròng, nhưng anh không quan tâm.
Trong chu kỳ thứ 1000 này, anh đã học được một bài học quan trọng: Cơ thể vật lý có thể bị reset về trạng thái lành lặn khi chu kỳ bắt đầu lại, nhưng cảm giác đau đớn, sự kiệt quệ của linh lực, và những vết sẹo trong tâm hồn thì không.
Chúng tích tụ.
Chúng là gánh nặng.
Và hôm nay, anh cần gánh nặng đó để giữ chân mình khỏi sự sụp đổ của thực tại.
Anh lau máu trên mặt bằng tay áo rách nát, ánh mắt quét qua bóng tối phía trước.
Tiếng gõ cửa từ chương trước vẫn còn vang vọng trong tai anh, nhưng giờ đây, nó đã biến thành một sự im lặng chết chóc.
Không có ai ở đó.
Chỉ có gió lạnh thổi qua khe nứt của hang động, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá và mùi tanh của máu tươi vừa mới rơi.
Hàn Phong bước tới cánh cửa hang động, nơi ánh sáng mờ ảo của buổi sáng thứ hai đang len lỏi vào.
Anh mở cửa.
Bóng dáng quen thuộc xuất hiện.
Cô ấy đứng đó, trong bộ áo bào trắng tinh tươm của tông phái Thanh Vân, tóc được buộc gọn gàng bằng một chiếc trâm ngọc bích.
Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt trong veo như hồ nước, và nụ cười dịu dàng mà Hàn Phong từng say mê trong chu kỳ đầu tiên – trước khi anh giết cô để lấy nội đan, trước khi anh trở thành quái vật trong ký ức của chính mình.
Nhưng lần này, thứ gì đó khác biệt.
Lâm Tuyết không mang kiếm.
Hàn Phong nhíu mày, cơ thể anh căng cứng như dây cung.
Trong tất cả các chu kỳ trước, Lâm Tuyết luôn mang theo thanh kiếm 'Thanh Phong', biểu tượng của sự chính trực và đạo nghĩa.
Việc cô ấy không mang vũ khí là một dấu hiệu bất thường, một sai lệch trong kịch bản mà Hệ Thống đã dự đoán.
"Hàn Phong," Lâm Tuyết gọi tên anh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng có gì đó lạnh lẽo, xa cách.
"Em biết anh sẽ ở đây."
Hàn Phong không đáp.
Anh chỉ nhìn cô ấy, mắt sắc bén như dao cùn.
"Cô không mang kiếm.
Tại sao?"
Lâm Tuyết mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt.
"Kiếm là để bảo vệ.
Nhưng hôm nay, em không cần bảo vệ ai.
Em đến để hỏi một câu hỏi."
"Câu hỏi gì?" Hàn Phong hỏi, tay vẫn đặt lên chuôi thanh kiếm gỉ sét.
"Anh có nhớ không?" Lâm Tuyết bước gần hơn, từng bước chân nhẹ nhàng trên mặt đất đá.
"Anh có nhớ cảm giác khi nhìn vào mắt em, và thấy sự chết chóc trong đó?
Không phải của em.
Mà của chính anh."
Hàn Phong cảm thấy tim mình đập mạnh hơn.
Đây không phải là cuộc trò chuyện của một người yêu cũ.
Đây là một cuộc thẩm vấn.
"Anh không nhớ," Hàn Phong nói dối, giọng nói lạnh lùng.
"Ký ức của anh chỉ bắt đầu từ chu kỳ này."
Lâm Tuyết dừng lại, cách anh ba bước chân.
Cô ấy cúi đầu, nhìn xuống bàn tay mình.
"Đó là lý do tại sao em đến sớm hơn.
Em cần biết sự thật trước khi nó quá muộn.
Hàn Phong, anh không phải là nạn nhân.
Anh là nguyên nhân."
Hàn Phong nghiến răng.
"Cô muốn nói gì?"
"Em đã nghiên cứu vòng lặp này," Lâm Tuyết ngẩng đầu lên, ánh mắt cô ấy đột nhiên trở nên sắc bén, đầy vẻ quyết liệt.
"Em đã tìm ra quy luật.
Mỗi khi một 'Tội Nghiệp' lớn được tạo ra, vòng lặp sẽ ổn định hơn.
Nhưng nó cũng đẩy chúng ta gần hơn đến Tận Thế.
anh là nguồn cung cấp Tội Nghiệp lớn nhất."
Hàn Phong cười nhạt.
"Vậy thì cô đến đây để giết tôi?
Để phá vỡ vòng lặp?"
"Không," Lâm Tuyết lắc đầu.
"Em đến đây để lấy 'chìa khóa'.
Linh hồn của anh, Hàn Phong.
Nó là thứ duy nhất có thể mở Cổng Tận Thế, hoặc đóng nó lại.
Và em đã quyết định đóng nó lại.
Dù có phải hy sinh anh."
Không khí trong hang động bỗng nhiên trở nên nặng trĩu.
Áp lực kinh hoàng đè xuống, không phải từ Lâm Tuyết, mà từ...
>
>
>
>
Hàn Phong quay người lại, nhìn ra phía sau hang động.
Bóng tối đang cuộn trào, hình thành nên một khối u đen kịt.
Từ trong đó, một giọng nói khàn khàn, đầy sát khí vang lên.
"Hàn Phong...
Ngươi đã trốn được bao lâu rồi?"
Thập Sát La Hán.
Kẻ thù cũ của anh trong chu kỳ thứ 500.
Kẻ đã từng xé nát linh hồn anh và dùng máu anh để luyện chế một loại ma pháp cấm kỵ.
Và giờ, hắn đã tìm thấy anh.
Sớm hơn dự kiến.
Lâm Tuyết quay lại, mắt mở to vì kinh hãi.
hắn không nên xuất hiện ở đây.
Hắn không có quyền truy cập vào vùng lãnh thổ này."
"Quyền?" Thập Sát La Hán cười, một tiếng cười khô khan, đầy chất độc.
"Trong thế giới này, chỉ có kẻ mạnh mới có quyền.
Và ngươi, Hàn Phong, là món quà ngon nhất."
Hàn Phong nhìn Lâm Tuyết, rồi nhìn về phía bóng tối.
Anh hiểu rồi.
Đây không phải là một cuộc gặp gỡ tình cờ.
Đây là một bẫy.
Lâm Tuyết không đến để lấy linh hồn anh.
Cô ấy đến để dẫn Thập Sát đến đây.
Để dùng máu anh làm mồi nhử, để thu hút sự chú ý của Hệ Thống, và để...
phá vỡ quy tắc.
"Trách nhiệm vô danh," Hàn Phong thì thầm, nhớ lại lời của Thực thể.
"Ai đó phải làm điều sai để điều đúng xảy ra."
Và hôm nay, anh sẽ làm điều sai.
Hàn Phong vung thanh kiếm gỉ sét lên, không phải để tấn công Thập Sát, mà để chém vào chính trái tim mình.
*Slash!*
Lưỡi kiếm xuyên qua lồng ngực anh.
Máu phun ra, nhuộm đỏ áo bào trắng của Lâm Tuyết đang đứng gần đó.
Cô ấy kinh hãi lùi lại, nhưng Hàn Phong không quan tâm.
Anh đang thực hiện một nghi thức tự sát có kiểm soát.
>
>
>
>
Hàn Phong cười, một nụ cười đau đớn nhưng thỏa mãn.
"Muốn linh hồn tôi ư?
Hãy lấy đi.
Nhưng hãy trả giá."
Cơ thể Hàn Phong bùng nổ.
Máu từ mọi lỗ chân lông trào ra, nhuộm đỏ hang động.
Hệ thống hiển thị dòng chữ đỏ tươi:
Một tia sét tím, khác hẳn với màu tím thông thường của tu tiên, xé toạc không khí.
Nó không đánh vào Thập Sát, mà đánh vào...
chính cơ thể của Hàn Phong.
Tia sét xé toạc da thịt, xé toạc xương cốt, và xé toạc linh hồn anh.
Nhưng thay vì chết, Hàn Phong cảm thấy một sức mạnh khổng lồ đang tràn vào cơ thể mình.
Sức mạnh của sự hủy diệt.
Sức mạnh của Tội Nghiệp.
Thập Sát La Hán kinh hãi lùi lại, nhưng đã quá muộn.
Tia sét tím lan rộng, bao phủ toàn bộ hang động, và rồi...
lan ra ngoài.
Lâm Tuyết hét lên, nhưng giọng nói của cô ấy bị nuốt chửng bởi tiếng sấm sét.
Hàn Phong nhìn cô ấy, ánh mắt anh cuối cùng cũng dịu lại.
"Xin lỗi," anh thì thầm.
"Nhưng đây là cách duy nhất."
Và rồi, thế giới sụp đổ.
Hang động sụp đổ.
Nhưng không phải do đá lở.
Không gian xung quanh bắt đầu "glitch" – các bức tường đá nhấp nháy như màn hình tivi hỏng.
Những mảng màu đen và trắng xen kẽ, tạo nên một hình ảnh méo mó, kỳ dị.
Hàn Phong đứng giữa cơn lốc pixel, cơ thể anh đang dần trong suốt.
Anh có thể nhìn thấy xương cốt, nhìn thấy linh hồn, và nhìn thấy...
chính mình.
Không phải một mình.
Mà là hàng nghìn phiên bản của anh, tất cả đều đang chết, tất cả đều đang gào thét, tất cả đều đang nhìn anh với ánh mắt đầy tuyệt vọng.
>
>
>
Hàn Phong cố gắng mở mắt, nhưng mọi thứ đang mờ dần.
Trước khi ý thức của anh tắt ngấm, anh nghe thấy một giọng nói, không phải từ Hệ Thống, không phải từ Thập Sát, mà từ chính sâu thẳm tâm trí anh.
Một giọng nói quen thuộc, lạnh lùng, và đầy sự khinh miệt.
"Hàn Phong...
Ngươi vẫn chưa hiểu.
Ngươi không phải là người duy nhất nhớ.
Ngươi chỉ là người duy nhất còn sống để chịu đựng."
Và rồi, bóng tối bao trùm.
Thứ Hai lại bắt đầu.
Đó là cảm giác đầu tiên khi Hàn Phong tỉnh lại.
Không phải đau đớn thể xác, dù cơ thể anh vẫn còn rung lên vì dư chấn của đòn đánh cuối cùng, mà là một nỗi đau xé lòng từ sâu thẳm linh hồn.
Không khí trong phòng tập luyện lạnh giá, mùi máu tanh nồng nặc chưa kịp tan biến, trộn lẫn với hương vị kim loại của sự thất bại.
Anh mở mắt.
Ánh sáng trắng xóa của đèn LED chiếu xuống, cắt ngang qua màn tối.
Hàn Phong ngồi dậy, tay run rẩy chạm vào vết thương trên ngực.
Da thịt nguyên vẹn.
Không có vết rách, không có máu.
Nhưng nỗi đau vẫn còn đó, in sâu vào ký ức, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng mọi thứ vừa xảy ra là có thật.
"Thứ Hai..." anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc.
Đồng hồ kỹ thuật số trên tường nhấp nháy: 00:00.
Chu kỳ reset.
Hàn Phong đứng dậy, chân vẫn còn yếu.
Anh nhìn quanh căn phòng.
Thập Sát không còn ở đó.
Chỉ còn lại những vệt máu khô trên sàn gạch men, chứng tích của một cuộc chiến đẫm máu mà chỉ có một người nhớ.
Anh cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ nhỏ từ sàn nhà.
Đó là một mảnh của thanh kiếm hư cấu mà Thập Sát sử dụng.
Trong thế giới này, nó không tồn tại, nhưng trong ký ức của Hàn Phong, nó vẫn sắc bén như cũ.
Hệ Thống phát ra âm thanh bíp bíp quen thuộc, nhưng lần này, giọng điệu của nó có chút khác biệt.
Mát mẻ, nhưng ẩn chứa một sự quan sát nào đó.
Hàn Phong nhíu mày.
"Người Quan Sát?"
Anh chưa từng nghe thuật ngữ này trước đây.
Hệ Thống thường chỉ hiển thị thông tin về nhiệm vụ, điểm số, và các chỉ số tu luyện.
Nhưng "Người Quan Sát"...
Và tại sao giọng nói kia lại nói rằng anh không phải là người duy nhất nhớ?
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Hàn Phong lắc đầu, cố gắng xua tan suy nghĩ tiêu cực.
Anh phải tập trung.
Nếu chu kỳ reset là một vòng lặp vô tận, thì anh cần tìm ra điểm mấu chốt để phá vỡ nó.
Và điểm mấu chốt đó, có lẽ, nằm ở chính Thập Sát.
Hàn Phong rời khỏi phòng tập luyện, bước ra hành lang vắng lặng.
Tiếng bước chân của anh vang vọng trong không gian tĩnh lặng, tạo nên một nhịp điệu đều đặn, giống như nhịp đập của một trái tim đang căng thẳng.
Anh cần tìm một nơi yên tĩnh để suy nghĩ.
Thư viện của trường là lựa chọn tốt nhất.
Ở đó, anh có thể truy cập vào cơ sở dữ liệu cổ xưa, tìm kiếm manh mối về hiện tượng "Chu Kỳ Thực Tại".
Khi bước vào thư viện, ánh sáng dịu nhẹ từ các đèn đọc sách chiếu rọi lên những giá sách cao vút.
Không khí ở đây nặng nề, mang theo mùi giấy cũ và bụi thời gian.
Hàn Phong đi thẳng đến khu vực cấm, nơi lưu trữ các tài liệu về huyền học và tu luyện cổ đại.
Anh cần tìm hiểu về khái niệm "Vòng Lặp Thời Gian" và "Sự Thức Tỉnh".
Anh ngồi xuống trước một chiếc bàn gỗ lớn, mở terminal truy cập.
Bàn tay anh gõ nhanh trên bàn phím, tìm kiếm các từ khóa liên quan.
Hàng loạt kết quả hiện ra, nhưng phần lớn đều là những truyền thuyết mơ hồ, không có bằng chứng khoa học nào.
Bỗng nhiên, màn hình terminal nhấp nháy.
Một cửa sổ mới hiện ra, không phải từ hệ thống thư viện, mà từ chính Hệ Thống của Hàn Phong.
Hàn Phong nín thở.
Nhiệm vụ này không giống bất kỳ nhiệm vụ nào anh từng nhận trước đây.
Nó mơ hồ, nguy hiểm, và dường như đang dẫn anh vào một bẫy.
Nhưng anh không có lựa chọn khác.
Nếu không phá vỡ vòng lặp, anh sẽ mãi mãi mắc kẹt trong sự đau đớn và thất bại.
Anh đóng terminal lại, đứng dậy.
Trong khi chuẩn bị rời đi, anh cảm thấy một ánh mắt nào đó đang nhìn chằm chằm vào anh.
Hàn Phong quay lại, nhưng chỉ thấy những giá sách im lìm.
Không có ai ở đó.
Hoặc có lẽ, có ai đó đang ẩn náu trong bóng tối.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận