Chương 3

Không có bóng tối.

Không có sự tĩnh lặng của cái chết.

Chỉ có mã số.

Hàng triệu dòng linh văn màu xanh lam, lạnh lẽo và sắc bén như dao mổ, cuộn trào trong không khí trước mặt Hàn Phong.

Chúng không phải là những ký tự Ả Rập thông thường, mà là những mảnh vỡ của thực tại, những dòng code cấu thành nên thế giới Linh Châu.

Chúng chạy với tốc độ mắt thường không thể theo kịp, mỗi ký tự đều mang theo áp lực tâm hồn nặng nề, ép buộc anh phải nhận thức về sự tồn tại giả tạo của chính mình.

Hàn Phong quỳ gối trên nền gạch men đang dần tan biến thành các pixel nhấp nháy.

Máu từ mũi anh chảy ra, nhưng thay vì rơi xuống đất, những giọt máu đó bị hút vào không khí, biến thành những ký tự đỏ tươi, hòa lẫn vào dòng dữ liệu xanh lam.

"Đây là gì?" Anh gào thét, nhưng giọng nói của anh bị bóp nghẹt bởi tiếng ì ầm của dữ liệu.

Hệ Thống không còn hiển thị những cửa sổ thông báo quen thuộc.

Thay vào đó, toàn bộ thị giác của anh bị chiếm lĩnh bởi một dòng chữ khổng lồ, trôi nổi giữa bầu trời mã số:



Hàn Phong cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh nặng trịch như bị ràng buộc bởi vô số dây xích vô hình.

Anh nhớ lại lời nói của "Thời Gian" – cô gái bí ẩn với đôi mắt sâu thẳm.

*Ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh trở nên mờ nhạt.*

Anh đã chạm vào ranh giới đó.

Và giờ, ranh giới ấy đang sụp đổ.

Một cơn đau dữ dội xé toạc đầu óc anh.

Không phải đau đớn thể xác, mà là sự xé rách của nhận thức.

Anh nhìn thấy cơ thể mình đang trong suốt, từng tế bào, từng mạch máu đều được phân tích thành dữ liệu.

Anh có thể thấy linh lực Luyện Khí tầng 1 trong cơ thể mình không phải là năng lượng, mà là một chuỗi lệnh `if-then` phức tạp, kiểm soát sự sống và cái chết.

"Không..." Hàn Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh tuôn rơi.

"Tôi không phải là một chương trình."

Nhưng thực tại thì khinh miệt niềm tin của con người.

Dòng mã số xanh lam đột ngột đổi màu thành đỏ thẫm, giống như máu đang đông đặc.

Một áp lực khủng khiếp đè xuống vai anh, như thể cả bầu trời đang sụp xuống.

Đồng hồ đếm ngược hiện lên trước mắt anh, đỏ rực và đáng sợ.

Chỉ năm phút để tìm ra cách thoát khỏi sự xóa sổ, hoặc chấp nhận bị tái tạo lại như một bản sao mới, mất đi tất cả ký ức và đau khổ.

Hàn Phong nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng giữa cơn hỗn loạn, anh nghe thấy một giọng nói.

Không phải từ Hệ Thống, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong tiềm thức, nơi ký ức của 999 phiên bản trước đó đang ngủ đông.

*"Đừng sợ sự thật, Hàn Phong.

Sự thật là thứ duy nhất có thể giết chết hệ thống."*

Anh mở mắt, ánh mắt lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Anh không chạy trốn.

Anh lao thẳng vào dòng mã số đang cuộn trào.


"Hai người đang nói chuyện với nhau?"

Hàn Phong quay người, nhưng không ai ở đó.

Chỉ có bóng đổ của anh dài ra, méo mó, biến thành hình dáng của Echo.

Nhưng rồi, bóng đổ đó tan biến, để lại sự trống rỗng.

"Ta là Echo," giọng nói vang lên từ khắp mọi nơi, không còn định vị được nguồn gốc.

"Và ta là ký ức của ngươi.

Ngươi không thể giết chết ký ức, Hàn Phong.

Ngươi chỉ có thể lãng quên nó."

Hàn Phong nghiến răng.

Anh không còn thời gian cho những cuộc trò chuyện triết lý.

Đồng hồ đếm ngược trong đầu anh vẫn đang chạy.

Hai phút rưỡi.

Anh nhìn lại khối lập phương đen tuyền.

Nó vẫn xoay chậm chạp, vô cảm.

Nhưng giờ đây, Hàn Phong có thể thấy rõ hơn cấu trúc của nó.

Nó không phải là một khối vật chất đơn thuần.

Nó là một mạng lưới dữ liệu phức tạp, với những nút thắt linh lực ở những điểm then chốt.

"Buffer Overflow," Hàn Phong thì thầm.

Trong các chu kỳ trước, khi anh còn là một lập trình viên trước khi tu luyện, anh đã từng học về kỹ thuật tấn công vào hệ thống bằng cách nạp quá nhiều dữ liệu vào bộ nhớ, khiến hệ thống bị tràn và sụp đổ.

Trong thế giới tu tiên, linh lực chính là dữ liệu.

Và anh đang ở ngay trung tâm của hệ thống.

Anh tập trung toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng 1 của mình.

Nó không nhiều, nhưng nó tinh khiết và mạnh mẽ.

Anh không định tấn công Echo, hay bất kỳ ai khác.

Anh định tấn công chính Hệ Thống.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể làm được điều đó sao?" Echo hỏi, giọng nói giờ đây đầy khinh miệt.

"Ngươi chỉ là một tu sĩ Luyện Khí.

Ngươi không đủ sức để phá vỡ Core."

"Ta không cần phá vỡ nó," Hàn Phong đáp, mắt anh sáng lên một ánh sáng điên cuồng.

"Ta chỉ cần làm nó bị lỗi."

Anh đưa tay ra, ngón tay cái của anh bắt đầu phát sáng một màu tím sẫm, khác hẳn với màu xanh lam của linh lực thông thường.

Đó là màu của Tội Nghiệp.

Màu của sự hủy diệt.

Hệ Thống phát ra một âm thanh bíp bíp liên tục, báo động.

Hàn Phong không quan tâm.

Anh lao về phía khối lập phương, tốc độ của anh tăng lên gấp bội.

Linh lực trong cơ thể anh bùng nổ, tạo thành một luồng gió xoáy quanh anh.

"Đừng!" Echo hét lên, nhưng giọng nói của anh ta bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của dữ liệu.

Hàn Phong đâm ngón tay cái của mình vào bề mặt đen bóng của khối lập phương.


Khối lập phương vỡ tan.

Không phải thành mảnh vụn, mà thành hàng tỷ cánh chim bằng ánh sáng, bay vút lên khỏi không gian trắng xóa.

Chúng lao ra ngoài, xuyên qua các lớp thực tại, mang theo sự hủy diệt và tái sinh.

Hàn Phong bị đẩy lùi, rơi xuống một vực thẳm tối đen.

Anh không còn cảm giác được cơ thể mình.

Anh chỉ cảm thấy sự trống rỗng, sự mất mát, và một nỗi sợ hãi tột cùng.

Khi anh rơi, tiếng đếm ngược của System vang lên một lần cuối, nhưng khác biệt.

Nó không còn lạnh lùng và máy móc.

Nó mang theo một sự cảm xúc, một sự tiếc nuối.

3..."

Hàn Phong nhắm mắt lại, chấp nhận số phận.

1..."



Và rồi, sự im lặng.

Hàn Phong mở mắt.

Anh đang nằm trên giường trong phòng ký túc xá.

Ánh sáng ban mai chiếu qua khe cửa sổ, rọi lên khuôn mặt anh.

Không khí trong phòng thơm tho, mang theo mùi xà phòng và bột giặt.

Anh ngồi dậy, nhìn quanh.

Mọi thứ đều bình thường.

Không có mã số, không có khối lập phương, không có Echo.

Anh nhìn xuống tay mình.

Ngón tay cái của anh vẫn bình thường, không có vết thương, không có ánh sáng tím.

"Là mơ ư?" Anh thì thầm.

Nhưng rồi, anh nhìn thấy một thứ gì đó trên bàn học của mình.

Đó là một mảnh vỡ nhỏ, đen bóng, giống như một mảnh của khối lập phương.

Nó nằm yên trên mặt bàn, lạnh lẽo và vô cảm.

Và bên cạnh nó, là một tờ giấy.

Trên đó, chỉ có một dòng chữ được viết bằng mực đen, nét chữ quen thuộc của chính anh:

*"Chào mừng đến với Chu Kỳ 1001.

Lần này, đừng tin vào bất kỳ ai.

Đặc biệt là chính mình."*

Hàn Phong nhìn tờ giấy, rồi nhìn ra cửa sổ.

Bầu trời xanh ngắt, không một gợn mây.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí anh, một giọng nói vang lên, lạnh lùng và đầy sự khinh miệt:

*"Ngươi vẫn chưa hiểu, Hàn Phong.

Vòng lặp không phải là nơi ngươi bị mắc kẹt.

Nó là nơi ngươi đang bị nuôi dưỡng."*

Anh nhìn vào gương soi trên tường.

Trong gương, phản chiếu của anh không nháy mắt.

Nó chỉ nhìn chằm chằm vào anh, với một nụ cười mà anh chưa bao giờ từng có.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập