Chương 1
Hàn Phong không đứng thẳng.
Anh quỳ gối, hai tay run rẩy nhưng vẫn siết chặt chuôi thanh kiếm gãy nát.
Lưỡi kiếm đã cắm sâu vào lồng ngực tên Ngoại Môn trưởng lão, người đang hấp hối trong những tiếng khò khè như con lợn bị giết thịt.
Hơi thở của Hàn Phong gấp gáp, không phải vì nỗ lực thể chất, mà vì nỗi sợ hãi đang cào cào lấy tim anh.
Sợ khoảnh khắc "Reset".
Trong đầu anh, những dòng chữ xanh lơ của [Hệ Thống Quản Lý Tội Nghiệp] nhảy múa điên cuồng, cắt ngang những suy nghĩ hỗn loạn.
Hàn Phong nhíu mày, ánh mắt lạnh băng quét qua xác chết.
Tên trưởng lão này, ba ngày trước, từng là người bảo vệ anh khỏi một con sói tinh.
Nhưng trong chu kỳ này, hắn đã phản bội, bán linh thạch của anh cho phe đối lập để đổi lấy mạng sống của con gái mình.
Hàn Phong không có lựa chọn.
Hoặc là hắn chết, hoặc là anh chết.
Và trong thế giới Linh Châu đang hấp hối này, sự sống của một tên phản bội không đáng giá bằng một hơi thở của "Người Giữ Chìa Khóa".
"Kẻ ngốc," Hàn Phong lầm bầm, giọng khàn đặc.
"Ngươi nghĩ việc giết ta sẽ cứu con gái ngươi?
Nó chỉ đẩy ngươi vào địa ngục sớm hơn."
Anh đứng dậy, chân yếu ớt nhưng ý chí thì sắc bén như dao.
Anh lau sạch máu trên mặt bằng tay áo rách rưới.
Máu không phải của anh, nhưng nó dính vào da thịt, nặng trĩu như tội lỗi của một nghìn phiên bản trước đó.
Hàn Phong nhớ rõ cảm giác của phiên bản thứ 999.
Hắn đã cố gắng cứu tất cả mọi người, kết quả là cả thế giới sụp đổ trong lửa cháy, và hắn chết trong đau đớn, không ai nhớ đến tên tuổi.
Phiên bản thứ 1000 — chính anh — đã học được bài học tàn khốc nhất: Để tồn tại, phải trở thành quái vật.
Để phá vỡ vòng lặp, phải làm điều sai trái.
Hàn Phong nhìn lên bầu trời u ám.
Mây đen cuộn xoáy như những con rắn khổng lồ, nuốt chửng ánh sáng yếu ớt của mặt trời.
Đó là dấu hiệu của "Thiên Đạo" đang giận dữ.
Mỗi khi anh giết một người, bầu trời trở nên tối sầm hơn.
Nhưng anh không dừng lại.
Anh không thể dừng lại.
Máu của Yên Tử bắn ra, nhuộm đỏ bức tường hang động.
Nhưng Hàn Phong không thở phào nhẹ nhõm.
Anh cảm thấy một cơn đau dữ dội lan tỏa từ bụng lên ngực.
Khi anh đâm kiếm vào Yên Tử, một lượng nhỏ độc tố "Hắc Huyết" từ máu hắn đã dính vào lưỡi kiếm và thấm vào vết thương nhỏ trên tay anh.
Thị lực của Hàn Phong bắt đầu mờ đi.
Những đốm đen xuất hiện trước mắt.
Hệ thống cảnh báo đỏ rực, nhấp nháy liên tục.
Chỉ còn ba phút.
Hàn Phong quỳ xuống, tay ôm bụng, cố gắng giữ tỉnh táo.
Anh nhìn quanh hang động, tìm kiếm bất kỳ thứ gì có thể giúp anh.
Yên Tử nằm bất động, nhưng vẫn còn thở.
Đôi mắt hắn mở to, nhìn chằm chằm vào Hàn Phong với vẻ kinh hoàng.
ngươi không thể thắng được," Yên Tử khàn giọng, máu tràn ra từ miệng.
"Thiên Đạo...
đã chọn ngươi làm con rối.
Ngươi sẽ chết, và thế giới sẽ bị tái tạo."
Hàn Phong nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn.
"Thiên Đạo?
Ta không sợ Thiên Đạo.
Ta chỉ sợ...
không có đủ thời gian để hoàn thành nhiệm vụ."
Anh nhìn vào xác chết của Yên Tử.
Nội đan của hắn vẫn còn nguyên vẹn, nằm trong lồng ngực.
Nếu anh lấy nó, anh có thể dùng linh lực trong nội đan để trung hòa độc tố.
Nhưng đó là một hành động mạo hiểm.
Nếu anh thất bại, nội đan sẽ nổ tung, giết chết cả hai.
Hàn Phong không do dự.
Anh lao về phía Yên Tử, tay nắm chặt lấy nội đan.
Cảm giác nóng rát lan tỏa trong lòng bàn tay.
Anh cắn chặt răng, chịu đựng cơn đau, và bắt đầu hấp thụ linh lực từ nội đan.
Linh lực đen kịt và độc tố "Hắc Huyết" va chạm trong cơ thể anh.
Một trận chiến nội tại xảy ra, khiến anh gào lên đau đớn.
Da thịt anh bắt đầu nứt nẻ, máu chảy ra từ lỗ tai và mắt.
Nhưng anh không buông tay.
Anh nhớ lại lời của phiên bản thứ 1.
*"Đau đớn là giá của sự sống sót.
Nếu ngươi không chịu đựng được, ngươi không xứng đáng được sống."*
Thực thể đó bước về phía Hàn Phong.
Không khí trở nên nặng nề, áp lực tinh thần khiến Hàn Phong quỳ xuống, đầu cúi gập xuống.
Anh cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh không thể cử động.
"Chu kỳ thứ 7 sắp kết thúc," thực thể nói.
"Ngươi đã nghĩ rằng việc giết Yên Tử sẽ giúp ngươi?
Ngươi chỉ mới bắt đầu hiểu được quy tắc.
Linh Châu không cần được cứu.
Nó cần được *tái tạo
Hàn Phong cảm nhận được từng thớ thịt trong cơ thể mình đang gào thét dưới áp lực vô hình.那不是 gió, mà là trọng lực của một thế giới đang sụp đổ.
Máu từ lỗ mũi anh nhỏ xuống, rơi lênh láng trên mặt đất đá lạnh lẽo, tạo thành những vệt đỏ tươi tương phản với màu xám xịt của bầu trời.
Anh cố gắng nhếch môi, nhưng cơ mặt cứng đờ như đá.
"Tái tạo?" Giọng nói của Hàn Phong khàn khàn, vỡ vụn giữa những tiếng thở dốc.
"Hay là hủy diệt?"
Thực thể không trả lời ngay.
Nó trôi dạt lại gần hơn, những con mắt sáng rực rỡ kia mở to hơn, lộ ra những đồng tử đen kịt như những hố sâu vô tận.
Ánh sáng từ những con mắt ấy không mang lại sự ấm áp, mà là một thứ lạnh lẽo thấu xương, xé toạc từng lớp phòng thủ tinh thần mỏng manh còn sót lại trong linh hồn Hàn Phong.
Hệ thống trong đầu anh bỗng nhiên rung lên dữ dội, những dòng chữ đỏ máu hiện ra, chớp tắt như báo động cuối cùng trước khi mọi thứ sụp đổ.
[WARNING: THỰC TẠI BẤT ỔN ĐỊNH]
[NGUY CƠ TIÊU DIỆT: 99.8%]
[HỆ THỐNG ĐỀ NGHỊ: CHẤP NHẬN SỰ THẬT]
"Sự thật?" Hàn Phong cười nhạo, một tiếng cười khô khan, đầy chất đắng chát.
"Sự thật là tôi đã giết chết cô ấy?
Sự thật là tôi đã trở thành kẻ sát nhân trong mắt mọi người?"
"Ngươi đã làm điều cần thiết," Thực thể nói, giọng điệu không có cảm xúc, lạnh lùng như một cỗ máy tính toán.
"Yên Tử là nút thắt của chu kỳ.
Nếu không có cái chết của cô ấy, linh lực trong Linh Châu sẽ bị tắc nghẽn, dẫn đến sự sụp đổ hoàn toàn vào chu kỳ thứ 10.
Ngươi đã chọn con đường ít đau đớn nhất cho đa số, dù nó có nghĩa là ngươi phải mang tội lỗi vĩnh cửu."
Hàn Phong nghiến chặt răng.
Nỗi đau trong tim anh không phải vì hối hận, mà vì sự bất lực.
Anh nhớ lại ánh mắt của Yên Tử trong khoảnh khắc cuối cùng.
Không phải sợ hãi, không phải thù hận, mà là một sự hiểu biết sâu sắc, một sự chấp nhận đầy bi thương.
Cô ấy biết.
Cô ấy đã biết từ đầu.
"Vậy thì tại sao?" Hàn Phong gầm lên, cố gắng đứng dậy, đôi chân anh run rẩy nhưng vẫn bám chặt vào mặt đất.
"Tại sao tôi phải nhớ?
Tại sao tôi phải chịu đựng sự cô đơn này mỗi khi chu kỳ reset?"
Thực thể dừng lại.
Những con mắt sáng rực rỡ nhìn chằm chằm vào anh, như thể đang soi thấu từng góc tối nhất trong tâm hồn.
"Vì ngươi là người duy nhất có khả năng chịu đựng gánh nặng này," Thực thể trả lời.
"Chỉ có một người có thể nhớ được tất cả.
Chỉ có một người có thể đưa ra quyết định đúng đắn khi tất cả mọi người khác đều đang ngủ trong ảo tưởng.
Đó là cái giá của sự tồn tại, Hàn Phong.
Trách nhiệm vô danh."
Không khí xung quanh bắt đầu rung chuyển.
Những tảng đá xung quanh họ vỡ vụn, biến thành bụi mịn bay lơ lửng trong không trung.
Bầu trời xám xịt bắt đầu nứt ra, những vết nứt đen kịt lan rộng như mạng nhện, lộ ra một khoảng trống trống rỗng, vô tận phía sau.
"Chu kỳ kết thúc trong 10 giây," Thực thể nói.
"Ngươi có hai lựa chọn.
Chấp nhận vai trò của mình, và sống tiếp trong nỗi đau.
Hoặc từ bỏ, và để Linh Châu sụp đổ hoàn toàn, kéo theo tất cả mọi sinh linh vào hư vô."
Hàn Phong nhìn vào những vết nứt trên bầu trời.
Anh cảm thấy một sự mệt mỏi tột cùng, một sự kiệt quệ không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần.
Bảy ngày sống trong sợ hãi, trong nghi ngờ, trong những quyết định đầy máu và nước mắt.
Và bây giờ, anh lại phải đối mặt với cùng một lựa chọn.
Nhưng lần này, anh không còn là người mới bắt đầu.
Anh đã biết quy tắc.
Anh đã biết giá phải trả.
Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Mùi hương của máu, của bụi đất, và của sự hủy diệt tràn ngập khứu giác anh.
Anh nhớ lại khuôn mặt của những người bạn, những kẻ thù, và cả Yên Tử.
Họ đều là một phần của bức tranh lớn này.
Và anh, kẻ vẽ nên nó, bằng máu và nước mắt.
"Ta chấp nhận," Hàn Phong nói, giọng nói của anh vững chãi hơn, dù cơ thể anh vẫn đang run rẩy.
"Ta sẽ mang trách nhiệm này.
Dù có phải là địa ngục, ta cũng sẽ ở lại."
Thực thể không nói gì thêm.
Nó chỉ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy sự khinh miệt nhưng cũng có chút gì đó giống như sự kính trọng.
"Thế thì, hãy chuẩn bị cho chu kỳ mới," Thực thể nói.
"Và nhớ kỹ, Hàn Phong.
Lần sau, ngươi sẽ không còn được phép sai lầm."
Bầu trời sụp đổ.
Những vết nứt đen kịt mở rộng, nuốt chửng mọi thứ.
Hàn Phong cảm thấy cơ thể mình đang tan rã, từng tế bào, từng ký ức, từng cảm xúc đều bị xé toạc ra khỏi anh.
Nhưng anh không chống cự.
Anh để mặc bản thân chìm vào sự hủy diệt, mang theo trong tim mình gánh nặng của sự thật.
Và rồi, mọi thứ tắt ngấm.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận