Chương 13
Trực giác sinh tồn của một tu sĩ Luyện Khí tầng 5, được tôi luyện qua hàng nghìn lần chết đi sống lại trong vòng lặp này, đang gào thét cảnh báo.
Sự hiện diện sau lưng hắn không phải là sự tấn công vật lý mang tính hủy diệt, mà là một sự xâm nhập ý thức lặng lẽ và đáng sợ hơn nhiều.
Hắn đứng giữa đống đổ nát của túp lều sơ cấp môn phái Thanh Phong – nơi từng là nhà hắn, nay chỉ còn là những viên gạch vỡ vụn và mùi hôi thối của xác chết chưa phân rã hoàn toàn do hiệu ứng thời gian bị đình trệ.
Bầu trời trên đầu không còn màu xanh hay đen tối, mà là một sắc xám xịt bệnh hoạn, giống như màn hình TV mất tín hiệu đang cố gắng tái tạo lại thực tại.
Hệ thống trong đầu Hàn Phong chạy ngầm với tốc độ kinh hoàng, các dòng chữ đỏ nhấp nháy liên tục báo động về mức độ 'Tội Nghiệp' đang tăng vọt.
> [CẢNH BÁO: Mức TỘI NGHIỆP đạt 849/1000.]
> [Hiệu ứng phụ: Thị giác Hệ Thống đã kích hoạt.]
> [Nhiệm vụ khẩn cấp: TIÊU DIỆT NGUỒN GỐC NHIỄM TRÙNG.
Thời gian còn lại cho reset thế giới: 6 ngày, 23 giờ, 59 phút.]
Hàn Phong siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức máu chảy ra nhưng hắn không cảm thấy đau.
Sự tê liệt thần kinh là một trong những 'quà tặng' của việc sống sót qua ngàn đời trước.
Hắn biết ai đang đứng sau lưng mình.
Không cần quay lại, hắn có thể ngửi thấy mùi ozone và sắt gỉ – dấu hiệu đặc trưng của Lôi Khách, kẻ thù vô hình mà Hệ Thống luôn nhắc đến nhưng chưa bao giờ xuất hiện trong các bản đồ dungeon thông thường.
"Ngươi đã để lộ khe hở," một giọng nói trầm đục vang lên, không phải từ phía sau, mà trực tiếp cộng hưởng trong não bộ Hàn Phong.
"Linh lực của ngươi đang dao động giữa hai trạng thái: Tu Tiên và Dữ Liệu.
Ngươi là lỗi hệ thống, Hàn Phong."
Hàn Phong lạnh lùng đáp lại, giọng khản đặc như ma quái: "Và ngươi là gì?
Người bảo vệ tường lửa?"
"Ta là người dọn dẹp rác thải," Lôi Khách trả lời.
Không khí xung quanh bắt đầu trở nên nặng nề, áp lực linh lực từ đối phương ập xuống khiến những viên gạch dưới chân Hàn Phong nứt vỡ thành bột mịn.
"Ngươi đã vượt quá ngưỡng an toàn của phiên bản thử nghiệm thứ 1000.
Giờ là lúc xóa sổ và khởi tạo lại."
Hàn Phong mỉm cười, một nụ cười đầy sát khí.
Hắn không hề run rẩy như những lần trước đây.
Sự mệt mỏi trong tim hắn đã chuyển hóa thành một sự bình tĩnh chết chóc.
"Nếu ngươi muốn xóa ta," Hàn Phong thì thầm, linh lực bắt đầu luân chuyển theo mạch kinh lạc, tỏa ra từ các huyệt đạo dưới dạng hơi sương trắng lạnh lẽo, "thì hãy làm điều đó nhanh lên.
Vì thời gian của chúng ta...
sắp hết rồi."
Lôi Khách không đợi Hàn Phong trả lời thêm bất kỳ câu nào nữa.
Hắn vung tay phải về phía trước, một luồng linh lực xám xịt bắn ra với tốc độ ánh sáng, nhưng mục tiêu không phải là cơ thể Hàn Phong mà chính là khoảng không gian giữa hai người họ.
Không khí rung lên dữ dội, tạo thành những khe nứt nhỏ li ti trên bề mặt thực tại, giống như kính vỡ khi bị đập nhẹ bằng búa cao su.
Từ những vết nứt đó, những dòng dữ liệu đỏ rực tuôn ra, xoáy tròn và hình thành nên một cái bẫy không gian – 'Giam Hãm Thuật: Ma Trận Sắt'.
Đây là kỹ năng cấp độ Pháp Vương, vượt xa tầm với của Hàn Phong hiện tại.
Nhưng Hàn Phong không hề hoảng loạn.
Hắn đã thấy cảnh này trong ký ức của phiên bản thứ 982.
Và lần đó, hắn đã học được một điều quan trọng: Hệ Thống không chỉ hiển thị thông tin, nó còn có thể bị 'hack' nếu người dùng hiểu rõ cơ chế nền tảng.
Hàn Phong bước sang bên trái, tránh né luồng năng lượng xám vừa khít với mũi giày của mình.
Hành động này tiêu tốn gần hết linh lực dự trữ trong giây lát, nhưng đó là một phần trong kế hoạch.
Hắn cần Lôi Khách sử dụng kỹ năng cao cấp để tạo ra sự 'quá tải' tạm thời cho hệ thống phòng thủ của dungeon này.
> [PHÁT HIỆN KỸ NĂNG: Giam Hãm Thuật.]
> [ĐANG PHÂN TÍCH CẤU TRÚC LINH LỰC...]
> [LỖI HỆ THỐNG ĐÃ TÌM THẤY: Điểm yếu tại tọa độ X-7, Y-3 trong không gian ảo của kỹ năng.]
Một thông báo xanh lè hiện lên trước mắt Hàn Phong.
Hắn nhắm mắt lại một giây, tập trung toàn bộ ý chí vào việc điều khiển linh lực còn sót lại.
Không phải để tấn công, mà để 'gá' chân mình vào thực tại đang lung lay này.
Hắn cần sự ổn định tuyệt đối trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể thoát khỏi lưới của ta?" Lôi Khách cười nhạt, hai bàn tay bắt đầu ấn xuống không khí như nhấn lên những phím đàn vô hình.
"Mỗi lần vòng lặp reset, thế giới này trở nên yếu đi một chút.
Và ngươi là nguyên nhân khiến nó vỡ vụn nhanh hơn."
"Đừng nói về sự hoàn thiện," Hàn Phong mở mắt, đôi đồng tử của hắn giờ đây sáng lên màu đỏ dữ dội – dấu hiệu của việc hắn đang kích hoạt chế độ 'Quỷ Đạo' mà Hệ Thống vừa mới cấp cho hắn.
"Thế giới này đã chết từ lâu rồi.
Chúng ta chỉ là những con kiến đang bò trên xác một gã khổng lồ."
Hàn Phong lao về phía trước, không phải né tránh cái bẫy không gian đang đóng lại xung quanh mình, mà đâm thẳng vào trung tâm của nó.
Hắn biết rằng khi Lôi Khách tạo ra 'Giam Hãm Thuật', điểm yếu duy nhất là lõi năng lượng – nơi hai dòng dữ liệu đỏ và xám giao thoa.
Nếu hắn có thể chạm vào đó bằng linh lực của chính mình, hắn có thể gây ra một phản ứng dây chuyền làm tê liệt tạm thời kẻ thù.
Đây là bước đi liều lĩnh nhất trong tất cả các vòng lặp trước.
Nhưng lần này, Hàn Phong không còn sợ chết nữa.
Hắn đã chết đủ lâu để hiểu rằng sự sống thực sự chỉ bắt đầu khi bạn ngừng sợ hãi cái chết.
Trước khi Hàn Phong kịp đứng dậy sau cú va chạm với bức tường dữ liệu, không gian xung quanh túp lều bỗng chốc đóng băng hoàn toàn.
Những mảnh vỡ của tường nhà đang rơi giữa không trung dừng lại ngay trước mắt hắn.
Màu sắc thế giới phai nhạt đi nhanh chóng, chuyển thành các tông màu xám xịt tột cùng, chỉ còn lại những đường kẻ đen của code hệ thống chạy dọc theo chân trời.
Đây là 'Chế Độ Debug' – trạng thái hiếm hoi khi Hệ Thống bị ép buộc phải hiển thị lớp nền thực sự của thế giới Linh Châu.
Và trong khoảnh khắc tĩnh lặng đáng sợ này, Hàn Phong nhìn thấy chúng: Những Giám Sát Giả (Monitors).
Chúng không có hình dạng nhân loại rõ ràng mà là những khối đa giác đen bóng, trôi nổi lơ lửng như những đốm mực trong nước.
Mỗi con đều phát ra một tiếng tần số cao khiến tai của Hàn Phong chảy máu.
Chúng đang bao vây khu vực từ mọi phía, chặn đứng tất cả các lối thoát về mặt không gian và thời gian.
> [CẢNH BÁO: Giám Sát Giả đã được kích hoạt.]
> [Mục tiêu: Tiêu diệt Người Giữ Chìa Khóa (Hàn Phong).]
> [Khuyến nghị: CHẠY TRỐN.
Xác suất sống sót khi chiến đấu: 0.01%]
"Chạy?" Hàn Phong khinh bỉ cười lớn, máu từ khóe miệng hắn rơi xuống đất nhưng lại bốc hơi ngay lập tức dưới nhiệt độ cực cao của không gian đang sụp đổ.
"Ta đã chạy đủ rồi trong chín trăm chín mươi chín vòng lặp trước."
Hắn rút ra thanh kiếm linh lực duy nhất mình có thể tạo hình – một lưỡi dao cong làm từ ý chí thuần túy, sắc bén hơn bất kỳ vũ khí vật lý nào.
Lưỡi dao này không cắt thịt da, mà cắt đứt mối liên kết giữa linh hồn và thế giới thực tại.
Nó là công cụ của sự hủy diệt tuyệt đối, được Hệ Thống định nghĩa là 'Skill Tree: Quỷ Đạo - Cấp Độ 1'.
Một Giám Sát Giả lao tới từ phía bên phải, tốc độ nhanh đến mức tạo ra những dư ảnh (afterimages) trong không khí đóng băng này.
Hàn Phong quay người lại, đưa lưỡi dao lên chắn.
Cú va chạm phát ra tiếng nổ giòn như thủy tinh vỡ.
Lực tác động mạnh đến nỗi xương khớp của Hàn Phong kêu lên rít chói tai, nhưng hắn vẫn đứng vững.
Hắn cảm nhận được sự run rẩy trong tay mình không phải vì sợ hãi, mà vì phấn khích.
Đây là lần đầu tiên hắn chủ động tấn công vào cơ chế bảo vệ của thế giới này thay vì chỉ cố gắng sống sót.
Hắn thấy những dòng code chảy ra từ vết nứt trên thân thể Giám Sát Giả – chúng đỏ như máu và lạnh giá như băng.
"Ngươi không hiểu," Lôi Khách xuất hiện bên cạnh một khối đa giác khác, quan sát trận chiến với vẻ mặt khó đọc.
"Việc ngươi tấn công họ chỉ khiến Cổng Tận Thế mở ra nhanh hơn mỗi khi chúng ta giao tranh."
"Thì để nó mở," Hàn Phong gầm lên, linh lực trong cơ thể hắn bùng nổ như một quả bom nguyên tử thu nhỏ.
Hắn đẩy lùi Giám Sát Giả đang cầm cự trước mặt bằng một luồng khí cương mãnh liệt.
"Nếu tận thế đến, ít nhất tôi sẽ là người quyết định cách nó kết thúc!"
Hắn lao vào đám đông những khối đen bóng đó như một viên đạn bắn ra khỏi nòng súng.
Mỗi cú vung dao của hắn tạo ra những vết cắt sâu trên không gian ảo, giải phóng thêm nhiều dữ liệu hỗn loạn.
Hắn không chiến đấu để thắng – vì hắn biết mình không thể thắng ở cảnh giới này – mà chiến đấu để gây rối hệ thống, để tạo ra đủ nhiễu sóng cho một mục đích khác.
Trong khi Lôi Khách đang chật vật giữ chân hai Giám Sát Giả lớn hơn bằng cách sử dụng các thuật thức phong ấn phức tạp, Hàn Phong cảm thấy một sự thay đổi kỳ lạ trong cơ thể mình.
Thay vì cảm thấy đau đớn hay suy kiệt từ những vết thương do va chạm với dữ liệu thô, hắn lại cảm thấy...
Một cảm giác đầy đặn chưa từng có trước đó khi linh khí hỗn loạn đang được lọc qua hệ thống của hắn.
Hệ Thống Tội Nghiệp không chỉ là một công cụ ghi điểm; nó là một bộ lọc sinh học.
Mỗi lần Hàn Phong tiếp xúc với Giám Sát Giả, mỗi lần hắn chịu đựng sự xé nát từ các kỹ năng chống lại thực tại, Hệ Thống thu thập 'Tội Nghiệp' và chuyển hóa nó thành nguyên liệu thô cho cảnh giới tu luyện của hắn.
> [ĐANG HẤP THỤ TỘI NGHIỆP...]
> [+50 EXP]
> [+120 EXP]
> [Linh Lực Đạt Giới Hạn.]
> [CẢNH BÁO: Quá trình đột phá bắt đầu ngay lập tức trong vùng chiến tranh không ổn định.]
Hàn Phong nhắm mắt lại, cảm nhận những luồng năng lượng dữ dội đang cuồn cuộn chảy qua các huyệt đạo của hắn.
Thông thường, một tu sĩ cần tĩnh tâm tuyệt đối để突破 (đột phá) cảnh giới, tránh việc linh lực bùng nổ làm nổ tung cơ thể.
Nhưng ở đây, trong chế độ Debug này, quy tắc thông thường không còn áp dụng nữa.
Sự hỗn loạn bên ngoài chính là cái lò luyện cho nội lực của hắn.
Hắn cảm nhận được lớp vỏ mỏng manh giữa Luyện Khí tầng 5 và tầng 6 đang bị bào mòn.
Không phải bằng sự tích tụ từ từ, mà bằng cách 'ăn' đi những mảnh vỡ của thực tại xung quanh mình.
Hắn trở thành một lỗ đen nhỏ bé trong vũ trụ thu hẹp này, hút lấy mọi thứ – nỗi sợ hãi, dữ liệu, linh lực dư thừa – và nén chúng vào cốt lõi của chính mình.
Lôi Khách nhìn thấy điều đó với vẻ kinh hoàng hiếm khi thấy ở trên khuôn mặt lạnh lùng của hắn.
"Ngươi đang tự hủy hoại bản thân!
Nếu ngươi đột phá trong trạng thái này, linh hồn của ngươi sẽ bị gắn liền vĩnh viễn với mã nguồn lỗi của thế giới!"
"Đó là cái giá tôi phải trả," Hàn Phong đáp lại, giọng nói giờ đây vang lên như từ nhiều hướng khác nhau cùng lúc do hiệu ứng cộng hưởng dữ liệu.
"Và lần này...
tôi không cần sự cứu rỗi."
Một cột sáng trắng xóa xé toạc bầu trời xám xịt.
Cơ thể của Hàn Phong bắt đầu phát ra ánh sáng mạnh đến mức những Giám Sát Giả gần nhất phải lùi lại, vỏ bọc đa giác đen bóng của chúng开始出现 những vết nứt lớn.
Hắn không còn là một tu sĩ yếu ớt đang chạy trốn số phận nữa.
Hắn đang trở thành một phần của lỗi hệ thống – một virus sống có ý thức.
Hắn mở mắt ra.
Đôi đồng tử giờ đây hoàn toàn trắng bệch, không còn tròng đen hay mống mắt.
Nhìn qua đôi mắt đó, hắn thấy thế giới này không còn là những tòa nhà đổ nát hay bầu trời u ám nữa.
Hắn chỉ thấy những dòng code vô tận, và ở giữa tất cả chúng, có một cánh cửa đang hé mở – Cánh Cửa Tận Thế mà Hệ Thống luôn cố che giấu.
Và trước mặt cánh cửa đó, đứng im lìm như một bức tượng đá, là hình bóng của Lâm Thanh Tú.
Nhưng không phải là thầy giáo cũ hiền lành và chính trực mà Hàn Phong biết.
Hình bóng đó đang cầm trên tay một thanh kiếm làm bằng xương người, và ánh mắt lạnh lùng hơn bất kỳ ai trong số những kẻ thù hắn từng gặp.
Hàn Phong đưa thanh kiếm ánh sáng – vốn được tạo hình từ ý chí thuần túy của Quỷ Đạo – vào cơ thể của Giám Sát Giả cuối cùng còn lại trước mặt mình.
Không có máu chảy ra, không có tiếng kêu đau đớn hay sự kháng cự vật lý nào đáng kể.
Chỉ có một âm thanh 'bíp' dài, chói tai và đều đặn, như tiếng một thiết bị điện tử cũ kỹ đang tắt nguồn vĩnh viễn.
Xác của Giám Sát Giả tan rã thành hàng triệu hạt sáng li ti, bay vào không trung và hòa lẫn với bầu khí quyển đầy dữ liệu xung quanh chúng.
Những hạt sáng đó rơi xuống người Hàn Phong, thấm vào da thịt hắn như mưa rào buổi hạ, mang theo một cảm giác mát lạnh nhưng lại chứa đựng sự chết chóc sâu thẳm.
Hàn Phong thở hổn hển.
Cơ thể hắn run rẩy không kiểm soát được nữa.
Sự đột phá từ Luyện Khí tầng 5 lên tầng 6 đã thành công, nhưng cái giá phải trả là hệ thống kinh mạch của hắn giờ đây giống như một mạng lưới dây điện chập chờn bất cứ lúc nào cũng có thể bùng cháy.
Hắn cảm thấy sức mạnh mới này – nó thô ráp, hỗn loạn và đầy tham vọng – đang kêu gào muốn được giải phóng bằng cách hủy diệt mọi thứ xung quanh.
Nhưng trước khi hắn kịp tận hưởng chiến thắng ngắn ngủi này, một thông báo hệ thống hiện lên, lớn hơn và đỏ rực hơn bất kỳ lần nào trước đây, chiếm trọn tầm nhìn của hắn:
> [NHIỆM VỤ ẨN ĐÃ HOÀN THÀNH.]
> [Giải mã thành công: Bản đồ Dungeon 'Tử Cung Tội Nghiệp'.]
> [Phần thưởng: Chìa Khóa Linh Hồn (1/3).]
> [Cảnh báo đặc biệt: Người Bảo Hộ (Lâm Thanh Tú) đã phát hiện vị trí của bạn.
Hắn đang trên đường đến.]
Hàn Phong nhìn về phía bóng dáng Lâm Thanh Tú xa kia, người vẫn đứng im lìm giữa dòng chảy dữ liệu.
Lần đầu tiên trong ngàn vòng lặp, Hàn Phong cảm thấy một thứ gì đó khác lạ trỗi dậy trong lồng ngực trống rỗng của mình: Không phải là hận thù, không phải là sợ hãi, mà là sự bối rối tột độ khi nhận ra rằng kẻ duy nhất có thể giết hắn lại chính là người duy nhất hiểu rõ lý do tại sao hắn tồn tại.
"Thanh Tú," Hàn Phong thì thầm tên gọi đó với giọng điệu đầy mỉa mai và đau đớn.
"Ngươi đến để cứu ta, hay để hoàn tất vòng lặp?"
Lâm Thanh Tú không đáp lời.
Hắn chỉ nhẹ nhàng nâng thanh kiếm xương lên, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt trắng bệch của Hàn Phong như đang nhìn một vật thể ngoại lai cần được loại bỏ khỏi cơ thể chính mình.
Và trong khoảnh khắc im lặng chết chóc đó, Hệ Thống lại phát ra tiếng chuông báo động cuối cùng trước khi màn hình đen hoàn toàn:
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận