Chương 14
Khi ánh sáng quay trở lại, nó không phải là màu tím sẫm quen thuộc của bầu trời Linh Châu trước tận thế, mà là một thứ trắng xóa, chói lòa đến mức làm đau mắt.
Hàn Phong chưa kịp đáp lại lời cảnh báo từ hệ thống, không gian xung quanh anh đột ngột biến dạng.
Không phải là sự dịch chuyển không gian mượt mà như khi sử dụng thuật phi thân, mà là một cú xé toạc thô bạo, giống như ai đó đang cầm dao rạch vào vải màn của vũ trụ và ném họ qua lỗ thủng ấy.
Cơn đau xé nát cơ thể khiến anh nghiến răng, từng giọt máu từ khóe môi rơi xuống không phải vì trọng lực, mà bị hút ngược về phía chân trời sự kiện vừa khép lại sau lưng.
Họ đang đứng giữa một khu rừng cổ thụ, nhưng những cái cây này không có lá, không có nhựa sống.
Chúng là những cột xương khổng lồ mọc thẳng lên trời cao, vỏ ngoài sần sùi như da người chết đói, và từ kẽ nứt trên thân gỗ, rỉ ra thứ chất lỏng đen ngòm đang nhỏ giọt xuống đất với tiếng *tích tắc* đều đặn.
Âm thanh đó đập vào màng nhĩ Hàn Phong như những chiếc búa nhỏ gõ lên dây thần kinh.
Anh hạ thấp trọng tâm, bàn tay phải siết chặt lấy hư không nơi kiếm đã biến mất trong vụ dịch chuyển cưỡng bức.
Linh lực trong đan điền của anh đang quay cuồng hỗn loạn, giống như một con ốc xoáy nước bị đánh thức giữa đêm đen.
> > > Hàn Phong liếc nhìn người đàn ông đứng cách anh năm bước.
Lôi Khách, kẻ từng là một sát thủ thầm lặng trong các vòng lặp trước, giờ đây đang run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích tột độ.
Đôi mắt của hắn sáng lên thứ ánh kim loại lạnh lẽo, phản chiếu những cột xương quanh họ.
"Đây là đâu?" Hàn Phong hỏi, giọng khàn đặc do mất nước và kiệt sức từ trận chiến trước đó.
Anh cảm thấy mỗi cơ bắp trên người đều gào thét yêu cầu nghỉ ngơi, nhưng trực giác sinh tồn – thứ đã được tôi luyện qua một ngàn lần chết đi sống lại – cảnh báo anh rằng sự im lặng ở đây nguy hiểm hơn bất kỳ quái vật nào.
"Đây là nơi những ký ức thừa thải bị vứt bỏ," Lôi Khách trả lời, giọng nói vang lên với âm sắc kim loại va chạm lạ lùng.
"Ngươi nghĩ tại sao Hệ Thống lại cho chúng ta vào dungeon này?
Đây không phải là phòng thử thách để lấy phần thưởng.
Đây là nhà tù." Hàn Phong nhíu mày.
Anh quét mắt xung quanh.
Những cột xương khổng lồ xếp thành những lối đi hẹp, tạo cảm giác ngột ngạt như đang ở trong một mê cung được thiết kế đặc biệt để dẫn dụ nạn nhân vào cạm bẫy.
Mùi hương tanh hôi của máu cũ và sự thối rữa len lỏi vào lỗ mũi, kích thích phản ứng bản năng chiến đấu trong anh.
> > > > "Chưa xác định?" Hàn Phong thầm nghĩ, cảm giác bất an dâng lên.
Trong thế giới Tu Tiên Hệ Thống này, mọi thứ đều có giá cả và quy luật.
Sự mơ hồ của phần thưởng thường đồng nghĩa với cái bẫy chết người.
Anh không tin vào may mắn, anh chỉ tin vào tính toán.
Và lúc này, phép tính đang cho thấy tỷ lệ sống sót của họ là cực kỳ thấp.
Lôi Khách bước về phía trước, bàn tay đặt lên một cột xương gần đó.
Ngay khi da thịt hắn chạm vào bề mặt sần sùi, những đường vân trên thân cây bắt đầu chuyển động như tĩnh mạch đang bơm máu đen.
Hắn rút tay ra nhanh chóng, ánh mắt sắc lạnh hơn.
Hàn Phong hiểu ngay ý định của đối phương – hay đúng hơn là đồng đội tạm thời này.
Anh không cần phải hỏi thêm gì nữa.
Trong khi Lôi Khách chuẩn bị tấn công để thử nghiệm, Hàn Phong tập trung tinh thần, đẩy linh lực đến đỉnh điểm của cảnh giới Luyện Khí tầng 7.
Dù cơ thể kiệt quệ, nhưng ý chí của anh vẫn sắc bén như lưỡi dao vừa được mài giũa.
Anh không đánh đầu tiên.
Anh chờ đợi.
Chờ đợi khoảnh khắc mà sự phòng thủ yếu nhất lộ ra.
Đó là bài học đắt giá nhất từ phiên bản thứ 982: *Đừng bao giờ chủ động kích hoạt cạm bẫy nếu ngươi chưa hiểu cơ chế của nó.* Khi họ tiến vào trung tâm Rừng Hư Vô, không gian bắt đầu lặp lại những đoạn đường ngắn theo cách đầy ma quái.
Hàn Phong nhận ra họ đã đi qua cùng một cụm đá ba lần – chính xác là ba viên đá hình tam giác nằm dưới gốc cây xương thứ bảy từ bên trái.
Mỗi lần quay trở lại điểm đó, cảm giác ngột ngạt trong lồng ngực của anh lại tăng lên gấp bội, như thể không khí đang dần bị rút cạn khỏi phổi.
Hệ thống trên tầm nhìn của anh bắt đầu nhấp nháy đỏ, hiển thị thông báo lỗi liên tục: > > > "Ngốc nghếch," Hàn Phong thầm mắng trong lòng.
Hệ Thống luôn đưa ra giải pháp đơn giản nhất, nhưng cũng nguy hiểm nhất.
Phá vỡ điểm neo có nghĩa là gây ra sóng xung kích năng lượng lớn trong một không gian vốn dĩ đã bất ổn định như thế này.
Đó无异于 tự mình thắp lửa giữa kho thuốc súng.
Lôi Khách dường như không nhận thấy sự lặp lại của địa hình, hoặc hắn giả vờ không biết.
Hắn cứ tiến bước, mỗi bước chân đều đặt xuống với lực nặng nề, như thể đang cố gắng dằn ép thực tại này phải tuân theo ý chí của mình.
Trên tay hắn xuất hiện một cây thương đen bóng, vật phẩm mà Hàn Phong chưa từng thấy trước đây – có lẽ là loot từ một dungeon khác trong các vòng lặp cũ hơn.
"Ngươi sợ sao?" Lôi Khách hỏi mà không quay đầu lại, giọng điệu đầy khiêu khích.
"Phiên bản thứ 1000 của Người Giữ Chìa Khóa cũng run rẩy như thế này à?
Hay đó chỉ là ảo giác do sự mệt mỏi tích tụ qua ngàn đời?" Hàn Phong im lặng.
Sự mệt mỏi?
Đúng vậy, anh cảm thấy nó ở sâu thẳm trong từng tế bào.
Nhưng không phải vì sợ hãi cái chết – cái chết với anh đã trở nên quen thuộc như hơi thở – mà bởi nỗi đau của việc nhớ lại.
Mỗi lần reset, ký ức về những người bạn bè, đồng đội, và cả Lâm Thanh Tú vẫn còn đó, nhưng thế giới thì quên lãng họ.
Anh là một vết sẹo không thể lành trên da thịt của vũ trụ này.
"Ta không sợ chết," Hàn Phong đáp lạnh lùng, mắt dán chặt vào bóng tối phía trước.
"Ta chỉ ghét những cái chết vô nghĩa." Lời nói vừa dứt, không gian xung quanh bỗng chốc im bặt hoàn toàn.
Tiếng *tích tắc* từ các cột xương dừng lại.
Sự tĩnh lặng này đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gầm gào nào.
Nó là dấu hiệu của sự quan sát.
Có thứ gì đó đang nhìn họ từ phía sau lớp màn ảo ảnh của rừng xương.
Đột nhiên, một âm thanh rít lên xé toạc không khí – giống như kim loại cọ xát vào đá cẩm thạch.
Từ giữa những cột xương, bóng đen bắt đầu tụ tập lại, hình thành nên những sinh vật dị dạng.
Chúng có thân người nhưng chân tay dài ngoằng, khớp xương lồi ra ngoài da thịt trắng bệch.
Khuôn mặt của chúng không có mắt mũi miệng, chỉ là một khoảng trống hốc rỗng từ đó phát ra tiếng cười khanh khách – *ha ha ha* – vang vọng khắp khu rừng như những lưỡi dao cứa vào tai.
> > > Hàn Phong hít sâu một hơi, cố gắng ổn định nhịp đập của trái tim.
*Vô hạn?* Hệ Thống đang đùa với anh sao?
Hay đây chính là bản chất của dungeon này – nơi mà sự tuyệt vọng được nhân lên vô tận?
Lôi Khách không nói gì thêm.
Hắn vung cây thương đen về phía trước, cắt ngang một bóng đen lao tới.
Cú va chạm tạo ra tiếng nổ lớn, sóng xung kích thổi bay lớp bụi xương trên mặt đất.
Hàn Phong lợi dụng khoảnh khắc đó để di chuyển, linh lực trong người bùng lên thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh quanh cơ thể.
"Chạy!" Lôi Khách hét lên lần đầu tiên với giọng điệu khẩn trương thay vì mỉa mai.
"Đừng nhìn vào chúng!
Chúng ăn ký ức của ngươi qua ánh mắt!" Hàn Phong không cần phải được nhắc hai lần.
Anh quay lưng lại, chạy hết tốc lực vào sâu hơn trong rừng xương.
Mỗi bước chân đều khiến anh cảm thấy như đang dẫm lên những mảnh vỡ của quá khứ.
Những tiếng cười rít theo sau anh ngày càng gần, xé toạc khoảng cách giữa sự sống và cái chết.
Trong không gian trắng trơ đột ngột xuất hiện phía trước họ, thời gian dường như ngừng chảy.
Không phải là phép thuật dừng thời gian thông thường, mà là một cảm giác đè nén lên nhận thức, khiến mọi chuyển động trở nên chậm chạp đến mức khó chịu.
Hàn Phong lao vào trong vùng ánh sáng đó, và ngay khi thân thể anh vượt qua ranh giới vô hình, thế giới bên ngoài biến mất hoàn toàn.
Họ đang đứng giữa một khoảng trống trắng xóa, không trên dưới trái phải.
Ở trung tâm của sự rỗng không này là một cuốn sách cũ nát đặt trên một cái bục đá đơn giản.
Bìa sách màu nâu sẫm, phủ đầy bụi thời gian và những ký tự linh văn mờ nhạt mà Hàn Phong nhận ra đó là cổ ngữ từ thời kỳ Đại Phá Hoại đầu tiên – cách đây hàng ngàn năm trước khi vòng lặp bắt đầu.
Cuốn sách cũ nát, được xác định bởi Hệ Thống là "Kỷ Lục Của Ngày Thứ Hai", bắt đầu tự mở ra dưới áp lực của một sức mạnh vô hình.
Những trang giấy vàng úa bay phấp phới trong không khí tĩnh lặng, mặc dù ở đây hoàn toàn không có gió.
Hàn Phong tiến lại gần, cảm thấy một áp lực tâm trí kinh khủng đè nặng lên đỉnh đầu.
Mỗi bước anh đi đều như đang wading qua dòng nước sâu của sự tuyệt vọng tích tụ từ ngàn đời trước.
Hệ thống trên tầm nhìn của anh cảnh báo đỏ rực: > > Nhưng Hàn Phong không đóng mắt.
Anh cần phải xem.
Cần phải biết sự thật nằm sau những trang giấy này, dù nó có thể là độc dược giết chết anh ta về mặt tinh thần.
Khi cuốn sách mở hoàn toàn, một dòng văn bản hiện lên trên trang đầu tiên bằng mực đỏ tươi – giống như máu vừa mới đổ ra: *"Ta đã thử mọi cách.
Hy sinh linh hồn.
Phá hủy cốt truyện.
Ngay cả việc tiêu diệt chính mình cũng không thể phá vỡ vòng lặp này.
Vì thế giới này không muốn được cứu.
Nó muốn được chết."* Hàn Phong sững sờ.
Chữ viết trên trang giấy giống hệt chữ viết tay của anh – hoặc đúng hơn, là chữ viết tay của phiên bản thứ nhất của anh mà người kể chuyện ẩn danh đã nhắc đến trong ký ức mơ hồ.
"Ngươi đã đọc rồi," Lôi Khách đứng phía sau, giọng nói bất ngờ trầm xuống, mất hẳn sự mỉa mai thường trực.
"Đó là nhật ký của ngươi." Hàn Phong quay đầu lại, mắt mở to đầy kinh hoàng.
"Không thể nào...
Ta chưa từng viết thứ này..." "Ngươi không nhớ," Lôi Khách ngắt lời, bước tiến lại gần với ánh nhìn phức tạp – pha lẫn sự thương cảm và thù hận.
"Nhưng cơ thể ngươi thì nhớ.
Mỗi lần ngươi chết, linh hồn bị xé nát một phần để duy trì vòng lặp cho phiên bản tiếp theo sống sót.
Ngươi đang dần mất đi nhân tính của chính mình để trở thành công cụ hoàn hảo hơn." Hàn Phong nhìn xuống đôi tay run rẩy của mình.
Những vết sẹo trên da thịt không chỉ là dấu hiệu của tổn thương thể xác, mà còn là minh chứng cho sự phân mảnh tâm trí.
Anh cảm thấy một cơn đau nhói lên trong đầu, như có ai đó đang dùng dao khắc những ký ức giả vào não bộ anh.
> > (Phần thưởng: Khôi phục 50% tinh thần, quên đi đoạn ký ức này.) > (Rủi ro: Tâm Ma xâm nhập vĩnh viễn.
Xác suất điên loạn: 89%.) Hàn Phong nắm chặt tay đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
Anh từ chối cả hai lựa chọn.
Không phải vì anh dũng cảm, mà bởi sự phản bội đối với chính cơ chế kiểm soát của Hệ Thống.
Nếu anh chấp nhận một trong hai lựa chọn này, nghĩa là anh đang công nhận quyền lực tối thượng của cỗ máy này lên số phận mình.
Anh bước về phía cuốn sách, không nhìn vào các tùy chọn hệ thống nữa.
Linh lực trong người bùng nổ theo ý chí thuần túy – thứ mà ngay cả Hệ Thống cũng không thể định lượng hay kiểm soát được hoàn toàn.
Anh đặt tay lên trang giấy đang rung động dữ dội dưới sự chống cự của thực tại.
"Ta sẽ tự quyết định," Hàn Phong thì thầm, giọng nói vang lên rõ ràng trong khoảng trống trắng trơ này.
"Không phải là lựa chọn A, cũng không phải B." Hệ thống của anh bắt đầu lỗi nghiêm trọng, hiển thị những dòng mã đỏ chồng chéo lên nhau như mạng nhện máu: > > > Trong lúc hệ thống bị gián đoạn và cố gắng recalibrate, Hàn Phong cảm nhận được một dòng năng lượng lạnh lẽo chảy ngược từ cuốn sách vào lòng bàn tay anh.
Đó không phải là linh lực thông thường, mà là sự tích tụ của nỗi đau và tuyệt vọng từ tất cả các phiên bản trước đó – những người đã chết trong im lặng để cho phép "Hàn Phong" hiện tại tồn tại thêm một ngày nữa.
Anh nhìn thấy chúng.
Những bóng ma mờ ảo đứng xung quanh anh trong không gian trắng này.
Hàng ngàn khuôn mặt giống hệt anh, mỗi cái đều mang biểu cảm khác nhau: sợ hãi, điên loạn, hy vọng tan vỡ, và cuối cùng là sự chấp nhận resigned.
Họ không nói gì, nhưng tiếng thì thầm của họ vang lên trong đầu Hàn Phong như một bản giao hưởng tang lễ.
*"Giết hắn đi,"* giọng nói thứ nhất thì thầm – giọng của phiên bản 1.
*"Phá hủy nó,"* giọng nói thứ hai hét lên – giọng của phiên bản 500, kẻ đã tự xé nát cơ thể mình để thử thoát ra.
*"Quên lãng chúng ta,"* giọng nói cuối cùng vang lên nhẹ nhàng – có lẽ là Lâm Thanh Tú?
Không, không phải vậy.
Hàn Phong quỳ xuống, nước mắt chảy ròng nhưng anh không lau đi.
Sự thật này tàn khốc hơn bất kỳ con quái vật nào trong dungeon: Anh không phải là người hùng được chọn để cứu thế giới.
Anh là một cái bình chứa – nơi hứng chịu tất cả sự ô uế và tội lỗi của vòng lặp để duy trì sự ổn định tạm thời cho Linh Châu trước khi nó sụp đổ hoàn toàn sau bảy ngày nữa.
Lôi Khách nhìn cảnh tượng đó với vẻ mặt lạnh lùng, nhưng tay hắn vẫn cầm chặt cây thương trong tư thế sẵn sàng chiến đấu chống lại bất kỳ mối đe dọa nào từ các bóng ma kia – mặc dù chúng vô hình đối với người khác.
"Ngươi có biết tại sao ta giúp ngươi không?" Lôi Khách hỏi đột ngột, phá vỡ sự im lặng thiêng liêng của khoảnh khắc này.
"Bởi vì nếu ngươi chết ở đây, vòng lặp sẽ kết thúc vĩnh viễn.
Và khi đó...
tất cả những ký ức đau khổ này sẽ biến thành hư vô tuyệt đối." Hàn Phong ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn lại tĩnh lặng đáng sợ.
Anh hiểu rồi.
Đây không phải là sự hy sinh cao quý của một anh hùng.
Đây là trách nhiệm vô danh – ai đó phải gánh chịu sự điên loạn để giữ cho thế giới còn đủ lâu để những người khác có cơ hội sống thêm vài ngày nữa trước tận thế thực sự.
Anh đứng dậy, rút lấy thanh kiếm hư không mà Hệ Thống đã ban tặng trong lần reset cuối cùng.
Lưỡi kiếm rung lên nhẹ nhàng, phát ra âm thanh trầm uất như tiếng khóc của linh hồn bị bỏ rơi.
Anh quay sang nhìn cuốn sách – nguồn gốc của mọi đau khổ này.
"Ta sẽ không quên lãng," Hàn Phong nói, giọng lạnh băng hơn bất kỳ tảng đá nào trong rừng xương bên ngoài.
"Và ta cũng sẽ không phá hủy nó ngay bây giờ." Anh giơ kiếm lên cao, nhắm vào trung tâm cuốn sách đang phát sáng đỏ rực – biểu tượng của sự kiểm soát từ Hệ Thống Tội Nghiệp.
"Ta sẽ cắt đứt dây rốn này," anh tuyên bố với thế giới trắng trơ xung quanh.
"Và ta sẽ tìm cách viết lại câu chuyện bằng máu của chính kẻ tạo ra nó." Cú chém xuống không phải là một kỹ năng tu tiên hoa mỹ, mà là sự giải tỏa thuần túy nhất của niềm căm ghét dành cho số phận.
Lưỡi kiếm xuyên qua bìa sách, và cùng lúc đó, toàn bộ khoảng trống trắng trơ bắt đầu nứt vỡ như tấm kính bị va đập bởi vật thể nặng.
Hàn Phong và Lôi Khách bị ném ra khỏi Rừng Hư Vô với lực dữ dội như những viên đạn từ khẩu súng thần công khổng lồ.
Họ rơi xuống một nơi họ không nhận biết, cơ thể va chạm mạnh vào bề mặt đá cứng trước khi bật nảy lên lần nữa.
Khi Hàn Phong mở mắt sau cú sốc đầu tiên, anh thấy bầu trời không còn màu tím sẫm quen thuộc của Linh Châu sắp sụp đổ, mà là một màu xám xịt, như tro tàn dày đặc che phủ mọi thứ.
Họ đang đứng trên đỉnh núi cao chót vót, nhìn xuống thung lũng phía dưới – nơi những tòa tháp cổ kính đã từng là biểu tượng của văn minh tu tiên giờ đây chỉ còn là đống đổ nát hoang vu.
Không có người sống.
Không có quái vật.
Chỉ có gió lạnh lẽo thổi qua các khe nứt trên đá, mang theo mùi vị của sự kết thúc.
> > **Trạng thái hiện tại: Thời gian thực đã
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận