Chương 12

Hàn Phong chưa kịp thở phào nhẹ nhõm sau khi thoát khỏi cái chết của ngày thứ ba, cơ thể hắn đã bị giật mạnh về hiện tại trong một cơn đau đớn dữ dội.

Không phải là sự tĩnh lặng của buổi sáng thứ hai, mà là tiếng gào thét xé toạc không khí từ những bóng ma linh lực đang điên cuồng tấn công một nhóm tu sĩ Luyện Khí tầng 5.

Hắn đang nằm giữa đống đổ nát của một cung điện cổ, máu thấm đẫm áo bào đen.

Trước mặt hắn, ba tu sĩ trẻ đang tuyệt vọng cầm kiếm chống cự trước một đám mây sương mù đen kịt.

Sương mù đó không phải là tự nhiên.

Đó là 'Ảo Ảnh Ký Sinh' — những tàn dư dữ liệu bị lỗi trong thế giới thực tại, được Hệ Thống tạo ra để dọn dẹp những 'biến số' không mong muốn.

>
>

Hàn Phong không nhìn vào thông báo.

Hắn đã quá quen với giọng nói lạnh lùng đó.

Hắn chỉ nhìn vào những con số trên trán các tu sĩ trẻ — đó là thanh HP của họ, đang giảm dần theo từng giây.

"Đi đi," Hàn Phong nói, giọng khàn khàn như tiếng cát ma sát.

Một trong những tu sĩ quay lại, mắt đỏ ngầu vì sợ hãi.

Ngươi là ai?"

Hàn Phong không trả lời.

Hắn đứng dậy, từng khớp xương phát ra tiếng kêu lạo xạo.

Hắn cần linh lực.

Hắn cần giết.

Không phải vì đạo nghĩa, mà vì sinh tồn.

Trong thế giới này, sự yếu đuối là tội lỗi duy nhất không được tha thứ.

Hắn bước vào trận chiến.

Không cần chuẩn bị, không cần phép hỗ trợ.

Chỉ là tốc độ thuần túy của một kẻ đã sống chết ngàn lần.

Hàn Phong lao vào đám sương mù.

Thanh kiếm gỉ sét trong tay hắn — món vũ khí duy nhất hắn còn lại sau khi reset — vung lên một đường thẳng tắp.

Không có hoa mỹ, không có dư âm.

Chỉ là sự cắt xẻ thuần túy.

Lưỡi kiếm xuyên qua lớp sương đen.

Một tiếng rít chói tai vang lên, giống như kim loại cọ xát vào kính vỡ.

Ảo Ảnh Ký Sinh thứ nhất bị cắt đôi, tan rã thành vô số hạt dữ liệu xanh lá cây trước khi biến mất hoàn toàn.

Nhưng Hàn Phong không dừng lại.

Hắn biết quy tắc của dungeon này: mỗi khi một Ảo Ảnh chết, hai cái khác sẽ trở nên hung dữ hơn.

Hắn phải nhanh.

Nhanh hơn cả bản thân mình trong chu kỳ trước.


Khi Hàn Phong đang tập trung vào việc phá vỡ cấu trúc của Ảo Ảnh đầu tiên, một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.

Một bóng dáng đen kịt xuất hiện phía sau hắn, không phải là Ảo Ảnh, mà là một thực thể mới: 'Giám Sát Giả'.

Đây là kết quả của việc Hàn Phong can thiệp vào dòng chảy thời gian theo cách không được phép.

Giám Sát Giả là một

thực thể bảo vệ của Hệ Thống, được kích hoạt khi 'Tội Nghiệp' của Người Giữ Chìa Khóa vượt quá ngưỡng cho phép.

Nó không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một khối bóng tối dày đặc, với hai điểm sáng đỏ như mắt đèn pin trong bóng tối.

>

Hàn Phong quay người lại, nhưng quá chậm.

Giám Sát Giả không tấn công bằng vật lý.

Nó tấn công bằng dữ liệu.

Một luồng sóng xung kích vô hình quét qua người Hàn Phong.

Hắn cảm thấy như có hàng ngàn kim châm đâm vào từng tế bào thần kinh.那不是 đau đớn thể xác, mà là sự xâm nhập vào ý thức.

Hắn thấy những ký ức của mình bị xé toạc, bị đọc, bị phân tích.

*Hàn Phong.

Phiên bản 1000.

Tội Nghiệp: 847 đơn vị.

Khả năng phá vỡ vòng lặp: 0.01%.*

Giọng nói của Hệ Thống vang lên trong đầu hắn, nhưng lần này, nó không lạnh lùng.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể thay đổi điều gì đó sao, Hàn Phong?" Giám Sát Giả nói, giọng nói vang lên từ mọi hướng, từ chính trong tâm trí hắn.

"Ngươi chỉ là một con chuột trong mê cung.

Và chúng ta là những người thiết kế mê cung."

Hàn Phong quỳ xuống, tay ôm đầu.

Hắn cảm thấy linh lực trong người đang bị hút cạn, không phải bởi Giám Sát Giả, mà bởi chính Hệ Thống đang cố gắng 'định hình' lại hắn, xóa bỏ những ký ức, những cảm xúc, những 'lỗi' mà hắn đã tích lũy.

Hắn không thể để điều đó xảy ra.

Nếu hắn mất ký ức, hắn sẽ trở thành một phiên bản rỗng không, dễ dàng bị kiểm soát.

Hắn phải chiến đấu.

Không phải với kiếm, mà với ý chí.

Hàn Phong nghiến răng, máu chảy từ khóe môi.

Hắn nhớ lại khuôn mặt của Lâm Thanh Tú.

Hắn nhớ lại ánh mắt của con Hắc Lang trước khi chết.

Hắn nhớ lại sự cô đơn của 999 chu kỳ trước.

Những ký ức đó là trọng lực của hắn.

Chúng giữ hắn lại ở hiện tại, ngăn không cho hắn bị hòa tan vào dữ liệu.

"Ta không phải là con chuột," Hàn Phong gầm lên, đứng dậy.

Đôi mắt hắn giờ đây không còn màu đen, mà là màu tím ngầu của Sai Lệ.

"Ta là kẻ phá hoại mê cung."

Hắn lao vào Giám Sát Giả.

Không phải để tấn công, mà để va chạm.

Hắn dùng toàn bộ cơ thể làm một viên đạn, lao thẳng vào khối bóng tối đó.


Hàn Phong lê bước trở về nơi trú ẩn tạm thời của mình, một túp lều nhỏ ở ngoại vi thành phố.

Cơ thể hắn run rẩy không phải vì lạnh, mà vì sự suy kiệt thần kinh.

Hắn mở hệ thống, cố gắng phân tích 'Kiến thức về Thuật Phong Ấn Thời Gian' mà hắn vừa nhận được.

Đó không phải là một kỹ năng hoàn chỉnh, mà chỉ là một mảnh vỡ ký ức củ

a một tu sĩ cổ đại, người đã từng cố gắng phá vỡ vòng lặp này.

Và ký ức đó chứa đựng một sự thật kinh hoàng:

>

Hàn Phong đóng hệ thống lại.

Hắn nhìn ra cửa sổ, nơi mặt trời đang lặn, nhuộm đỏ bầu trời bằng màu máu.

Hắn biết rằng mình không thể tin ai.

Ngay cả Lâm Thanh Tú.

Ngay cả chính bản thân mình.

Hắn rút ra một mảnh kim loại sắc nhọn từ đống đổ nát.

Hắn rạch vào cánh tay mình, lấy máu.

Hắn viết lên tường của túp lều:

*NGÀY THỨ 4.

TỘI NGHIỆP: 848.

NGƯỜI CẦN GIẾT: LÂM THANH TÚ.*

Hắn không biết tại sao hắn viết điều đó.

Có lẽ vì hệ thống đang định hướng hắn.

Có lẽ vì sự điên loạn đang ăn mòn lý trí.

Nhưng khi hắn quay lại, hắn thấy một thông báo mới hiện lên trên không trung, đỏ rực như máu:

>

Hàn Phong cười.

Một nụ cười đầy đau khổ và tuyệt vọng.

"Vậy thì," hắn thì thầm, "hãy bắt đầu ngày thứ tư."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập