Chương 11

Hàn Phong không bước ra khỏi túp lều.

Anh lao thẳng vào bóng tối của khu rừng già ngay bên ngoài, đôi chân trần dẫm lên lớp lá mục đã ngấm máu của chín trăm chín mươi chín chu kỳ trước.

Không khí ở đây nặng trĩu mùi tanh của linh lực ô uế và sự thối rữa, một mùi hương quen thuộc đến mức làm buồn nôn, nhưng cũng là mùi hương của sự sống sót.

Trên đầu, dòng chữ hệ thống đỏ rực như máu nổi lên trong tầm mắt, cắt ngang cảnh quan tự nhiên đang sụp đổ.

>
>
>
>

Hàn Phong không cần nhìn đồng hồ.

Ông đồng hồ bên trong đầu anh đã vỡ từ chu kỳ thứ 500.

Cảm giác này, sự run rẩy của từng tế bào khi đối mặt với cái chết, là thứ duy nhất không bao giờ bị reset.

Anh lao qua những thân cây cổ thụ, vỏ cây sần sùi như da của những con quái vật đang ngủ.

Những vết cắt trên vai anh từ chu kỳ trước vẫn còn rỉ máu, không phải vì vết thương không lành, mà vì linh lực trong cơ thể anh đang tự ăn mòn chính nó.

Một tiếng gầm gừ xé toạc không khí.

Từ giữa bóng tối, một bóng đen lao ra, răng nanh dài như lưỡi dao găm, mắt đỏ ngầu.

Đó là một sói hoang bị nhiễm độc linh khí, thứ quái vật hệ thống tạo ra để dọn dẹp những "lỗi" trong thế giới này.

Hàn Phong không rút kiếm.

Kiếm là của những người còn hy vọng vào sự công bằng.

Anh chỉ dùng tay.

Cánh tay phải của anh, với những đường gân đen chằng chịt, vung lên với tốc độ mắt thường không thể theo kịp.

*Bốp!* Một tiếng xương vỡ vang lên khô khốc.

Đầu con sói bay văng, nhưng thay vì rơi xuống đất, nó hóa thành những mảng pixel xanh lá cây rồi tan biến vào hư không.

>
>
>

Hàn Phong thở hổn hển.

Không phải vì mệt mỏi thể xác, mà vì sự trống rỗng.

Mỗi lần giết một thứ, anh cảm thấy một phần con người mình cũng chết đi cùng.

Anh không còn là Hàn Phong, một kiếm sĩ tài năng.

Anh là một cỗ máy giết người, được lập trình để tích tụ "Tội Nghiệp" cho Cổng Tận Thế.

"Đừng dừng lại," anh tự nhủ, giọng nói khàn khàn như tiếng cát cọ xát vào đá.

"Nếu dừng lại, chúng sẽ reset anh.

Và lần sau, anh sẽ quên đi lý do tại sao phải chiến đấu."

Anh tiếp tục chạy.

Mục tiêu của anh không phải là sống sót qua ngày thứ bảy.

Mục tiêu của anh là tìm ra "Điểm Mắc Kẹt" – nơi thực tại mỏng nhất, nơi anh có thể lách qua những kẽ hở của chu kỳ.


Khi Hàn Phong bắt đầu leo lên vách đá bằng cách bám vào rễ cây, dùng nội lực để bám dính, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau, nơi bóng tối dày đặc nhất.

Quỷ Đạo Chủ nổi tiếng tàn nhẫn, lại đi cứu một con chó?"

Hàn Phong cứng người.

Hắn không cần quay lại cũng biết đó là ai.

"Người Quan Sát".

Phiên bản 1.

Người kể chuyện ẩn danh.

Một bóng người bước ra từ bóng tối.

Nó có khuôn mặt của Hàn Phong, nhưng già hơn, tàn tạ hơn, với đôi mắt đen như mực, không có tròng trắng.

Nó mặc một bộ áo choàng đen tuyền, trên đó thêu những ký tự hệ thống đang nhấp nháy.

"Ngươi không cứu nó," Phiên bản 1 nói, giọng nói vang lên trong đầu Hàn Phong chứ không phải từ miệng.

"Ngươi đang sử dụng nó.

Giống như ngươi sử dụng tất cả mọi người.

Giống như ngươi sử dụng chính bản thân mình."

Hàn Phong quay lại, tay đặt lên chuôi kiếm.

"Ta làm những gì cần thiết.

Ngươi hiểu điều đó, đúng không?

Ngươi là ta.

Ngươi cũng đã làm như vậy."

"Ta đã làm," Phiên bản 1 gật đầu.

"Và đó là lý do tại sao ta phải giết ngươi."

Nó rút ra một thanh kiếm ánh sáng.

Không phải kiếm vật lý.

Đó là một mã lệnh, một dòng code có khả năng xóa bỏ tồn tại.

"Ngươi là phiên bản thứ 1000," Phiên bản 1 nói.

"Ngươi là phiên bản cuối cùng.

Hệ thống đã bão hòa.

Nếu ngươi không chết, Cổng Tận Thế sẽ mở sớm hơn dự kiến.

Và khi đó, không chỉ là reset.

Đó là hủy diệt hoàn toàn."

Hàn Phong cười, một nụ cười đầy điên loạn.

"Vậy thì giết ta đi.

Nhưng ngươi có biết điều gì sẽ xảy ra không?

Khi ta chết, Tội Nghiệp của ta sẽ không biến mất.

Nó sẽ chuyển sang người kế tiếp.

Và vòng lặp sẽ tiếp tục."

"Đó là trách nhiệm của ngươi," Phiên bản 1 nói.

"Ngươi phải là người gánh chịu nó.

Ngươi phải là 'Quỷ Đạo Chủ'.

Ngươi phải làm điều sai để điều đúng xảy ra."

Hàn Phong nhìn vào thanh kiếm ánh sáng.

Hắn cảm thấy sự thu hút.

Sự giải thoát.

Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, một phần nhỏ bé, yếu ớt của anh – phần còn lại của con người Hàn Phong – từ chối.

"Ta không chấp nhận số phận này," Hàn Phong nói.

"Ta sẽ phá vỡ nó.

Từ bên trong."

Anh lao vào.

Không phải để chiến đấu.

Mà là để tự sát.

Anh lao vào thanh kiếm ánh sáng, nhưng không phải để bị chém.

Anh lao vào Phiên bản 1, dùng toàn bộ linh lực còn lại để tấn công vào lõi dữ liệu của nó.

"Ngươi không thể thắng ta," Phiên bản 1 nói.

"Ta là quá khứ.

Ngươi là hiện tại.

Quá khứ luôn mạnh hơn hiện tại."

"Thì ra," Hàn Phong hét lên, "đó là lý do tại sao ta phải là tương lai!"
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập