Chương 9

Không khí trong căn phòng tạm trú của Lâm Phong nặng nề như chì, ngột ngạt đến mức mỗi hơi thở đều trở thành một cuộc đấu tranh sinh tồn.

Ánh sáng yếu ớt từ ngọn nến sáp ong bập bùng chiếu rọi lên khuôn mặt tái nhợt của Khang, gã cựu kỹ sư đang nằm gục trên giường bệnh.

Da Khang bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt màu xanh tím, giống như gốm sứ bị nứt vỡ dưới áp lực nhiệt độ cực cao.

Đó không phải là bệnh tật thông thường, mà là dấu hiệu của sự phân rã tế bào do xung đột thời gian.

Khang co giật, tiếng thở của anh ta trở nên khò khè, mỗi nhịp đập của tim dường như chậm lại một cách đáng sợ, rồi đột ngột tăng tốc đến mức khiến lồng ngực rung lên bần bật.

Lâm Phong ngồi bên cạnh, đôi mắt lạnh lùng quan sát từng biến đổi trên cơ thể nạn nhân.

Anh không cảm thấy thương xót, chỉ có sự tính toán khô khan.

Trong tay anh là một ống nghiệm nhỏ chứa đầy chất lỏng màu đỏ thẫm – máu của chính anh.

Virus Chronos không ăn thịt con người; nó ăn thời gian.

Và cơ thể Lâm Phong, với tư cách là nguồn gốc của virus, là cái kho dự trữ thời gian vô tận mà kẻ khác khao khát.

Anh nhớ lại lời đe dọa của Giám Đốc Hàn: *Hy sinh số ít để cứu số nhiều.* Nhưng với Lâm Phong, logic đó đã bị đảo ngược.

Anh không hy sinh người khác để cứu mình.

Anh đang hy sinh chính bản thân mình, từng giọt máu, từng chút năng lượng, để trì hoãn sự sụp đổ của dòng thời gian xung quanh.

"Đừng sợ," Lâm Phong nói, giọng anh trầm thấp, không chút rung động.

Anh đưa ống nghiệm lên, nhưng không tiêm vào Khang.

Thay vào đó, anh chỉ để nó gần mũi nạn nhân.

Mùi máu tanh tưởi lan tỏa, kích thích khứu giác của virus đang ngủ đông trong cơ thể Khang.

Những vết nứt trên da Khang ngừng mở rộng, nhưng chúng không lành lại.

Chúng chỉ đơn giản là...

Thời gian trên cơ thể Khang bị khóa chặt trong khoảnh khắc đau đớn nhất.

Khang mở mắt, đôi mắt ấy trống rỗng, không còn linh hồn, chỉ còn lại sự sợ hãi nguyên thủy bị đóng băng vĩnh viễn.

Lâm Phong rút tay về, cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng.

Mỗi lần anh sử dụng năng lượng này, anh cảm thấy mình già đi một chút.

Không phải về tuổi tác, mà về sự kiệt quệ của tinh thần.

Anh là một máy móc đang tự hủy hoại để duy trì sự vận hành của một thế giới điên rồ.

Tạ Uyển Nhi đứng ở góc phòng, tay cầm sổ tay ghi chép.

Cô không nhìn Khang, mà nhìn chằm chằm vào Lâm Phong.

Ánh mắt cô sắc lẹm, như một con dao mổ đang chờ khoảnh khắc thích hợp để cắt vào.

Cô biết anh đang làm gì.

Cô biết anh đang rò rỉ năng lượng.

Và cô đang tính toán xem phải mất bao nhiêu lít máu của anh để tạo ra một liều vaccine đủ mạnh để miễn dịch hóa toàn bộ căn cứ.

"Cô đang đếm," Lâm Phong nói, không cần nhìn lại.

"Cô đếm xem tôi còn lại bao nhiêu."

Tạ Uyển Nhi không đáp.

Cô chỉ lật một trang giấy mới.

Tiếng giấy xé ra nghe sắc lạnh trong không gian tĩnh mịch.

Cô tin vào khoa học.

Và trong khoa học của cô, Lâm Phong không phải là một con người.

Anh là một biến số.

Một biến số nguy hiểm, nhưng cần thiết.

Nếu anh chết, thế giới sụp đổ.

Nếu anh sống, anh sẽ dần dần biến thành một thiên tai đi bộ.

Cô đang tìm kiếm điểm cân bằng, dù điểm cân bằng đó có nghĩa là phải hy sinh nhân tính của chính mình để quan sát anh tan rã.

Lâm Phong đứng dậy, bỏ lại Khang – kẻ giờ đây là một pho tượng sống, bất động nhưng vẫn ý thức được mọi đau đớn.

Anh bước ra khỏi căn phòng, cánh cửa sắt nặng nề khép lại sau lưng, chặn đứng ánh sáng yếu ớt của ngọn nến.

Hành lang tối om, mùi ẩm mốc và mùi tanh của máu cũ nồng nặc.

Anh cảm thấy trọng lượng của sự thật đè nén lên vai.

Anh là nguyên nhân.

Anh là bệnh.

Và anh cũng là liều thuốc duy nhất, dù liều thuốc đó đang giết chết anh từng ngày.

**

Bên trong Khu Công Nghệ Cao, mọi thứ đều đóng băng.

Đây là địa ngục của sự tĩnh lặng.

Một nhóm người đang chạy trốn, miệng há rộng trong tiếng hét kinh hoàng, nhưng không có âm thanh.

Môi họ đỏ mọng, dây thanh quản rung lên, nhưng không khí xung quanh họ quá đặc quánh để truyền tải sóng âm.

Một viên đạn treo lơ lửng trước mũi một gã đàn ông mặc vest, chỉ cách da thịt anh ta vài milimét.

Gã đàn ông ấy đang co người lại, biểu cảm trên khuôn mặt là sự tuyệt vọng tột cùng.

Anh ta đã chết, nhưng cái chết của anh ta chưa bao giờ xảy ra.

Lâm Phong đi giữa những pho tượng sống này.

Anh ta cảm thấy cơ thể mình nặng trĩu.

Ở đây, thời gian trôi qua một giây trong một giờ thực tế.

Mỗi bước chân của anh đều như đang dẫm lên bùn đặc.

Không khí loãng, khó thở.

Anh phải hít thở rất sâu, rất chậm, để tránh làm rối loạn dòng chảy thời gian vốn dĩ đã mong manh này.

Nếu anh hô hấp quá nhanh, anh sẽ tạo ra một luồng gió nhỏ, đủ để đẩy viên đạn kia tiến về phía trước một milimét.

Và nếu viên đạn đó xuyên qua đầu gã đàn ông, hiệu ứng domino sẽ xảy ra.

Sự đóng băng sẽ vỡ tan, và toàn bộ khu vực sẽ sụp đổ vào chính nó.

Anh nhìn thấy phản chiếu của mình trong cửa kính một cửa hàng điện tử đóng cửa.

Khuôn mặt anh trong gương trông già hơn so với thực tế.

Mái tóc anh có những sợi bạc lốm đốm, những nếp nhăn xuất hiện quanh khóe mắt.

Anh đang già đi nhanh hơn người thường gấp trăm lần.

Nhưng đó không phải là lão hóa sinh học.

Đó là sự hao mòn của linh hồn.

Anh là một pin năng lượng đang bị rút cạn.

Và khi pin hết, thế giới này sẽ tắt ngúm.

Đột nhiên, anh thấy một bóng hình quen thuộc.

Đó không phải là Tiểu Nhàn.

Đó là một phiên bản khác của chính anh, xuất hiện trong một khe hở thời gian.

Người đó đứng ở phía bên kia của bức tường kính, mỉm cười.

Một nụ cười đầy kiêu hãnh và tàn nhẫn, giống hệt nụ cười anh ta vừa mới nhếch môi khi nói với Khang.

Người đó giơ tay lên, chạm vào mặt kính.

Và Lâm Phong cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.

*"Anh hỏi tại sao tôi sống sót?"* Câu nói của anh ta vang vọng trong đầu, không phải qua tai, mà trực tiếp vào não bộ.

*"Vì tôi là kẻ duy nhất không bị thời gian kiểm soát.

Tôi là kẻ tạo ra thời gian.

Và tôi sẽ dùng nó để xóa sạch những thứ yếu đuối."*

Lâm Phong lùi lại một bước, tim đập thình thịch.

Đó không phải là ảo giác.

Đó là một thông điệp từ tương lai, hoặc có lẽ là từ một thực tại song song nơi anh đã chấp nhận lời đề nghị của Giám Đốc Hàn.

Nơi đó, anh đã giết Tiểu Nhàn.

Nơi đó, anh đã trở thành một vị thần tàn bạo, cai trị một thế giới tĩnh lặng, chết chóc.

Hình ảnh đó ám ảnh anh, ám ảnh đến mức anh suýt nữa thì té ngã.

Anh phải bám vào bức tường, dùng móng tay cào xé lớp sơn trên tường để giữ mình đứng vững.

Anh không thể để điều đó xảy ra.

Dù phải trả giá bằng mạng sống, anh cũng sẽ không để phiên bản "thần thánh" đó tồn tại.

***

Lâm Phong cảm thấy máu trong người mình như đông đặc.

Anh ta nhìn vào phiên bản "khác" của chính mình trong ký ức đóng băng.

Người đó mỉm cười, một nụ cười đầy kiêu hãnh và tàn nhẫn, giống hệt nụ cười anh ta vừa mới nhếch môi khi nói với Khang.

*"Anh hỏi tại sao tôi sống sót?"* Câu nói của anh ta vang vọng trong đầu, vang lên như tiếng chuông báo động trong một nhà thờ bỏ hoang.

*"Vì tôi là kẻ duy nhất không bị thời gian kiểm soát.

Tôi là kẻ tạo ra thời gian.

Và tôi sẽ dùng nó để xóa sạch những thứ yếu đuối."*

Lâm Phong nhắm chặt mắt lại, cố gắng đẩy hình ảnh đó ra khỏi tâm trí.

Nhưng nó bám víu vào anh, như một vết sẹo không lành.

Anh nhận ra rằng nỗi sợ hãi lớn nhất của anh không phải là cái chết, hay sự mất mát.

Nó là sự biến đổi.

Là việc trở thành một thứ gì đó không còn là con người.

Anh nhớ lại lời của Tạ Uyển Nhi: *"Anh là biến số."* Đúng vậy.

Anh là một lỗi trong hệ thống.

Và hệ thống đang cố gắng sửa chữa lỗi đó bằng cách loại bỏ anh.

Nhưng nếu anh bị loại bỏ, hệ thống sẽ sụp đổ.

Anh mở mắt ra, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết.

Anh không còn chỗ nào để lùi.

Giám Đốc Hàn đã đưa ra lựa chọn: giết Tiểu Nhàn để cứu thế giới, hoặc để thế giới sụp đổ.

Nhưng Lâm Phong tìm thấy một lựa chọn thứ ba.

Một lựa chọn mà không ai ngờ tới.

Anh sẽ không giết Tiểu Nhàn.

Anh cũng sẽ không để thế giới sụp đổ.

Anh sẽ phá vỡ quy tắc.

Anh sẽ dùng chính năng lượng của mình để tạo ra một "vùng chết" thời gian vĩnh viễn, nơi anh và Tiểu Nhàn có thể tồn tại bên nhau, tách biệt khỏi dòng chảy hỗn loạn của thế giới bên ngoài.

Đó là một cái chết từ từ, nhưng nó là sự tự do.

Anh bước tiếp, tiến sâu hơn vào Khu Công Nghệ Cao.

Mỗi bước chân đều nặng nề, nhưng quyết tâm trong anh lại thêm phần kiên định.

Anh không còn là một nạn nhân.

Anh là một kẻ nổi loạn.

Và cuộc nổi loạn của anh bắt đầu từ chính trái tim mình.

***

Maya vẫy tay, và những tay súng của cô ta nhắm bắn vào Lâm Phong.

Nhưng họ không bắn ngay.

Họ đang chờ đợi.

"Anh nghĩ mình là ngân hàng?" Maya tiến lại gần, bước qua những xác người đóng băng.

Anh là một quả bom hẹn giờ.

Và chúng tôi đang đếm ngược."

Lâm Phong dừng bước.

Anh nhìn Maya, người phụ nữ dẫn đầu nhóm săn lùng anh.

Cô ta không giống như những kẻ săn mồi thông thường.

Cô ta nhìn anh với ánh mắt của một nhà khoa học đang quan sát một hiện tượng tự nhiên hiếm có.

Trong tay cô ta là một thiết bị nhỏ, phát ra những tia sáng xanh lá cây quét qua cơ thể anh.

"Chúng tôi không muốn giết anh," Maya nói, giọng điệu bình thản đáng sợ.

"Chúng tôi muốn thu hoạch anh.

Giám Đốc Hàn sai rồi.

Anh không cần phải hy sinh em gái mình.

Anh chỉ cần hy sinh chính mình.

Toàn bộ cơ thể anh.

Chúng tôi sẽ cắt từng phần của anh ra, đóng băng chúng trong các khoang thời gian riêng biệt.

Và từ đó, chúng tôi sẽ xây dựng một thế giới mới.

Một thế giới nơi thời gian là tài nguyên, và chúng tôi là những nhà khai thác."

Lâm Phong cảm thấy một cơn lạnh toát chạy dọc sống lưng.

Họ không muốn anh chết.

Họ muốn anh trở thành một nguồn tài nguyên vô tận.

Một con vật bị nhốt trong chuồng, bị vắt kiệt đến giọt máu cuối cùng.

Và nếu anh từ chối, họ sẽ giết Tiểu Nhàn trước mặt anh, để xem phản ứng của anh.

Để xem liệu năng lượng Chronos trong anh có bùng nổ hay không.

Lâm Phong mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, đầy sát khí.

Anh đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này.

Anh không mang theo vũ khí, nhưng anh mang theo một thứ nguy hiểm hơn nhiều.

Anh mang theo sự tuyệt vọng.

Và sự tuyệt vọng, khi được kích hoạt bởi năng lượng Chronos, có thể phá vỡ mọi quy luật.

"Thử đi," Lâm Phong nói, giọng anh vang lên trong không gian đóng băng, tạo ra những vết nứt nhỏ trên mặt đất.

"Nhưng hãy nhớ rằng, khi tôi nổ, cả thế giới này sẽ cùng nổ theo."

Maya nhíu mày, vẻ mặt của cô ta lộ ra chút lo lắng.

Cô ta không biết rằng, Lâm Phong không chỉ đang đe dọa.

Anh đang thực hiện nó.

Trong cơ thể anh, một phản ứng dây chuyền đã bắt đầu.

Và không ai, kể cả Giám Đốc Hàn hay Maya, có thể dừng nó lại.

Không, trừ khi họ muốn chết cùng anh.

Và trong bóng tối sâu thẳm của Khu Công Nghệ Cao, Tiểu Nhàn, người đang bị giam giữ ở một nơi khác, bỗng nhiên mở mắt.

Đôi mắt cô ấy, vốn dĩ trong sáng, giờ đây đỏ rực như máu.

Cô ấy mỉm cười.

Vòng lặp đã kết thúc.

Và bây giờ, là lúc để bắt đầu một trò chơi mới.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập