Chương 8
Không có tiếng kêu la, không có sự hoảng loạn.
Chỉ có âm thanh rên rỉ của cơ bắp bị xé toạc và tiếng da thịt bị thiêu đốt từ bên trong.
Lâm Phong đứng đó, hai tay giơ cao, nắm chặt lấy cổ của con Bại Hoại vừa lao vào anh.
Con quái vật đó không còn nhận ra con người, đôi mắt trắng bệch, hàm răng sắc nhọn cào xé vào da thịt cổ anh, nhưng nó không thể thoát ra.
Nó bị hút vào.
Đó không phải là sự hút chân không thông thường.
Đó là sự hấp thụ năng lượng.
Từ điểm tiếp xúc giữa da thịt Lâm Phong và xác chết của con Bại Hoại, những tia sáng tím nhạt, giống như tĩnh mạch bị vỡ, bắt đầu lan tỏa.
Chúng chạy dọc theo cánh tay Lâm Phong, chui vào mạch máu, xâm nhập vào tim, và cuối cùng là não bộ.
Cảm giác đau đớn khủng khiếp, như thể ai đó đang rót axit vào tĩnh mạch anh, nhưng Lâm Phong không hề buông tay.
Anh nghiến răng, hàm mặt cứng đờ, mồ hôi lạnh hòa lẫn với máu chảy ròng ròng xuống cằm.
Anh biết quy luật.
Trong thế giới này, Bại Hoại không chỉ là xác chết sống lại.
Chúng là những viên pin năng lượng Chronos đã bị ô nhiễm.
Và anh, Lâm Phong, là bộ lọc duy nhất có thể tinh chế chúng, dù cái giá phải trả là sự hủy hoại dần dần của chính cơ thể anh.
Mỗi lần hấp thụ, anh cảm thấy mình già đi một chút, hoặc trẻ lại một cách điên rồ, tùy thuộc vào "tuổi" của con quái vật đó.
Con Bại Hoại này đã từng là một thanh niên, nên năng lượng của nó mang tính chất "trẻ trung", nhưng lại bị virus Chronos làm biến dạng, tạo ra một luồng xung động hỗn loạn.
Khi con quái vật ngừng cử động, xác nó sập xuống đất như một khối thịt vô tri, Lâm Phong vẫn giữ nguyên tư thế trong vài giây nữa.
Anh cần đảm bảo rằng không còn chút năng lượng nào sót lại.
Nếu để sót, nó sẽ phát tán ra môi trường, làm méo mó dòng thời gian của khu vực này, biến nó thành một "Vùng Chết" nơi thời gian ngừng chảy hoàn toàn.
Anh không muốn điều đó xảy ra.
Không phải vì đạo đức, mà vì anh cần sự ổn định để tiếp tục hành trình.
Anh buông tay ra.
Xác con quái vật rơi xuống, phát ra tiếng động khô khốc.
Lâm Phong cúi xuống, thở dốc.
Hơi thở của anh trắng xóa trong không khí lạnh lẽo.
Anh đưa tay lên ngực, cảm thấy nhịp tim đập loạn xạ, như thể trái tim anh đang cố gắng thoát khỏi lồng ngực.
Một cơn đau nhói xuyên qua thái dương, và trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy những hình ảnh lóe lên.
Không phải ký ức của anh.
Đó là ký ức của con quái vật.
*Tiếng cười của một đứa trẻ.
Mùi thuốc súng.
Cơn đau dữ dội khi da thịt bị xé toạc.
Và rồi, sự tĩnh lặng.
Sự tĩnh lặng tuyệt đối, nơi không có âm thanh, không có ánh sáng, chỉ có bóng tối bao trùm.*
Lâm Phong nhắm mắt lại, cố gắng đẩy những hình ảnh đó ra khỏi đầu.
Anh không có thời gian để cảm thông.
Anh là một cỗ máy sinh tồn, và cảm xúc là thứ xa xỉ mà anh không thể chi trả.
Anh lau máu trên mặt bằng tay áo rách nát, ánh mắt trở lại lạnh lùng, sắc bén như một con dao mổ.
Anh nhìn quanh khu vực.
Đây là rìa Khu Phố Cổ, nơi ranh giới giữa "thời gian nhanh" và "thời gian chậm" giao thoa.
Những ngôi nhà xung quanh đang trong trạng thái phân rã.
Tường gạch lởm chởm, cây cối mọc um tùm nhưng lá vàng úa, rơi rụng liên tục.
Ở đây, một ngày trôi qua nhanh gấp mười lần so với bên ngoài.
Nếu anh ở lại quá lâu, anh sẽ già đi mười năm trong một ngày.
Anh phải di chuyển.
Mục tiêu của anh là Trung Tâm Điều Khiển Chronos, nơi Giám Đốc Hàn đang ẩn náu.
Nhưng trước khi đến đó, anh cần một thứ gì đó để ổn định năng lượng đang bốc cháy trong người mình.
Anh cần một "chất ức chế".
Và anh biết nơi có thể tìm thấy nó.
Lâm Phong bước đi, đôi chân nặng trĩu nhưng vững chãi.
Mỗi bước chân anh đặt xuống đều để lại một dấu vết mờ nhạt trên không khí, như thể không gian xung quanh anh đang bị cong vóp nhẹ.
Anh cảm thấy sức hút của chính mình, như một hố đen nhỏ bé đang mở ra trong cơ thể.
Anh sợ điều đó.
Sợ rằng một ngày nào đó, anh sẽ không thể kiểm soát nó nữa, và toàn bộ thành phố sẽ bị kéo vào trong anh, biến thành một khối u thời gian vĩnh cửu.
Nhưng anh không thể dừng lại.
Tiểu Nhàn vẫn đang chờ đợi.
Cô ấy đang mắc kẹt trong vòng lặp, lặp lại cái chết của mình hàng trăm, hàng nghìn lần.
Mỗi lần cô chết, anh cảm thấy một phần linh hồn mình cũng chết theo.
Anh phải cứu cô ấy.
Dù phải hy sinh chính mình, dù phải trở thành quái vật.
Đó là giao ước ngầm giữa anh và số phận.
Khi anh đi sâu hơn vào Khu Phố Cổ, cảnh tượng trước mắt anh trở nên kỳ dị hơn.
Những chiếc đồng hồ treo trên tường các cửa hàng cũ nát đang chạy ngược.
Kim giờ quay ngược lại, phát ra tiếng tích tắc rè rè, khó chịu.
Những chiếc xe hơi bị bỏ rơi đang trong trạng thái vừa bị phá hủy, vừa được sửa chữa, lặp đi lặp lại trong một vòng lặp thời gian ngắn.
Anh bước qua một chiếc xe, và trong tích tắc, anh thấy nó nổ tung, rồi ngay lập tức trở lại nguyên vẹn.
Hiện thực ở đây không còn ổn định.
Nó đang bị xé toạc bởi sự xung đột của các dòng thời gian khác nhau.
Lâm Phong dừng lại trước một tòa nhà cao tầng đổ nát.
Đây là trụ sở cũ của Viện Nghiên cứu Sinh học, nơi virus Chronos được phát triển.
Anh nhớ rõ nơi này.
Nơi anh đã ký tên vào bản chấp thuận thử nghiệm đầu tiên.
Nơi anh đã trở thành "bệ phóng".
Anh nhìn lên tầng mười, nơi phòng thí nghiệm chính từng nằm.
Bây giờ, đó là một miệng hố đen tối, nơi thời gian dường như đã sụp đổ hoàn toàn.
Anh hít một hơi thật sâu, chuẩn bị bước vào.
Nhưng trước khi anh đặt chân lên bậc thang đầu tiên, một giọng nói vang lên từ bóng tối phía sau.
"Lâm Phong."
Giọng nói đó nhẹ nhàng, nhưng mang theo một sức nặng kinh hoàng.
Lâm Phong quay lại, tay đã sẵn sàng rút ra con dao găm từ trong ống quần.
Nhưng không có ai ở đó.
Chỉ có bóng tối.
Và trong bóng tối, anh nhìn thấy một đôi mắt.
Đôi mắt đỏ rực, giống như anh đã thấy trong chương trước.
Nhưng lần này, nó gần hơn.
"Anh đang đi sai hướng," giọng nói đó vang lên, không phải từ không khí, mà từ trong đầu anh.
"Anh nghĩ mình đang cứu thế giới, nhưng anh đang giết nó.
Từng chút một."
Lâm Phong nghiến răng.
Ra đây!"
Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng cười khẽ, đầy mỉa mai.
Lâm Phong cảm thấy một cơn đau nhói ở ngực, như thể tim anh bị bóp nghẹt.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng tập trung.
Anh không thể để tâm trí mình bị lung lay.
Anh phải giữ được sự tỉnh táo.
Nếu anh mất kiểm soát, năng lượng Chronos trong người anh sẽ bùng nổ, và cả khu vực này sẽ bị xóa sổ.
Anh mở mắt ra, ánh mắt lạnh băng.
"Tôi không cần lời khuyên từ bóng tối," anh nói, giọng điệu cứng rắn.
"Tôi biết con đường mình đang đi."
"Con đường đó dẫn đến địa ngục," giọng nói đáp lại.
"Và em gái của anh...
cô ấy không muốn được cứu theo cách đó."
Lâm Phong dừng lại.
Tim anh đập thình thịch.
"Cái gì?"
"Tiểu Nhàn không phải là nạn nhân, Lâm Phong," giọng nói đó nói, chậm rãi, từng từ một.
"Cô ấy là chìa khóa.
Và anh là ổ khóa.
Nếu anh muốn cô ấy sống, anh phải chết.
Hoặc tệ hơn, anh phải trở thành thứ mà cô ấy sợ hãi nhất."
Lâm Phong cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Anh nhìn về phía tòa nhà đổ nát, nơi mà anh nghĩ là nơi có thể tìm thấy câu trả lời.
Nhưng bây giờ, anh không còn chắc chắn nữa.
Có phải tất cả những gì anh đang làm chỉ là một trò chơi của số phận?
Có phải anh đang đẩy Tiểu Nhàn vào một kết cục tồi tệ hơn?
Anh bước lên bậc thang đầu tiên.
Bóng tối nuốt chửng anh.
Và trong bóng tối đó, thời gian ngừng chảy.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận