Chương 7
Lục đứng chết trân, ngón tay cái của anh vẫn còn chạm vào bìa da cũ kỹ của cuốn nhật ký.
Nhưng làn da của anh không chỉ nứt nẻ; nó *già đi*.
Trong vòng ba giây, tóc đen nhánh của Lục chuyển sang màu bạc trắng rồi rụng rã như lá mùa thu khô héo.
Những đốm đồi mồi hiện lên dày đặc trên má, rồi nhanh chóng chuyển sang màu xanh tím của hoại tử.
Lục mở miệng để hét lên, nhưng giọng nói của anh bị biến dạng, trầm xuống và khàn đi như thể đã nói hàng ngàn giờ liền trong một tích tắc.那不是 tiếng hét của sự đau đớn, mà là tiếng rên rỉ của một linh hồn bị ép phải trải qua cả một đời tuổi thọ trong khoảnh khắc.
Xương cốt anh phát ra tiếng rắc lách cách, co rút lại, biến anh từ một thanh niên cường tráng thành một xác ướp sống động.
Lâm Phong lao tới, không phải để cứu Lục, mà để giật cuốn sách khỏi tay nạn nhân.
Nhưng khi ngón tay anh chạm vào bìa sách, một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, đốt cháy tận sâu trong tủy xương.
Anh không rút tay lại.
Thay vào đó, anh siết chặt nắm đấm, kéo cuốn sách ra khỏi tay Lục bằng một lực bạo lực.
Lục ngã xuống sàn, cơ thể anh giờ đây nhỏ bé, da thịt teo tóp, chỉ còn lại bộ xương và lớp da khô như giấy gói.
"Đừng chạm vào thứ đó," Lâm Phong gầm lên, giọng anh run rẩy nhưng đầy uy lực.
Anh ném cuốn nhật ký ra xa, nó va vào tường với một tiếng bộp沉闷, như thể nó nặng bằng một cục chì.
Tạ Uyển Nhi đứng bên cạnh, mắt cô mở to, nhưng không phải vì sợ hãi.
Cô đang quan sát.
Cô nhìn chằm chằm vào cuốn sách, rồi nhìn vào Lâm Phong, cuối cùng là xác chết của Lục.
vừa chết," cô nói, giọng đều đều, không có cảm xúc.
"Nhưng không phải vì virus.
Anh ấy đã sống hết phần đời còn lại của mình trong ba giây."
Lâm Phong quay lại, ánh mắt anh lạnh lùng như băng giá.
Và nếu chúng ta không cẩn thận, chúng ta cũng sẽ làm như vậy."
Anh bước tới xác của Lục, cúi xuống kiểm tra mạch.
Không có gì.
Tim đã ngừng đập từ lâu, mặc dù cơ thể anh vẫn còn nóng hổi.
"Thời gian ở đây không ổn định," Lâm Phong nói, đứng dậy.
"Nó đang bị kéo giãn.
Cuốn sách này...
nó là một điểm neo.
Một cái bẫy."
"Điểm neo?" Tạ Uyển Nhi lặp lại, bước tới gần hơn.
"Ý bạn là nó cố định thời gian tại một khoảnh khắc cụ thể?
Và bất kỳ ai chạm vào nó sẽ bị buộc phải trải qua toàn bộ khoảng thời gian đó ngay lập tức?"
"Chính xác," Lâm Phong đáp.
"Và đó không phải là lỗi của cuốn sách.
Đó là lỗi của *tôi*."
Anh nói những lời đó với một sự bình thản đáng sợ, như thể đang đọc một báo cáo khoa học.
Nhưng trong tim anh, nỗi sợ hãi đang bùng nổ.
Anh biết mình đang nói sự thật.
Năng lượng Chronos trong cơ thể anh đang rò rỉ, và cuốn sách này chỉ là một trong vô số hiện vật bị nhiễm độc bởi sự hiện diện của anh.
Anh là nguồn gốc của mọi thảm họa.
Anh là kẻ hủy diệt.
Tạ Uyển Nhi nhìn anh, ánh mắt cô sắc bén như dao cạo.
"Bạn biết từ bao giờ?"
"Đủ lâu để hiểu rằng chúng ta không thể ở lại đây," Lâm Phong nói, quay lưng lại, hướng về phía lối ra.
"Chúng ta phải di chuyển.
Giám đốc Hàn đang đến.
Và nếu anh ta bắt được chúng ta, anh ta sẽ sử dụng cuốn sách này để khóa chặt thời gian trong căn cứ của chúng ta.
Biến nó thành một khu vực chết vĩnh viễn."
"Và bạn sẽ làm gì?" Tạ Uyển Nhi hỏi, giọng cô thấp hơn.
"Bạn sẽ để mặc chúng ta chết để bảo vệ bí mật của mình?"
Lâm Phong dừng lại.
Anh quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt cô.
"Tôi sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết để sống sót.
Đó là quy tắc duy nhất còn lại trong thế giới này."
Không khí trong hành lang trở nên căng thẳng đến mức có thể cắt bằng dao.
Những viên đạn của nhóm mercenary đã được nạp đầy, nhắm thẳng vào Lâm Phong và Tạ Uyển Nhi.
Lâm Phong nhìn vào mắt Hàn, ánh mắt anh lạnh lùng nhưng ẩn giấu một nỗi sợ hãi sâu thẳm.
Anh biết mình không thể đánh bại họ bằng sức mạnh vật lý.
Anh là một người thường.
Nhưng anh có thứ mà họ không có: sự hiểu biết về thời gian.
"Bạn nghĩ bạn kiểm soát được thời gian," Lâm Phong nói, giọng anh bình thản.
"Nhưng bạn chỉ đang chạy trốn khỏi nó.
Và cuối cùng, thời gian sẽ nuốt chửng bạn."
Hàn nhíu mày.
"Bạn nói gì vậy?"
"Thời gian không phải là một dòng chảy thẳng," Lâm Phong đáp.
"Nó là một mạng lưới.
Và tôi là nút thắt ở trung tâm.
Nếu bạn cố gắng cắt đứt nó, toàn bộ mạng lưới sẽ sụp đổ."
"Đó là một mối đe dọa rỗng," Hàn cười nhạo.
"Tôi đã tính toán mọi khả năng.
Không có gì có thể ngăn cản tôi."
"Thật sao?" Lâm Phong hỏi.
Anh đưa tay ra, chạm vào không khí trước mặt mình.
Và rồi, điều bất ngờ xảy ra.
Không gian xung quanh họ bắt đầu rung chuyển.
Những bức tường nứt vỡ, sàn nhà cong lên.
Thời gian ở đây, vốn đã bất ổn, giờ đây đang bị đẩy đến giới hạn chịu đựng.
Hàn lùi lại một bước, mắt anh mở to.
"Bạn đang làm gì?"
"Điều mà bạn không thể ngăn cản," Lâm Phong đáp.
Anh nhìn vào mắt Hàn, ánh mắt anh đầy bi thương.
"Tôi đang phá vỡ dòng thời gian."
Và trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh họ tan vỡ.
Những mảnh vỡ của thực tại bay tứ tung, như thể một chiếc gương lớn vừa bị ném xuống sàn.
Lâm Phong cảm thấy năng lượng trong cơ thể anh bùng nổ.
Nó không còn là một dòng chảy êm đềm nữa.
Nó là một cơn bão.
Một cơn bão hủy diệt.
Anh biết mình đang làm gì.
Anh đang hy sinh chính mình để bảo vệ Tiểu Nhàn.
Để bảo vệ thế giới khỏi sự kiểm soát của Hàn.
Nhưng anh cũng biết rằng, khi cơn bão này kết thúc, không còn gì sẽ giống như trước đây nữa.
Lâm Phong bước ra khỏi tòa nhà, hòa vào bóng tối của thành phố hoang tàn.
Gió thổi mạnh, mang theo mùi của mưa và tro bụi.
Anh cảm thấy cơ thể mình nặng trĩu, như thể anh đang mang trên vai cả một thế giới.
Anh biết mình không thể dừng lại.
Anh phải tiếp tục đi.
Tìm ra cách để cứu Tiểu Nhàn.
Cứu thế giới.
Nhưng trong sâu thẳm tâm trí anh, giọng nói của Tiểu Nhàn lại vang lên, lần này là một tiếng cười.
*Anh trai ơi, anh không biết điều anh đang làm.
Anh không biết rằng mình đang dẫn chúng ta đến một kết thúc tồi tệ hơn.*
Lâm Phong nhắm mắt lại, nước mắt rơi.
Anh biết mình đang sai.
Nhưng anh không thể dừng lại.
Anh đã đi quá xa.
Và bây giờ, con đường duy nhất còn lại là tiến về phía trước.
Dù có phải là địa ngục.
Anh bước tiếp, hòa vào bóng tối, để lại sau lưng những mảnh vỡ của quá khứ.
Và phía trước, tương lai đang chờ đợi, đầy rẫy những bí ẩn và hiểm nguy.
Và trong bóng tối sâu thẳm nhất, một đôi mắt đỏ rực mở ra, nhìn theo anh.
Đó không phải là mắt của một con Bại Hoại.
Đó là mắt của thứ gì đó...
Thứ gì đó mà ngay cả thời gian cũng không thể xóa bỏ.
Và nó đang đói.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận