Chương 6

Ánh sáng xanh không lan tỏa ra xa mà co lại, tạo thành một quả cầu trong suốt bao quanh Lâm Phong và năm thành viên còn lại của nhóm.

Tiếng gầm gào của lũ Bại Hoại bên ngoài đột ngột tắt ngấm, không phải vì chúng biến mất, mà vì âm thanh không thể xuyên qua lớp màng thời gian này.

Thế giới bên ngoài vẫn hỗn loạn, máu và thịt bay tứ tung, nhưng trong quả cầu, sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Bên trong quả cầu, không khí đặc quánh như keo.

Mỗi nhịp thở đều trở nên nặng nề, kéo dài ra thành những tiếng rít nhỏ bé.

Tạ Uyển Nhi ngồi sụp xuống, tay run rẩy chạm vào ngực mình, cố gắng cảm nhận nhịp đập trái tim.

Nhưng cô không cảm thấy gì.

Không phải vì cô đã chết, mà vì thời gian ở đây đang trôi chậm đến mức gần như dừng hẳn.

Lâm Phong đứng giữa trung tâm, mắt nhắm nghiền.

Anh cảm thấy đau đớn.

Không phải đau về thể xác, mà là sự xé nát từ bên trong.

Mỗi tế bào trong cơ thể anh đang kêu gào, phản ứng lại với việc anh đang cưỡng ép dòng chảy của vũ trụ.

Những vết nứt tinh vi, màu xanh lam, bắt đầu hiện lên trên da thịt anh, như mạng nhện đang leo lên một tảng băng sắp vỡ.

"Đừng nhìn tôi," Lâm Phong nói, giọng anh vang lên méo mó, như thể phát ra từ dưới đáy hồ.

"Nhìn vào đồng hồ của các người."

Lục, gã kỹ sư luôn tin tưởng vào con số, nhìn vào chiếc đồng hồ đo phóng xạ trên cổ tay.

Kim giây đang quay ngược.

Không phải trôi chậm, mà là quay ngược.

Một giây, hai giây...

rồi một phút.

Nỗi kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt anh ta.

"Thời gian...

nó đang chảy ngược?" Lục lắp bắp, giọng nói vỡ vụn.

"Lâm Phong, anh đang làm gì?

Anh đang phá vỡ quy luật bảo toàn năng lượng!"

"Quy luật?" Lâm Phong mở mắt.

Đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen nữa, mà là một màu xanh trắng, lạnh lẽo và vô hồn.

"Khi thế giới này sụp đổ, quy luật cũ đã chết.

Tôi chỉ đang viết lại nó."

Anh giơ tay lên, những hạt sáng xanh từ vết nứt trên da anh bay ra, tụ lại thành một luồng năng lượng xoáy.

Bên ngoài quả cầu, một con Bại Hoại khổng lồ, với bộ xương lộ ra ngoài và cơ bắp teo tóp, đang lao tới.

Nhưng khi nó chạm vào lớp màng, cơ thể nó bắt đầu co rút.

Da thịt nhăn nheo, xương cốt giòn rã, và trong tích tắc, nó trở thành một đống tro tàn trắng xóa.

Uyển Nhi nhìn cảnh tượng đó, lòng cô chùng xuống.

Cô nhớ lại những mẫu máu của Lâm Phong mà cô đã lén lấy.

Những con số trong phòng thí nghiệm của cô không khớp với bất kỳ bệnh lý nào đã biết.

Chúng giống như...

một nguồn gốc.

Một điểm bắt đầu.

Và nếu anh là điểm bắt đầu, thì mọi thứ đang xảy ra quanh họ không phải là thảm họa.

Đó là sự sinh nở.

Sự sinh nở của một thế giới mới, với cái giá là sự hủy diệt của thế giới cũ.

"Anh không phải là nạn nhân," Uyển Nhi thì thầm, lời nói của cô bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng.

"Anh là nguyên nhân."

Lâm Phong không đáp.

Anh chỉ nhìn vào đống tro tàn bên ngoài, ánh mắt trống rỗng.

Anh biết điều đó.

Anh đã nghi ngờ từ lâu.

Nhưng sự thật thì quá đau đớn để chấp nhận.

Nếu anh là nguyên nhân, thì việc cứu Tiểu Nhàn, việc cứu mọi người, chỉ là một vòng lặp vô nghĩa.

Anh đang kéo họ vào cái chết của chính mình.

"Nghe đây," Lâm Phong nói, giọng điệu lạnh lùng, dứt khoát, khác hẳn với vẻ mệt mỏi vừa rồi.

"Tôi không cứu các người vì lòng tốt.

Tôi cứu các người vì các người là 'cụm dữ liệu' cần thiết để tôi hiểu rõ hơn về cơ chế này."

Lục cười khẩy, tiếng cười khô khan trong không gian tĩnh lặng.

Anh nghĩ chúng tôi là chuột bạch sao?

Lâm Phong, chúng tôi là con người.

Chúng tôi có cảm xúc, có nỗi sợ, có gia đình.

Anh không thể giảm thiểu cuộc đời chúng tôi xuống thành những con số trong đầu anh."

"Con số là thứ duy nhất không nói dối," Lâm Phong đáp, bước tới trước.

Mỗi bước chân của anh khiến không gian xung quanh rung động nhẹ.

"Cảm xúc là thứ gây ra sai lệch.

Nỗi sợ khiến các người run rẩy.

Hy vọng khiến các người mù quáng.

Và chính sự mù quáng đó đã đưa các người vào cái bẫy này."

Anh chỉ tay vào Lục.

"Anh ấy, với cái đầu kỹ sư của mình, tin rằng mọi thứ đều có thể sửa chữa.

Nhưng anh ấy không hiểu rằng, một số thứ, khi đã vỡ, không thể dán lại được.

Nó chỉ có thể được thay thế."

Uyển Nhi đứng dậy, bước tới gần Lâm Phong.

Cô nhìn thẳng vào đôi mắt xanh trắng của anh.

"Vậy thì anh định thay thế chúng tôi bằng gì?

Bằng sự tĩnh lặng vĩnh cửu?

Bằng một thế giới không có thời gian?"

"Thay thế bằng sự sống," Lâm Phong nói.

"Một sự sống không bị ràng buộc bởi entropy.

Không bị lão hóa.

Không bị chết chóc.

Đó là thế giới mà Giám đốc Hàn muốn.

Và đó cũng là thế giới mà tôi đang cố gắng ngăn chặn, bằng cách kiểm soát nó."

"Kiểm soát?" Lục scoff.

"Anh không kiểm soát được nó.

Anh đang bị nó kiểm soát.

Nhìn vào tay anh đi."

Lâm Phong nhìn xuống.

Những vết nứt xanh trên tay anh đang lan rộng, ăn sâu vào xương cốt.

Chúng không chỉ là vết thương.

Chúng là những kênh dẫn năng lượng.

Năng lượng Chronos đang chảy ra từ anh, như máu từ một vết thương hở.

Và mỗi giọt năng lượng đó đang làm biến dạng thực tại xung quanh.

"Tôi biết," Lâm Phong nói, giọng anh yếu đi.

"Đó là lý do tại sao chúng ta phải di chuyển.

Ngay bây giờ.

Trước khi quả cầu này vỡ."

Nhưng quả cầu không vỡ.

Nó bắt đầu co lại.

Áp lực tăng lên gấp bội.

Không khí trở nên nóng bức, ngột ngạt.

Những thành viên còn lại trong nhóm bắt đầu kêu la, ôm đầu lại, như thể não bộ họ đang bị nén ép.

"Anh đang giết chúng tôi!" Tiểu Long gào lên, cô gái kỹ sư trẻ tuổi, người luôn tin tưởng vào tính toán của mình, giờ đây đang khóc.

"Lâm Phong, dừng lại!

Anh đang làm gì vậy?"

"Tôi đang giữ các người sống," Lâm Phong nói, nhưng trong lòng anh, một giọng nói khác vang lên.

Giọng nói của Tiểu Nhàn.

*Anh trai ơi, anh đang làm sai.

Anh đang đẩy mọi thứ ra xa hơn.

Em không muốn anh như vậy.*

Anh nhắm mắt lại, cố gắng đẩy giọng nói đó đi.

Nhưng nó quá lớn, quá mạnh.

Nó tràn ngập tâm trí anh, như một dòng sông lũ cuốn trôi mọi suy nghĩ.

Anh cảm thấy mình đang trượt đi, trượt vào một vực thẳm mà anh không thể quay lại.

Căng thẳng leo thang khi quả cầu ánh sáng bắt đầu rung lắc.

Bên ngoài, những con Bại Hoại khổng lồ – những thứ vốn chỉ tồn tại trong các báo cáo mật – đang đập vào lớp màng.

Mỗi cú đập khiến không gian bên trong méo mó, trọng lực đảo ngược trong tích tắc.

"Làm sao để phá vỡ nó?" hỏi Tiểu Long, cô gái kỹ sư nhóm, giọng nói của cô bị nghẹn lại bởi sự hoảng loạn.

Cô lau mồ hôi trên trán, tay run rẩy cầm lấy công cụ đo đạc của mình.

"Áp lực đang tăng quá nhanh.

Lớp màng này không thể chịu đựng thêm được bao lâu nữa."

Lâm Phong không đáp.

Anh đang tập trung toàn bộ ý chí vào việc duy trì sự cân bằng.

Nhưng anh cảm thấy sức lực của mình đang cạn kiệt.

Năng lượng Chronos trong cơ thể anh không vô hạn.

Nó đang bị rút cạn, như một pin đang xả hết dung lượng.

"Chúng ta cần một điểm yếu," Lục nói, mắt anh quét quanh không gian.

"Mọi hệ thống đều có điểm yếu.

Lớp màng này cũng vậy.

Nó phải có một điểm mà tại đó, thời gian chảy không đều."

"Đúng," Uyển Nhi nói, cô bước tới gần Lâm Phong.

"Lâm Phong, anh là trung tâm.

Anh là nguồn gốc.

Nếu anh muốn phá vỡ nó, anh phải tự phá vỡ chính mình."

Lâm Phong nhìn cô, kinh ngạc.

"Anh ấy nói đúng," anh thì thầm.

"Nhưng nếu tôi phá vỡ nó, chúng ta sẽ chết.

Lũ Bại Hoại sẽ xé xác chúng ta."

"Không," Uyển Nhi lắc đầu.

"Nếu anh phá vỡ nó đúng cách, anh sẽ tạo ra một cú sốc thời gian.

Một khoảng trống.

Và trong khoảng trống đó, chúng ta có thể di chuyển.

Chúng ta có thể thoát ra."

"Nhưng cái giá?" Tiểu Long hỏi, giọng cô run rẩy.

"Cái giá là ký ức," Lâm Phong nói, giọng anh lạnh lẽo.

"Để tạo ra cú sốc đó, tôi phải hy sinh một phần ký ức của mình.

Một phần của con người tôi."

Uyển Nhi nhìn anh, mắt cô đỏ ngầu.

Cô biết điều đó có nghĩa là gì.

Ký ức là thứ duy nhất giữ con người chúng ta còn là con người.

Nếu mất đi ký ức, họ sẽ trở thành gì?

Những cỗ máy?

Những bóng ma?

"Không," cô nói, lắc đầu quyết liệt.

"Có cách khác.

Tôi có thể giúp anh.

Tôi có thể ổn định năng lượng của anh.

Nhưng anh phải tin tôi."

Lâm Phong nhìn cô, nghi ngờ.

Tại sao cô lại giúp tôi?

Cô là người của Giám đốc Hàn.

Cô đang thu thập dữ liệu từ tôi."

Uyển Nhi mỉm cười, một nụ cười buồn bã.

Tôi đang thu thập dữ liệu.

Nhưng tôi cũng đang tìm cách cứu anh.

Và cứu thế giới này.

Giám đốc Hàn muốn hủy diệt.

Tôi muốn tái tạo.

Và để làm được điều đó, tôi cần anh sống."

Lâm Phong im lặng.

Anh nhìn vào đôi mắt Uyển Nhi, tìm kiếm sự dối trá.

Nhưng anh không thấy gì.

Chỉ có sự chân thành, và một nỗi đau sâu thẳm.

"Được," anh nói.

"Nhưng nếu cô lừa dối tôi, tôi sẽ giết cô.

Không phải vì thù hận.

Mà vì đó là logic duy nhất còn lại."

Khi quả cầu dừng lại, họ đã ở giữa lòng tổ của lũ Bại Hoại.

Nhưng thay vì tấn công, lũ quái vật đang bao quanh họ, mắt chúng mở to, đầy sự...

Lục rút súng, định bắn, nhưng Lâm Phong chặn tay anh ta.

Chúng không thù chúng ta.

Chúng đang nhìn vào *tôi*."

Lâm Phong bước ra khỏi quả cầu ánh sáng, tay không.

Những con Bại Hoại lùi lại, tạo thành một vòng tròn.

Chúng không gầm gào, không cắn xé.

Chúng chỉ đứng đó, nhìn anh, như thể anh là một vị thần, hoặc một quái vật.

"Chúng đang chờ đợi," Lâm Phong nói, giọng anh vang vọng trong căn hầm ngầm.

"Chúng đang chờ đợi mệnh lệnh."

"Mệnh lệnh gì?" Tiểu Long hỏi, giọng cô run rẩy.

"Mệnh lệnh để sống, hoặc để chết," Lâm Phong đáp.

"Và tôi sẽ quyết định."

Anh giơ tay lên, những hạt sáng xanh từ vết nứt trên da anh bay ra, lan tỏa ra khắp căn hầm.

Lũ Bại Hoại run rẩy, cơ thể chúng bắt đầu biến đổi.

Da thịt chúng lành lại, xương cốt chúng chắc chắn hơn.

Chúng đang trở lại...

Chúng đang trở thành thứ gì đó khác.

Thứ gì đó nằm giữa con người và quái vật.

Thứ gì đó mới.

"Đây là thế giới mới," Lâm Phong nói, giọng anh đầy kiêu hãnh, nhưng cũng đầy bi thương.

"Và tôi là người sáng tạo của nó."

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí anh, giọng nói của Tiểu Nhàn lại vang lên,这次 là một tiếng khóc.

*Anh trai ơi, anh đang làm gì?

Anh đang hủy diệt chúng ta.

Anh đang hủy diệt chính mình.*

Lâm Phong nhắm mắt lại, nước mắt rơi.

Anh biết mình đang sai.

Nhưng anh không thể dừng lại.

Anh đã đi quá xa.

Và bây giờ, con đường duy nhất còn lại là tiến về phía trước.

Dù có phải là địa ngục.

Nhóm bắt đầu di chuyển theo con đường mà lũ quái vật mở ra.

Không khí trong căn hầm ngầm ẩm ướt, nặng mùi mốc meo và thời gian đã chết.

Những bước chân của họ vang lên đều đều, như tiếng đếm ngược của một chiếc đồng hồ sắp hết pin.

Khi họ bước vào phòng thí nghiệm cũ kỹ, ánh đèn neon nhấp nháy yếu ớt.

Trên bàn làm việc, một cuốn nhật ký bằng da cũ kỹ vẫn còn nguyên vẹn.

Lục bước tới, định mở nó ra, như thể đó là kho báu cuối cùng của nhân loại.

Nhưng Lâm Phong ngăn anh ta lại.

"Đừng mở nó," anh nói, giọng anh lạnh như băng.

"Trong đó không có câu trả lời.

Chỉ có sự thật mà chúng ta không muốn biết."

"Vậy thì chúng ta nên làm gì?" Lục hỏi, tay anh vẫn đặt trên cuốn nhật ký.

"Tiếp tục đi," Lâm Phong nói, quay lưng lại.

"Và chuẩn bị cho những gì sắp tới.

Vì Giám đốc Hàn đã biết chúng ta ở đây.

Và anh ta sẽ đến.

Với tất cả sức mạnh của mình."

Bên ngoài, tiếng sấm sét vang lên, dù bầu trời trong căn hầm không có mây.

Đó không phải là tiếng sấm.

Đó là tiếng bước chân của hàng ngàn con Bại Hoại, đang đổ về phía họ.

Và ở đầu đoàn quân đó, là bóng dáng của Giám đốc Hàn.

Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười đầy mỉa mai.

"Cuộc chơi mới bắt đầu," anh thì thầm.

"Và lần này, không có luật lệ nào cả."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập