Chương 5

Không gian trong nhà kho không còn tĩnh lặng.

Không khí trở nên nặng nề, đặc quánh như xi măng lỏng, ép chặt vào lồng ngực Lâm Phong khiến mỗi nhịp thở đều trở thành một cuộc chiến sinh tử.

Anh quỳ gối, bàn tay run rẩy vẫn còn giữ nguyên tư thế dang rộng, nhưng cảm giác về cơ thể mình đang dần biến mất.

Màu xanh lam của những mạch máu Chronos trên da anh nhạt dần, nhường chỗ cho màu hồng hào bình thường của một con người yếu đuối.

Tạ Uyển Nhi đứng cách anh ba bước chân, mắt cô mở to, đồng tử co lại thành hai điểm đen nhỏ.

Cô không hét lên, không chạy trốn.

Cô chỉ quan sát, ghi nhận từng thay đổi vi mô trên cơ thể nạn nhân – hay đúng hơn, là nguồn năng lượng quý giá nhất mà cô đang săn đuổi.

Trong đầu cô, những con số và dữ liệu chạy đua với nhau.

Nhiệt độ cơ thể Lâm Phong đang giảm xuống mức bình thường.

Nhịp tim ổn định ở 72 nhịp mỗi phút.

Không còn dấu hiệu phóng xạ thời gian.

ổn rồi?" một giọng nói run rẩy vang lên từ phía sau.

Là Anh Tuấn, người vừa mới tỉnh lại từ trạng thái hôn mê do sốc thời gian.

Cậu ta ngồi dậy, ôm đầu, tóc tai bết mồ hôi.

Cậu nhìn quanh, mắt hoảng loạn quét qua đống quần áo rách nát trên sàn – thứ duy nhất còn lại của "phiên bản" khác của chính mình trong thế giới song song vừa bị xóa sổ.

Lâm Phong không trả lời.

Anh từ từ đứng dậy, đôi chân nặng trĩu như chì.

Anh nhìn vào đôi tay của mình.

Đôi tay này vừa mới giết chết linh hồn em gái mình để cứu thế giới, nhưng giờ đây, nó chỉ là đôi tay của một kẻ vô dụng.

Anh cảm thấy một sự trống rỗng kinh hoàng trong lồng ngực, không phải vì mất mát, mà vì sự mất kết nối.

Anh không còn là trung tâm của vũ trụ thời gian nữa.

Anh đã trở lại là một con người tầm thường, một con người đã gây ra tận thế mà không hề hay biết.

Bỗng nhiên, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, mặc dù cửa sổ nhà kho đã đóng kín.

Những hạt bụi bay lơ lửng trong không trung, nhưng chúng không rơi xuống.

Chúng treo nguyên tại chỗ, như thể trọng lực đã ngừng hoạt động.

Uyển Nhi bước lại gần, tay cô cầm một thiết bị đo lường nhỏ xíu.

Màn hình thiết bị nhấp nháy đỏ, phát ra tiếng bíp đều đặn.

"Lâm Phong," giọng cô lạnh lùng, không chút cảm xúc.

"Cảm giác thế nào?"

"Trống rỗng," anh trả lời, giọng khàn đặc.

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo.

"Cô biết, phải không?

Cô biết tôi là gì."

Uyển Nhi không né tránh cái nhìn đó.

Cô mỉm cười, một nụ cười mỏng manh, đầy tính toán.

"Tôi biết bạn là nguyên nhân.

Và tôi biết bạn là giải pháp.

Nhưng giải pháp nào cũng có cái giá của nó."

Trước khi Lâm Phong kịp phản ứng, sàn nhà bắt đầu rung chuyển.

Không phải do động đất, mà do sự xé toạc của không-thời gian.

Những vết nứt màu tím sẫm xuất hiện trên sàn bê tông, lan rộng như mạng nhện.

Từ những vết nứt đó, một mùi hương thối rữa, ngọt ngào và gây呕 xuất hiện.

"Chạy đi!" Uyển Nhi hét lên, đẩy Lâm Phong sang một bên.

Từ trong những vết nứt, những bóng đen bắt đầu trồi lên.

Chúng không có hình dạng rõ ràng, chỉ là những khối thịt nhầy nhụa, không có da, không có mắt.

Nhưng chúng phát ra những tiếng rên rỉ, tiếng khóc, tiếng cười – tất cả những âm thanh của nỗi đau con người.

Đó là *Ký Ức Đả Xương*.

*PHẦN 2: Thế giới méo mó – Khu Phố Cổ và Sự Già Cỗi (400-600 từ)**

Nhóm sinh tồn bỏ chạy ra khỏi nhà kho, lao vào con hẻm nhỏ bên cạnh.

Nhưng ngay khi họ bước qua ngưỡng cửa, thế giới xung quanh họ thay đổi chóng mặt.

Họ không còn ở trong khu vực trung tâm thành phố nữa.

Họ đang đứng giữa Khu Phố Cổ.

Bầu trời phía trên không còn là màu xám xịt của tận thế, mà là màu vàng úa, như giấy cũ bị nắng nui đốt cháy.

Những ngôi nhà xung quanh không còn là những khối bê tông kiên cố, mà là những bộ xương nhà cửa, với những bức tường rêu phong, nứt nẻ, phủ đầy địa y đen kịt.

Cây cối mọc lên từ những khe nứt của đường phố, nhưng chúng không xanh tươi.

Chúng là những thân cây khô héo, khẳng khiu, lá rụng vàng úa, rơi xuống đất và mục rữa ngay lập tức.

Thời gian ở đây trôi nhanh gấp một nghìn lần so với bên ngoài.

Một giây ở đây là một ngày ở thế giới thực.

"Làm gì có thể thế này?" Anh Tuấn hét lên, giọng cậu ta biến dạng, trở nên già cỗi, khàn đặc.

Cậu ta nhìn vào tay mình.

Da cậu ta đang nhăn nheo, xuất hiện những đốm đồi mồi.

Tóc cậu ta chuyển từ đen sang trắng chỉ trong vài giây.

Lâm Phong cảm thấy da thịt mình căng tức.

Anh nhìn xung quanh, mắt anh thu hẹp lại.

Anh nhận ra quy luật.

Những con *Ký Ức Đả Xương* đang đuổi theo họ không phải là quái vật vật lý.

Chúng là những thực thể được sinh ra từ sự phân rã của ký ức.

Ở Khu Phố Cổ, nơi thời gian trôi chảy điên cuồng, ký ức của con người bị xé toạc, biến dạng, và hóa thân thành những con quái vật này.

Chúng không ăn thịt.

Chúng ăn nỗi đau.

Một con quái vật lao về phía họ.

Nó trông giống như một con người bị lột da, nhưng khuôn mặt của nó là một khối thịt nhão, không có đặc điểm nhận dạng, chỉ có một cái miệng rộng mở, phát ra tiếng hét của một đứa trẻ bị lạc mẹ.

"Đừng nhìn vào mắt chúng!" Lâm Phong hét lên, kéo Anh Tuấn và Uyển Nhi vào một căn nhà sụp đổ.

"Chúng tấn công trực tiếp vào não bộ.

Nếu bạn nhìn thấy ký ức của chúng, bạn sẽ chết vì sốc tâm lý!"

Uyển Nhi ngã quỵ xuống sàn, tay cô ôm lấy đầu.

Cô đang nhìn thấy gì đó trong đầu mình.

Hình ảnh của một phòng thí nghiệm, những ống nghiệm vỡ vụn, và khuôn mặt của một người đàn ông – cha cô – đang mỉm cười khi tiêm một liều virus vào cơ thể một đứa trẻ.

"Không..." cô thì thầm, nước mắt chảy dài trên má.

"Đừng..."

Lâm Phong nhìn cô, mắt anh lạnh băng.

Anh biết cô đang trải qua điều gì.

Anh cũng đang nhìn thấy những hình ảnh tương tự.

Nhưng anh không để chúng kiểm soát mình.

Anh tập trung vào logic.

Anh phân tích.

Quái vật này yếu khi nào?

Khi ký ức của nó bị xáo trộn.

Anh nhìn quanh căn nhà đổ nát.

Trên sàn, có một chiếc đồng hồ cũ, kim đồng hồ đang quay ngược.

"Thời gian ở đây là tuyến tính nhưng bị đảo ngược về mặt cảm xúc," anh nói, giọng bình thản bất thường.

"Chúng ta cần phá vỡ vòng lặp ký ức của chúng."

Anh nhặt lên một mảnh kính vỡ từ cửa sổ.

Anh không nhắm vào con quái vật.

Anh nhắm vào chiếc đồng hồ.

*PHẦN 3: Cuộc phẫu thuật ký ức – Hành động cụ thể (400-600 từ)**

Con *Ký Ức Đả Xương* lao vào căn nhà, tiếng rên rỉ của nó vang lên như tiếng cưa xương.

Không khí trong căn phòng trở nên ngột ngạt, mùi thối rữa lan tỏa khắp nơi.

Lâm Phong ném mảnh kính vào chiếc đồng hồ.

*Clack.*

Tiếng vỡ vang lên sắc bén, cắt ngang tiếng rên rỉ của quái vật.

Kim đồng hồ ngừng quay.

Con quái vật đứng sững lại.

Khối thịt nhão trên khuôn mặt nó bắt đầu rung chuyển.

Nó không tấn công.

Nó bắt đầu khóc.

Những giọt nước mắt đen kịt chảy ra từ hốc mắt không tồn tại của nó.

"Đây là ký ức của nó," Lâm Phong nói, bước chậm rãi về phía quái vật.

"Nó là một đứa trẻ bị bỏ rơi.

Nỗi đau của nó là sự cô đơn."

Anh đưa tay ra, chạm nhẹ vào vai con quái vật.

Da của nó lạnh như băng, nhưng dưới lớp da nhầy nhụa, anh cảm thấy một nhịp đập yếu ớt.

"Em không cô đơn," anh thì thầm, giọng anh nhẹ nhàng, như đang nói với Tiểu Nhàn.

"Em có anh."

Con quái vật run rẩy.

Khối thịt trên khuôn mặt nó bắt đầu phân rã, tan biến vào không khí.

Thay vì chết, nó biến thành một đám bụi sáng, bay lên cao và biến mất.

Uyển Nhi nhìn cảnh tượng đó, mắt cô mở to.

Cô không tin vào những gì mình đang thấy.

Lâm Phong vừa mới mất năng lượng Chronos.

Anh là một người thường.

Vậy mà anh vừa kiểm soát được một thực thể thời gian.

"Cô không hiểu," Lâm Phong nói, quay lại nhìn cô.

"Năng lượng Chronos không nằm trong cơ thể tôi.

Nó nằm trong ký ức của tôi.

Tôi là bệ phóng, nhưng ký ức của tôi là nhiên liệu."

Uyển Nhi đứng dậy, tay cô siết chặt thiết bị đo lường.

"Vậy nghĩa là, để tiêu diệt chúng, chúng ta cần phải đối mặt với ký ức của chính mình?"

"Đúng," Lâm Phong gật đầu.

"Và đó là điều nguy hiểm nhất.

Vì ký ức của chúng ta đều chứa đựng tội lỗi."

Anh Tuấn, giờ đã già cỗi và yếu ớt, ngồi co ro trong góc phòng.

Cậu ta đang nhìn vào bàn tay nhăn nheo của mình, nước mắt rơi xuống.

tôi đã làm gì sai?" cậu ta hỏi, giọng run rẩy.

Lâm Phong nhìn cậu, ánh mắt lạnh lùng.

"Cậu đã sống.

Đó là tội lỗi lớn nhất của chúng ta trong thế giới này."

Bỗng nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên từ bên ngoài.

Những bức tường của căn nhà bắt đầu nứt ra.

Không phải do quái vật, mà do sự sụp đổ của cấu trúc thời gian.

Khu Phố Cổ đang già cỗi quá nhanh.

Nó sắp biến thành tro bụi.

"Chúng ta phải đi," Lâm Phong nói, kéo Anh Tuấn đứng dậy.

"Trước khi cả khu vực này biến mất vào hư vô."

Họ bước ra khỏi căn nhà.

Cảnh tượng trước mắt họ khiến họ phải há hốc miệng.

Những ngôi nhà xung quanh đang tan rã thành bụi.

Cây cối mục rữa ngay trước mắt họ.

Bầu trời vàng úa đang chuyển sang màu đen kịt.

Và từ trong bóng tối, một bóng dáng khổng lồ đang tiến lại gần.

Đó không phải là quái vật.

Đó là một tòa nhà.

Tòa nhà chính phủ cũ, nơi Giám đốc Hàn đang đứng.

*PHẦN 4: Đối mặt với Giám đốc Hàn – Sự thật về Thế Giới Mới (400-600 từ)*

####

Họ chạy vào một con hẻm nhỏ, nơi ánh sáng xanh lam không thể với tới.

Lâm Phong dừng lại, thở hổn hển.

Anh nhìn lại.

Tòa nhà của Hàn đang di chuyển chậm rãi về phía họ, như một con tàu chiến khổng lồ.

"Chúng ta không thể chạy mãi," Anh Tuấn nói, giọng cậu ta vẫn còn run rẩy.

Cậu ta đã già đi mười tuổi trong vòng năm phút.

Da cậu ta nhăn nheo, tóc trắng bồng bềnh.

"Chúng ta cần tìm một nơi có tốc độ thời gian khác," Lâm Phong nói.

"Khu Công Nghệ Cao.

Nơi thời gian trôi chậm."

"Nhưng đó là nơi đóng băng," Uyển Nhi nói.

"Nếu chúng ta vào đó, chúng ta sẽ bị mắc kẹt trong khoảnh khắc hoảng loạn ban đầu."

"Đó là rủi ro," Lâm Phong nói.

"Nhưng ít nhất, chúng ta còn cơ hội."

Họ tiếp tục chạy.

Cảnh tượng xung quanh họ càng lúc càng kỳ lạ.

Những chiếc xe hơi bị đóng băng trong không trung, những con người đang nhảy múa bị đóng băng trong tư thế kỳ dị.

Không khí lạnh giá, nhưng không phải do nhiệt độ, mà do sự vắng lặng của thời gian.

Bỗng nhiên, Lâm Phong cảm thấy một cơn đau dữ dội ở đầu.

Anh ngã quỵ xuống, ôm lấy đầu.

"Anh sao rồi?" Uyển Nhi hỏi, chạy lại đỡ anh.

"Tiểu Nhàn..." anh thì thầm.

"Tôi nghe thấy tiếng cô ấy."

"Không thể nào," Uyển Nhi lắc đầu.

"Cô ấy đã chết.

Linh hồn cô ấy đã tan biến."

"Không," Lâm Phong nhìn vào mắt cô, ánh mắt anh hoang mang.

"Cô ấy không tan biến.

Cô ấy đang ở đâu đó.

Trong dòng thời gian.

Và cô ấy đang gọi tôi."

Anh nhìn xuống tay mình.

Một vết nứt nhỏ màu xanh lam xuất hiện trên da anh.

Năng lượng Chronos đang quay trở lại.

"Không," anh hét lên.

"Không phải lúc này!"

Vết nứt mở rộng, lan nhanh khắp cơ thể anh.

Những hạt sáng xanh lam bắt đầu phát ra từ cơ thể anh, làm rung chuyển không gian xung quanh.

Uyển Nhi nhìn cảnh tượng đó, mắt cô sáng lên một cách đáng sợ.

Cô không sợ hãi.

Cô háo hức.

"Cuối cùng," cô thì thầm.

"Cuối cùng anh cũng trở lại là nguồn năng lượng."

Lâm Phong nhìn cô, mắt anh mở to.

cô muốn gì?"

Uyển Nhi mỉm cười, một nụ cười đầy ám ảnh.

"Tôi muốn biết bí mật của anh.

Và tôi sẽ lấy nó, dù phải giết anh."

Cô rút ra một con dao từ túi áo, lao về phía Lâm Phong.

Nhưng trước khi cô chạm vào anh, một bóng đen xuất hiện từ trong bóng tối.

Nó chụp lấy cổ Uyển Nhi, nhấc cô lên khỏi mặt đất.

Đó không phải là quái vật.

Đó là một người đàn ông mặc bộ đồ đen, mặt nạ che kín khuôn mặt.

"Xin lỗi," giọng nói của người đàn ông lạnh lùng, vô cảm.

"Cô không được phép chạm vào tài sản của Giám đốc Hàn."

Lâm Phong nhìn người đàn ông, mắt anh hẹp lại.

"Ai là anh?"

Người đàn ông không trả lời.

Anh ta ném Uyển Nhi xuống đất, rồi quay lại nhìn Lâm Phong.

Anh ta giơ tay lên, và một khẩu súng laser xuất hiện trong tay anh ta.

"Giám đốc Hàn muốn gặp anh," người đàn ông nói.

"Và anh sẽ đến.

Dù anh có muốn hay không."

Lâm Phong đứng dậy, những hạt sáng xanh lam bao quanh cơ thể anh.

Anh không sợ hãi.

Anh cảm thấy một sự quen thuộc.

Sự quen thuộc của kẻ thù.

"Để tôi đi," anh nói.

"Nhưng hãy nhớ, Hàn.

Anh không thể kiểm soát thời gian.

Và anh cũng không thể kiểm soát tôi."

Người đàn ông mỉm cười dưới lớp mặt nạ.

"Thử đi, Lâm Phong.

Thử đi xem ai là người kiểm soát ai."

Anh ta nổ súng.

Tia laser lao về phía Lâm Phong.

Nhưng Lâm Phong không né.

Anh đưa tay ra, bắt lấy tia laser.

Không gian xung quanh họ ngừng chuyển động.

Thời gian dừng lại.

Và trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, Lâm Phong nghe thấy một giọng nói.

Giọng nói của Tiểu Nhàn.

"Anh trai ơi...

em đã tìm thấy chìa khóa rồi."

Lâm Phong mở mắt, nhìn vào khoảng không trước mặt.

Ở đó, một cánh cửa ánh sáng đang mở ra.

Và phía sau cánh cửa, là một thế giới mà anh chưa từng thấy.

Một thế giới nơi thời gian chảy ngược.

Và ở trung tâm của thế giới đó, là hình ảnh của chính anh.

Nhưng phiên bản đó của anh đang mỉm cười, và trong tay anh, là một con dao máu me.

Lâm Phong lùi lại, kinh hoàng.

"Đây không phải là tương lai," anh thì thầm.

"Đây là quá khứ."

Và từ trong bóng tối, Giám đốc Hàn cười.

"Chào mừng trở lại, người sáng tạo."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập