Chương 4
Âm thanh phát ra không phải là tiếng vỡ giòn giã của thủy tinh, mà là một tiếng rên rỉ trầm thấp, giống như tiếng thở dài của một người đang hấp hối bị kéo dài ra vô tận.
Không khí trong nhà kho trở nên đặc quánh, nặng trĩu mùi ozone và mùi máu tanh.
Lâm Phong lùi lại một bước, gót chân chạm vào một mảnh vỡ sắt gỉ sét.
Anh không hoảng loạn.
Trong khi xung quanh bắt đầu sụp đổ, nhịp tim của anh vẫn duy trì ở mức 60 nhịp/phút, một sự bình tĩnh đến rợn người.
Anh quan sát anh Tuấn.
Cơ thể gã đàn ông ấy không còn là một thực thể vật lý cố định.
Da thịt anh ta đang chuyển động độc lập với xương cốt, như thể mỗi tế bào đều có ý chí riêng, muốn thoát khỏi ràng buộc của trọng lực.
"Đừng nhìn vào mắt nó," Tạ Uyển Nhi thốt lên, giọng cô run rẩy nhưng sắc lạnh.
Cô đang cố gắng kéo Lâm Phong ra khỏi vùng ảnh hưởng, nhưng tay cô trượt trên áo khoác ướt sũng của anh.
"Nó đang hấp thụ entropy.
Nếu anh nhìn vào, anh sẽ bị mắc kẹt trong khoảnh khắc đó."
Lâm Phong gạt tay cô ra.
Cử động đó dứt khoát, thiếu chút tình cảm, khiến Uyển Nhi sững sờ.
Anh bước về phía trước, tiến thẳng vào vùng không gian méo mó.
Ánh sáng tím từ những vết nứt chiếu lên khuôn mặt anh, làm nổi bật sự mệt mỏi sâu thẳm trong đôi mắt đen kịt.
Anh không sợ chết.
Anh sợ sự vô nghĩa.
Và khoảnh khắc này, với tất cả sự hỗn loạn của nó, lại mang một vẻ đẹp toán học đáng sợ.
Anh Tuấn hét lên.
Tiếng hét đó không vang lên trong hiện tại.
Nó vang lên trong quá khứ và tương lai cùng một lúc, tạo thành một hòa âm kinh hoàng xé toạc màng nhĩ của mọi người trong nhà kho.
Từ miệng anh ta, những mảnh ký ức bay ra dưới dạng những hạt bụi sáng.
Lâm Phong nhận ra một trong số đó: hình ảnh một đứa trẻ đang cười, một chiếc đồng hồ cát vỡ vụn, và mùi hương của hoa nhài – mùi hương mà Tiểu Nhàn luôn dùng.
Tim anh thắt lại.
Không phải vì nỗi sợ hãi, mà vì sự nhận ra đau đớn.
Anh Tuấn không chỉ là một nạn nhân.
Gã ta là một kênh dẫn.
Và Lâm Phong đang đứng ngay tại đầu nguồn của dòng chảy chết chóc ấy.
**
Khi Lâm Phong bước vào vùng lõi, thế giới xung quanh anh tan vỡ.
Những bức tường nhà kho biến mất, thay thế bằng một khung cảnh hoang tàn, xám xịt.
Anh đứng giữa một thành phố đổ nát, nhưng mọi thứ đều tĩnh lặng một cách kỳ lạ.
Không có tiếng gió, không có tiếng bước chân.
Chỉ có tiếng tích tắc của một chiếc đồng hồ khổng lồ, treo lơ lửng trên bầu trời, đếm ngược.
Tock...*
Mỗi tiếng tích tắc làm rung chuyển nền đất.
Lâm Phong nhìn xuống tay mình.
Da anh đang trong suốt, những mạch máu bên dưới phát sáng màu xanh lam, giống như những dòng sông ánh sáng.
Anh không còn cảm thấy đau.
Anh cảm thấy...
hoàn chỉnh.
"Anh đã đến rồi."
Tiếng nói đó vang lên từ phía sau.
Lâm Phong quay người.
Tiểu Nhàn đứng đó, nhưng không phải là cô bé mười hai tuổi ngây thơ mà anh biết.
Cô bé cao hơn, dáng người mảnh khảnh, đôi mắt đen láy không có tròng trắng, chỉ là hai hố sâu thẳm.
Trên tay cô bé cầm một chiếc chìa khóa bằng xương, nhỏ xíu và trắng muốt.
"Tiểu Nhàn?" Lâm Phong gọi, giọng anh khàn đặc.
"Em không phải là Tiểu Nhàn nữa, anh à," cô bé nói, nụ cười trên môi cô bé rộng ra, đến mức khóe miệng gần như chạm vào tai.
"Em là cổng.
Em là khóa.
anh là người giữ chìa khóa."
Lâm Phong cảm thấy tim mình ngừng đập.
Logic trong đầu anh cố gắng xử lý thông tin này, nhưng nó thất bại.
Điều này phi lý.
Điều này không thể xảy ra.
Nhưng anh có thể cảm thấy năng lượng của cô bé, một nguồn năng lượng khổng lồ, ổn định và vĩnh cửu.
Nó đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn mà anh đang mang trong người.
"Anh đã làm điều này," anh thì thầm.
"Anh đã gây ra tất cả."
"Không," Tiểu Nhàn lắc đầu, những缕 tóc bay lên như thể không có trọng lực.
"Anh chỉ là người đánh thức nó.
Virus Chronos không phải là một bệnh tật.
Nó là một bài kiểm tra.
Và nhân loại đang trượt."
Bầu trời phía sau cô bé bắt đầu nứt ra.
Những mảnh vỡ của thực tại rơi xuống, giống như tuyết.
Trong mỗi mảnh vỡ đó, Lâm Phong thấy những cảnh tượng khác nhau: Giám đốc Hàn đứng trên đỉnh tòa nhà, nhìn xuống thành phố với ánh mắt của một vị thần; Tạ Uyển Nhi tiêm một liều thuốc vào cổ anh; và chính anh, đứng giữa một đống đổ nát, không còn gì cả.
"Anh phải chọn," Tiểu Nhàn nói, đưa chiếc chìa khóa xương về phía anh.
"Giữ lấy nó, và anh sẽ khóa dòng thời gian.
Em sẽ sống.
Nhưng thế giới này sẽ chết.
anh phá vỡ nó.
Em sẽ chết.
Nhưng thế giới sẽ có cơ hội để bắt đầu lại."
Lâm Phong nhìn vào chiếc chìa khóa.
Nó đẹp một cách tàn nhẫn.
Nó hứa hẹn sự cứu rỗi cho điều duy nhất anh còn yêu thương.
Nhưng cái giá phải trả là sự hủy diệt của tất cả những gì còn lại.
Đạo đức thực dụng trong anh giãy giụa.
Số ít hay số nhiều?
Tình yêu hay trách nhiệm?
**
Lâm Phong đứng trước lựa chọn cuối cùng.
Chiếc chìa khóa xương trong tay anh lạnh lẽo, nhưng nó tỏa ra một sức ấm kỳ lạ, như thể nó đang sống.
Tiểu Nhàn đứng trước anh, đôi mắt đen kịt của cô bé chờ đợi quyết định của anh.
Anh nhớ lại ngày hôm đó, khi anh lần đầu tiên thấy những vết nứt trên tường.
Anh nhớ lại cảm giác tội lỗi khi anh nhận ra rằng mình là nguyên nhân.
Anh nhớ lại lời nói của Giám đốc Hàn, kẻ tin rằng sự hỗn loạn là điều không thể chấp nhận được.
Và anh nhớ lại ánh mắt của Tạ Uyển Nhi, đầy sự tò mò và tính toán.
Nếu anh chọn chiếc chìa khóa, anh sẽ cứu Tiểu Nhàn.
Nhưng anh sẽ trở thành kẻ giết người hàng loạt, kẻ đã hy sinh thế giới để cứu một đứa trẻ.
Nếu anh phá vỡ nó, anh sẽ mất cô bé.
Nhưng anh sẽ cho nhân loại một cơ hội, dù mong manh, để sinh tồn.
Lâm Phong nhìn vào đôi mắt của Tiểu Nhàn.
Trong sâu thẳm của những hố đen đó, anh thấy một tia sáng nhỏ bé, yếu ớt.
Đó là linh hồn của cô bé, bị giam cầm trong một thân xác không còn thuộc về cô.
Cô bé không còn là em gái anh nữa.
Cô bé là một hiện tượng tự nhiên, một phần của Virus Chronos.
"Xin lỗi," anh thì thầm.
Anh ném chiếc chìa khóa xuống đất.
Tiếng va chạm nghe như một tiếng súng nổ.
Chiếc chìa khóa vỡ vụn, những mảnh xương trắng bay lên, hòa vào không khí.
Tiểu Nhàn hét lên, một tiếng hét đầy đau đớn và tuyệt vọng.
Cơ thể cô bé bắt đầu phân rã, tan biến vào ánh sáng.
gì..." giọng cô bé yếu dần, rồi tắt hẳn.
Lâm Phong đứng đó, tay anh còn lại không khí.
Anh cảm thấy một cơn đau dữ dội xé toạc lồng ngực mình, nhưng anh không khóc.
Anh không có nước mắt.
Anh chỉ có sự trống rỗng.
Trong thế giới thực, Tạ Uyển Nhi nhìn thấy cơ thể Lâm Phong đột ngột co giật.
Những hạt sáng xung quanh anh bùng nổ, tạo thành một vụ nổ ánh sáng trắng xóa.
Cô nhắm mắt lại, chờ đợi sự hủy diệt.
Nhưng không có gì xảy ra.
Khi cô mở mắt, nhà kho vẫn nguyên vẹn.
Anh Tuấn không còn ở đó.
Chỉ còn lại một đống quần áo rách nát trên sàn nhà.
Và Lâm Phong, đang quỳ gối, tay anh run rẩy, mắt anh mở to, nhìn vào khoảng không trước mặt với một sự kinh hoàng chưa từng có.
Anh vừa cứu thế giới.
Và anh vừa giết chết linh hồn mình.
Uyển Nhi bước lại gần anh, nhưng anh không nhìn cô.
Anh chỉ nhìn vào tay mình, nơi những mạch máu xanh lam đang dần phai màu, trở về với màu da bình thường.
Anh trở lại là một người thường.
Một người thường đã gây ra tận thế.
Và từ xa, từ đỉnh tòa nhà cao nhất của thành phố, một bóng đen đứng đó, nhìn xuống cảnh tượng này với một nụ cười mãn nguyện.
Giám đốc Hàn biết rằng trò chơi mới chỉ bắt đầu.
Và lần này, con cờ của anh đã sẵn sàng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận