Chương 3
Trong khoảnh khắc mà bản năng sinh tồn gào thét bảo anh phải chạy hoặc chiến đấu bằng vũ lực thô bạo, anh lại làm một điều phi lý: anh nháy mắt.
Thế giới xung quanh anh, vốn đang xoay tròn trong hỗn loạn của tiếng gầm rú và mùi máu tanh, đột ngột chậm lại.
Không phải là sự chậm lại của thời gian vật lý, mà là sự chậm lại của nhận thức.
Trước mắt anh, một dãy ký tự màu xanh lá cây nhấp nháy lơ lửng, treo lơ lửng trên không trung như một giao diện hệ thống vô hình.
Con quái vật, thứ sinh vật từng là một con người nhưng giờ đã biến dạng với những khối thịt u nhọt và móng vuốt sắc lẹm, đang cúi xuống gặm nhấm xác Anh Tuấn.
Nhưng trong tầm nhìn của Lâm Phong, nó không còn là một nỗi kinh hoàng.
Nó là một phương trình.
Một phương trình chưa được giải quyết.
Lâm Phong bước tới, từng bước chân của anh nặng nề nhưng chính xác, như thể anh đang đi trên một con đường đã được vẽ sẵn trong tâm trí.
Anh không sợ hãi.
Nỗi sợ hãi của anh đã bị chôn vùi dưới lớp băng giá của lý trí từ lâu.
Con quái vật ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt lấy Lâm Phong.
Nó gầm lên, một âm thanh xé toạc màng nhĩ, nhưng với Lâm Phong, tiếng gầm đó chỉ là dữ liệu âm thanh.
Anh nhìn thấy dòng năng lượng xanh nhạt chảy từ cơ thể Anh Tuấn vào miệng con quái vật.
Đó là thứ khiến nó mạnh lên, thứ khiến nó trở thành mối đe dọa.
Và anh biết, nếu anh tấn công vào lõi năng lượng đó, con quái vật sẽ chết.
Nhưng cái giá phải trả là gì?
Anh không biết.
Anh chỉ biết rằng anh phải hành động.
Lâm Phong giơ tay phải lên, ngón tay cái và ngón trỏ chụm lại, tạo thành một hình cái nhíp vô hình.
Anh nhắm mắt lại trong một phần giây, tập trung vào điểm yếu được chỉ ra bởi hệ thống.
Khi anh mở mắt ra, không gian xung quanh anh rung động.
Một sóng xung kích vô hình, mang theo năng lượng Chronos rò rỉ từ cơ thể anh, bắn ra từ hai ngón tay.
Nó không phải là một tia lửa điện, mà là một sự xé rách thực tại.
Sóng xung kích đánh trúng huyệt đạo cổ họng của con quái vật.
Con quái vật ngửa đầu ra sau, miệng há rộng trong sự kinh hoàng.
Khối thịt u nhọt trên người nó bắt đầu co giật, chuyển từ màu xám xịt sang màu đen tuyền.
Nó gào thét, nhưng tiếng gào thét đó bị cắt ngang bởi sự im lặng chết chóc.
Cơ thể nó vỡ ra, không phải thành máu và thịt, mà thành những mảnh vỡ thời gian.
Những mảnh vỡ đó bay tứ tán, va vào tường, vào sàn nhà, và biến mất vào hư không.
Không còn lại gì, chỉ còn mùi ozone nồng nặc và sự tĩnh lặng đáng sợ.
Lâm Phong đứng đó, thở dốc.
Cánh tay anh run rẩy, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự kiểm soát.
Anh vừa sử dụng năng lượng của chính mình để giết một con quái vật.
Và anh cảm thấy nó.
Cảm giác lạnh lẽo, tê tái lan tỏa từ tủy sống lên não bộ.
Mỗi lần anh sử dụng năng lượng, một phần nào đó trong anh đang bị xói mòn.
Anh không nhìn lại xác con quái vật.
Anh quay sang nhìn Anh Tuấn.
Anh Tuấn nằm trên sàn, thở hổn hển.
Da mặt anh ta nhăn nheo, những vết rạn nứt thời gian chạy dọc theo má anh ta, khiến anh ta trông già đi ba mươi tuổi chỉ trong vài phút.
Máu đen chảy từ khóe miệng anh ta, dính vào sàn nhà bê tông lạnh lẽo.
Lâm Phong bước tới, kéo anh ta dậy bằng một tay.
Sức mạnh của anh vẫn còn, nhưng nó là một thứ sức mạnh độc hại.
Anh kéo Anh Tuấn vào một hẻm nhỏ gần đó, nơi ánh sáng mặt trời bị che khuất bởi những tòa nhà đổ nát, tạo ra một vùng bóng tối lạnh lẽo.
Không khí ở đây tĩnh lặng đáng sợ.
Tiếng gió rít qua những khe nứt của tòa nhà như tiếng khóc của những linh hồn lang thang.
Lâm Phong thả Anh Tuấn xuống, để anh ta dựa lưng vào tường.
Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt biến dạng của anh ta, đôi mắt lạnh băng không có丝毫 sự thương cảm.
bạn làm gì vậy?" Anh Tuấn lắp bắp, giọng nói khàn đặc, như thể cổ họng anh ta bị cát mài mòn.
Anh ta nhìn tay mình, những ngón tay đang run rẩy, da dẻ mỏng manh như giấy bóng kính.
"Tại sao...
tại sao tôi lại già đi nhanh như vậy?"
Lâm Phong không trả lời ngay.
Anh cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ thời gian từ xác con quái vật.
Mảnh vỡ đó trong suốt, lạnh lẽo, và khi anh chạm vào nó, anh cảm thấy một luồng dữ liệu chạy qua não bộ.
Anh bỏ mảnh vỡ vào túi áo, rồi mới nhìn vào Anh Tuấn.
"Anh không già đi," Lâm Phong nói, giọng nói phẳng lì, không có cảm xúc.
"Anh đang bị hấp thụ.
Năng lượng Chronos trong cơ thể anh đang bị con quái vật đó hút lấy.
Và vì anh là một 'mỏ neo' yếu ớt, nên khi năng lượng bị rút đi, cơ thể anh phải trả giá bằng tuổi thọ."
Anh Tuấn mở to mắt, kinh hoàng.
Tôi chỉ là một kỹ sư phần mềm!
Tôi không biết gì về cái virus quái đản này!
Tôi chỉ đang cố gắng sống sót!"
Lâm Phong bước tới gần hơn, ánh mắt sắc lạnh như dao cứa vào linh hồn Anh Tuấn.
Không, anh không sống sót.
Anh đang tồn tại.
Và sự tồn tại của anh đang được định giá bằng đồng xu thời gian.
Giám đốc Hàn không ngẫu nhiên chọn anh làm mục tiêu.
Anh là một trong những người có khả năng chịu đựng năng lượng Chronos, dù chỉ là ở mức độ thấp.
Anh là nhiên liệu."
Anh Tuấn lùi lại, gáy va vào tường gạch lạnh lẽo.
"Nhiên liệu?
Cho cái gì?
Cho cái quái vật đó sao?
Tại sao quái vật lại đuổi theo tôi?
Tại sao nó lại muốn ăn thịt tôi?"
Lâm Phong cúi xuống, mặt đối mặt với Anh Tuấn.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài centimet.
Lâm Phong có thể nhìn thấy những mạch máu nổi rõ trên trán Anh Tuấn, những mạch máu đang đập mạnh như thể muốn thoát ra khỏi cơ thể.
"Vì anh mang trong mình một phần của tôi," Lâm Phong thì thầm, giọng nói như tiếng gió lạnh thổi qua thung lũng chết.
"Và tôi là nguồn gốc của tất cả mọi thứ."
Anh Tuấn mở miệng, muốn hét lên, muốn phủ nhận, nhưng không có âm thanh nào thoát ra.
Ánh mắt anh ta đầy hoang mang, sợ hãi, và một chút hiểu biết kinh hoàng.
Anh ta nhìn vào đôi mắt của Lâm Phong, và trong sâu thẳm của đôi mắt lạnh lùng đó, anh ta thấy một thứ gì đó không phải là con người.
Một thứ gì đó cổ xưa, đáng sợ, và vô cùng cô độc.
"Không thể nào..." Anh Tuấn lắp bắp, nước mắt chảy dài trên những vết nhăn trên mặt anh ta.
"Tôi đã đọc những báo cáo...
tôi đã thấy những dữ liệu...
Nhưng tôi không tin.
Tôi không tin rằng có một người...
một người duy nhất...
có thể gây ra tất cả những điều này."
Lâm Phong đứng dậy, bước lùi lại.
Anh nhìn xung quanh hẻm nhỏ.
Những tòa nhà xung quanh đang dần biến đổi.
Màu sơn trên tường phai nhạt, những vết rêu mốc xuất hiện và lan rộng với tốc độ đáng sợ.
Thời gian ở đây đang chạy nhanh hơn.
Anh có thể cảm thấy nó.
Mỗi giây trôi qua, thế giới xung quanh anh đang già cỗi hơn.
Và anh biết, đó là do anh.
"Giám đốc Hàn đúng một phần," Lâm Phong nói, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng.
"Nhân loại không thể sinh tồn trong hỗn loạn.
Nhưng anh ta sai ở chỗ nghĩ rằng hy sinh số nhiều để cứu số ít là giải pháp.
Anh ta muốn tạo ra một thế giới tĩnh lặng, một thế giới không có thời gian, không có sự thay đổi.
Nhưng đó không phải là sự sống.
Đó là cái chết."
Anh Tuấn run rẩy, cố gắng đứng dậy nhưng chân anh ta yếu ớt.
vậy anh muốn gì?
Anh muốn cứu thế giới này sao?
Bằng cách giết chúng tôi?
Bằng cách biến chúng tôi thành nhiên liệu?"
Lâm Phong nhìn xuống đôi tay của mình.
Những đường vân trên lòng bàn tay anh đang phát sáng nhẹ, một ánh sáng xanh nhạt, lạnh lẽo.
Anh nắm chặt tay lại, cố gắng kiểm soát năng lượng đang chảy trong cơ thể mình.
"Anh không hiểu," Lâm Phong nói, giọng nói trầm xuống.
"Tôi không muốn giết ai cả.
Tôi muốn tìm ra cách khóa dòng thời gian.
Tôi muốn cứu em gái tôi.
Và để làm được điều đó, tôi phải hiểu rõ hơn về nguồn gốc của virus.
Về nguồn gốc của chính tôi."
Anh Tuấn sững sờ.
"Em gái của anh?
Cô bé đó...
cô bé đó là chìa khóa, phải không?
Tôi đã nghe nói về cô bé.
Về vòng lặp thời gian mà cô bé mắc kẹt.
Nếu cô bé chết..."
"Đừng nói hết câu đó," Lâm Phong cắt ngang, giọng nói lạnh lùng như băng giá.
"Nếu cô bé chết, thế giới này sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Không còn gì cả.
Chỉ còn lại hư vô."
Anh Tuấn nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài.
"Vậy thì...
vậy thì chúng ta đang đi đến đâu?
Chúng ta đang đi đến một cái kết đã được định sẵn sao?"
Lâm Phong không trả lời.
Anh quay người, bước ra khỏi hẻm nhỏ.
Ánh sáng mặt trời chiếu vào khuôn mặt anh, nhưng nó không mang lại sự ấm áp.
Nó chỉ làm nổi bật sự cô độc của anh.
Anh biết rằng mình đang đi trên một con đường không lối thoát.
Nhưng anh không có lựa chọn nào khác.
Anh phải tiếp tục.
Cho đến khi anh tìm ra sự thật.
Cho đến khi anh cứu được Tiểu Nhàn.
Hoặc cho đến khi anh chết.
Khi anh bước ra khỏi hẻm nhỏ, chiếc đồng hồ trên tay anh – thứ anh lấy từ xác một kẻ săn mồi khác – bắt đầu phát sáng đỏ rực.
Kim đồng hồ quay ngược lại, nhanh chóng, điên cuồng.
Một thông báo hiện lên trong đầu anh, không phải bằng chữ, mà bằng một tiếng nói vang vọng, sâu thẳm và đáng sợ.
Lâm Phong dừng bước.
Tim anh đập thình thịch.
Anh nhìn lại hẻm nhỏ, nơi Anh Tuấn đang nằm.
Từ trong bóng tối, một luồng sáng xanh nhạt bắt đầu tỏa ra, mạnh mẽ và dữ dội.
Không khí xung quanh bắt đầu rung chuyển, những mảnh vỡ thời gian bay lơ lửng, tạo thành một cơn bão nhỏ.
"Không," Lâm Phong thì thầm.
Anh chạy lại hẻm nhỏ.
Khi anh bước vào, cảnh tượng trước mắt anh khiến anh phải nín thở.
Anh Tuấn không còn nằm trên sàn nữa.
Anh ta đang lơ lửng trong không trung, cơ thể anh ta đang phân rã thành những hạt sáng xanh.
Những hạt sáng đó không bay đi, mà quay quanh anh ta, tạo thành một vòng xoáy thời gian.
Và ở trung tâm của vòng xoáy đó, một hình bóng mờ ảo hiện ra.
Đó là Tiểu Nhàn.
Cô bé đứng đó, với nụ cười trong sáng, ngây thơ, nhưng đôi mắt cô bé trống rỗng, không có cảm xúc.
Cô bé nhìn vào Lâm Phong, và mở miệng nói.
"Anh ơi, em đã tìm thấy anh rồi."
Lâm Phong đứng chết lặng.
Những hạt sáng xanh bay vào cơ thể anh, mang theo một cơn đau dữ dội, xé toạc tâm trí anh.
Và trong cơn đau đó, anh nghe thấy một tiếng cười.
Tiếng cười của Giám đốc Hàn.
Tiếng cười của kẻ đã nhìn thấy tương lai, và đang chờ đợi anh bước vào cái bẫy cuối cùng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận