Chương 2

Lâm Phong ngồi bệt xuống sàn bê tông lạnh lẽo, hơi thở gấp gáp xé toạc lồng ngực.

Máu từ vết thương nhỏ trên cổ tay nhỏ xuống, nhưng mỗi giọt máu rơi lại không chạm đất ngay lập tức.

Chúng treo lơ lửng trong không khí, biến dạng thành những hình cầu kỳ lạ trước khi sụp đổ xuống với tốc độ chậm chạp, như thể trọng lực ở đây đang bị một lực vô hình kéo giãn.

Tay anh run rẩy, không phải vì nỗi đau thể xác hay nỗi sợ hãi trước cái chết, mà bởi luồng dữ liệu hỗn loạn đang tuôn chảy trong đầu óc anh.

*[NHIỆM VỤ HOÀN TẤT.

THƯỞNG: KHẢ NĂNG NHÌN THẤY 'DÒNG CHẢY' CỦA KẺ THÙ]*

Anh nhắm chặt mắt, cố gắng đẩy lùi tiếng vọng của hệ thống ảo mà anh không nhớ rõ khi nào xuất hiện.

Khi mở mắt ra, thế giới xung quanh đã thay đổi.

Những tia sáng màu xanh lam mờ ảo bắt đầu xuất hiện, quấn quanh cơ thể con Bại Hoại cấp 1 vừa bị anh giết chết.

Dòng chảy đó không phải là ánh sáng thông thường; nó là biểu hiện trực quan của sự phân rã thời gian trong cơ thể nạn nhân.

Anh nhìn chằm chằm vào dòng chảy đó, cảm giác ghê tởm dâng lên trong dạ dày.

Anh vừa giết một con người, nhưng cái chết của nó lại kéo dài ra vô tận trong khoảnh khắc cuối cùng, một sự tra tấn vĩnh cửu mà chính anh là nguyên nhân gây ra.

"Đừng nhìn nữa, nó sẽ ăn mòn tâm trí cậu."

Giọng nói lạnh lùng, sắc bén như dao cứa qua không khí.

Tạ Uyển Nhi bước tới, tay cầm một ống tiêm đầy chất lỏng trong suốt.

Cô không nhìn vào con quái vật, mà nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong.

Ánh mắt cô không có sự thương cảm, chỉ có sự quan sát của một nhà khoa học đang nghiên cứu một mẫu vật nguy hiểm.

Cô đưa ống tiêm ra, đầu kim lấp lánh dưới ánh đèn neon nhấp nháy yếu ớt của căn cứ tạm thời.

"Cho tôi một giọt máu.

Chỉ một giọt.

Tôi cần biết nồng độ virus Chronos trong máu cậu tăng lên bao nhiêu sau khi kích hoạt năng lực."

Lâm Phong lùi lại một bước, lưng抵 vào tường lạnh lẽo.

"Tôi không phải là chuột thí nghiệm của cô."

"Tất cả chúng ta đều là chuột thí nghiệm của thời gian, Lâm Phong," Uyển Nhi đáp lại, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.

"Nếu cậu không cho tôi dữ liệu, cậu sẽ không bao giờ tìm ra cách cứu Tiểu Nhàn.

Và nếu cậu không cứu cô ấy, cậu sẽ trở thành nguồn gốc của mọi thứ phá hủy thế giới này.

Chọn đi."

Anh nhìn vào ống tiêm, rồi nhìn vào đôi mắt kiên định của cô.

Trong sâu thẳm, anh biết cô nói đúng.

Anh là mối nguy hiểm lớn nhất.

Nhưng anh không thể tin tưởng cô hoàn toàn.

Anh rút dao găm từ thắt lưng, rạch nhẹ thêm một vết vào cổ tay.

Máu nhỏ ra, nhưng lần này, anh kiểm soát được nó.

Anh hứng một giọt máu vào đầu ngón tay, sau đó đưa cho Uyển Nhi.

Khi cô chạm vào ngón tay anh, một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng anh.

Không phải từ sự tiếp xúc, mà từ cảm giác rằng cô đang đọc lấy những bí mật sâu thẳm nhất trong cơ thể anh.

Trong phòng kho tạm làm khu nghỉ ngơi, không khí nặng nề như chì.

Ba người còn lại trong nhóm nhỏ của Lâm Phong đang chia sẻ khẩu phần thức ăn hạn hẹp: một gói mì instant đã hết hạn và nửa chai nước lọc.

Mùi hôi thối từ xác chết bên ngoài len lỏi qua các khe hở của cánh cửa sắt gỉ sét, xâm nhập vào không gian chật hẹp này.

Anh Tuấn, người lãnh đạo nhóm sinh tồn, ngồi trên một chiếc thùng carton rách nát, mắt sáng lên vẻ tham lam khi nhìn vào gói mì.

"Làm sao cậu biết được chính xác thời điểm con Bại Hoại sẽ tấn công?" Tiếng nói khàn khàn của Anh Tuấn vang lên, phá vỡ sự im lặng.

Anh ta không nhìn Lâm Phong, mà nhìn vào gói mì trong tay mình, như thể câu hỏi đó là một thứ ngẫu nhiên nảy ra trong đầu.

"Con quái vật đó...

nó đứng yên整整 ba giây trước khi lao vào.

Cậu đã tính toán được điều đó sao?"

Lâm Phong ngồi ở góc phòng, lưng tựa vào tường, mắt nhắm lại.

Anh không trả lời ngay.

Trong đầu anh, hình ảnh những dòng chảy thời gian vẫn còn in hằn.

Anh thấy rõ khoảnh khắc mà con Bại Hoại đó bị mắc kẹt trong một vòng lặp vi mô, một sự chậm trễ trong nhận thức của nó do virus Chronos gây ra.

Đó không phải là may mắn, cũng không phải là kỹ năng chiến đấu.

Đó là sự hiểu biết về cách thời gian bị bóp méo.

"Tôi cảm thấy nó," Lâm Phong đáp, giọng nói trầm thấp, khô khan.

"Con quái vật đó không hoàn toàn là thực.

Nó đang sống trong một phiên bản thời gian khác với chúng ta.

Tốc độ phản ứng của nó bị chậm lại do sự xung đột giữa hai dòng thời gian."

Anh Tuấn ngừng nhai, đôi mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào Lâm Phong.

Cậu nói về điều đó như thể nó là một thứ khoa học.

Nhưng đây là thế giới tận thế, Lâm Phong.

Không có khoa học, chỉ có sự sống và cái chết.

Nếu cậu biết những điều mà chúng ta không biết, tại sao cậu không chia sẻ?"

"Vì nếu tôi chia sẻ, các cậu sẽ sợ tôi," Lâm Phong mở mắt, ánh mắt lạnh lùng quét qua khuôn mặt của Anh Tuấn.

"Và trong thế giới này, sự sợ hãi dẫn đến cái chết.

Hoặc là cái chết của kẻ bị sợ hãi."

Uyển Nhi, đang ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lâm Phong.

Hành động đó trông giống như sự an ủi, nhưng áp lực trên vai anh lại mạnh mẽ, như một lời cảnh báo.

Cô nhìn Anh Tuấn, nụ cười mỏng manh nở trên môi.

"Lâm Phong đang cố gắng bảo vệ các cậu.

Cậu ấy gánh chịu quá nhiều thứ.

Đừng ép cậu ấy."

Anh Tuấn冷笑 một tiếng, liếc nhìn Uyển Nhi rồi quay lại nhìn Lâm Phong.

Hay là kiểm soát?

Cậu ấy ngày càng trở nên bí ẩn.

Và tôi không thích những điều bí ẩn trong nhóm của tôi."

Đêm xuống, căn cứ chìm vào im lặng chết chóc, chỉ còn lại tiếng gió rít qua các khe hở của tòa nhà bỏ hoang.

Lâm Phong không ngủ.

Anh ngồi trên mái tôn của siêu thị cũ, nơi trước đây từng là trung tâm thương mại sầm uất, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn.

Dưới ánh đèn đường nhấp nháy yếu ớt, thành phố hiện ra trước mắt anh như một bức tranh trừu tượng đầy những đường cong méo mó.

Khả năng nhìn thấy "Dòng Chảy" không chỉ là một món quà; nó là một gánh nặng khủng khiếp.

Anh thấy rõ sự phân chia của thế giới.

Những vệt sáng xanh lam của thời gian chậm trôi ở Khu Phố Cổ, nơi mọi thứ đang mục rữa với tốc độ gấp trăm lần bình thường.

Và những vệt sáng đỏ rực, chói lòa của thời gian nhanh chóng ở Khu Công Nghệ Cao, nơi những mảnh vỡ của tòa nhà đang bay lơ lửng trong không trung, đóng băng trong khoảnh khắc sụp đổ.

Anh nhìn xuống bàn tay mình.

Những dòng chảy xanh lam bắt đầu xuất hiện từ lòng bàn tay anh, lan tỏa ra xung quanh như những sợi dây thần kinh vô hình.

Chúng kết nối với những dòng chảy trong không khí, tạo thành một mạng lưới phức tạp.

Anh nhận ra rằng mình không chỉ là người quan sát; anh là trung tâm của mạng lưới này.

Mọi sự biến dạng thời gian xung quanh đều bắt nguồn từ năng lượng trong cơ thể anh.

Virus Chronos không tấn công anh; nó đang sử dụng anh như một cái loa, khuếch đại sự hỗn loạn của thời gian ra khắp nơi.

"Tiểu Nhàn..." anh thì thầm, tên em gái anh vang lên trong không khí lạnh lẽo.

Hình ảnh cô bé mắc kẹt trong vòng lặp thời gian chết hiện ra trong đầu anh.

Cô bé cười, rồi khóc, rồi lại cười, lặp đi lặp lại mãi mãi.

Anh đã thề sẽ cứu cô ấy, nhưng giờ đây, anh nghi ngờ rằng chính anh là kẻ đã ném cô ấy vào địa ngục đó.

Một tiếng động nhỏ vang lên từ phía dưới.

Lâm Phong nghiêng người, nhìn xuống qua khe hở của mái tôn.

Anh thấy Anh Tuấn đang rón rén đi vào phòng kho, tay cầm một chiếc điện thoại cũ kỹ, màn hình vỡ nát.

Anh ta đang nói chuyện với ai đó, giọng thì thầm, đầy vẻ bí mật.

Lâm Phong rón rén xuống mái tôn, bước chân nhẹ nhàng như một con mèo.

Anh tiến về phía phòng kho, tim đập thình thịch.

Cánh cửa khép hờ, để lộ một khe sáng mờ ảo từ bên trong.

Anh dừng lại, lắng nghe.

"Cậu ấy sắp phát hiện ra," giọng nói khàn khàn của Anh Tuấn vang lên, đầy tham vọng và sợ hãi.

"Nếu chúng ta không hành động ngay, mọi thứ sẽ sụp đổ."

"Đừng lo," một giọng nói khác đáp lại, nhưng giọng nói đó không giống con người.

Nó có một âm sắc kim loại, lạnh lùng và vô hồn.

"Nó chỉ là một công cụ.

Và công cụ thì luôn có thể bị thay thế."

Lâm Phong nín thở.

Anh nhìn qua khe cửa.

Bên trong, Anh Tuấn đang đứng đối diện với một bóng đen.

Bóng đen đó từ từ bước ra từ bóng tối, và Lâm Phong nhận ra đó là người dọn dẹp mà họ đã gặp hôm qua.

Nhưng khuôn mặt của người đó giờ đây đang biến dạng, da thịt nứt nẻ, lộ ra những mạch máu đen kịt bên dưới.

Đó là một con Bại Hoại cấp cao, có khả năng ngụy trang thành người.

"Giám đốc Hàn đã hứa với tôi một vị trí trong Thế Giới Mới," Anh Tuấn nói, mắt sáng lên vẻ điên rồ.

"Nơi mà thời gian ổn định vĩnh viễn.

Không còn hỗn loạn, không còn cái chết ngẫu nhiên.

Chỉ cần hy sinh một vài người...

những người như cậu ấy."

Anh Tuấn chỉ tay về phía Lâm Phong, dù anh ta không biết rằng Lâm Phong đang đứng ngay bên ngoài.

"Lâm Phong là nguồn gốc của sự hỗn loạn.

Nếu chúng ta loại bỏ anh ta, hoặc tốt hơn nữa, nếu chúng ta sử dụng năng lượng của anh ta để kích hoạt máy chủ của Giám đốc Hàn, chúng ta có thể tạo ra một thế giới hoàn hảo."

Con Bại Hoại gật đầu, hàm răng sắc nhọn lóe lên trong ánh sáng mờ.

Hy sinh số ít để cứu số nhiều.

Đó là đạo đức của sự sống còn."

Lâm Phong cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại.

Anh đã nghi ngờ, nhưng anh không ngờ rằng sự phản bội lại đến từ chính người bạn đồng hành của mình.

Và worse hơn, anh nhận ra rằng lập luận của Anh Tuấn và con quái vật đó có một logic đáng sợ.

Giám đốc Hàn tin rằng nhân loại không thể sinh tồn trong hỗn loạn.

Một thế giới tĩnh lặng, dù là địa ngục, vẫn tốt hơn một thế giới hỗn loạn.

Và Lâm Phong, với năng lượng của mình, là chìa khóa để mở cánh cửa đó.

Nhưng Lâm Phong không chấp nhận điều đó.

Anh không chấp nhận việc hy sinh em gái mình, hay bất kỳ ai khác, cho một "thế giới mới" giả tạo.

Anh nắm chặt dao găm trong tay, nhưng anh biết mình không thể đánh bại một con Bại Hoại cấp cao trong khi nó đang hấp thụ năng lượng từ Anh Tuấn.

Nếu anh lao vào, anh sẽ chết, và mọi nỗ lực của anh sẽ trở thành vô nghĩa.

Thay vào đó, anh nhìn thẳng vào con quái vật, và lần đầu tiên, anh chủ động kích hoạt khả năng của mình.

Không phải để tấn công, mà để quan sát.

Anh mở rộng tầm nhìn của "Dòng Chảy", nhìn vào cấu trúc thời gian của con quái vật và của Anh Tuấn.

Anh thấy rằng con quái vật đang dựa vào một điểm neo thời gian cụ thể trong cơ thể Anh Tuấn để duy trì hình dạng con người.

Nếu anh phá vỡ điểm neo đó, con quái vật sẽ mất khả năng ngụy trang.

Nhưng để làm điều đó, anh phải chịu đựng một cơn đau dữ dội.

Năng lượng của anh sẽ bị rò rỉ mạnh mẽ, có thể gây ra một cú sốc thời gian nhỏ, làm biến dạng không gian xung quanh.

Nó có thể giết chết anh, hoặc ít nhất là làm tê liệt anh tạm thời.

Lâm Phong hít một hơi sâu, nhắm mắt lại.

Anh nhớ lại nụ cười của Tiểu Nhàn, trước khi cô bé bị mắc kẹt trong vòng lặp.

Anh nhớ lại lời hứa của mình.

Anh không thể để thế giới này sụp đổ vào tay những kẻ như Giám đốc Hàn và Anh Tuấn.

Anh phải hành động, dù biết rằng mỗi bước chân của anh đang đẩy thế giới này gần hơn đến vực thẳm.

Anh mở mắt, ánh sáng xanh lam bùng nổ từ đôi mắt anh, chiếu sáng căn phòng tối om.

Con quái vật và Anh Tuấn quay lại, kinh hoàng nhìn thấy Lâm Phong đứng đó, với những dòng chảy thời gian xoáy quanh người anh như một cơn bão.

"Cậu không thể thắng được tôi," Anh Tuấn hét lên, giọng run rẩy.

"Giám đốc Hàn đã nhìn thấy tương lai!"

"Tương lai không phải là thứ được nhìn thấy," Lâm Phong đáp, giọng nói vang lên như tiếng sấm trong không gian hẹp.

"Tương lai là thứ được tạo ra.

Và tôi sẽ tạo ra nó theo cách của tôi."

Anh giơ tay lên, nhắm vào điểm neo thời gian trong cơ thể Anh Tuấn.

Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển, tiếng kính vỡ vang lên khắp nơi.

Nhưng thay vì tấn công, Lâm Phong làm một điều bất ngờ.

Anh hướng năng lượng của mình vào chính mình, tạo ra một bức tường thời gian bao quanh anh và con quái vật, cô lập họ khỏi phần còn lại của căn cứ.

Anh muốn đối mặt với con quái vật một mình, để bảo vệ những người còn lại, và để tìm ra sự thật về Giám đốc Hàn.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một sự hiện diện khác, lạnh lùng và đáng sợ, đang quan sát từ xa.

Và anh biết rằng, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập