Chương 1

Bụi mịn như tro tàn lơ lửng trong không khí, ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên mái nhà đổ nát chiếu xuống, cắt ngang những luồng khói mù mịt.

Lâm Phong đứng yên bất động, nhịp tim của anh chậm lại một cách phi lý, từng nhịp đập vang lên như tiếng trống quân trong sự tĩnh lặng chết chóc.

Anh không chạy.

Trong thế giới mà virus Chronos làm méo mó dòng thời gian, việc di chuyển nhanh chóng trong "Khu Phố Cổ"无异于 tự sát.

Mỗi bước chân anh đặt xuống đều phải tính toán lực tác động, vì sàn nhà gỗ mục có thể rã nát thành bụi chỉ trong vài giây tiếp theo.

Ở đây, thời gian không phải là một dòng chảy liên tục, mà là một bãi chiến trường hỗn loạn.

Khu Phố Cổ trôi qua một năm chỉ trong một ngày của thế giới bên ngoài.

Những bức tường gạch đỏ từng tươi mới nay đã mục ruỗng, phủ đầy rêu xanh và vết nứt sâu thẳm, chứng kiến sự già cỗi và hủy diệt trong tích tắc.

Một chiếc đồng hồ treo tường trên góc phố vẫn quay, nhưng kim giây nhảy múa điên cuồng, quay ngược rồi lại tiến về phía trước với tốc độ khiến mắt thường không thể theo kịp.

Lâm Phong nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng quét qua khu vực xung quanh.

Anh đang ẩn náu trong một siêu thị tạp hóa bỏ hoang, nơi hàng hóa rơi vãi khắp nơi đã hóa thành những khối chất hữu cơ đen ngòm.

Không khí nặng nề, mùi ẩm mốc và mùi máu cũ tanh tưởi hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị của sự thối rữa.

Anh biết rằng mình không an toàn.

Virus Chronos không chỉ biến người thành quái vật, nó còn biến không gian thành một mê cung thời gian bất ổn định.

Một sai lầm nhỏ, một cử động thừa, và anh có thể bị đẩy vào một vòng lặp thời gian vĩnh cửu, hoặc tệ hơn, bị lão hóa nhanh chóng đến mức xương cốt tan rã.

Anh kiểm tra lại khẩu súng lục đã hết đạn trong tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay.

Đây là thứ vũ khí duy nhất anh còn lại, một biểu tượng của sự vô nghĩa trong thế giới mới này.

Nhưng anh vẫn giữ nó, không phải vì hy vọng, mà vì kỷ luật.

Kỷ luật là thứ duy nhất giữ cho anh không phát điên khi chứng kiến những điều phi lý.

Anh nhớ lại lời dặn của Tạ Uyển Nhi trước khi họ chia tay: "Đừng tin vào trực giác của mình, Lâm Phong.

Hãy tin vào dữ liệu.

Và đừng bao giờ quay lại Khu Phố Cổ."

Nhưng anh đã quay lại.

Không phải vì ngu ngốc, mà vì Tiểu Nhàn.

Em gái anh đang mắc kẹt ở đâu đó trong mê cung thời gian này, bị mắc kẹt trong một vòng lặp chết.

Mỗi lần anh cố gắng tìm cô, anh lại thấy những mảnh vỡ ký ức của chính mình, những ký ức bị bóp méo bởi sự can thiệp của virus.

Anh là nguyên nhân, anh biết điều đó, dù anh không muốn thừa nhận.

Nhưng để cứu cô, anh phải đối mặt với sự thật ghê rợn nhất: anh là nguồn gốc của mọi thảm họa.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía lối vào siêu thị.

Không phải là tiếng bước chân của con người, mà là tiếng móng vuốt cào vào sàn gỗ mục nát.

Một bóng đen khổng lồ bước ra từ bóng tối, hình dáng con người nhưng đã biến dạng hoàn toàn.

Da thịt bị xé toạc, lộ ra những thớ cơ bắp màu tím sẫm, mắt trắng bệch không có tròng đen.

Một con Bại Hoại.

Nhưng khác với những con thường thấy, con quái vật này di chuyển với tốc độ khác thường.

Nó không chạy, mà như thể đang trượt trên không gian, để lại những vệt mờ sau lưng.

Lâm Phong hít một hơi sâu, cơ thể anh căng cứng như dây cung.

Anh biết mình không thể thắng nó bằng sức mạnh vật lý.

Trong Khu Phố Cổ, sức mạnh không có ý nghĩa.

Thời gian mới là vũ khí tối thượng.

Và anh, vô tình hay cố ý, đang nắm giữ một phần của nó.

**

Lâm Phong rút lui vào một hẻm hẹp, nơi thời gian trôi chậm hơn một chút nhờ bức tường bê tông dày.

Anh ngồi xuống, lưng dựa vào tường lạnh lẽo, kiểm tra vết thương và mảnh vụn thời gian.

Trong khoảnh khắc yên tĩnh hiếm hoi, ký ức về Ngày Zero ùa về, không phải như một hồi ức, mà như một cú sốc đau đớn.

Hắn không phải là nạn nhân.

Hắn là 'bệ phóng' đầu tiên.

Virus Chronos được thiết kế để khóa năng lượng của anh, và anh đang rò rỉ năng lượng đó ra môi trường, gây ra sự biến dạng thời gian.

Mỗi lần anh sử dụng năng lượng của mình, anh đang đẩy thế giới này gần hơn đến sự sụp đổ hoàn toàn.

Anh nhớ lại ngày đó, khi mọi thứ còn bình thường.

Anh đang làm việc trong phòng thí nghiệm của Đại học Khoa học, nghiên cứu về các hạt cơ bản.

Tiểu Nhàn đang chơi đùa bên ngoài, cười đùa với những đứa trẻ hàng xóm.

Rồi đột ngột, mọi thứ thay đổi.

Một vụ nổ năng lượng từ phòng thí nghiệm, không phải do sự cố, mà do một thí nghiệm thất bại.

Anh là người trực tiếp thực hiện thí nghiệm đó.

Anh đã cố gắng tạo ra một nguồn năng lượng vô hạn, nhưng thay vào đó, anh đã mở ra cánh cửa cho virus Chronos.

Virus không phải là một sinh vật sống.

Nó là một dạng năng lượng ký sinh, bám vào cơ thể con người và biến đổi dòng thời gian xung quanh họ.

Và anh, với năng lượng Chronos bên trong, là vật chủ hoàn hảo.

Virus đã chọn anh, vì anh là người mạnh nhất, người có thể chứa đựng và khuếch đại năng lượng của nó.

Lâm Phong nhắm mắt lại, nước mắt chảy xuống má.

Anh cảm thấy tội lỗi, một cảm giác nặng nề hơn bất kỳ vết thương nào.

Anh đã giết chết cha mẹ mình, giết chết hàng ngàn người, chỉ vì sự tham vọng và ngu ngốc của mình.

Và giờ, anh phải sống với hậu quả, phải tìm cách sửa chữa những gì anh đã làm hỏng.

Nhưng làm sao?

Làm sao anh có thể khóa lại dòng thời gian khi chính anh là nguyên nhân gây ra sự biến dạng?

Làm sao anh có thể cứu Tiểu Nhàn khi cô ấy là 'chìa khóa' để khóa chặt năng lượng của anh?

Nếu cô ấy chết, anh sẽ trở về bình thường, nhưng thế giới sẽ sụp đổ hoàn toàn.

Một lựa chọn không thể chấp nhận được.

Anh mở mắt ra, ánh mắt lạnh lùng trở lại.

Anh không có thời gian để nuối tiếc.

Anh phải hành động.

Anh phải tìm ra cách để kiểm soát năng lượng của mình, để ngăn chặn sự lan rộng của virus.

Và để làm điều đó, anh cần dữ liệu.

Dữ liệu từ chính cơ thể anh.

Anh nhớ lại Tạ Uyển Nhi.

Cô ấy là y tá chiến trường, là nhà tâm lý học, nhưng cũng là người đang thu thập dữ liệu từ anh.

Cô ấy biết bí mật của anh, và cô ấy đang sử dụng nó để tạo ra vaccine.

Nhưng vaccine đó có thực sự là giải pháp, hay chỉ là một công cụ để kiểm soát anh?

Lâm Phong đứng dậy, chân anh run rẩy.

Anh cảm thấy mệt mỏi, không chỉ về thể xác, mà còn về tinh thần.

Nhưng anh không thể dừng lại.

Anh phải tiếp tục, dù biết rằng mỗi bước chân của anh đang đẩy thế giới này gần hơn đến vực thẳm.

**

*Bùm!*

Quả bom thời gian không phát nổ theo nghĩa đen.

Nó tạo ra một lỗ hổng thời gian nhỏ, hút chân Viper vào một vòng lặp 1 giây.

Gã đàn ông bắt đầu lặp lại hành động kinh hoàng, hét lên, sau đó im lặng, rồi lại hét lên, mãi mãi, bị mắc kẹt trong khoảnh khắc sợ hãi cuối cùng của mình.

Các手下 của Viper bỏ chạy, hoảng loạn trước cảnh tượng kinh dị đó.

Lâm Phong đứng đó, nhìn chằm chằm vào Viper, cảm thấy một sự trống rỗng trong tim.

Anh vừa giết chết một con người, không phải bằng bạo lực, mà bằng chính năng lượng của mình.

Một năng lượng mà anh không thể kiểm soát.

Anh quay người, bước vào bóng tối của hẻm nhỏ.

Anh không biết mình đang đi về đâu, nhưng anh biết rằng mình không thể dừng lại.

Tiểu Nhàn đang chờ đợi anh, và thế giới này đang chờ đợi một quyết định.

Một quyết định sẽ định đoạt số phận của tất cả.

Và trong sâu thẳm tâm trí anh, một giọng nói thầm thì, đầy ám ảnh: "Bạn không thể chạy trốn khỏi chính mình, Lâm Phong.

Virus Chronos không chỉ ở trong cơ thể bạn.

Nó ở trong tâm hồn bạn.

Và nó đang đói."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập