Chương 10

Lâm Phong không đưa tay lên đầu.

Thay vào đó, anh chậm rãi đưa tay vào túi áo khoác, lấy ra một chiếc đồng hồ cát nhỏ – thứ duy nhất còn lại từ thế giới cũ mà anh giữ làm kỷ niệm.

Maya nhíu mày, ngón tay trên cò súng hơi run.

Cô ta không muốn giết anh ngay lúc này, vì cô ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai khác rằng máu của Lâm Phong không phải là chất lỏng thông thường.

Nó là axit đối với thực tại.

Những hạt cát bên trong chiếc đồng hồ nhỏ li ti, màu xám tro, đang rơi xuống với một tốc độ bất thường.

Chúng không rơi thẳng xuống dưới.

Thay vào đó, chúng xoáy tròn, tạo thành một hình cầu nhỏ lơ lửng giữa hai ngăn kính, như thể trọng lực ở đây đã bị vô hiệu hóa.

Không gian xung quanh họ, vốn dĩ là hành lang của Khu Công Nghệ Cao nơi thời gian trôi chậm lại từng giây một giờ, bỗng nhiên rung chuyển.

Những vết nứt trên tường bê tông lan rộng với âm thanh rên rỉ, giống như tiếng thở dài của một người sắp chết.

Lâm Phong nhìn vào chiếc đồng hồ, đôi mắt lạnh băng của anh phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ những ngọn đèn khẩn cấp nhấp nháy.

Anh không sợ hãi.

Anh chỉ tính toán.

Mỗi hạt cát rơi là một biến số trong phương trình sinh tử mà anh đang giải quyết.

Nếu anh chết ở đây, vòng lặp của Tiểu Nhàn sẽ không bao giờ kết thúc.

Nếu anh sống, anh phải chấp nhận trở thành quái vật để cứu con người.

Maya hít thở gấp gáp, mùi hôi thối của xác thối và mùi ẩm mốc của giấy cũ tràn ngập không khí.

Cô ta biết rằng mình đang đứng trước một vực thẳm.

Giám Đốc Hàn đã sai.

Lâm Phong không phải là nạn nhân cần được bảo vệ, cũng không phải là kẻ thù cần bị tiêu diệt.

Anh là một hiện tượng tự nhiên, một cơn bão thời gian đang tìm cách phá vỡ những quy luật vật lý để giải phóng năng lượng bị khóa chặt.

"Đừng làm vậy," Maya nói, giọng cô ta run rẩy nhưng vẫn cố giữ sự bình tĩnh giả tạo.

"Nếu anh kích hoạt nó hoàn toàn, toàn bộ Khu Công Nghệ Cao sẽ sụp đổ vào chính nó.

Chúng ta sẽ bị nghiền nát giữa quá khứ và tương lai."

Lâm Phong không đáp lời.

Anh đặt chiếc đồng hồ xuống sàn bê tông lạnh lẽo.

Tiếng va chạm nhẹ vang lên, nhưng trong không gian tĩnh lặng chết chóc này, nó nghe như một tiếng sét.

Những hạt cát ngừng xoay.

Chúng bắt đầu rơi thẳng xuống, nhanh hơn, nhanh hơn nữa, cho đến khi chúng vỡ tan thành bụi.

Trong khoảnh khắc đó, thời gian xung quanh Lâm Phong ngừng lại hoàn toàn.

Bụi bay lơ lửng.

Giọt mồ hôi trên trán Maya đóng băng trong không trung.

Chỉ có Lâm Phong là vẫn cử động.

Anh bước đi, từng bước chân nặng nề, dấn sâu vào sự im lặng đáng sợ.

Anh không cần vũ khí.

Sự hiện diện của anh chính là vũ khí hủy diệt nhất.

Maya tiến lại gần, đặt súng xuống sàn.

Cô ta ngồi xổm xuống trước mặt Lâm Phong, đôi mắt sắc lẹm của cô ta quét qua từng biểu cảm trên khuôn mặt anh.

"Hãy nhìn xung quanh, Lâm Phong.

Đây không phải là thư viện.

Đây là nghĩa trang của những ký ức bị lãng quên." Cô ta chỉ tay vào những kệ sách xung quanh.

Những cuốn sách không có chữ.

Trang giấy trắng tinh, nhưng khi chạm vào, chúng nóng hổi như da người.

Mỗi cuốn sách là một đoạn ký ức bị Virus Chronos hấp thụ từ những nạn nhân đầu tiên.

Và ký ức của Lâm Phong, ký ức về ngày anh trở thành 'bệ phóng', đang nằm ở ngay giữa trung tâm.

Lâm Phong nhìn vào cuốn sách lớn nhất, bìa da đen bóng.

Anh nhớ lại ngày đó.

Không phải là ngày anh bị nhiễm bệnh.

Mà là ngày anh thức dậy trong phòng thí nghiệm ngầm của Dự án Chronos, với những ống tiêm chèn vào tĩnh mạch.

Anh nhớ cảm giác đau đớn xé toạc cơ thể, nhớ giọng nói của Giám Đốc Hàn vang vọng trong đầu: *"Con trai, con là chìa khóa.

Con là cánh cửa."* Anh luôn nghĩ đó là một giấc mơ ác mộng, một ảo giác do virus gây ra.

Nhưng bây giờ, khi chạm vào cuốn sách, những ký ức đó tràn về như một con lũ.

Anh không phải là nạn nhân tình cờ.

Anh là sản phẩm.

Một thí nghiệm thất bại được giấu kín trong bóng tối, chờ đợi thời điểm thích hợp để bùng nổ.

Maya nhìn anh với ánh mắt phức tạp.

Có sự thương cảm, nhưng sâu thẳm hơn là sự tò mò khoa học lạnh lùng.

"Anh thấy chưa?" cô ta thì thầm.

"Mọi thảm họa bắt đầu từ anh.

Nhưng nó cũng có thể kết thúc bởi anh.

Virus Chronos không tấn công con người.

Nó tấn công dòng thời gian.

Và anh là nguồn gốc của sự rối loạn đó.

Cơ thể anh là một lò phản ứng hạt nhân đang rò rỉ năng lượng.

Nếu anh không kiểm soát nó, nó sẽ ăn mòn toàn bộ thực tại."

Lâm Phong nắm chặt tay.

Nụ cười mỉa mai hiện lên trên môi anh.

"Vậy thì tại sao anh ta lại để tôi sống?" anh hỏi, giọng khàn đặc.

"Tại sao Giám Đốc Hàn không giết tôi ngay từ đầu?"

"Vì anh ta cần anh," Maya đáp.

"Anh ta cần năng lượng của anh để xây dựng 'Thế Giới Mới'.

Nhưng anh ta sợ anh.

Sợ rằng một ngày nào đó, anh sẽ thức dậy và nhận ra sự thật.

Sợ rằng anh sẽ phá vỡ mọi thứ anh ta đã xây dựng." Cô ta đứng dậy, bước lùi lại vài bước.

"Chúng ta phải đi sâu hơn.

Vào hầm ngầm.

Nơi mà mọi thứ bắt đầu."

Họ đi sâu vào hầm ngầm của thư viện.

Cánh cửa sắt khổng lồ đã bị gỉ sét hoàn toàn, nhưng Maya đẩy nó ra dễ dàng bằng một chiếc chìa khóa hình dáng kỳ lạ – một con mắt bằng vàng.

Bên trong là một phòng thí nghiệm bí mật, được bảo quản bởi một trường lực thời gian.

Không khí ở đây loãng và lạnh giá.

Những thiết bị khoa học cũ kỹ nằm rải rác trên sàn, phủ đầy bụi.

Ở trung tâm phòng là một cái bệ bằng kính, nơi một hình bóng nhỏ bé đang nằm ngủ.

Lâm Phong sững lại.

Tim anh đập thình thịch.

Đó là Tiểu Nhàn.

Em gái anh.

Cô bé nằm đó, mắt nhắm nghiền, nhưng trên khuôn mặt nhỏ bé của cô bé, những đường gân xanh nổi lên rõ rệt, phát ra ánh sáng tím nhạt.

Cô bé không chỉ đang ngủ.

Cô bé đang bị mắc kẹt trong một vòng lặp thời gian vô tận.

Mỗi lần cô bé nhắm mắt, cô bé chết.

Mỗi lần cô bé mở mắt, cô bé sống lại.

Và mỗi lần đó, năng lượng Chronos trong cơ thể Lâm Phong lại tăng lên một chút, làm méo mó thêm một chút nữa thực tại xung quanh.

"Tiểu Nhàn..." Lâm Phong gọi tên em gái, giọng anh vỡ vụn.

Anh bước về phía cái bệ, nhưng Maya chặn đường anh.

"Đừng lại gần," Maya cảnh báo.

"Nếu anh chạm vào cô ấy, vòng lặp sẽ sụp đổ.

Và khi vòng lặp sụp đổ, năng lượng trong cơ thể anh sẽ bùng nổ.

Cả thành phố này sẽ biến thành tro bụi."

Lâm Phong nhìn em gái mình.

Ánh mắt anh đầy đau đớn, nhưng cũng đầy quyết tâm.

Anh hiểu rồi.

Tất cả những gì anh đã trải qua, tất cả những người anh đã cứu, tất cả những hy sinh anh đã chịu đựng...

tất cả đều là một phần của kế hoạch này.

Anh là nguyên nhân.

Và anh cũng là giải pháp.

Nhưng giải pháp đó có giá trị sinh mạng của em gái anh.

Maya rút súng ra, nhưng lần này, cô ta nhắm vào chính thái dương của mình.

"Chọn đi, Lâm Phong.

Anh có thể giết tôi, và dòng thời gian quanh anh sẽ ổn định, nhưng anh sẽ mất đi khả năng kiểm soát Chronos.

Anh sẽ trở thành một người thường, và Tiểu Nhàn sẽ chết mãi mãi.

Hoặc anh để tôi sống, và tôi sẽ dạy anh cách kiểm soát nó.

Nhưng điều đó có nghĩa là anh phải chấp nhận trở thành con rối của Giám Đốc Hàn.

Anh phải để anh ta sử dụng năng lượng của anh để xây dựng thế giới mới của anh ta."

Lâm Phong nhìn vào khẩu súng.

Anh nhìn vào ánh mắt của Maya.

Anh nhìn vào Tiểu Nhàn.

Và anh mỉm cười.

Một nụ cười đầy bi kịch và tuyệt vọng.

"Anh không cần ai dạy," anh nói.

"Tôi đã biết luật chơi.

Và tôi sẽ chơi theo cách của tôi."

Anh không rút súng.

Anh không tấn công Maya.

Thay vào đó, anh đưa tay lên ngực mình, nơi trái tim anh đập.

Anh cảm thấy năng lượng Chronos đang chảy trong máu anh, nóng rực và dữ dội.

Anh nhớ lại những gì Maya đã nói.

*"Khi tôi nổ, cả thế giới này sẽ cùng nổ theo."* Nhưng anh không muốn nổ.

Anh muốn phá vỡ.

Phá vỡ dòng thời gian.

Phá vỡ vòng lặp.

Phá vỡ sự kiểm soát của Giám Đốc Hàn.

Lâm Phong đẩy Maya vào bóng tối của phòng thí nghiệm.

Cô ta ngã xuống, súng văng ra xa.

Ánh mắt Maya không còn là sự kiêu hãnh, mà là sự kinh hoàng tột độ.

Cô ta nhìn thấy điều gì đó trên lưng Lâm Phong – những vết sẹo phát sáng màu tím, hình dạng giống như những dòng chữ cổ, đang dần lan rộng ra toàn bộ cơ thể anh.

Những vết sẹo đó không phải là thương tích.

Chúng là những ký hiệu của Virus Chronos, đang thức dậy.

"Anh làm gì vậy?" Maya hét lên, cố gắng đứng dậy.

Lâm Phong không đáp.

Anh quay lại nhìn Tiểu Nhàn.

Anh đặt tay lên cái bệ kính.

Ánh sáng tím từ cơ thể anh bắt đầu chảy vào cơ thể em gái anh.

Những vết nứt trên cái bệ kính lan rộng.

Thời gian xung quanh họ bắt đầu xoay chuyển điên cuồng.

Những bức tường phòng thí nghiệm bắt đầu tan rã, biến thành những hạt bụi thời gian.

Tiểu Nhàn mở mắt.

Đôi mắt cô bé, vốn dĩ trong sáng, giờ đây đỏ rực như máu.

Cô bé mỉm cười.

Một nụ cười không thuộc về một đứa trẻ.

"Anh trai," cô bé nói, giọng nói vang vọng từ nhiều chiều không gian khác nhau.

"Cuộc chơi mới đã bắt đầu."

Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình đang tan biến.

Nhưng anh không sợ.

Anh biết rằng mình đang phá vỡ dòng thời gian.

Và khi dòng thời gian bị phá vỡ, mọi quy luật sẽ sụp đổ.

Giám Đốc Hàn sẽ không còn kiểm soát được gì.

anh sẽ tìm ra cách để cứu Tiểu Nhàn, dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình.

Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi thực tại sụp đổ, Lâm Phong nhìn thấy bóng dáng của Giám Đốc Hàn xuất hiện từ bóng tối.

Người đàn ông đó không hề kinh ngạc.

Anh ta mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin và tàn nhẫn.

"Tôi đã biết anh sẽ làm vậy," Giám Đốc Hàn nói.

"Và tôi đã chuẩn bị cho điều này."

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Và thế giới xung quanh anh vỡ tan thành vô số mảnh vỡ thời gian, mỗi mảnh vỡ chứa đựng một ký ức, một nỗi đau, và một hy vọng.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí anh, một câu hỏi vẫn còn nguyên vẹn: Liệu sự hy sinh này có thực sự cứu được ai, hay chỉ là một vòng lặp khác, lớn hơn và tàn khốc hơn?
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập