Chương 11

Lâm Phong không chạy.

Anh di chuyển chậm rãi, từng bước chân nặng nề in hằn lên sàn bê tông lạnh lẽo của hành lang căn cứ "The Hive", tuân thủ nguyên tắc sinh tồn tối thượng mà anh đã tự đặt ra từ những ngày đầu tiên của đại dịch: *"Sự vội vã là lời mời gọi cái chết."*

Cái điện thoại cũ kỹ của Maya nằm trong túi áo khoác da rách nát của anh, nóng hổi như một cục than đang âm ỉ cháy.

Màn hình vỡ nát của thiết bị đời 2019 ấy vẫn hiển thị dòng chữ cuối cùng mà cô gửi trước khi biến mất vào vùng mù thời gian: *"Đừng tin vào đồng hồ của anh."*

Không khí trong hành lang ngột ngạt, mùi ozone kim loại pha trộn với mùi máu tanh nồng nặc từ những xác chết Bại Hoại được dọn dẹp vội vã trước đó.

Ánh sáng huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy yếu ớt, phát ra tiếng rè rẹt khó chịu, giống như tiếng thở hắt ra của một người sắp chết.

Lâm Phong dừng lại trước một cửa kính cường lực bị nứt vỡ.

Anh nhìn vào bề mặt phản chiếu của nó, nhưng không thấy hình ảnh của mình.

Thay vào đó, anh thấy những vết sẹo màu tím đang bò dọc theo cổ tay phải, những ký tự cổ xưa phát sáng mờ ảo, như thể chúng đang cố gắng thoát ra khỏi da thịt để viết nên một lời nguyền nào đó.

Anh đặt tay lên kính.

Nhưng sâu bên trong, dưới lớp da thịt, một dòng năng lượng ấm áp và đáng sợ đang lưu chuyển.

Đó không phải là nhiệt độ cơ thể.

Đó là nhịp đập của Virus Chronos.

"Anh đang làm gì?"

Giọng nói lạnh lùng, không chút cảm xúc vang lên từ phía sau.

Lâm Phong không quay lại.

Anh biết đó là Tạ Uyển Nhi.

Anh có thể nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng của cô, nhịp điệu đều đặn, không hề có sự hoảng loạn của một người bình thường trong thế giới này.

"Kiểm tra nhịp tim," Lâm Phong đáp, giọng anh trầm khàn, như tiếng đá mài vào đá.

"Và kiểm tra xem thời gian ở đây có đang trôi nhanh hơn bình thường hay không."

Tạ Uyển Nhi bước đến bên anh.

Cô mặc bộ đồ bảo hộ trắng tinh tươm, tương phản mạnh mẽ với sự bẩn thỉu và hỗn loạn xung quanh.

Trong tay cô cầm một cây kim tiêm dài, đầu kim lấp lánh ánh bạc dưới ánh đèn huỳnh quang yếu ớt.

"Nhịp tim của anh ổn định ở 40 lần/phút.

Thấp hơn mức bình thường của một người trưởng thành," cô nói, ánh mắt sắc lẹm quét qua khuôn mặt anh.

"Nhưng nhiệt độ cơ thể anh đang tăng lên.

Và nó đang tăng nhanh."

Lâm Phong cuối cùng cũng quay sang nhìn cô.

Đôi mắt anh đen sì, sâu thẳm như vực thẳm, không phản chiếu lại ánh mắt của y tá chiến trường này.

"Tôi biết," anh nói.

"Nó đang đói."

Tạ Uyển Nhi nhíu mày, nhưng không hỏi thêm.

Cô đã thấy những gì xảy ra trong phòng thí nghiệm của Maya.

Cô đã thấy cách thời gian xung quanh Lâm Phong bị bẻ cong, cách những vật thể vô tri bắt đầu lão hóa hoặc trẻ hóa chỉ trong vài giây.

Cô không sợ anh.

Cô sợ điều mà anh đại diện.

"Chúng ta cần di chuyển," Lâm Phong nói, bước qua cửa kính vỡ.

"Khu Phố Cổ đang gọi tôi."

"Đó là một cái bẫy," Tạ Uyển Nhi cảnh báo, giọng cô căng thẳng.

"Khu Phố Cổ là vùng thời gian bị nén ép.

Một ngày ở đó tương đương với một năm bên ngoài.

Nếu anh bước vào đó mà không có thiết bị bảo vệ thời gian, anh sẽ già đi cả đời chỉ trong vài giờ."

Lâm Phong dừng bước.

Anh quay lại, nhìn thẳng vào mắt cô.

"Em gái tôi ở đó.

Và nếu tôi không đến, cô ấy sẽ chết.

Hoặc tệ hơn, cô ấy sẽ trở thành thứ gì đó không còn là con người."

Tạ Uyển Nhi cắn môi.

Cô nhìn xuống cây kim tiêm trong tay mình, rồi nhìn lại Lâm Phong.

Có một sự xung đột nội tâm trong ánh mắt cô, giữa lòng thương hại của một y tá và sự tính toán của một nhà khoa học.

"Tôi sẽ đi cùng anh," cô nói, giọng điệu dứt khoát.

"Không phải để cứu em gái anh.

Mà để lấy mẫu máu của anh trước khi anh biến thành một con quái vật.

Vaccine cần dữ liệu thực tế, Lâm Phong.

Và anh là nguồn duy nhất."

Lâm Phong gật đầu nhẹ.

Anh không phản đối.

Anh biết cô ấy đúng.

Và anh cũng biết rằng, sâu thẳm trong tâm trí mình, anh chấp nhận điều đó.

Nếu sự hy sinh của anh có thể cứu sống hàng nghìn người khác, thì đó là một giao dịch công bằng.

Họ rời khỏi căn cứ "The Hive", bước ra khỏi cánh cửa kim loại nặng nề dẫn ra bên ngoài.

Thế giới bên ngoài đã thay đổi hoàn toàn.

Bầu trời không còn xanh, mà là một màu xám xịt, u ám, như thể bị phủ bởi một lớp tro tàn dày đặc.

Những tòa nhà chọc trời xung quanh đứng sừng sững, nhưng chúng trông kỳ lạ.

Một số tòa nhà dường như bị đóng băng trong khoảnh khắc sụp đổ, những mảnh vỡ kính treo lơ lửng trong không trung.

Những tòa nhà khác thì mục ruỗng, tường vữa bong tróc, cây cối mọc um tùm trên các tầng lầu, như thể hàng thập kỷ đã trôi qua chỉ trong một đêm.

Đây là ranh giới giữa Khu Công Nghệ Cao và Khu Phố Cổ.

Dòng thời gian ở đây không đồng nhất.

Nó chảy xiết, hỗn loạn, tạo ra những xoáy nước không khí vô hình mà mắt thường không thể nhìn thấy.

Lâm Phong cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.

Những ký tự màu tím trên cổ tay anh sáng lên mạnh mẽ hơn, như thể chúng đang phản ứng với sự bất ổn của dòng thời gian.

"Cẩn thận," Tạ Uyển Nhi nói, nắm chặt lấy cánh tay anh.

"Chúng ta đang bước vào vùng nhiễu loạn."

Lâm Phong không đáp.

Anh tập trung vào bước chân của mình.

Mỗi bước đi đều đòi hỏi một sự tính toán chính xác.

Anh phải tránh những vùng không gian nơi thời gian trôi quá nhanh, nơi một bước chân sai lầm có thể khiến anh lão hóa vài năm.

Anh cũng phải tránh những vùng thời gian đóng băng, nơi một hơi thở có thể khiến anh mắc kẹt vĩnh viễn trong một khoảnh khắc.

Họ di chuyển dọc theo con đường chính của thành phố.

Những xác chết Bại Hoại nằm rải rác khắp nơi, nhưng chúng không di chuyển.

Chúng bị đóng băng trong tư thế tấn công cuối cùng, như những bức tượng đá đáng sợ.

"Nhìn kìa," Tạ Uyển Nhi thì thầm, chỉ tay về phía trước.

Một bóng người đứng giữa lòng đường.

Đó là một cô bé mặc bộ váy trắng, tay cầm một quả bóng bay đỏ.

Cô bé quay đầu lại, nhìn thẳng vào Lâm Phong.

Đó là Lâm Tiểu Nhàn.

Lâm Phong cảm thấy tim mình như ngừng đập.

Cô bé trông bình thường.

Không có vết thương, không có dấu hiệu của sự biến dạng.

Nhưng đôi mắt cô bé...

chúng đỏ rực, không có tròng trắng, chỉ toàn là một màu đỏ máu đáng sợ.

"Anh trai," giọng nói của cô bé vang lên, không phải từ miệng cô bé, mà từ trong đầu Lâm Phong.

Nó vang vọng, chồng chéo lên nhau, như thể có hàng trăm giọng nói đang nói cùng một lúc.

"Con đã đợi anh rất lâu rồi."

Lâm Phong bước về phía cô bé.

Từng bước chân đều nặng nề, như thể anh đang bước qua một biển nước dày đặc.

"Tiểu Nhàn," anh gọi tên cô bé, giọng anh run rẩy.

"Anh ở đây.

Anh sẽ cứu em."

Tiểu Nhàn mỉm cười.

Một nụ cười ngây thơ, nhưng đáng sợ đến rợn người.

Cô bé giơ tay lên, quả bóng bay đỏ trong tay cô bắt đầu phồng lên, rồi nổ tung.

Không có tiếng nổ.

Chỉ có một cơn sóng xung kích vô hình quét qua khu vực.

Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình bị đẩy lùi lại.

Thời gian xung quanh anh bắt đầu xoay chuyển.

Những tòa nhà xung quanh bắt đầu sụp đổ, rồi dựng đứng lên.

Những xác chết Bại Hoại bắt đầu di chuyển, nhưng chuyển động của chúng ngược lại, như thể chúng đang trở về trạng thái sống.

"Thời gian đang đảo ngược!" Tạ Uyển Nhi hét lên, cố gắng bám lấy một gốc cây để không bị cuốn trôi.

"Lâm Phong!

Anh phải làm gì đó!"

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Anh tập trung vào những ký tự màu tím trên cổ tay mình.

Anh cảm thấy năng lượng của Virus Chronos đang bùng nổ, như một con rồng đang thức dậy từ giấc ngủ ngàn năm.

Anh không chiến đấu với dòng thời gian.

Anh chấp nhận nó.

Anh để cho nó cuốn trôi mình.

Và trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy sự thật.

Anh nhìn thấy Giám Đốc Hàn đứng trên đỉnh một tòa nhà cao tầng, nhìn xuống anh với ánh mắt thỏa mãn.

Anh nhìn thấy Tạ Uyển Nhi rút ra một chiếc ống nghiệm từ túi áo, chuẩn bị lấy máu từ cơ thể anh khi anh suy yếu.

Anh nhìn thấy Tiểu Nhàn, không còn là một đứa trẻ vô tội, mà là một thực thể tối cao, đang mỉm cười với sự hủy diệt.

Và anh nhìn thấy chính mình.

Không phải là nạn nhân.

Mà là nguyên nhân.

Lâm Phong mở mắt ra.

Anh đứng giữa lòng đường, xung quanh là sự im lặng chết chóc.

Tiểu Nhàn đã biến mất.

Chỉ còn lại quả bóng bay đỏ, nằm nát trên mặt đất, thấm đẫm máu.

"Em đâu rồi?" Lâm Phong hỏi, giọng anh khàn đặc.

Tạ Uyển Nhi bước đến bên anh, mặt mày tái nhợt.

Cô nhìn vào ống nghiệm trong tay mình, đầy ắp máu đỏ tươi.

"Em ấy không ở đây nữa," cô nói, giọng cô run rẩy.

"Em ấy đã hòa vào dòng thời gian.

anh cũng vậy."

Lâm Phong nhìn xuống cơ thể mình.

Những vết sẹo màu tím giờ đây đã lan rộng khắp toàn thân, bao phủ anh như một bộ giáp sống.

Anh cảm thấy sức mạnh khủng khiếp đang tuôn chảy trong mỗi tế bào.

Anh vừa phá vỡ dòng thời gian.

Và giờ, anh là kẻ thống trị của nó.

Nhưng giá trị phải trả là gì?

Lâm Phong ngẩng đầu lên, nhìn về phía chân trời nơi những đám mây đen đang tụ tập.

Anh biết rằng Giám Đốc Hàn đang chờ đợi.

Và anh biết rằng, cuộc chơi mới đã thực sự bắt đầu.

Anh không còn là một người thường.

Anh là một hiện tượng tự nhiên.

Một tai nạn.

Một thảm họa.

Và anh sẽ phải học cách sống với điều đó, hoặc chết vì nó.

Lâm Phong bước tiếp.

Bước chân của anh giờ đây không còn nặng nề.

Chúng nhẹ nhàng, như thể anh đang lướt trên không trung.

Thời gian xung quanh anh bắt đầu tuân theo ý chí của anh.

Những mảnh vỡ kính ngừng lơ lửng và rơi xuống đất.

Những xác chết Bại Hoại ngừng di chuyển và trở lại trạng thái vô tri.

Anh vừa trở thành Chúa tể của thời gian.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, nỗi sợ hãi vẫn còn đó.

Nỗi sợ hãi rằng một ngày nào đó, anh sẽ không thể kiểm soát được nó.

Và khi đó, cả thế giới sẽ tan biến.

Tạ Uyển Nhi đi bên cạnh anh, im lặng.

Cô không nhìn anh.

Cô chỉ nhìn vào ống nghiệm trong tay mình, như thể đó là thứ duy nhất còn lại có ý nghĩa trong thế giới này.

Họ tiếp tục tiến về phía Khu Phố Cổ.

Nơi mà thời gian trôi qua một năm chỉ trong một ngày.

Nơi mà mọi ký ức đều bị xóa nhòa.

Nơi mà Lâm Tiểu Nhàn đang chờ đợi.

Và nơi mà Lâm Phong sẽ phải đối mặt với bản chất thực sự của mình.

Khi họ bước qua ranh giới cuối cùng, ánh sáng mặt trời đột ngột tắt ngấm.

Bóng tối bao trùm lấy họ.

Nhưng trong bóng tối đó, Lâm Phong nhìn thấy một ánh sáng màu tím.

Nó đến từ chính cơ thể anh.

Anh mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, đầy bi kịch.

"Đã đến lúc trả nợ," anh thì thầm.

Và thế giới xung quanh anh bắt đầu sụp đổ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập