Chương 12
Không phải là hiện tượng quang học, mà là sự xé rách của thực tại.
Ngón tay của anh xuyên qua một lớp màng vô hình, lạnh buốt như chạm vào xác chết đông đá.
Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, cảm giác như nếu tiếp tục, bàn tay anh sẽ tan rã thành những hạt bụi thời gian.
Anh rụt tay lại, thở dài.
Hơi thở của anh ngưng tụ thành sương mù trắng xóa trong không khí đóng băng của ranh giới này.
Ánh sáng tím từ lòng bàn tay dần tắt, để lại những vệt cháy hằn trên không trung, như những vết sẹo của một vết thương chưa lành.
Tạ Uyển Nhi đứng cách anh ba bước chân.
Cô không di chuyển, không nói lời an ủi.
Đôi mắt cô dán chặt vào ống nghiệm trong tay, nơi mẫu máu của anh đang sôi sục dưới ánh đèn pin yếu ớt.
Màu đỏ thẫm đang chuyển dần sang tím đen, giống hệt màu của ánh sáng vừa lóe lên từ cơ thể anh.
"Có ổn không?" Giọng cô bình thản, không một gợn sóng.
Lâm Phong liếc nhìn cô, rồi quay sang phía trước.
"Thời gian ở đây đang chảy ngược lại một phần.
Nếu tôi cố can thiệp sâu hơn, tôi có thể bị mắc kẹt trong một khoảnh khắc vĩnh cửu."
"Đừng mạo hiểm," Uyển Nhi đáp, giọng nói sắc lạnh như dao cạo.
"Chúng ta cần dữ liệu, không cần tử thần.
Hãy giữ năng lượng đó lại.
Giám đốc Hàn sẽ cần nó."
Lâm Phong nhíu mày.
Anh biết cô nói dối.
Cô không quan tâm đến Giám đốc Hàn.
Cô chỉ quan tâm đến việc thu thập đủ lượng mẫu để tạo ra thứ gọi là 'vaccine' – thứ mà anh nghi ngờ thực chất là một chất ức chế vĩnh viễn, sẽ biến anh thành một con rối không còn ý chí.
Họ bước vào Khu Phố Cổ.
Cảm giác đầu tiên khi chân chạm xuống nền gạch rêu phong là sự già cỗi.
Không phải sự cũ kỹ của thời gian, mà là sự mục rữa của tồn tại.
Những bức tường bê tông nứt nẻ, những tấm biển hiệu phai màu, và những xác cây khô héo vươn lên như những ngón tay gầy guộc cầu cứu.
Ở đây, một ngày bên ngoài tương đương với một năm bên trong.
Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình nặng trĩu.
Mỗi bước chân đều như thể đang đi qua một dòng nước chảy xiết.
Da dẻ anh bắt đầu xuất hiện những vết nhăn nhỏ, tóc anh bạc đi vài sợi chỉ trong vài phút.
Thời gian ở đây đang ăn mòn anh, nhưng cũng đang kích thích năng lượng Chronos trong người anh phản ứng lại.
"Chúng ta phải nhanh," anh nói, giọng khàn đặc.
"Mỗi giây trôi qua ở đây, tôi già đi một tháng."
Uyển Nhi gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi ống nghiệm.
Cô đang ghi chép lại mọi thay đổi sinh lý của anh.
Tốc độ lão hóa, nhịp tim, sự biến đổi của tế bào.
Đối với cô, Lâm Phong không còn là con người.
Anh là một phòng thí nghiệm sống động, một bí mật khoa học cần được giải mã bằng bất cứ giá nào.
Họ di chuyển dọc theo con phố chính.
Những cửa hàng đóng kín, kính vỡ vụn.
Không có tiếng động, không có gió.
Chỉ có sự im lặng chết chóc của một thành phố đã chết từ lâu.
Nhưng rồi, một tiếng bước chân vang lên.
Nhưng rõ ràng.
Lâm Phong dừng lại, tay đưa về phía chiếc dao găm trên thắt lưng.
"Ai đó ở đây."
Từ bóng tối của một căn cửa hàng tạp hóa, một bóng người bước ra.
Không phải là Bại Hoại.
Là một con người.
Một cô gái khoảng mười hai tuổi, mặc bộ đồng phục trường học rách nát, mặt đất và đầy vết bẩn.
Lâm Tiểu Nhàn.
Tim Lâm Phong thắt lại.
Anh nhìn thấy em gái mình, nhưng cũng không nhìn thấy em.
Đôi mắt của Nhàn trống rỗng, không có linh hồn.
Cô đứng đó, bất động, như một bức tượng sáp.
"Nhàn?" Anh gọi tên em, giọng run rẩy.
Cô gái không phản ứng.
Cô chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt.
Rồi, đột ngột, cô quay đầu lại.
Chuyển động của cô mượt mà đến đáng sợ, không hề có sự chậm chạp của một cơ thể bị tổn thương.
"Anh đã về," cô nói.
Giọng nói của cô không phải là giọng của một đứa trẻ.
Nó là sự chồng chất của hàng ngàn giọng nói, vang vọng từ quá khứ và tương lai, tạo nên một âm thanh hỗn độn, kinh hoàng.
Lâm Phong bước tới, tay run rẩy muốn chạm vào vai em.
"Nhàn, anh đây.
Anh sẽ cứu em ra khỏi vòng lặp."
Nhàn mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, đầy bi kịch.
"Không ai có thể cứu ai cả, anh trai.
Em không bị mắc kẹt.
Em đang chờ đợi."
"Chờ đợi gì?"
"Chờ đợi anh hoàn tất," cô đáp.
"Chờ đợi anh trở thành nguồn năng lượng thuần khiết.
Khi đó, em sẽ có thể khóa chặt anh lại.
Và thế giới sẽ ổn định."
Lâm Phong lùi lại một bước.
Nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng anh bùng nổ.
Anh đã nghi ngờ điều này.
Nhàn không phải là nạn nhân.
Cô là chìa khóa.
Và anh là ổ khóa.
Uyển Nhi bước tới, cầm lấy ống nghiệm.
"Cô ấy nói đúng," cô nói, giọng bình thản như đang đọc một báo cáo thời tiết.
"Lâm Phong, cơ thể anh đang phát nổ.
Năng lượng Chronos không thể kiểm soát.
Nếu không có Nhàn, anh sẽ tự hủy diệt bản thân và kéo theo cả khu vực này theo.
Cô ấy là van an toàn."
"Van an toàn?" Lâm Phong gầm lên.
"Cô muốn nói em gái tôi là một cái bẫy?"
"Cô ấy là giải pháp," Uyển Nhi sửa lại.
"Giám đốc Hàn đã tính toán kỹ.
Hy sinh một người để cứu hàng triệu người.
Đó là đạo đức thực dụng, đúng không anh?"
Lâm Phong nhìn Uyển Nhi.
Anh nhìn thấy sự lạnh lùng trong mắt cô.
Không phải sự tàn ác, mà là sự tuyệt đối của lý trí.
Cô tin rằng mình đang làm điều đúng.
Và đó là điều đáng sợ nhất.
"Anh sẽ không để cô ấy làm điều đó," anh nói.
"Anh không có lựa chọn," Uyển Nhi đáp.
"Nhìn xung quanh anh."
Lâm Phong nhìn quanh.
Những bức tường xung quanh bắt đầu nứt nẻ.
Không phải do động đất, mà do sự biến dạng của không-thời gian.
Những mảnh vỡ lơ lửng trong không trung, xoay tròn quanh anh như những vì sao nhỏ.
Thời gian đang sụp đổ.
Và anh là tâm điểm của sự sụp đổ đó.
Nhàn bước tới, tay đưa ra.
Bàn tay cô trong suốt, như thể được làm bằng kính.
"Hãy để em giúp anh, anh trai.
Đừng chiến đấu với số phận."
Lâm Phong nhìn bàn tay cô.
Anh cảm thấy sức hút từ năng lượng của mình đang kéo anh về phía cô.
Nó giống như một dòng sông ngầm, mạnh mẽ và không thể cưỡng lại.
Nếu anh chạm vào cô, anh sẽ mất đi ý thức.
Anh sẽ trở thành một viên pin sống, cung cấp năng lượng cho thế giới mới của Giám đốc Hàn.
Nhưng nếu anh không chạm vào, anh sẽ tự hủy diệt.
Một tiếng rít vang lên từ phía sau.
Những bóng đen xuất hiện từ các cửa hàng.
Chúng không phải là Bại Hoại thông thường.
Chúng là những sinh vật được tạo ra từ sự biến dạng thời gian.
Da thịt chúng nhăn nheo, xương cốt lộ ra, và mắt chúng là những hố đen nhỏ.
"Chúng đến từ tương lai," Uyển Nhi nói, rút khẩu súng ra.
"Chúng săn lùng nguồn năng lượng Chronos.
Hãy lùi lại."
Lâm Phong đẩy Nhàn ra sau.
"Đứng yên."
Anh rút dao găm.
Cánh tay anh run rẩy, nhưng ánh mắt anh sắc lạnh.
Anh không còn là một người thường.
Anh là một hiện tượng.
Và anh sẽ chiến đấu với chính bản chất của mình.
Những sinh vật thời gian lao tới.
Chúng không chạy, mà là dịch chuyển.
Một giây trước còn ở xa, giây sau đã đứng trước mặt anh.
Lâm Phong né tránh.
Cú đấm của sinh vật thứ nhất trượt qua vai anh, đánh vào bức tường bê tông.
Bức tường không vỡ, mà là tan rã thành bụi thời gian, biến mất vào hư không.
"Đừng để chúng chạm vào anh!" Uyển Nhi hô lớn, bắn một phát đạn vào đầu sinh vật thứ hai.
Đầu của nó nổ tung, nhưng thay vì máu, những hạt sáng tím bắn ra, lan tỏa khắp không khí.
Lâm Phong cảm thấy đau đớn.
Mỗi hạt sáng tím đó là một mảnh ký ức, một khoảnh khắc thời gian bị xé rách.
Chúng tấn công anh từ bên trong.
Anh nhớ lại ngày hôm qua.
Ngày hôm trước đó.
Và cả ngày mai.
Những ký ức chồng chéo lên nhau, làm choáng váng anh.
"Nhàn!" anh hét lên.
"Làm gì đó!"
Nhàn vẫn đứng đó, mỉm cười.
"Anh phải chấp nhận nó," cô nói.
"Chấp nhận sự thật."
Lâm Phong nhìn vào đôi mắt trống rỗng của em.
Anh thấy sự thương hại.
Không phải cho em, mà cho chính mình.
Anh đã tạo ra thảm họa này.
Anh là nguyên nhân gốc rễ.
Và giờ, anh phải trả giá.
Anh nhắm mắt lại.
Anh tập trung vào năng lượng trong người mình.
Thay vì chống lại nó, anh để nó chảy.
Anh để nó tràn ra ngoài, như một con đập vỡ.
Ánh sáng tím bùng nổ từ cơ thể anh.
Nó quét qua những sinh vật thời gian, biến chúng thành tro bụi.
Nó quét qua Uyển Nhi, làm cô lùi lại vài bước, mặt tái nhợt.
Và nó quét qua Nhàn.
Nhàn không lùi lại.
Cô bước vào ánh sáng.
Bàn tay cô trong suốt chạm vào ngực Lâm Phong.
Một luồng điện chạy qua cơ thể anh.
Nhưng cũng là sự giải thoát.
Anh cảm thấy ý thức mình đang tan rã.
Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng, anh nhìn thấy điều gì đó.
Một hình ảnh từ tương lai.
Giám đốc Hàn đứng giữa một thành phố tĩnh lặng.
Không có người sống.
Không có quái vật.
Chỉ có những tòa nhà nguyên vẹn, nhưng trống rỗng.
Và ở trung tâm, là một tượng đài bằng đá, khắc tên Lâm Phong.
"Thế giới mới," một giọng nói vang lên trong đầu anh.
Vĩnh cửu."
Lâm Phong mở mắt.
Anh vẫn còn đứng đó.
Nhàn vẫn chạm vào anh.
Nhưng mọi thứ đã thay đổi.
Những sinh vật thời gian đã biến mất.
Uyển Nhi đang nhìn anh với vẻ kinh hoàng.
Nhàn đang khóc.
Nước mắt cô rơi xuống, nhưng chúng không rơi xuống đất.
Chúng lơ lửng trong không trung, trở thành những giọt sương long lanh.
"Anh đã làm gì?" Uyển Nhi hỏi, giọng run rẩy.
Lâm Phong nhìn vào tay mình.
Những vết nhăn đã biến mất.
Tóc anh đen lại.
Nhưng trong mắt anh, có một sự trống rỗng đáng sợ.
"Anh đã khóa nó lại," anh nói.
"Nhưng không phải như cách cô nghĩ."
Anh nhìn về phía chân trời.
Những đám mây đen đang tan biến.
Nhưng dưới chân họ, mặt đất bắt đầu nứt ra.
Không phải do động đất, mà do sự sụp đổ của nền tảng thực tại.
"Thời gian không thể bị khóa," anh nói, giọng lạnh lùng.
"Nó chỉ có thể bị phá vỡ.
Và giờ, chúng ta sẽ thấy điều gì xảy ra khi dòng chảy đó bị ngăn chặn hoàn toàn."
Uyển Nhi nhìn xuống ống nghiệm.
Mẫu máu trong đó đã biến thành một khối rắn, đen ngòm.
Nó đang rung lên, phát ra một âm thanh rè rè, như tiếng thì thầm của hàng ngàn người cùng lúc.
"Chúng ta đã đánh mất thứ gì đó," cô thì thầm.
Lâm Phong quay lại nhìn Nhàn.
Cô gái vẫn khóc, nhưng nụ cười trên môi cô đã biến mất.
Thay vào đó là một vẻ mặt sợ hãi, thuần khiết của một đứa trẻ.
"Anh trai," cô gọi.
"Nó đến rồi."
Lâm Phong ngẩng đầu lên.
Từ phía chân trời, một bóng đen khổng lồ đang tiến lại gần.
Nó không phải là một sinh vật.
Nó là một khoảng trống.
Một hố đen thời gian, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi.
Và nó đang hướng thẳng về phía họ.
Lâm Phong mỉm cười.
Một nụ cười mệt mỏi, đầy bi kịch.
"Đã đến lúc trả nợ," anh thì thầm.
Và thế giới xung quanh anh bắt đầu sụp đổ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận