Chương 13
Không có tiếng gạch đá va chạm, không có bụi bặm mù mịt.
Chỉ có một sự biến mất đột ngột của nền tảng.
Đôi bàn chân anh, vừa mới chạm vào sàn nhà lạnh lẽo của trung tâm dữ liệu, bỗng nhiên trượt vào một vực thẳm vô hình.
Trọng lực, thứ luật lệ bất di bất dịch mà anh từng tin tưởng tuyệt đối, bỗng trở thành một trò đùa tàn khốc.
Thay vì rơi xuống đất, cơ thể anh bị kéo về phía trung tâm căn phòng với một lực hút khủng khiếp, như thể chính không gian đang cố gắng nuốt chửng anh.
Ở trung tâm đó, cánh cửa kim loại đen nhánh không mở ra một hành lang, mà mở ra một khoảng trống.
Nó giống như một vết thương hở trên thực tại, nơi ánh sáng bị bẻ cong và âm thanh bị hút vào trong.
Ba bóng đen đứng chắn trước lối đi vào vết thương đó.
Đó là các vệ sĩ Chronos, những con người đã bán linh hồn để đổi lấy sự bất tử trong dòng thời gian méo mó.
Áo giáp của họ không phải kim loại, mà là một chất liệu bóng loáng, phản chiếu lại hình ảnh sợ hãi của Lâm Phong.
Lâm Phong không hoảng loạn.
Trong khoảnh khắc trọng lực biến mất, anh đã tính toán quỹ đạo rơi của mình.
Anh thả lỏng cơ thể, để lực hút kéo anh lao về phía trước, nhưng đồng thời dùng ngón tay cái ấn mạnh vào cò súng của khẩu súng ngắn cũ kỹ trên thắt lưng.
Anh không nhắm vào đầu kẻ thù.
Anh nhắm vào khớp gối.
Một viên đạn xuyên qua không khí tĩnh lặng, đánh trúng chính xác khớp gối của vệ sĩ dẫn đầu.
Con người đó gục xuống, nhưng không ngã về phía sau.
Cơ thể anh ta bị lực hút giữ nguyên tư thế, lơ lửng giữa không trung như một con búp bê bị đứt dây.
Uyển Nhi đứng ở mép an toàn, nơi sàn nhà vẫn còn nguyên vẹn.
Cô nhìn thấy Lâm Phong lao vào vực thẳm với vẻ mặt lạnh lùng đến rợn người.
Trong tay cô, ống nghiệm chứa mẫu máu của anh đang rung lắc dữ dội.
Chất lỏng bên trong không còn đỏ tươi, mà chuyển sang màu đen tuyền, đặc quánh như nhựa đường.
Cô cắn môi, răng cấn vào da thịt đến chảy máu.
Cô biết mình phải bắn, phải cứu anh, nhưng trực giác mách bảo rằng mọi can thiệp của cô lúc này chỉ là đẩy anh vào cái chết nhanh hơn.
Cô là nhà tâm lý học, nhưng trong khoảnh khắc này, cô chỉ là một người quan sát lạnh lùng, ghi nhận từng biến dạng trên khuôn mặt Lâm Phong.
Lâm Phong hạ cánh xuống nền đá cẩm thạch bên trong cánh cửa.
Không khí ở đây nồng nặc mùi ozone và mùi của thời gian thối rữa.
Mùi của giấy cũ, của hoa héo úa, và của xác chết đã phân hủy từ hàng trăm năm trước.
Ba vệ sĩ Chronos xoay người lại, những khẩu súng năng lượng của họ phát ra ánh sáng xanh lét, nhắm thẳng vào ngực anh.
Nhưng Lâm Phong không rút súng.
Anh nhìn chằm chằm vào vệ sĩ dẫn đầu, kẻ vừa bị bắn trúng khớp gối.
Cái chết không đến với kẻ đó.
Thay vào đó, một quá trình kỳ dị bắt đầu.
Da thịt của vệ sĩ bắt đầu trở nên trong suốt, lộ ra những mạch máu phát sáng màu xanh dương.
Những mạch máu này không chứa máu, mà chứa ánh sáng – những dòng dữ liệu thời gian đang chảy ngược.
Vệ sĩ đó không gào thét.
Anh ta chỉ mở to mắt, nhìn vào không trung với vẻ kinh hoàng tột độ.
Cơ thể anh ta bắt đầu "rỉ ra" thời gian.
Những mảng da thịt bong tróc, nhưng không rơi xuống đất.
Chúng bay lên, phân rã thành những hạt bụi ánh sáng, và từ những hạt bụi đó, hình ảnh của quá khứ hiện ra.
Lâm Phong lùi lại một bước, tim đập thình thịch nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì nhận thức.
Anh nhìn thấy hình ảnh của vệ sĩ đó khi còn là một đứa trẻ, đang chơi đùa trong công viên.
Sau đó là hình ảnh anh ta mặc đồng phục quân đội, rồi là hình ảnh anh ta ký vào hợp đồng với Tập đoàn Chronos.
Tất cả diễn ra trong vài giây, như một bộ phim tua ngược tốc độ cao.
Vệ sĩ đó đang trở về quá khứ, không phải về mặt địa lý, mà về mặt tồn tại.
Anh ta đang bị xóa sổ khỏi hiện tại để trở thành một ký ức sống động.
"Đây không phải là biến dạng," Lâm Phong thì thầm, giọng nói của anh vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng.
"Đây là sự tái cấu trúc."
Uyển Nhi bước vào căn phòng, dè dặt.
Cô nhìn thấy cảnh tượng trước mắt và cảm giác buồn nôn dâng lên.
Cô đã nghiên cứu virus Chronos trong nhiều năm, nhưng đây là thứ gì đó vượt xa hiểu biết của cô.
Virus không chỉ ăn thịt con người.
Nó ăn thời gian của họ.
Nó biến con người thành nguồn năng lượng để nuôi dưỡng dòng chảy thời gian bị rối loạn.
Và Lâm Phong...
anh là trung tâm của mọi thứ.
Lâm Phong nhìn vào tay mình.
Những vết chai sần trên lòng bàn tay, những vết sẹo từ những cuộc chiến sinh tồn, tất cả đang mờ dần.
Anh không già đi, cũng không trẻ lại.
Anh đang trở nên...
Anh hiểu ra sự thật kinh hoàng mà Giám đốc Hàn đã cố tình che giấu.
Anh không phải là nạn nhân tình cờ của dịch bệnh.
Anh là phần tử cần thiết cho thử nghiệm lần cuối.
Tập đoàn Chronos đã gây ra dịch bệnh để tạo ra đủ số lượng "Bình Chứa" – những người bị lão hóa ngược hoặc trở về quá khứ – để cung cấp năng lượng cho "Cánh Cửa Thời Gian".
Và anh là then chốt.
Năng lượng trong cơ thể anh không phải là virus.
Nó là nguồn gốc.
Virus Chronos được thiết kế để khóa năng lượng của anh, nhưng anh đang rò rỉ nó ra môi trường.
Mỗi bước chân anh đi, mỗi nhịp tim anh đập, đều làm biến dạng dòng thời gian xung quanh.
Anh là nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa.
Anh là người đã phá vỡ thế giới, và giờ đây, thế giới đang cố gắng sửa chữa lỗi đó bằng cách xóa bỏ anh khỏi phương trình.
"Anh biết rồi phải không?" Uyển Nhi hỏi, giọng cô run rẩy nhưng kiên định.
Cô đặt ống nghiệm xuống sàn, tránh xa những hạt bụi thời gian đang bay lơ lửng.
"Anh là bệ phóng.
Anh là nguồn năng lượng.
Giám đốc Hàn không muốn cứu nhân loại.
Anh ta muốn tạo ra một thế giới mới, nơi thời gian ổn định vĩnh viễn, bằng cách hy sinh 90% dân số còn lại.
anh là cái giá phải trả."
Lâm Phong nhìn cô, đôi mắt anh trống rỗng, nhưng sâu thẳm bên trong là một nỗi đau đớn tột cùng.
Anh nhớ lại Nhàn, em gái anh, người đang mắc kẹt trong vòng lặp thời gian chết.
Cô không chỉ là nạn nhân.
Cô là chìa khóa.
Nếu cô chết, anh sẽ trở về bình thường, nhưng thế giới sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Nếu anh chết, Nhàn sẽ tự do, nhưng anh sẽ biến mất khỏi ký ức của tất cả mọi người, bao gồm cả Uyển Nhi.
"Logic," Lâm Phong nói, giọng anh lạnh lùng như băng giá.
"Nếu tôi là nguyên nhân, thì tôi cũng là giải pháp.
Nhưng không phải bằng cách chết."
Ba vệ sĩ Chronos còn lại tiến lại gần, những khẩu súng năng lượng của họ tích tụ đủ năng lượng để bắn.
Nhưng Lâm Phong không né tránh.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác của dòng thời gian chảy qua cơ thể mình.
Anh nhớ lại thiết bị ghi âm nhỏ bé trong túi áo, thứ đã ghi lại những dao động thời gian từ Khu Phố Cổ.
Anh hiểu cách thời gian hoạt động.
Nó không phải là một dòng chảy thẳng tắp.
Nó là một sóng.
Và sóng có thể bị đảo ngược.
Lâm Phong mở mắt.
Ánh sáng trong mắt anh chuyển sang màu xanh dương, giống như những mạch máu của vệ sĩ đang biến mất.
Anh không phá vỡ bong bóng thời gian để thoát ra.
Anh phá vỡ nó để đảo ngược nó.
Anh dùng nhiệt lượng từ cơ thể, kết hợp với sự hiểu biết về dao động thời gian, tạo ra một "sóng xung kích thời gian" nhỏ, nhưng cực kỳ mạnh.
Sóng này không đẩy lùi kẻ thù.
Nó đẩy lùi *thời gian của chúng*.
Trong tích tắc, ba vệ sĩ Chronos dừng lại.
Những khẩu súng năng lượng của họ bắt đầu phân rã, quay trở lại trạng thái nguyên liệu thô.
Áo giáp của họ biến mất, để lộ ra những bộ đồ dân sự cũ kỹ.
Và sau đó, cơ thể họ bắt đầu trở về quá khứ, giống như vệ sĩ dẫn đầu.
Họ biến thành những đứa trẻ, rồi thành những bào thai, và cuối cùng, thành những hạt bụi ánh sáng, tan biến vào không khí.
Lâm Phong gục xuống, thở hổn hển.
Cơ thể anh nóng ran, như thể anh vừa đốt cháy chính linh hồn mình.
Uyển Nhi chạy đến, đỡ anh dậy.
Cô nhìn thấy những vết nứt trên da anh, những vết nứt phát sáng màu xanh dương.
Anh đang tự hủy hoại bản thân để kiểm soát năng lượng.
"Chúng ta không thể dừng lại ở đây," Lâm Phong nói, giọng anh yếu ớt nhưng quyết liệt.
"Giám đốc Hàn vẫn đang ở đó.
Và cánh cửa kia..."
Anh chỉ về phía vết thương hở trên thực tại.
Cánh cửa kim loại đen nhánh đã đóng sập lại, nhưng không khóa kín.
Một khe hở nhỏ mở ra, lộ ra một căn phòng bên trong.
Ánh sáng từ khe hở đó không phải là ánh sáng bình thường.
Nó là ánh sáng của tương lai.
Lâm Phong đứng dậy, bước về phía khe hở.
Uyển Nhi kéo anh lại, nhưng anh lắc đầu.
"Tôi phải đi.
Tôi phải xem điều gì đang chờ đợi tôi ở bên kia.
Và tôi phải biết liệu có cách nào để cứu Nhàn mà không cần hy sinh thế giới."
Anh bước vào khe hở.
Không khí bên trong lạnh lẽo, nhưng không phải là cái lạnh của băng giá.
Đó là cái lạnh của sự trống rỗng.
Căn phòng bên trong không có máy móc, không có dữ liệu.
Chỉ có một chiếc gương lớn, cao tới trần nhà, đứng cô độc giữa bóng tối.
Lâm Phong tiến lại gần, hít thở nặng nhọc.
Anh nhìn vào gương.
Nhưng hình ảnh phản chiếu trong gương không phải là anh.
Đó là một phiên bản của anh, nhưng già nua, với mái tóc bạc trắng và đôi mắt đầy nước mắt.
Phiên bản đó đang khóc, nhưng không có tiếng khóc.
Chỉ có những giọt nước mắt rơi xuống, lơ lửng trong không trung, giống như những giọt sương long lanh mà Nhàn đã tạo ra.
"Anh đã đến," giọng nói của phiên bản già nua vang lên, không phải từ miệng, mà từ trong đầu Lâm Phong.
"Và giờ, anh phải chọn.
Hoặc là anh khóa dòng thời gian, và Nhàn sẽ sống mãi trong vòng lặp vĩnh cửu.
Hoặc là anh phá vỡ nó, và cả hai chúng ta sẽ biến mất khỏi thực tại."
Lâm Phong nhìn vào đôi mắt của chính mình trong gương.
Sự trống rỗng trong đó không còn nữa.
Thay vào đó là một sự quyết tâm tàn khốc.
Anh nâng tay lên, chạm vào bề mặt gương.
Bề mặt gương lạnh như băng, nhưng dưới ngón tay anh, nó bắt đầu rung động, phát ra một âm thanh rè rè, như tiếng thì thầm của hàng ngàn người cùng lúc.
"Không có lựa chọn nào là đúng," Lâm Phong nói, giọng anh vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.
"Chỉ có lựa chọn nào là ít đau đớn hơn."
Anh đẩy mạnh tay vào gương.
Gương bắt đầu nứt ra, những vết nứt lan rộng, tạo thành một mạng lưới phức tạp, giống như những mạch máu trên da của vệ sĩ Chronos.
Và từ những vết nứt đó, một luồng ánh sáng xanh dương bắt đầu tuôn ra, bao phủ toàn bộ căn phòng.
Lâm Phong nhắm mắt lại, chuẩn bị cho cú sốc cuối cùng.
Nhưng trước khi ánh sáng nuốt chửng anh, anh nghe thấy một tiếng cười.
Tiếng cười của một đứa trẻ.
Tiếng cười của Nhàn.
"Nó đến rồi," giọng nói của Nhàn vang lên, nhưng không phải từ phía sau.
Nó vang lên từ chính bên trong gương.
"Và anh trai, lần này, chúng ta sẽ không tách nhau nữa."
Lâm Phong mở mắt.
Hình ảnh trong gương đã thay đổi.
Đó không còn là phiên bản già nua của anh.
Đó là Nhàn.
Cô gái nhỏ bé, với đôi mắt trong sáng và ngây thơ, đang mỉm cười với anh.
Nhưng nụ cười đó không phải là nụ cười của một đứa trẻ vô tội.
Đó là nụ cười của một thực thể đã nắm giữ bí mật của thời gian.
"Anh nghĩ anh là người kiểm soát?" Nhàn nói, giọng cô vang vọng, đầy uy quyền.
"Không, anh trai.
Anh chỉ là người đánh thức chúng tôi.
Và giờ, chúng tôi sẽ lấy lại những gì thuộc về chúng tôi."
Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình bắt đầu tan rã, giống như những vệ sĩ Chronos.
Nhưng anh không sợ hãi.
Anh mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi, đầy bi tráng.
Vì anh cuối cùng cũng hiểu ra.
Anh không phải là anh hùng.
Anh không phải là phản diện.
Anh chỉ là một nạn nhân của chính sự tồn tại của mình.
Và giờ, anh sẽ chấp nhận số phận đó, để đổi lấy sự tự do cho Nhàn.
Ánh sáng xanh dương bùng nổ, nuốt chửng cả căn phòng, cả Lâm Phong, và cả chiếc gương.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi thực tại sụp đổ hoàn toàn, Lâm Phong nhìn thấy một hình ảnh.
Hình ảnh của một thế giới mới, nơi thời gian ổn định, nhưng con người không còn cảm xúc.
Một thế giới tĩnh lặng, địa ngục vĩnh cửu.
Và anh biết, đó chính là thứ Giám đốc Hàn muốn tạo ra.
Nhưng Lâm Phong sẽ không để điều đó xảy ra.
Anh sẽ phá vỡ nó.
Bằng cách tự hủy diệt bản thân.
Và thế giới xung quanh anh bắt đầu sụp đổ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận