Chương 14
Tiếng bước chân của những người sống sót khác xa dần, hòa vào tiếng gầm rú của gió ngoài kia, nhưng cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng của anh không hề tan biến.
Nó bám lấy da thịt, lạnh lẽo và dai dẳng như ký ức về cái chết.
Cô bé tóc trắng vẫn đứng đó, bất động giữa bóng tối, đôi mắt đen thẳm phản chiếu hình ảnh run rẩy của Lâm Phong.
Không phải hình ảnh hiện tại, mà là một phiên bản của anh đang gục ngã, máu me nhem nhuốc, và bên cạnh là xác chết của Uyển Nhi.
*"Anh đã về muộn rồi,"* giọng nói của cô bé vang lên, không phải từ môi, mà trực tiếp trong não bộ anh, vang vọng như tiếng chuông đồng hồ báo thức cuối cùng.
Lâm Phong nghiến răng, cố gắng duy trì sự tỉnh táo.
Logic đang chiến đấu với bản năng sinh tồn.
Anh biết rằng mình vừa bước qua một ranh giới nguy hiểm.
Năng lượng Chronos trong cơ thể anh không còn là một công cụ thụ động nữa; nó đang sống, đang thở, và đang đói khát.
Anh nhìn xuống đôi tay mình.
Những mạch máu xanh dương dưới da đang đập thình thịch, không theo nhịp tim, mà theo một nhịp điệu khác – nhịp điệu của sự phân rã thời gian.
Mỗi lần chúng co giãn, không gian xung quanh anh lại rung lên bần bật, tạo ra những vết nứt nhỏ li ti trên không khí, giống như thủy tinh bị va đập nhẹ.
Uyển Nhi đứng cách anh ba mét, tay vẫn cầm chặt ống nghiệm chứa mẫu máu của anh.
Ánh mắt cô sắc lẹm, không còn sự dịu dàng của một y tá chiến trường.
Cô đang quan sát anh như một nhà khoa học quan sát một mẫu vật sắp nổ tung.
"Lâm Phong," cô gọi tên anh, giọng nói cố gắng giữ sự ổn định nhưng có một sự run rẩy khó giấu.
"Đừng di chuyển.
Nếu anh kích hoạt thêm một lần nữa, chúng ta sẽ không còn cơ hội để tìm ra vaccine.
Chúng ta sẽ bị cuốn vào dòng chảy hỗn loạn."
"Làm sao tôi có thể đứng yên khi thế giới đang sụp đổ quanh tôi?" Lâm Phong đáp lại, giọng anh lạnh lùng, nhưng bên trong là một cơn bão lo sợ.
Anh không sợ chết.
Anh sợ sự vô nghĩa.
Nếu anh là nguyên nhân, thì mọi nỗ lực sinh tồn của anh chỉ là trò hề.
"Uyển Nhi, em có nhớ cảm giác khi nhìn thấy Nhàn lặp lại cùng một hành động không?
Đó không phải là bệnh lý.
Đó là hệ thống đang cố gắng 'ghi đè' lỗi.
Và tôi là lỗi đó."
Anh bước về phía trước, một bước nhỏ, nhưng không gian trước mặt anh bỗng chốc giãn nở.
Khoảng cách ba mét giữa anh và Uyển Nhi dường như kéo dài ra thành ba mươi mét, rồi lại co rút lại trong tích tắc.
Uyển Nhi thót người, lùi lại, nhưng bước chân cô chạm vào một vùng không khí đóng băng.
Thời gian ở đó đã dừng lại hoàn toàn.
Một con ruồi chết treo lơ lửng trước mặt cô, cánh tay vẫn dang rộng, bụi bẩn bám trên lưng nó không hề rơi xuống.
"Đây là bẫy," Lâm Phong tự nhủ, nhưng lý trí đang bị hệ thống Chronos trong người anh tấn công.
Virus Chronos không chỉ biến người thành quái vật; nó biến chính chủ thể thành một lỗ đen thời gian di động.
Anh nhận ra rằng những khu vực thời gian khác nhau trong thành phố không phải là ngẫu nhiên.
Chúng là những 'vết sẹo' do anh tạo ra mỗi khi anh cảm xúc dâng cao, mỗi khi anh sử dụng năng lượng.
Khu Phố Cổ già cỗi vì anh đã từng chạy trốn qua đó với nỗi sợ hãi tột cùng, đẩy thời gian ở đó về tương lai xa.
Khu Công Nghệ Cao đóng băng vì anh đã từng đứng yên, suy nghĩ, và khóa chặt khoảnh khắc đó lại để tìm kiếm lối thoát.
Lâm Phong lùi lại một bước, gót chân chạm vào một giọt nước mưa treo lơ lửng.
Giọt nước vỡ tan, nhưng không ướt chân anh.
Nó tan biến thành một luồng khói xanh nhạt, mang theo mùi ozone và máu thối.
Mùi đó kích thích khứu giác của anh, kéo anh trở lại hiện thực phũ phàng.
Anh nhìn xung quanh.
Những con người đông cứng trong Khu Công Nghệ Cao bắt đầu chuyển động.
Không phải họ sống lại, mà là họ đang quay ngược lại khoảnh khắc hoảng loạn ban đầu.
Những khuôn mặt đầy kinh hoàng trở nên bình thản, những bước chân chạy trốn lùi lại, và những tiếng hét biến thành tiếng thở dài nhẹ nhàng.
"Cảm giác chóng mặt ập đến.
Lâm Phong quỳ xuống, tay ôm lấy đầu.
Những ký tự trên tay anh bắt đầu sáng lên, nóng rát như lửa đốt.
Hệ thống Chronos trong người anh đang phản ứng với sự thật vừa được hé lộ.
Anh không chỉ là người mang virus.
Anh là nguồn phát.
Và giờ, nguồn phát đó đang quá tải.
Anh nhìn thấy Uyển Nhi cố gắng tiến lại gần, nhưng mỗi bước chân cô đưa ra đều bị chậm lại một cách đáng sợ.
Tóc cô bay lên, nhưng không rơi xuống, mà treo lơ lửng trong không trung, tạo thành một bức tượng điêu khắc sống động về sự tuyệt vọng.
Cô mở miệng gọi tên anh, nhưng âm thanh không truyền đi.
Không khí xung quanh cô đã trở nên đặc quánh, như thể cô đang cố gắng bơi trong mật ong.
"Lâm Phong!
Ngừng lại!" Giọng nói của cô vang lên trong đầu anh, yếu ớt và méo mó.
Anh không thể ngừng lại.
Năng lượng trong cơ thể anh đang tìm cách thoát ra, giống như hơi nước từ một cái nồi áp suất bị hỏng.
Anh cảm thấy những tế bào trong cơ thể mình đang phân chia với tốc độ chóng mặt, rồi lại lão hóa nhanh chóng.
Tóc anh bạc đi một mảng lớn trong vài giây, sau đó lại đen lại.
Da anh xuất hiện những nếp nhăn, rồi lại căng mịn.
Anh đang trải qua cả một đời người trong vài phút.
"Nguyên nhân gốc rễ," anh thì thầm, nước mắt rơi xuống, nhưng những giọt nước mắt đó không chạm đất.
Chúng bay lên, xoay quanh anh như một vòng cung ánh sáng xanh.
"Tôi là nguyên nhân gốc rễ."
Cảm giác này không phải là sự hủy diệt.
Nó là sự tái tạo.
Nhưng tái tạo theo cách sai lệch.
Anh nhớ lại lời của Giám đốc Hàn: *"Một thế giới tĩnh lặng, dù là địa ngục, vẫn tốt hơn một thế giới hỗn loạn."* Hàn muốn khóa chặt thời gian bằng cách hy sinh sự sống.
Nhưng Lâm Phong nhận ra rằng, chính sự sống của anh mới là thứ đang làm rối loạn dòng chảy.
Nếu anh chết, năng lượng sẽ không biến mất.
Nó sẽ bùng nổ, xóa sạch mọi thứ trong bán kính hàng trăm kilômét.
Nếu anh sống, anh sẽ tiếp tục phá vỡ thực tại, biến mọi người xung quanh thành những con rối thời gian.
Không có lựa chọn nào là đúng.
Chỉ có lựa chọn nào là ít đau đớn hơn.
Lâm Phong đứng dậy, đôi mắt anh chuyển sang màu xanh dương rực rỡ, giống như những mạch máu của vệ sĩ Chronos trước khi họ tan biến.
Anh nhìn vào bản thể già nua của mình trong ký ức, người đã cảnh báo anh về sự lựa chọn này.
"Nếu tôi là mồi nhử, vậy thì ai là kẻ săn mồi?" anh hỏi không khí.
Bản thể già nua cười, một nụ cười đau khổ.
"Chính anh là kẻ săn mồi, Lâm Phong.
Anh đang ăn mòn thời gian để tồn tại.
Và giờ, thời gian đang đòi lại món nợ của nó."
Căng thẳng đạt đến đỉnh điểm.
Lâm Phong không còn lựa chọn nào khác.
Anh không thể chạy trốn khỏi sự thật, cũng không thể chết để giải phóng thế giới vì điều đó sẽ gây ra sự hủy diệt toàn cầu.
Anh phải làm điều duy nhất mà logic của một nhà khoa học và trực giác của một người anh trai mách bảo: anh phải đối mặt với nguồn gốc của sự biến dạng.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác của dòng thời gian chảy qua cơ thể mình.
Anh không cố gắng kiểm soát nó, mà anh để nó cuốn trôi ý thức của anh.
Anh thả lỏng mọi phòng thủ, để năng lượng Chronos tràn ngập từng tế bào.
Một nỗi đau đớn tột cùng, như thể mỗi dây thần kinh trong cơ thể anh đang bị đốt cháy bởi lửa xanh.
Nhưng giữa nỗi đau đó, anh tìm thấy một sự tĩnh lặng kỳ lạ.
Anh nhìn thấy một hình ảnh.
Một căn phòng trắng tinh, không có cửa, không có cửa sổ.
Ở giữa căn phòng là một chiếc đồng hồ cát khổng lồ, nhưng cát bên trong không rơi xuống.
Nó lơ lửng, xoay tròn, tạo thành một xoáy nước thời gian.
Và ở trung tâm xoáy đó, là Nhàn.
Cô bé đang mỉm cười, nhưng nụ cười đó đầy bi thương.
Cô không mắc kẹt trong vòng lặp.
Cô đang giữ cho vòng lặp đó không sụp đổ.
Cô là cái neo.
Và anh là con thuyền đang bị gió bão quật ngã.
"Anh không thể cứu em bằng cách chết," Nhàn nói, giọng cô vang vọng từ khắp nơi.
"Anh phải cứu em bằng cách sống.
Nhưng để sống, anh phải chấp nhận trở thành quái vật."
Lâm Phong mở mắt.
Anh vẫn đang đứng trong căn cứ tồi tàn.
Cô bé tóc trắng đã biến mất.
Nhưng trên tay anh, tấm gương nhỏ bằng kim loại giờ đã vỡ vụn.
Những mảnh vỡ sắc lẹm nằm rải rác trên sàn nhà, phản chiếu ánh sáng xanh dương từ cơ thể anh.
Anh nhặt một mảnh gương lên.
Trong đó, anh không thấy phản chiếu của mình.
Anh thấy hình ảnh của một người đàn ông khác, đang đứng ở phía sau anh, cười nhạt.
Người đàn ông đó mặc bộ vest đen, tóc chải mượt, và khuôn mặt đó...
là của Giám đốc Hàn.
Nhưng đôi mắt của Hàn không phải là đôi mắt của một con người.
Chúng là hai hố đen sâu thẳm, hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.
Hàn không chỉ là kẻ thù.
Anh ta là một phần của hệ thống.
Anh ta là người canh giữ cánh cửa, và giờ, cánh cửa đó đã mở.
Lâm Phong quay người lại.
Không có ai ở đó.
Chỉ có Uyển Nhi, đang nằm bất động trên sàn, mắt nhắm nghiền, thở nhẹ.
Nhưng khi anh nhìn kỹ hơn, anh thấy những hạt bụi thời gian đang bám trên da thịt cô, làm cho làn da cô trở nên trong suốt, lộ ra những mạch máu xanh dương bên dưới.
Cô đang bị nhiễm Chronos.
Không phải từ anh, mà từ chính sự hiện diện của anh.
"Uyển Nhi?" anh gọi tên cô, giọng run rẩy.
Cô không đáp lại.
Nhưng trên môi cô, một nụ cười nhẹ nhàng nở ra, giống hệt nụ cười của Nhàn trong gương.
Lâm Phong cảm thấy tim mình ngừng đập.
Anh không chỉ đang phá vỡ dòng thời gian.
Anh đang biến những người xung quanh thành những phần tử của hệ thống Chronos.
Anh đang tạo ra một thế giới mới, nơi mọi người đều là nô lệ của thời gian, và anh là vị chúa tể duy nhất.
Và giờ, anh phải quyết định.
Liệu anh sẽ phá vỡ chiếc gương, giải phóng mọi người khỏi sự kiểm soát của mình, và chấp nhận sự hủy diệt?
Hay anh sẽ giữ nguyên trạng thái này, biến thế giới thành một địa ngục tĩnh lặng, nơi anh và Nhàn có thể ở bên nhau mãi mãi, nhưng không còn là con người?
Anh nhìn vào mảnh gương trong tay.
Hình ảnh của Hàn vẫn còn đó, đang chỉ tay vào anh, với vẻ mặt đầy khinh miệt.
"Chọn đi, Lâm Phong," giọng nói của Hàn vang lên trong đầu anh.
"Chọn giữa sự tự do hỗn loạn, hay sự nô lệ vĩnh cửu."
Lâm Phong nâng mảnh gương lên, định đập nó xuống sàn.
Nhưng ngay trước khi nó chạm đất, một bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai anh.
Anh quay đầu lại.
Đó không phải là Uyển Nhi.
Đó là Nhàn.
Cô bé tóc trắng, với đôi mắt đen thẳm, đang đứng ngay sau lưng anh, mỉm cười.
"Anh không thể đập vỡ nó, anh trai," Nhàn thì thầm, hơi thở lạnh lẽo phả vào tai anh.
"Vì anh đã không còn là người thực sự nữa."
Và rồi, thế giới xung quanh anh bắt đầu sụp đổ.
Không phải thành tro bụi, mà thành những mảnh ghép thời gian rời rạc, bay tán loạn vào hư không.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận