Chương 15
Anh biết rằng bất kỳ cử động đột ngột nào trong vùng biên giới thời gian cũng có thể kích hoạt phản ứng dây chuyền, biến cơ thể anh thành một cục máu đông đông đặc hoặc một đống xương trắng trong tích tắc.
Không khí xung quanh nặng nề như chì, mang theo mùi ozone nồng nặc và vị kim loại của máu cũ.
Giọng nói của Kẻ Mạo Danh vang lên, lạnh lùng và quen thuộc đến rợn người — đó chính là giọng của Lâm Phong, nhưng được lọc qua một bộ lọc điện tử méo mó, tạo cảm giác như thể nó đang phát ra từ chính bên trong sọ não anh.
"Anh không thể chạy trốn khỏi chính mình, Lâm Phong."
Tiếng bước chân của Kẻ Mạo Danh vang lên chậm rãi, mỗi bước chân đều khiến không gian xung quanh rung chuyển nhẹ.
Những mảnh kính vỡ trên sàn nhà bắt đầu lơ lửng, xoay tròn theo quỹ đạo bất thường, phản chiếu ánh sáng xanh nhạt từ đôi mắt của kẻ đứng sau lưng.
Lâm Phong giữ nguyên tư thế quỳ gối, tay phải nắm chặt lấy mảnh gương vỡ còn sót lại từ chương trước.
Cạnh sắc của mảnh kính cắt vào lòng bàn tay, máu đỏ tươi chảy ra, nhưng thay vì rơi xuống, những giọt máu đó bay lên, treo lơ lửng trong không trung như những hạt ngọc ruby.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định nhịp tim đang đập thình thịch như trống chiến.
Logic của anh, vốn luôn là la bàn dẫn lối trong thế giới hỗn loạn này, giờ đây đang bị thử thách nghiêm trọng.
Nếu Kẻ Mạo Danh là phiên bản tương lai của anh, thì nó phải biết mọi nước đi của anh.
Nhưng nếu nó là một thực thể độc lập, một phần tách rời khỏi hệ thống Chronos để canh giữ "cánh cửa", thì nó có những điểm mù.
"Anh không phải là tôi," Lâm Phong thì thầm, giọng khàn đặc vì sự căng thẳng.
"Tôi là nguyên nhân.
Anh là hậu quả.
Và hậu quả luôn đi sau nguyên nhân."
Kẻ Mạo Danh dừng bước.
Một nụ cười lạnh lùng hiện lên trên khuôn mặt giống hệt anh, nhưng thiếu đi sự mềm mại và nỗi đau mà Lâm Phong hằng ngày phải chịu đựng.
"Sự phân biệt đó vô nghĩa trong vùng biên giới.
Ở đây, quá khứ, hiện tại và tương lai hòa làm một.
Anh đang đứng trên ranh giới của sự hủy diệt, Lâm Phong.
Và tôi chỉ là người đưa anh về nhà."
Lâm Phong cảm thấy một luồng năng lượng dữ dội quét qua lưng, như một con dao vô hình rạch qua da thịt.
Anh không né tránh.
Thay vào đó, anh nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác của dòng thời gian chảy qua cơ thể mình.
Anh nhớ lại lời của Nhàn: *"Anh phải cứu em bằng cách sống.
Nhưng để sống, anh phải chấp nhận trở thành quái vật."*
Anh mở mắt.
Đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen thường nhật, mà chuyển sang màu xanh dương rực rỡ, giống như những mạch máu của vệ sĩ Chronos trước khi họ tan biến.
Anh nhìn thấy dòng chảy thời gian xung quanh Kẻ Mạo Danh.
Nó không ổn định.
Nó bị xáo trộn bởi chính sự hiện diện của anh.
Lâm Phong nhận ra rằng, anh không cần phải chiến đấu bằng sức mạnh vật lý.
Anh cần phải chiến đấu bằng chính luật lệ của thế giới này.
"Anh nói đúng," Lâm Phong nói, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng, tạo ra những gợn sóng nhẹ trên mặt đất.
"Tôi đang đứng trên ranh giới.
Nhưng anh quên một điều.
Ranh giới đó không thuộc về anh."
Anh đứng dậy, chậm rãi, từng cử động được tính toán kỹ lưỡng để không phá vỡ sự cân bằng mong manh của không gian xung quanh.
Mảnh gương trong tay anh sáng lên, phản chiếu hình ảnh của Kẻ Mạo Danh, nhưng hình ảnh đó bị méo mó, như thể đang nhìn qua một tấm kính vỡ.
Lâm Phong bước về phía trước, không phải để tấn công, mà để khám phá.
Anh cần biết rõ hơn về bản chất của Kẻ Mạo Danh, về nguồn gốc thực sự của Virus Chronos, và về lý do tại sao anh lại là "bệ phóng" đầu tiên.
Bên trong khoảng không hẹp giữa các bức tường sụp đổ, thời gian trôi qua khủng khiếp.
Lâm Phong, giờ đây trông như một ông già 80 tuổi với làn da nhăn nheo và mái tóc bạc phơ, khàn tiếng ho ra máu.
Máu anh rơi xuống nền bê tông, nhưng thay vì thấm vào đất, nó bốc hơi thành những đám sương xanh nhạt.
Anh dùng móng tay gãy nát cạy mở một hộp sắt gỉ sét được chôn vùi dưới đống đổ nát.
Hộp sắt đó không phải là vật dụng thông thường.
Nó được làm từ một loại hợp kim lạ, không bị ăn mòn bởi thời gian, dù xung quanh nó là sự mục rữa và hủy diệt.
Bên trong hộp sắt là một cuốn sổ tay da bò cũ kỹ và một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng, kim đồng hồ đang chạy ngược lại.
Lâm Phong run rẩy mở cuốn sổ.
Những trang giấy mỏng manh,泛黄 (vàng ố), chứa đầy những ký tự viết tay bằng mực đen.
Chữ viết đó quen thuộc đến rợn người.
Đó là chữ của anh.
Nhưng anh không nhớ mình đã từng viết nó.
Anh đọc những dòng đầu tiên: *"Dự án Chronos không phải là một tai nạn.
Đó là một thí nghiệm.
Và tôi là đối tượng số 0."*
Tim Lâm Phong đập thình thịch.
Anh lật nhanh các trang giấy, mắt anh quét qua những dòng chữ như một con thú đói khát tìm kiếm thức ăn.
Những trang tiếp theo mô tả chi tiết quá trình phát triển của Virus Chronos, cách nó được thiết kế để khóa năng lượng của một cá thể cụ thể — chính là anh — và cách nó lan truyền để tạo ra các "Khu Vực Thời Gian".
Nhưng điều khiến anh lạnh sống lưng là phần cuối cùng của cuốn sổ.
*"Nhàn không phải là nạn nhân.
Cô ấy là chìa khóa.
Nếu cô ấy chết, tôi sẽ trở về bình thường, nhưng thế giới sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Tôi không thể để điều đó xảy ra.
Tôi phải giữ cô ấy sống, dù phải hy sinh chính mình."*
Lâm Phong nhìn xuống đôi tay run rẩy của mình.
Những ký tự trên da anh bắt đầu sáng lên, nóng rát như lửa đốt.
Anh hiểu ra sự thật bi đát.
Anh không chỉ là người mang virus.
Anh là người tạo ra nó, dù vô tình hay cố ý.
Và Nhàn, em gái anh yêu quý, không chỉ là nạn nhân của vòng lặp thời gian.
Cô ấy là "neo", thứ giữ cho thực tại không bị xé toạc ra khỏi nhau.
Một cơn đau dữ dội xé toạc cơ thể anh.
Lâm Phong gục xuống, ôm lấy đầu.
Ký ức ập đến như một cơn lũ.
Anh nhớ lại ngày đó, trong phòng thí nghiệm bí mật của Giám đốc Hàn.
Anh nhớ lại cảm giác lạnh lẽo của kim tiêm chích vào tĩnh mạch.
Anh nhớ lại lời thì thầm của Hàn: *"Con sẽ là thần của thế giới mới, Lâm Phong.
Nhưng trước hết, con phải là nạn nhân."*
Anh không phải là nạn nhân.
Anh là công cụ.
Và giờ, công cụ đó đang vỡ vụn.
Lâm Phong bước ra khỏi khe hở.
Thời gian bên ngoài chỉ trôi qua chưa đầy 5 giây.
Viên đạn của Kẻ Mạo Danh vẫn đang lơ lửng trong không trung, cách mũi tên anh chưa đầy 10 cm, bị mắc kẹt trong dòng thời gian chậm chạp của vùng biên giới.
Không khí xung quanh đặc quánh, như thể anh đang bơi trong mật ong.
Mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn, như thể phổi anh đang bị ép chặt bởi một khối bê tông vô hình.
Kẻ Mạo Danh đứng bất động, đôi mắt đen thẳm nhìn chằm chằm vào anh.
Nó không nói gì, nhưng Lâm Phong có thể cảm nhận được sự tò mò trong ánh mắt của nó.
Nó đang chờ đợi.
Chờ đợi anh làm điều gì đó.
Chờ đợi anh phá vỡ quy tắc.
Lâm Phong nhìn vào viên đạn lơ lửng.
Anh thấy những tia sáng xanh nhạt tỏa ra từ nó, như thể nó đang sống.
Anh nhận ra rằng, viên đạn đó không chỉ là một vật thể.
Nó là một phần của dòng thời gian.
Và anh, với năng lượng Chronos trong người, có thể kiểm soát nó.
Anh đưa tay ra, chạm nhẹ vào viên đạn.
Ngay lập tức, một luồng điện xanh chạy dọc theo cánh tay anh, khiến anh rít lên vì đau.
Nhưng anh không rút tay lại.
Anh cảm nhận được nhịp đập của viên đạn, nhịp đập của thời gian.
Anh hiểu ra rằng, anh không thể bắn trúng Kẻ Mạo Danh bằng súng.
Anh phải bắn trúng nó bằng thời gian.
Lâm Phong nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác của dòng thời gian.
Anh không cố gắng kiểm soát nó, mà anh để nó cuốn trôi ý thức của anh.
Anh thả lỏng mọi phòng thủ, để năng lượng Chronos tràn ngập từng tế bào.
Một nỗi đau đớn tột cùng, như thể mỗi dây thần kinh trong cơ thể anh đang bị đốt cháy bởi lửa xanh.
Nhưng giữa nỗi đau đó, anh tìm thấy một sự tĩnh lặng kỳ lạ.
Anh mở mắt.
Viên đạn trong tay anh giờ đây không còn là kim loại.
Nó đã biến thành một giọt nước thời gian, trong suốt và lấp lánh.
Lâm Phong ném nó về phía Kẻ Mạo Danh.
Chiếc đồng hồ bỏ túi từ cuốn sổ trong túi áo anh tự nhiên rơi xuống nền bê tông.
Tic-tac.* Âm thanh của nó vang lên rõ ràng, lấn át mọi tiếng động khác.
Mỗi nhịp *tic-tac* đều làm cho không gian xung quanh rung chuyển.
Những mảnh kính vỡ trên sàn nhà bắt đầu xoay tròn nhanh hơn, tạo thành một cơn lốc nhỏ.
Kẻ Mạo Danh cuối cùng cũng chuyển động.
Nó giơ tay lên, chặn lấy giọt nước thời gian.
Nhưng thay vì bị phá hủy, giọt nước đó hòa tan vào lòng bàn tay của nó, lan tỏa ra khắp cơ thể.
Kẻ Mạo Danh rít lên, khuôn mặt nó bắt đầu biến dạng.
Những nếp nhăn xuất hiện trên da thịt nó, mái tóc đen chuyển sang màu trắng, rồi lại đen lại.
Nó đang trải qua quá trình lão hóa và trẻ hóa với tốc độ chóng mặt.
Lâm Phong không dừng lại.
Anh bước về phía trước, mỗi bước chân đều làm cho dòng thời gian xung quanh chậm lại.
Anh thấy Kẻ Mạo Danh cố gắng đứng vững, nhưng cơ thể nó đang bị xé toạc bởi những lực lượng đối nghịch.
Nó không thể chống lại chính bản chất của nó.
Nó là một phần của hệ thống, và hệ thống đang sụp đổ.
"Anh không thể thắng tôi," Kẻ Mạo Danh gào lên, giọng nói của nó giờ đây méo mó, như thể đang phát ra từ nhiều nguồn khác nhau cùng lúc.
"Tôi là tương lai của anh!
Tôi là số phận của anh!"
"Số phận không phải là thứ được định sẵn," Lâm Phong nói, giọng nói của anh vang lên lạnh lùng và kiên quyết.
"Số phận là thứ ta chọn.
Và tôi chọn phá vỡ nó."
Anh đưa tay ra, nắm lấy cổ của Kẻ Mạo Danh.
Ngay lập tức, một luồng năng lượng xanh bùng nổ từ cơ thể anh, bao phủ lấy Kẻ Mạo Danh.
Nó cố gắng chống cự, nhưng vô ích.
Cơ thể nó bắt đầu tan rã, biến thành những hạt bụi thời gian, bay tán loạn vào hư không.
Sự im lặng bao trùm.
Khi Lâm Phong mở mắt, không có đổ nát.
Không có Kẻ Mạo Danh.
Không có virus.
Anh đang đứng giữa một con phố sạch sẽ, ánh nắng ban mai chiếu rọi.
Những người qua lại mặc quần áo bình thường, cười nói.
Không ai mang vũ khí.
Không ai nhìn nhau với vẻ mặt sợ hãi.
Cảnh vật xung quanh anh hoàn toàn khác biệt so với thế giới tận thế mà anh vừa trải qua.
Lâm Phong nhìn xuống tay mình.
Mảnh gương vỡ đã biến mất.
Những ký tự trên da anh cũng không còn.
Anh cảm thấy nhẹ nhõm, như thể một gánh nặng khổng lồ vừa được dỡ bỏ.
Nhưng rồi, anh nhìn thấy một bóng người đứng ở cuối con phố.
Đó là Nhàn.
Cô bé đang mỉm cười, nhưng nụ cười đó không còn ngây thơ nữa.
Nó mang theo một sự lạnh lùng và bí ẩn, giống hệt nụ cười của Giám đốc Hàn.
"Chào anh trai," Nhàn nói, giọng cô vang lên trong đầu anh, rõ ràng và sắc bén.
"Anh đã phá vỡ dòng thời gian.
Nhưng anh có biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo không?"
Lâm Phong cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Anh nhìn xung quanh.
Những người qua lại bắt đầu dừng lại, nhìn anh với ánh mắt trống rỗng.
Họ không còn là con người.
Họ là những con rối, đang chờ đợi lệnh từ một người chủ mới.
Và người chủ đó, không phải là anh.
Một bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai anh.
Anh quay đầu lại.
Đó là Giám đốc Hàn, với đôi mắt đen thẳm, hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.
"Chào mừng đến với thế giới mới, Lâm Phong," Hàn nói, nụ cười của anh ta đầy khinh miệt.
"Và lần này, anh sẽ không còn là vị chúa tể.
Anh sẽ là nô lệ."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận