Chương 38

Hầm ngầm dưới lòng đất không chỉ tối tăm, nó còn mang theo một mùi vị đặc trưng của sự thối rữa.

Không phải là mùi xác chết hay máu tanh tưởi mà con người thường gặp trong thế giới hậu tận thế này.

Đó là mùi của ozone hòa quyện với bụi kim loại nóng chảy và một thứ gì đó ngọt ngào đến ghê tởm, giống như hương hoa đang héo úa giữa đống tro tàn.

Lâm Phong bò sâu hơn vào trong lòng đất đá nứt nẻ.

Ánh sáng từ ngọn đèn pin nhỏ xíu trên vai hắn đã tắt từ năm phút trước.

Pin đã hết, hoặc có thể là nguồn năng lượng điện tử ở đây bị nhiễu loạn bởi trường thời gian méo mó của Khu Phố Cổ.

Dù nguyên nhân là gì, sự tối đen tuyền hiện tại cũng đủ để khiến bất kỳ ai mất trí trong vài giây nếu không cẩn thận.

Hắn dừng lại, lắng tai nghe.

Tiếng vọng từ phía trước không phải là tiếng bước chân của quái vật Bại Hoại thông thường.

Đó là một âm thanh rè rè, giống như băng đĩa than bị xước khi đầu kim chạm vào bề mặt nhựa cũ kỹ.

*Krrr… krrr…* Âm thanh lặp đi lặp lại với cùng một tần số, tạo ra cảm giác chóng mặt dữ dội trong hộp sọ của Lâm Phong.

Hắn đưa tay lên (chạm) vào bức tường bê tông bên cạnh.

Lớp vữa lạnh lẽo dưới lòng bàn tay bỗng trở nên nóng rực, rồi chuyển sang băng giá chỉ trong tích tắc.

Cảm giác ấy không tự nhiên.

Nó giống như đang chạm vào một vết thương hở của thực tại, nơi quy luật vật lý đã sụp đổ hoàn toàn.

Lâm Phong hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho nhịp tim ổn định.

Logic là vũ khí duy nhất còn lại của hắn khi trực giác bị đánh lừa bởi những ảo ảnh thời gian.

Hắn nhớ lời Tạ Uyển Nhi từng nói: *“Thời gian không phải là dòng chảy, nó là một mạng lưới các nút kết nối.”*

Nếu đúng như vậy, thì nơi đây – trung tâm của sự biến dạng mà Giám Đốc Hàn đã che giấu – chính là điểm giao thoa quan trọng nhất.

Và cũng là nơi chết chóc nhất.

Hắn bước tiếp, mỗi bước chân đều cẩn thận đặt xuống những viên đá còn nguyên vẹn để tránh gây ra tiếng động.

Trong bóng tối dày đặc, hình ảnh của em gái hắn, Lâm Tiểu Nhàn, hiện lên trong tâm trí một cách đau đớn.

Khuôn mặt ngây thơ nhưng trống rỗng ấy luôn ám mộng hắn.

Cô ấy không phải là nạn nhân vô tội bị mắc kẹt đơn thuần.

Cô ấy là chìa khóa.

Và bây giờ, hắn đang tiến gần đến ổ khóa của sự thật đó hơn bao giờ hết.

Đi sâu thêm khoảng hai mươi mét, không gian bỗng mở ra thành một hang động tự nhiên rộng lớn, được gia cố bởi những thanh thép gỉ sét và bê tông cốt thép cũ kỹ từ thời trước đại dịch.

Ở trung tâm căn phòng ngầm này là một cấu trúc kỳ lạ mà Lâm Phong chưa từng thấy trong bất kỳ tài liệu quân sự hay y khoa nào.

Nó trông giống như một cái cây khổng lồ làm bằng kính đen, với những nhánh cành vươn ra khắp mọi hướng, cắm sâu vào trần đất đá và nền móng phía dưới.

Nhưng thay vì lá xanh tươi, trên mỗi đầu cành là những khối tinh thể phát sáng màu tím nhạt, nhấp nháy theo nhịp đập của tim người quan sát.

Lâm Phong nín thở.

Đây không phải là công nghệ nhân tạo thông thường.

Nó mang khí tức cổ xưa và nguy hiểm hơn bất kỳ loại vũ hạt nào hắn từng nghe đến.

Virus Chronos trong cơ thể anh bắt đầu rung lên dữ dội, phản ứng lại với sự hiện diện của cấu trúc này như một con ong tìm thấy tổ chúa.

Hắn tiến lại gần, ánh mắt sắc lạnh quét qua toàn bộ khu vực.

Trên sàn đất đá trước “cây kính” là những vết tích cũ kỹ.

Những tấm bảng kim loại bị (ăn mòn) thời gian nằm rải rác, ghi chép bằng ngôn ngữ lập trình hỗn hợp mà chỉ một số ít nhà khoa học cấp cao mới hiểu được.

Hắn quỳ xuống, dùng móng tay cào nhẹ lên bề mặt của một tấm bảng gần nhất.

Lớp bụi dày bong ra, để lộ những dòng chữ khắc sâu: *“Dự án Neo-Chronos.

Giai đoạn 3: Ổn định hóa thực tại bằng cách hy sinh entropy.”*

Máu trong người Lâm Phong như đông lại.

Hy sinh entropy?

Trong vật lý lượng tử, điều đó có nghĩa là giảm sự hỗn loạn của một hệ thống bằng cách tăng sự hỗn loạn ở nơi khác.

Nói cách đơn giản hơn và tàn nhẫn hơn: để làm cho thời gian ổn định ở đây, họ phải đẩy cái chết vào những khu vực khác.

Giám Đốc Hàn không chỉ đang cố gắng cứu thế giới.

Hắn ta đang xây dựng lại nó trên nền tảng của một địa ngục tĩnh lặng.

Và Lâm Phong – người mang trong mình nguồn năng lượng gốc – chính là nhiên liệu cho lò phản ứng này.

Hắn đứng dậy, cảm giác bội bạc và giận dữ dâng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Nhưng hắn không để lộ ra ngoài.

Thay vào đó, hắn rút chiếc dao găm từ sau lưng ra, lưỡi thép lạnh lẽo ánh lên dưới tia sáng mờ ảo của những tinh thể tím.

Hắn cần lấy mẫu vật từ cấu trúc này.

Không chỉ để hiểu rõ cơ chế hoạt động mà còn để tìm cách phá hủy nó trước khi Hàn hoàn thành kế hoạch điên rồ của mình.

Tuy nhiên, vừa khi hắn với tay chạm vào thân cây kính, một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải qua tai nghe hay sóng radio, mà trực tiếp cộng hưởng với tần số virus trong máu anh: *“Đừng chạm vào nó, người mang mầm ấu trùng.”*

Lâm Phong sững lại.

Giọng nói đó lạnh lẽo, vô cảm và đầy sự khinh miệt.

Nó giống hệt giọng của chính hắn khi nhìn xuống một con kiến trước khi dẫm lên nó.

Hắn lùi lại một bước, dao găm hướng về phía bóng tối sâu thẳm nơi cấu trúc kính vươn ra.

“Ai đó ở đây?” Hắn hỏi, giọng nói trầm thấp nhưng đủ rõ để vang vọng trong hang động trống trải.

Không có câu trả lời trực tiếp.

Thay vào đó, ánh sáng từ các tinh thể bắt đầu thay đổi màu sắc, chuyển từ tím nhạt sang đỏ sẫm – dấu hiệu của sự báo động hoặc kích hoạt bẫy.

Từ những khe nứt trên sàn đá, một chất lỏng nhầy đặc màu đen begin (bắt đầu) rỉ ra, chảy thành dòng nhỏ hướng về phía Lâm Phong như thể bị hút bởi lực hấp dẫn vô hình.

Hắn nhận ra nguy hiểm và nhảy lùi lại nhanh chóng.

Chất lỏng đó chạm vào mép áo khoác của anh lập tức ăn mòn vải vóc, phát ra tiếng xì xèo khó chịu và mùi chua cay của axit mạnh pha lẫn ozone.

Đây không chỉ là một phòng thí nghiệm cũ.

Nó vẫn còn hoạt động, hoặc ít nhất là hệ thống bảo vệ tự động của nó vẫn còn tỉnh táo.

Lâm Phong quan sát kỹ hơn cấu trúc cây kính.

Hắn thấy rằng những nhánh cành không phải là tĩnh tại mà đang rung lên rất nhẹ, tạo ra những sóng gợn trên bề mặt không khí xung quanh.

Mỗi lần chúng rung, một đoạn ngắn trong ký ức của hắn bị xáo trộn.

Hình ảnh mẹ anh cười, hình ảnh em gái khóc, hình ảnh ngày hôm.

giết một kẻ thù – tất cả đều hiện lên và biến mất chỉ trong tích tắc như những khung phim đứt gãy.

Đây là cơ chế phòng thủ dựa trên thao túng nhận thức thời gian.

Nếu hắn tiếp tục ở lại mà không có biện pháp che chắn tinh thần, hắn sẽ bị lạc vào mê cung ký ức của chính mình cho đến khi chết đói hoặc tự sát vì điên loạn.

Hắn cần một điểm neo giữ thực tại.

Một thứ gì đó vật lý và cụ thể để não bộ bám víu vào.

Hắn nhìn xuống đồng hồ đeo tay cũ kỹ bên cổ tay phải – chiếc đồng hồ cơ học mà anh luôn mang theo từ trước thời đại virus, nơi kim giây vẫn đập đều đặn bất chấp mọi rối loạn xung quanh.

Hắn nhắm mắt lại một khoảnh khắc ngắn, tập trung hoàn toàn vào tiếng *tíc-tắc* đều đặn của cái kim giây đó.

Khi mở mắt ra, hắn thấy rõ hơn những đường nứt trên thân cây kính.

Chúng không ngẫu nhiên mà hình thành theo một quy luật fractal – lặp lại ở mọi cấp độ phóng đại.

Hắn nhớ đến dữ liệu mà Tạ Uyển Nhi đã cho anh trước khi cô rời đi: *“Virus Chronos phản ứng với tần số rung động cụ thể của tế bào thần kinh.”* Nếu cấu trúc này cũng hoạt động dựa trên nguyên lý cộng hưởng, thì hắn có thể dùng chính năng lượng trong cơ thể mình để phá vỡ nó.

Nhưng đó là một trò chơi nguy hiểm.

Một sai sót nhỏ trong tính toán tần số sẽ khiến hệ thống miễn dịch của anh bị quá tải và giải phóng toàn bộ năng lượng Chronos ra môi trường – gây ra một vụ nổ thời gian địa phương, xóa sạch mọi thứ trong bán kính vài trăm mét, bao gồm cả chính hắn.

Lâm Phong mỉm cười lạnh lẽo trước nguy cơ cận kề.

Đây là lựa chọn duy nhất còn lại nếu muốn ngăn chặn Giám Đốc Hàn lấy đi nguồn năng lượng này cho mục đích đen tối của hắn ta.

Hắn không cần sống sót an toàn; anh chỉ cần đảm bảo rằng cái giá mà kẻ thù phải trả đủ đắt để chúng không bao giờ dám mơ đến việc kiểm soát thời gian nữa.

Hắn đưa bàn tay trái – nơi vết sẹo virus nằm dưới da – từ từ tiến lại gần thân cây kính, đồng thời điều chỉnh nhịp thở và nhịp tim của mình theo đúng tần số rung động mà anh cảm nhận được từ những tinh thể đỏ sẫm.

Không khí xung quanh bắt đầu trở nên nặng nề hơn, áp lực lên lồng ngực khiến khó chịu như bị ai đó bóp chặt lấy phổi.

Khoảnh khắc lòng bàn tay trái của Lâm Phong chạm vào bề mặt kính lạnh lẽo, một cơn đau dữ dội xé toạc cơ thể anh từ bên trong ra ngoài.

Không phải là nỗi đau vật lý thông thường mà là cảm giác như toàn bộ ký ức và ý thức của hắn đang bị kéo dài ra thành những sợi dây mảnh khảnh rồi bẻ gãy.

Hắn gào lên, nhưng âm thanh không phát ra khỏi cổ họng mà vang vọng khắp hang động dưới dạng một xung điện từ mạnh mẽ.

Những tinh thể trên cây kính bùng sáng trắng chói lòa, chiếu rọi rõ từng hạt bụi trong không khí đang bị đóng băng tại chỗ bởi sự xung đột giữa hai dòng năng lượng thời gian: một đến từ cấu trúc nhân tạo của Hàn và một từ nguồn gốc nguyên thủy bên trong cơ thể Lâm Phong.

Hắn cảm thấy ý thức mình đang tách rời khỏi thân xác, trôi nổi tự do trong những đoạn video ký ức hỗn loạn.

Hắn nhìn thấy chính mình đứng trước tòa nhà sụp đổ ba ngày sau này.

Hắn nhìn thấy Tạ Uyển Nhi cầm kim tiêm đầy chất lỏng đỏ thẫm hướng về phía cổ anh với vẻ mặt bình tĩnh đến đáng sợ.

Và rồi, hắn nhìn thấy Giám Đốc Hàn mỉm cười từ bên kia một bức tường kính cách ly vô hình, nâng tay lên như đang chào hỏi một vị khách quý vừa bước vào phòng trưng bày của mình.

*“Cậu đã làm tốt lắm,”* giọng nói trong đầu vang lên lần nữa, nhưng giờ đây nó gần gũi hơn, thân thuộc đến rợn người – giống hệt giọng của chính Lâm Phong khi hắn tự nói chuyện với bản thân trong gương sau những đêm mất ngủ triền miên.

*“Nhưng cậu vẫn chưa hiểu hết sự thật.”*

Hắn cố gắng rút tay lại, nhưng cấu trúc kính dường như đã hấp thụ năng lượng từ anh và tạo thành một lớp màng dính chặt lấy da thịt của anh.

Những mạch máu trên bàn tay trái bắt đầu chuyển màu đen ngòm, lan nhanh lên cánh tay như mạng nhện độc hại đang ăn mòn cơ thể chủ nhân để lấy đi nguồn dinh dưỡng quý giá nhất: thời gian sống còn lại trong người hắn.

Lâm Phong nghiến răng chặt đến mức lợi chảy ra từ kẽ răng.

Hắn không thể bỏ cuộc lúc này.

Nếu anh buông tha, mọi hy sinh trước đây của những đồng đội đã chết vì bảo vệ anh sẽ trở nên vô nghĩa.

Và em gái anh – Lâm Tiểu Nhàn – sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong vòng lặp đau đớn ấy mà không có lối thoát.

Hắn quyết định mạo hiểm một bước đi điên rồ hơn nữa: thay vì cố gắng kéo năng lượng về phía mình, hắn chủ động đẩy toàn bộ khối virus Chronos đang ngủ ngầm sâu bên dưới lớp biểu bì da lên bề mặt tiếp xúc với cây kính.

Hắn biết rằng điều này sẽ khiến cơ thể anh bị suy kiệt nghiêm trọng, thậm chí có nguy cơ tử vong ngay lập tức do sốc tim và mất cân bằng điện giải trong máu.

Nhưng hắn cũng biết rằng đây là cách duy nhất để tạo ra một cú xung đột đủ lớn làm nổ tung hệ thống trung tâm này trước khi Hàn kịp can thiệp từ xa thông qua các thiết bị giám sát.

Hắn hét lên bằng tất cả sức mạnh còn lại của mình, tiếng gào thét vang vọng như sấm sét trong hang động tối tăm.

Năng lượng tím và đen va chạm nhau tạo thành những tia lửa điện xanh lá cây bắn tung tóe khắp nơi.

Những mảnh vỡ kính rơi xuống sàn nhà với âm thanh giòn giã, mỗi viên đều mang theo một đoạn ký ức bị cắt xén từ dòng chảy thời gian chung của thế giới này – những tiếng cười trẻ con trước khi đại dịch bắt đầu, những lời hứa hẹn không bao giờ được giữ trọn vẹn trong hôn nhân tan vỡ vì chiến tranh và bệnh tật.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, giữa màn sương mù ảo ảnh do xung đột năng lượng tạo ra, Lâm Phong nhìn thấy hình bóng của một người phụ nữ đứng ở góc khuất phía sau cây kính – nơi mà theo lý thuyết không gian ba chiều thông thường thì hoàn toàn bịt kín bởi đá núi gốc tự nhiên.

Người phụ nữ ấy mặc bộ đồ y tá trắng muốt bị vấy bẩn máu khô từ lâu đời, khuôn mặt thanh tú nhưng vô cảm nhìn thẳng vào anh qua lớp màn sương dày đặc kia với ánh mắt đầy sự thương hại pha lẫn lạnh lùng tính toán – chính là hình ảnh của Tạ Uyển Nhi trong trang phục làm việc thường ngày tại bệnh viện dã chiến số 4 trước khi nó sụp đổ hoàn toàn vì dịch cúm biến chứng chủng mới năm ngoái.

Nhưng điều khiến máu trong người Lâm Phong đóng băng hoàn toàn không phải là sự xuất hiện bí ẩn này mà là cử chỉ của cô: ngón tay trỏ đặt lên môi với khẩu hình rõ ràng *“Im lặng”* kèm theo nụ cười nửa miệng đầy vẻ khinh miệt dành cho những nỗ lực tuyệt vọng của anh – như thể tất cả những gì đang diễn ra trước mắt bây giờ đều nằm trong kế hoạch dự phòng từ rất lâu rồi chứ không phải tình cờ ngẫu nhiên xảy ra ngay lúc này đâu.

Lâm Phong nắm chặt Chronos Core, cảm giác lạnh lẽo của nó truyền vào lòng bàn tay.

Anh biết rằng việc đánh thức Thợ Săn Thời Gian và sau đó "lừa" bằng virus số là một sai lầm chết chóc.

Dòng chữ "Đã Được Báo Cáo" không chỉ là thông báo kỹ thuật đơn thuần mà còn mang hàm ý đe dọa ngầm ẩn đầy nguy hiểm dành cho bất kỳ ai dám can thiệp vào hệ thống trung tâm điều khiển này nữa.

Hắn nhìn thấy hình bóng người phụ nữ – hay có thể nói chính xác hơn đó là một bản sao dữ liệu ảo được lập trình sẵn để giả mạo nhân cách của Tạ Uyển Nhi nhằm mục đích đánh lạc hướng đối phương trước khi kích hoạt cơ chế tự hủy phòng thủ cuối cùng của hệ thống Neo-Chronos.

Dù biết rõ đây chỉ là trò chơi tâm lý chiến tầm thường nhất trong ngành an ninh mạng hiện đại nhưng áp lực tinh thần đè nặng lên vai anh vẫn đủ lớn đến mức khiến chân tay run rẩy không kiểm soát được nữa đâu.

Nhưng điều khiến máu trong người Lâm Phong đóng băng hoàn toàn lại không phải là sự xuất hiện bí ẩn này mà là cử chỉ của cô: ngón tay trỏ đặt lên môi với khẩu hình rõ ràng *“Im lặng”* kèm theo nụ cười nửa miệng đầy vẻ khinh miệt dành cho những nỗ lực tuyệt vọng của anh – như thể tất cả những gì đang diễn ra trước mắt bây giờ đều nằm trong kế hoạch dự phòng từ rất lâu rồi chứ không phải tình cờ ngẫu nhiên xảy ra ngay lúc này đâu.

Hắn cố gắng gượng đứng dậy, nhưng cơ thể đã kiệt sức hoàn toàn sau cú va chạm năng lượng.

Máu đen chảy dọc theo cánh tay trái của anh tạo thành những vệt dài trên nền đá xám xịt lạnh lẽo dưới chân.

Trước khi ý thức chìm vào bóng tối vĩnh viễn, Lâm Phong nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía xa xăm nơi ánh sáng đỏ sẫm đang dần tắt dần đi:

Chiếc áo bào đen phấp phới bay đến, để lộ khuôn mặt quen thuộc đang nở nụ cười lạnh lẽo.

Lâm Phong kinh hoàng nhận ra kẻ đứng trước mắt chính là người từng thề sống chết với anh.

Hắn giơ cao lưỡi kiếm đã gỉ sét, tiếng kim loại rít lên khi cắt qua không khí:
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập